Bẻ Cánh Nàng

Chương 056: Xin cô hãy dạy nó

Khương Bội cảm thấy mình lại gặp ác mộng.​”

Chứ không sao bà thấy được gương mặt đáng sợ của Cố Chiêm Đình.​Hàng lông mày nhíu lại vì suy ngẫm vấn đề nan giải của Diệp Cẩn giãn ra.

Lưng Khương Bội dán sát bức tường lạnh băng, người bà run lẩy bẩy một cách mất kiểm soát. Mùi máu nồng nặc tràn ra khỏi cuống họng khiến người ta buồn nôn, trong lúc hoảng hốt, bà cảm tưởng mình đã quay về cái đêm kinh hoàng đó.​Hèn chi…hèn chi Cố Dụ luôn thờ ơ với bà, hèn chi bất kể bà làm gì cũng không thể sưởi ấm trái tim hắn.

Đó là một đêm náo nhiệt đầy tiếng cười nói ồn ào, lễ Trung Thu nên trong phủ mở tiệc. Khi ấy bà mới được gả về phủ, có uống tí rượu và phải ra phòng phía sau thay đồ, nào ngờ đột ngột bị người ôm chặt từ đằng sau.​Rất nhiều năm sau, khi Diệp Cẩn nhớ lại cảnh tượng hôm nay, nàng vẫn bất giác tự hỏi vấn đề trên.

Ban đầu bà tưởng là phu quân của mình, đương lúc đắm chìm trong ái tình, bà vô tình sờ trúng chiếc nhẫn ban chỉ đối phương đeo. Mặt nhẫn khắc hoa văn mãng xà, đây không phải món đồ một thế tử như Cố Dụ được phép mang!​Gương mặt lạnh lùng giống mặt hồ kết băng trong đêm trăng, dưới vẻ đẹp mỹ lệ mà điềm nhiên đấy che giấu một vực sâu không đáy.

“Cha…là…là con…Bội nương…” Bà kinh hãi trở tay đẩy người nhưng ông ta túm lấy cổ tay bà rồi giữ chúng ở song cửa sổ phía trên.​“Ta thật không hiểu nổi sao lại có người nhớ nhung một thằng vô dụng như vậy?

“Nói nhỏ thôi,” giọng nam trầm thấp cất lên bên tai Khương Bội, ôn hòa nhắc, “chẳng lẽ con muốn người khác nghe thấy?”​”

Ông ta thả những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước xuống gáy Khương Bội, bóp lấy eo bà, vén lên tà váy nhiều lớp cầu kỳ. Bà hoảng sợ khóc liên hồi, còn hơi thở của ông ta thì chẳng hề thay đổi, đều đều từ đầu tới cuối.​”

Sau đêm đó, ông ta vẫn là An Định Hầu cao quý tao nhã, ánh mắt nhìn bà vẫn giống trước kia. Tuy nhiên, mỗi lần trong phủ tổ chức tiệc, ông ta luôn bóng gió bà hãy đi thay quần áo.​Máu tươi nhuộm đỏ chuôi kiếm, chảy dọc xuống đất tạo thành những hình tròn, nhìn thoáng qua thật giống những giọt lệ máu đau thương.

“Tiểu Dụ từng trúng độc ảnh hưởng thân thể, khó lòng có con nối dõi. Bội nương, con cũng đâu muốn Cố gia tuyệt tự, đúng không.”​Ông ta thả những nụ hôn chuồn chuồn lướt nước xuống gáy Khương Bội, bóp lấy eo bà, vén lên tà váy nhiều lớp cầu kỳ.

Trong một lần quan hệ, ông ta tiết lộ cho bà biết ngọn nguồn mọi chuyện.​Lời editor

Hèn chi…hèn chi Cố Dụ luôn thờ ơ với bà, hèn chi bất kể bà làm gì cũng không thể sưởi ấm trái tim hắn. Cố Chiêm Đình ép bà làm việc dơ bẩn như thế, bà vốn thật lòng thấy hổ thẹn với hắn nhưng hóa ra là bà ngộ nhận.​“Nói nhỏ thôi,” giọng nam trầm thấp cất lên bên tai Khương Bội, ôn hòa nhắc, “chẳng lẽ con muốn người khác nghe thấy?

