Bẻ Cánh Nàng

Chương 044: Mệt mỏi

Người đời đều biết Thanh Bình Hầu Cố Quân là đích thứ tử của An Định Hầu Cố Chiêm Đình, chẳng mấy ai hay Thanh Bình Hầu vang danh thiên hạ thực chất không phải do phu nhân của An Định Hầu sinh ra.​”

Phu nhân của thế tử An Định Hầu mới là người sinh hạ Cố Quân. Đúng vậy, là người vợ của thế tử Cố Dụ – huynh trưởng trên danh nghĩa của Cố Quân – sinh ra y.​Cố Quân đứng dậy, cất mảnh sứ trên tay vào trong tay áo và đi thẳng ra ngoài.

Đó là một câu chuyện ngập máu cùng nước mắt, đao kiếm chém giết, yêu hận tình thù; lấy ngẫu nhiên một yếu tố trong câu chuyện này cũng đủ khiến thế gian kinh hãi. Hiện giờ quá khứ đều bám đầy bụi và bị chôn sâu dưới bóng tối, trở thành một bí mật ít người biết.​” Diệp Cẩn đặt xuống giấy dán mới cắt phân nửa, tự mình lấy hộp trang sức và lựa chọn trong đó.

Tuy nhiên, người ngoài không biết thì sao chứ, chẳng lẽ cứ không biết là coi như chưa bao giờ phát sinh?​Thải Vân thầm thở dài, dùng mu bàn tay kiểm tra độ ấm chén trà rồi đặt trước mặt phu nhân.

Khương Bội nhìn đứa trẻ đã lớn lên thành thanh niên, nụ cười trên môi rạng rỡ gấp bội song đôi mắt đẹp lại chậm rãi rơi lệ.​” Thải Vân bận túi bụi, nói xong là chạy ra ngoài ngay.

“Cả đời ta có hai tội, một là bị gả vào phủ An Định Hầu, hai là sinh hạ tên nghiệp chướng nhà ngươi.” Bà nhìn chằm chằm Cố Quân, nhìn cái mặt như đúc ra từ một khuôn với đàn ông Cố gia, vừa khóc vừa cười, “Đáng lẽ ta nên để huyết mạch của Cố gia chấm dứt dưới tay mình, cho hai gã điên kia tuyệt tự, tuyệt tự!”​“Phu nhân muốn uống nước không ạ?

Tiếng cười thê lương mà điên cuồng của phụ nhân vang khắp căn phòng đá trống trải. Đang cười dở chừng, bà bỗng sợ hãi nhìn xung quanh, miệng lẩm bẩm, “Hắn tới, Cố Dụ tới, phải làm sao đây, Cố Dụ sắp tới…”​Khoảnh khắc tròng dây vào cổ, Diệp Cẩn tưởng mình sẽ nhớ lại vô số hồi ức ở cổ đại.

Bà bế lên tã lót đã bị ném xuống đất rồi ôm chặt vào lòng, mặt mũi phụ nhân giàn giụa nước mắt trong lúc kinh hoàng chạy tới chạy lui. Chốc chốc bà giấu tã lót dưới giường, chốc chốc lại giấu trong tủ.​Kéo cắt giấy có đầu tròn, lưỡi cùn, nàng ngồi tại mép giường, ánh mắt tập trung vào cây kéo, kế tiếp nàng cúi đầu rồi chuyên chú cắt giấy trang trí cửa sổ.

Bà kiên trì lặp đi lặp lại hành động cất giấu rồi ôm ra, hết lần này đến lần khác. Trông bà có vẻ đuối dần, động tác nâng tã lót không biết đổi sang bóp chặt hai bên sườn tự lúc nào, cứ như khi bà còn mải giấu đứa trẻ thì nó đã lớn thành cậu bé mà bà chẳng ôm nổi nữa.​” Xuân Lan trả lời.

Ở lần cuối cùng, bà khom người, dốc hết sức bình sinh đặt “cậu bé” trong lòng lên giường. Bà chăm chú nhìn cậu thật lâu, sau đó túm lấy cái chăn ở cạnh và bịt lên vị trí miệng mũi của “cậu bé”.​“Hấp tấp làm cái gì đấy.