Khương Bội chạy trốn về nhà mẹ đẻ, bà muốn hòa ly song có người bắt cha bà vào ngục giam. Bà phẫn nộ quay về tranh cãi với hai cha con Cố Chiêm Đình, sau lại bị nhốt trong hầu phủ và không bao giờ bước ra ngoài nữa.​Cố Chiêm Đình ung dung giơ tay vuốt phẳng lọn tóc mai rối bù cho Khương Bội.

Nửa năm sau, Khương Bội mang thai. Cố Chiêm Đình không chạm vào bà, còn Cố Dụ – kẻ luôn ghẻ lạnh vợ mình – đột nhiên trở nên hung bạo, dễ cáu giận. Hắn bắt đầu hở chút là chửi bới, thượng cẳng chân hạ cẳng tay với bà. Cố Dụ chửi bà là dâm phụ, chửi bà quyến rũ cha chồng, chửi bà mang thai nghiệt chủng. Hắn không chịu thừa nhận dù bà đã sinh con, thậm chí còn trút lửa giận lên đứa trẻ vô tội.​Nó yêu nàng nhưng sợ nàng ghét bỏ thân thể mình, muốn dùng con níu giữ nàng nhưng lại chẳng cam tâm để ta chạm vào nàng.

Hóa ra chàng trai tuấn tú bà yêu từ cái nhìn đầu tiên chỉ là một kẻ hèn hạ.​Chú thích

Mộng tàn cũng nên tỉnh, bà tự tay chấm dứt tình yêu say đắm mà vô vọng nơi đáy lòng. Người bà yêu đã hoàn toàn thay đổi, và giờ hắn trở thành đống thịt nhầy nhụa máu me trên mặt đất. An Định Hầu – nguồn cơn ác mộng, người bà chỉ gặp vài lần sau khi mang thai – đẩy cửa vào, ánh mắt ông ta thoáng khựng lại trên cái xác nát bấy của con trai.​Bà nhìn về phía Cố Quân ở gần đó: đây là con của bà, thấm thoát mà nó đã lớn thế rồi.

Bà cứ tưởng ông ta sẽ vứt bỏ cái mặt nạ nhã nhặn, giận dữ xử lý bà; suy cho cùng, bà đã sinh con nên không còn công dụng gì với hầu phủ. Ai dè Cố Chiêm Đình chỉ trầm mặc trong một cái chớp mắt đã lập tức cười dịu dàng với bà y hệt lúc trước.​Lưng Khương Bội dán sát bức tường lạnh băng, người bà run lẩy bẩy một cách mất kiểm soát.

“Xem con kìa, lâu lắm không gặp mà sao để mình luộm thuộm thế này.”​“Tiểu Dụ từng trúng độc ảnh hưởng thân thể, khó lòng có con nối dõi.

Nam tử cúi người nhẹ nhàng lau vết máu trên má Khương Bội, đồng thời in nụ hôn phớt lên vành tai bà, thì thầm, “Không thích nơi này thì đi theo ta vậy.”​Ký ức hỗn loạn vụt qua, khiến người ta khó phân biệt hiện thực với ảo tưởng.

Cố Dụ chết nhưng cơn ác mộng của Khương Bội chưa kết thúc.​Thanh kiếm sắc bén dễ dàng thọc xuyên bụng phụ nhân, lực đâm quá mạnh khiến nó đâm vào cả người đàn ông đằng sau bà.

Một trận hỏa hoạn khủng khiếp thiêu chết thế tử An Định Hầu cùng phu nhân, còn hậu viện của Cố Chiêm Đình có thêm một mỹ thiếp không thích gặp người ngoài.​Cố Dụ chết nhưng cơn ác mộng của Khương Bội chưa kết thúc.

Cùng năm, Cố Chiêm Đình công khai rằng do đạo sĩ chỉ dẫn nên đã âm thầm nuôi đích thứ tử ở nông thôn, nay đón về lại phủ. Đứa con này đã sáu tuổi, tên là Cố Quân.​Cuộc chiến dần đến hồi kết, nhóm thị vệ đầu tiên xông vào thì người chết kẻ đầu hàng, chẳng ai còn sức chiến đấu.

Ký ức hỗn loạn vụt qua, khiến người ta khó phân biệt hiện thực với ảo tưởng.​Nếu không nhờ nó may mắn được cứu giúp thì chắc nó mới là kẻ chết trước.

Tại căn phòng tĩnh lặng, người đàn ông đã già đi rất nhiều thong thả cất bước rồi dừng trước Khương Bội.​”

“Xem con kìa, lại để mình luộm thuộm thế này.”​Kết quả là thứ tình yêu méo mó biến thành nỗi hận cùng phẫn nộ của kẻ vô năng, đã thế còn khiến nàng giết nó, mày thấy có buồn cười không?

Giọng ông ta trầm và cuốn hút, thầm thì tình cảm y hệt người yêu dịu dàng nhất thế gian. Nếu không thấy dáng vẻ run rẩy áp sát tường của Khương Bội, có khi đến Diệp Cẩn cũng hiểu nhầm mối quan hệ thật sự giữa hai người.​Cứ như sợ đâm chưa đủ sâu, Khương Bội nắm chuôi kiếm và thọc mạnh hơn nữa vào người mình.

“Nói bao lần rồi, đừng hành xử như mụ điên, xấu lắm.”​Tại ta hết, cô đừng hận nó, muốn hận thì cứ hận ta, hãy hận ta…”

Cố Chiêm Đình ung dung giơ tay vuốt phẳng lọn tóc mai rối bù cho Khương Bội.​“Tai họa sống ngàn năm, làm con thất vọng rồi.

Vị máu trong cổ nồng đến mức tởm lợm, hồi lâu sau, một câu nói run run phát ra từ cuống họng Khương Bội, “Cố Chiêm Đình, sao lão chưa chết.”​Mặt nhẫn khắc hoa văn mãng xà, đây không phải món đồ một thế tử như Cố Dụ được phép mang!

“Tai họa sống ngàn năm, làm con thất vọng rồi.” Cố Chiêm Đình cười nói, “Thật ra một năm trước, lần thằng nhãi Cố Quân chạy đến thành Vân Trung, suýt nữa ta đã xuống địa ngục. Đáng tiếc nó còn kém lắm, bị ta chém một nhát trí mạng vào lưng. Nếu không nhờ nó may mắn được cứu giúp thì chắc nó mới là kẻ chết trước.”​Người ta thường nói: kẻ thù gặp nhau, mắt đỏ vì giận.

Thành Vân Trung, một năm trước.​“Đã giết rồi thì nhớ thương làm gì nữa?

Diệp Cẩn sững sờ.​”

Thời gian lẫn địa điểm đều trùng khớp, tức nghĩa vào cái lần nàng ngu ngốc liều mạng cứu Cố Quân, y đi giết cha chứ không phải đi lùng bắt Bạch Liên Giáo?​Thời gian lẳng lặng trôi, những mảnh ký ức ngắn lướt qua trong đầu nàng và chợt dừng ở một hình ảnh.

Khoan đã, nàng nhớ rõ kẻ bị Khương phu nhân giết mới là cha Cố Quân, tên hình như có hai chữ, đọc là ngọc​[1]​” Cố Chiêm Đình cúi đầu hôn lên má người phụ nữ trong lòng mình. Trong tiếng Trung, chữ “dụ” (裕) trong tên Cố Dụ đọc là【yù】, đồng âm với chữ “ngọc” (玉).[1] thì phải? Vậy người đàn ông trung niên khoảng ngoài năm mươi này là ai, tại sao ông ta lại dính líu đến mẹ Cố Quân?​”

Mối quan hệ phức tạp rối rắm trước mặt làm Diệp Cẩn thoáng ngớ người.​Hay…Khương Bội?

Trong lúc suy nghĩ, nàng bỗng cảm nhận được một ánh mắt âm u độc địa. Nàng ngẩng đầu theo bản năng thì thấy bộ váy màu lam quen thuộc.​Bà hoảng sợ khóc liên hồi, còn hơi thở của ông ta thì chẳng hề thay đổi, đều đều từ đầu tới cuối.

Linh Lan.​”

Diệp Cẩn hơi nhíu mày, nhìn xung quanh mới phát hiện đám hộ vệ ùa vào theo người đàn ông trung niên không đuổi nàng ta ra ngoài; nàng hiểu ngay nàng ta cùng một phe với bọn họ.​Tuy nhiên, mỗi lần trong phủ tổ chức tiệc, ông ta luôn bóng gió bà hãy đi thay quần áo.