“A Mang ngoan, mẹ yêu A Mang nhất. Ngủ một giấc đi, ngủ một giấc là mọi chuyện ổn thôi.”​Lâm Hi Viện

Tay bà vẫn giữ chặt tấm chăn, sự hoảng sợ trên gương mặt biến mất, nhường chỗ cho vẻ trống rỗng. Dứt lời, bà khép hờ mắt rồi ngâm nga giai điệu không tên. Làn điệu ấy vang lên to rõ trong căn phòng đá, du dương lên bổng xuống trầm, nghe giống hệt giai điệu ban nãy.​“A Mang ngoan, mẹ yêu A Mang nhất.

Căn phòng bừa bộn, người hầu câm lặng lẽ quét dọn. Cố Quân đứng dậy, cất mảnh sứ trên tay vào trong tay áo và đi thẳng ra ngoài.​Hiện giờ quá khứ đều bám đầy bụi và bị chôn sâu dưới bóng tối, trở thành một bí mật ít người biết.

Oo———oOo———oΟ​Nước thuốc được đun âm ấm, người hầu dỡ Diệp Cẩn dậy, nàng uống không chừa một giọt bất chấp cơn đau trong cổ họng.

Lâm Hi Viện​Các nha hoàn nhao nhao từ chối.

Trong phòng nồng nặc mùi thuốc, Diệp Cẩn nằm trên giường với cổ quấn băng vải, kế bên là lang trung tóc hoa râm đang đưa thuốc trị thương còn thừa cho Thải Vân.​Nàng càng nói thì càng chọn ra được nhiều món, cuối cùng nàng nhét cho mỗi nha hoàn cỡ ba món trang sức.

“Mỗi ngày thay băng một lần, đừng bắt cô ấy nói chuyện. Ăn uống thì cho chút nước cơm cháo trắng thôi, nhớ phải đút muỗng nhỏ đấy.”​Dặn dò xong, lang trung già liếc nhìn nữ tử trên giường.

Dặn dò xong, lang trung già liếc nhìn nữ tử trên giường. Ông nhớ tới cánh tay chi chít dấu răng khi bắt mạch bèn thầm thở dài thương xót trước lúc rời đi.​“Vậy em ở lại đi.

“Phu nhân muốn uống nước không ạ?” Thải Vân chạy chậm lại gần, nhỏ nhẹ hỏi.​Phải, ngoại trừ tự hồi phục tinh thần thì còn biết làm gì, đây là mệnh của họ.

Diệp Cẩn khẽ lắc đầu, nàng hệt con rối gỗ vô tri vô giác bị trói buộc bởi những sợi dây.​Trông bà có vẻ đuối dần, động tác nâng tã lót không biết đổi sang bóp chặt hai bên sườn tự lúc nào, cứ như khi bà còn mải giấu đứa trẻ thì nó đã lớn thành cậu bé mà bà chẳng ôm nổi nữa.

Thải Vân ra ngoài tìm Xuân Lan để lấy thuốc – đêm nay phu nhân chưa uống thuốc tránh thai, ngày nào hầu gia còn chưa mở miệng bảo dừng thì ngày đấy bọn họ không dám trái lời.​Nàng mệt quá rồi, mệt tới mức hít thở cũng thấy lao lực; chi bằng ngủ một giấc, từ tương lai về cổ đại bốn năm coi như là giấc mộng lớn.

Nước thuốc được đun âm ấm, người hầu dỡ Diệp Cẩn dậy, nàng uống không chừa một giọt bất chấp cơn đau trong cổ họng. Cô gái nằm xuống giường, để mặc Thải Vân nhẹ nhàng thả màn giường và bóng tối bao trùm lấy mình.​“Cả đời ta có hai tội, một là bị gả vào phủ An Định Hầu, hai là sinh hạ tên nghiệp chướng nhà ngươi.

Mãi mới được ở một mình.​Ăn uống thì cho chút nước cơm cháo trắng thôi, nhớ phải đút muỗng nhỏ đấy.

Toàn thân nàng đau, đau tới mức sắp chết lặng. Diệp Cẩn thất thần nhìn màn giường đong đưa, chỉ cảm thấy cơn mệt tận xương tủy nhanh chóng nảy mầm từ sâu trong cơ thể rồi lan tràn khắp nơi.​Người đời đều biết Thanh Bình Hầu Cố Quân là đích thứ tử của An Định Hầu Cố Chiêm Đình, chẳng mấy ai hay Thanh Bình Hầu vang danh thiên hạ thực chất không phải do phu nhân của An Định Hầu sinh ra.

Mệt quá.​Nhớ thật đấy, cái thời đại tốt đẹp kia.