Thảo nào hầu phủ thất thủ nhanh vậy, ra là có nội ứng.​Mối quan hệ phức tạp rối rắm trước mặt làm Diệp Cẩn thoáng ngớ người.

Người ta thường nói: kẻ thù gặp nhau, mắt đỏ vì giận. Bây giờ đáng lẽ Diệp Cẩn nên lo cho bản thân song nàng lại cúi đầu, vô thức chìm vào suy tư một lần nữa.​Vậy người đàn ông trung niên khoảng ngoài năm mươi này là ai, tại sao ông ta lại dính líu đến mẹ Cố Quân?

Nàng cứ cảm thấy có gì đấy sai sai, hình như nàng đã bỏ qua chi tiết nào đó.​Đó là một đêm náo nhiệt đầy tiếng cười nói ồn ào, lễ Trung Thu nên trong phủ mở tiệc.

Thời gian lẳng lặng trôi, những mảnh ký ức ngắn lướt qua trong đầu nàng và chợt dừng ở một hình ảnh. Diệp Cẩn đã nghĩ ra, cảm thấy mình cuối cùng cũng nắm bắt trọng điểm: nàng nhớ câu nói trước khi rời phủ của Cố Quân là Linh Lan “còn hữu dụng”. Chẳng lẽ y đã biết thân phận thật của đối phương từ lâu, cố tình để lộ sơ hở là vì muốn dụ rắn rời hang?​Hắn không chịu thừa nhận dù bà đã sinh con, thậm chí còn trút lửa giận lên đứa trẻ vô tội.

Nói vậy thì quả nhiên cái tên tai họa giết không chết kia đâu dễ bại trận, y đã sớm chuẩn bị trước.​Người bà yêu đã hoàn toàn thay đổi, và giờ hắn trở thành đống thịt nhầy nhụa máu me trên mặt đất.

Hàng lông mày nhíu lại vì suy ngẫm vấn đề nan giải của Diệp Cẩn giãn ra.​”

Câu hỏi hiện tại là: Cố Chiêm Đình đã xuất hiện, thế Cố Quân đang ở đâu.​Chứ không sao bà thấy được gương mặt đáng sợ của Cố Chiêm Đình.

Gần như cùng lúc, một cơn gió lạnh tràn vô mật đạo, mang theo mùi máu gay mũi. Tiếng bước chân nặng nề hỗn loạn liên tục truyền đến từ mật đạo, kèm theo nó là tiếng binh khí va chạm, cả tiếng kêu thảm thiết hết đợt này tới đợt khác nữa.​Khi ấy bà mới được gả về phủ, có uống tí rượu và phải ra phòng phía sau thay đồ, nào ngờ đột ngột bị người ôm chặt từ đằng sau.

Những ngọn đuốc nhảy nhót từ xa đến gần hệt một con rồng dài rực rỡ, nam tử dẫn đầu mặc trang phục đen, hoa văn chìm trên vạt áo lấp lánh dưới ánh lửa. Gương mặt lạnh lùng giống mặt hồ kết băng trong đêm trăng, dưới vẻ đẹp mỹ lệ mà điềm nhiên đấy che giấu một vực sâu không đáy.​”

Ánh mắt Cố Quân nhanh chóng thăm dò tình hình trong phòng tối, nó hơi chậm lại khi nhìn Diệp Cẩn trước lúc dừng hẳn ở người đàn ông trung niên.​Bờ môi đỏ nở nụ cười đẹp cùng cực, nhưng cười thế thôi chứ khóe mắt bà bỗng rơi lệ.

Y lãnh đạm tuyên bố, “Phúc Ninh Vương đã thắt cổ tự vẫn, Cố Chiêm Đình, lão thua rồi.”​An Định Hầu – nguồn cơn ác mộng, người bà chỉ gặp vài lần sau khi mang thai – đẩy cửa vào, ánh mắt ông ta thoáng khựng lại trên cái xác nát bấy của con trai.

Cuộc chiến dần đến hồi kết, nhóm thị vệ đầu tiên xông vào thì người chết kẻ đầu hàng, chẳng ai còn sức chiến đấu. Trước ánh mắt chăm chú nhưng vô cảm của Cố Quân, người đàn ông trung niên chỉ sửng sốt giây lát rồi phá lên cười sang sảng.​Tiếc là tác giả không viết chi tiết, không biết có bộ truyện dài nào có nội dung tương tự không 🥹.

“Giỏi, giỏi lắm!” Ông ta khen, “Không hổ là nòi giống của ta!”​Ánh mắt Cố Quân nhanh chóng thăm dò tình hình trong phòng tối, nó hơi chậm lại khi nhìn Diệp Cẩn trước lúc dừng hẳn ở người đàn ông trung niên.

Dứt lời, ông ta ôm vào lòng phụ nhân mặc váy đỏ hãy còn đang run rẩy sợ hãi, di chuyển ngón tay bóp cổ bà, “Có điều, dưới kia quá tịch mịch, ta muốn mang theo người xuống hầu hạ mình. Bội nương, con thấy đúng không.”​Thảo nào hầu phủ thất thủ nhanh vậy, ra là có nội ứng.

Hai hàng lông mày nhíu lại trên khuôn mặt bình tĩnh của Cố Quân, y lạnh lùng nói, “Thả bà ấy ra.”​Bà phẫn nộ quay về tranh cãi với hai cha con Cố Chiêm Đình, sau lại bị nhốt trong hầu phủ và không bao giờ bước ra ngoài nữa.

“Sao phải thả chứ, nàng vốn thuộc về ta, là cô con dâu ngoan ngoãn do ta đích thân chọn.” Cố Chiêm Đình cúi đầu hôn lên má người phụ nữ trong lòng mình. “Nếu không nhờ ta quyết thì thằng Cố Dụ vô dụng làm gì có dũng khí rước nàng về. Nó yêu nàng nhưng sợ nàng ghét bỏ thân thể mình, muốn dùng con níu giữ nàng nhưng lại chẳng cam tâm để ta chạm vào nàng. Kết quả là thứ tình yêu méo mó biến thành nỗi hận cùng phẫn nộ của kẻ vô năng, đã thế còn khiến nàng giết nó, mày thấy có buồn cười không?”​Thắng làm vua, thua làm giặc; là đạo lý hiển nhiên.

Vạn vật tắt tiếng, im lặng như chết.​Ban đầu bà tưởng là phu quân của mình, đương lúc đắm chìm trong ái tình, bà vô tình sờ trúng chiếc nhẫn ban chỉ đối phương đeo.

Trước mặt bao người, tại nơi đường cùng, gương mặt hòa nhã của người đàn ông trung niên dần nhuốm màu điên loạn mà lạnh băng; trông ông ta giống hệt Cố Quân, minh chứng cho thân phận cha con giữa hai người.​Giọng ông ta trầm và cuốn hút, thầm thì tình cảm y hệt người yêu dịu dàng nhất thế gian.

“Ta thật không hiểu nổi sao lại có người nhớ nhung một thằng vô dụng như vậy? Suốt ngày nằm rên rỉ dưới háng một gã đàn ông khác nhưng trong lòng cứ buồn bã ủ rũ, nhớ mãi không quên.”​”

“Chẳng phải chính tay con giết nó sao?”​Thời gian lẫn địa điểm đều trùng khớp, tức nghĩa vào cái lần nàng ngu ngốc liều mạng cứu Cố Quân, y đi giết cha chứ không phải đi lùng bắt Bạch Liên Giáo?

“Đã giết rồi thì nhớ thương làm gì nữa?”​Trước ánh mắt chăm chú nhưng vô cảm của Cố Quân, người đàn ông trung niên chỉ sửng sốt giây lát rồi phá lên cười sang sảng.

“Bội nương, dù ta có chết thì con cũng chỉ thuộc về mình ta. Tới nước này rồi mà con vẫn không nhận ra à, năm xưa Cố Dụ bái đường với con nhưng người đêm đêm quấn quýt, ân ái cùng con chính là ta!”​Giữa sự yên tĩnh chết chóc, nam tử ôm Khương Bội ngắm nhìn gương mặt như đang say giấc của bà thật lâu, thế rồi ông ta khẽ bật cười.

Ban đầu bà chỉ là món đồ chơi ông ta mang về giải trí lúc buồn chán, mọi thứ đã thay đổi từ lúc nào thế nhỉ.​Chẳng lẽ y đã biết thân phận thật của đối phương từ lâu, cố tình để lộ sơ hở là vì muốn dụ rắn rời hang?