Một năm qua, nàng bị hành hạ đủ kiểu, giở đủ chiêu trò có thể, kết quả lại thành ra như vầy.​” Thải Vân cười bảo, “Nhà bếp tiền viện đang chuẩn bị cháo cho mùng tám tháng chạp [1] , ngày mai chúng ta nên dậy sớm, không thấy thái dương là không có may mắn đâu ạ.

Nàng trở thành món đồ chơi cho người ta tùy ý đùa bỡn; khi y vui thì chiều chuộng hết mức, khi y mất hứng thì muốn tra tấn, hay thậm chí giết nàng.​Ngủ một giấc đi, ngủ một giấc là mọi chuyện ổn thôi.

Thích ư? Nếu đây là cách Cố Quân thích một người, vậy nỗi hận nàng dành cho y gọi là yêu còn được.​”

Màn giường tạo ra một không gian tách biệt với trời đất, Diệp Cẩn ngẩn ngơ nhìn khung cảnh tối tăm trước mặt, trong đầu bất chợt nảy sinh một ý niệm.​Mệt quá.

Cuộc sống tạm bợ thế này thật sự còn ý nghĩa gì sao?​“Sắp năm mới rồi à?

Oo———oOo———oΟ​“Bên đó không thiếu người, sao phải vội vàng như vậy.

Kể từ ngày đó, Cố Quân không đến Lâm Hi Viện nữa.​Đáng lẽ còn một bà tử hỗ trợ nhưng bà ấy bất ngờ đổ bệnh, nô tỳ đành tự đi lấy thức ăn và để phu nhân một mình trong phòng…”

Thải Vân hầu hạ phu nhân nhà mình, dõi theo vết thương trên cơ thể nàng ngày một đỡ hơn, tinh thần uể oải cũng dần được cải thiện.​Trong phòng nồng nặc mùi thuốc, Diệp Cẩn nằm trên giường với cổ quấn băng vải, kế bên là lang trung tóc hoa râm đang đưa thuốc trị thương còn thừa cho Thải Vân.

Phải, ngoại trừ tự hồi phục tinh thần thì còn biết làm gì, đây là mệnh của họ.​Nàng trở thành món đồ chơi cho người ta tùy ý đùa bỡn; khi y vui thì chiều chuộng hết mức, khi y mất hứng thì muốn tra tấn, hay thậm chí giết nàng.

Thải Vân thầm thở dài, dùng mu bàn tay kiểm tra độ ấm chén trà rồi đặt trước mặt phu nhân. Nàng ấy thấy phu nhân đang nhìn Xuân Lan cắt giấy dán cửa sổ nên mới hỏi phu nhân có muốn cắt vài tấm giết thời gian không.​”

“Sắp năm mới rồi à?” Diệp Cẩn hỏi, giọng nói chưa khỏi hẳn vẫn hơi khàn khàn.​”

“Thưa phu nhân, hôm nay đã là mùng bảy tháng chạp.” Thải Vân cười bảo, “Nhà bếp tiền viện đang chuẩn bị cháo cho mùng tám tháng chạp​Khương Bội nhìn đứa trẻ đã lớn lên thành thanh niên, nụ cười trên môi rạng rỡ gấp bội song đôi mắt đẹp lại chậm rãi rơi lệ.[1]​Nàng ấy thấy phu nhân đang nhìn Xuân Lan cắt giấy dán cửa sổ nên mới hỏi phu nhân có muốn cắt vài tấm giết thời gian không., ngày mai chúng ta nên dậy sớm, không thấy thái dương là không có may mắn đâu ạ.”​Nếu đây là cách Cố Quân thích một người, vậy nỗi hận nàng dành cho y gọi là yêu còn được.

Diệp Cẩn gật gù, ra hiệu cho cô nha hoàn đưa kéo với giấy cho mình.​Nàng không phải người đủ tư cách học luật, nàng đã thay đổi hoàn toàn dưới sự tra tấn của thế giới man rợ này.

Kéo cắt giấy có đầu tròn, lưỡi cùn, nàng ngồi tại mép giường, ánh mắt tập trung vào cây kéo, kế tiếp nàng cúi đầu rồi chuyên chú cắt giấy trang trí cửa sổ.​“Bẩm phu nhân, sang năm nô tỳ mười tám ạ.

“Sắp ăn tết nên ta cho mỗi người ở đây thêm một tháng bạc, lấy từ vốn riêng của ta.” Diệp Cẩn vừa cắt giấy vừa ôn hòa sai, “Mang hộp trang sức của ta tới đây, mỗi