Lửa cháy chói mắt, nam tử với tóc mái pha sương thoáng thẫn thờ, bàn tay bóp cổ phụ nhân hơi lỏng ra.​Đáng tiếc nàng sẽ mãi mãi không tìm thấy đáp án, giống nàng và Cố Quân vậy.

Bà lão câm nãy giờ rúm ró ở một bên đã lén di chuyển tới phía sau hai người, có ánh kim loại lóe lên trong tay áo bà, sẵn sàng cho bà nhào lên! Nhưng, trong nháy mắt, không ai đoán được phụ nhân váy đỏ đang kinh sợ run lẩy bẩy lại bất chợt đưa tay rút ra thanh kiếm đeo bên hông người đàn ông phía sau mình!​Linh Lan.

Ánh sáng màu bạc vẽ nên đường vòng cung hoàn hảo giữa không trung, kéo theo âm thanh tạo ra từ vật nhọn đâm vào cơ thể người. Thanh kiếm sắc bén dễ dàng thọc xuyên bụng phụ nhân, lực đâm quá mạnh khiến nó đâm vào cả người đàn ông đằng sau bà.​Đứa trẻ do tội ác đơm hoa kết trái sao có thể sở hữu nhân cách hoàn chỉnh, bình thường.

Cứ như sợ đâm chưa đủ sâu, Khương Bội nắm chuôi kiếm và thọc mạnh hơn nữa vào người mình. Khi xác nhận kiếm đã đâm thủng kẻ đang ôm bà từ phía sau thì bà mới chậm chạp buông tay.​“Cố Chiêm Đình, chết đi.

“Cố Chiêm Đình, chết đi.”​Thật ra mình thấy chuyện giữa Cố Chiêm Đình với Khương Bội còn kích thích hơn cả Cố Quân với Diệp Cẩn 😂.

Máu ọc ra từ khóe miệng, Khương Bội ngẩng đầu, cảm xúc trên gương mặt diễm lệ đi từ thù hận lẫn tuyệt vọng đến vui mừng vì được toại nguyện. Bờ môi đỏ nở nụ cười đẹp cùng cực, nhưng cười thế thôi chứ khóe mắt bà bỗng rơi lệ.​Giọng bà nhỏ dần cho đến khi bà ngã vào lòng người đàn ông trung niên và không cử động nữa.

Bà nhìn về phía Cố Quân ở gần đó: đây là con của bà, thấm thoát mà nó đã lớn thế rồi.​Ánh sáng màu bạc vẽ nên đường vòng cung hoàn hảo giữa không trung, kéo theo âm thanh tạo ra từ vật nhọn đâm vào cơ thể người.

Bà luôn hận nó, nghĩ nó như con quái vật, thậm chí muốn giết nó không chỉ một lần. Song đến giờ phút này, bà phát hiện người duy nhất bà từ bỏ và mắc nợ cũng là nó, chỉ mình nó.​”

“Đấy không phải yêu, A Mang.” Bà muốn cười với nó nhưng lại khóc không thành tiếng, đành phải lắc đầu nguầy nguậy về phía nó, cứ lắc mãi thôi. “Đừng học theo chúng ta, biết chưa, đừng học theo chúng ta.”​“Thôi vậy.

Đứa trẻ do tội ác đơm hoa kết trái sao có thể sở hữu nhân cách hoàn chỉnh, bình thường.​Đứa con này đã sáu tuổi, tên là Cố Quân.

Con bà khuyết tật bẩm sinh, chính bà đẻ ra nó thì sao lại oán trách nó.​Trong một lần quan hệ, ông ta tiết lộ cho bà biết ngọn nguồn mọi chuyện.

Vào khoảnh khắc cuối cùng của sinh mệnh, Khương Bội nghiêng đầu nhìn Diệp Cẩn đứng cạnh bằng ánh mắt van nài.​“Cha…là…là con…Bội nương…” Bà kinh hãi trở tay đẩy người nhưng ông ta túm lấy cổ tay bà rồi giữ chúng ở song cửa sổ phía trên.

“Cẩn nương, xin cô hãy dạy nó. Nó là đứa trẻ ngoan, chỉ không biết cách yêu, không ai dạy nó cả… Nó thật lòng thích cô, ta sinh ra nó mà, nhìn ánh mắt nó là ta biết ngay nó thích cô. Tại ta hết, cô đừng hận nó, muốn hận thì cứ hận ta, hãy hận ta…”​“Chẳng phải chính tay con giết nó sao?

Giọng bà nhỏ dần cho đến khi bà ngã vào lòng người đàn ông trung niên và không cử động nữa. Máu tươi nhuộm đỏ chuôi kiếm, chảy dọc xuống đất tạo thành những hình tròn, nhìn thoáng qua thật giống những giọt lệ máu đau thương.​Cùng năm, Cố Chiêm Đình công khai rằng do đạo sĩ chỉ dẫn nên đã âm thầm nuôi đích thứ tử ở nông thôn, nay đón về lại phủ.

Giữa sự yên tĩnh chết chóc, nam tử ôm Khương Bội ngắm nhìn gương mặt như đang say giấc của bà thật lâu, thế rồi ông ta khẽ bật cười.​Máu ọc ra từ khóe miệng, Khương Bội ngẩng đầu, cảm xúc trên gương mặt diễm lệ đi từ thù hận lẫn tuyệt vọng đến vui mừng vì được toại nguyện.

“Thôi vậy.”​” Cố Chiêm Đình cười nói, “Thật ra một năm trước, lần thằng nhãi Cố Quân chạy đến thành Vân Trung, suýt nữa ta đã xuống địa ngục.

Cố Chiêm Đình duỗi tay nắm chuôi kiếm, thanh kiếm vốn chỉ đâm được vào người ông ta cỡ một tấc bị tác động lực cho tới khi nó đâm thủng lưng ông ta, ghim chặt hai người với nhau.​Nhưng rốt cuộc vị vua kia là ai?

“Thắng làm vua, thua làm giặc, kết cục thế này cũng chẳng tệ.”​“Thắng làm vua, thua làm giặc, kết cục thế này cũng chẳng tệ.

Thắng làm vua, thua làm giặc; là đạo lý hiển nhiên.​Bây giờ đáng lẽ Diệp Cẩn nên lo cho bản thân song nàng lại cúi đầu, vô thức chìm vào suy tư một lần nữa.

Nhưng rốt cuộc vị vua kia là ai? Cố Quân? Hay…Khương Bội?​Bội nương, con thấy đúng không.

Rất nhiều năm sau, khi Diệp Cẩn nhớ lại cảnh tượng hôm nay, nàng vẫn bất giác tự hỏi vấn đề trên.​Song đến giờ phút này, bà phát hiện người duy nhất bà từ bỏ và mắc nợ cũng là nó, chỉ mình nó.

Đáng tiếc nàng sẽ mãi mãi không tìm thấy đáp án, giống nàng và Cố Quân vậy. Bất kể câu chuyện giữa họ lưu truyền đến muôn đời sau, bất kể các nhà sử học cầm kính lúp vùi đầu nghiên cứu hết chính sử đến dã sử cũng sẽ không bao giờ tìm được bất kỳ con chữ nào đủ sức chứng minh nàng yêu y hay không.​”



* * *



Chú thích​Hóa ra chàng trai tuấn tú bà yêu từ cái nhìn đầu tiên chỉ là một kẻ hèn hạ.

[1]​Vạn vật tắt tiếng, im lặng như chết. Trong tiếng Trung, chữ “dụ” (裕) trong tên Cố Dụ đọc là【yù】, đồng âm với chữ “ngọc” (玉).​“Sao phải thả chứ, nàng vốn thuộc về ta, là cô con dâu ngoan ngoãn do ta đích thân chọn.



* * *



Lời editor​Thành Vân Trung, một năm trước.

Thật ra mình thấy chuyện giữa Cố Chiêm Đình với Khương Bội còn kích thích hơn cả Cố Quân với Diệp Cẩn 😂. Tiếc là tác giả không viết chi tiết, chẳng biết có bộ truyện dài nào có nội dung tương tự không 🥹.​Nhưng, trong nháy mắt, không ai đoán được phụ nhân váy đỏ đang kinh sợ run lẩy bẩy lại bất chợt đưa tay rút ra thanh kiếm đeo bên hông người đàn ông phía sau mình!

⬅ Chương 55 —-oOo—- Chương 57 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận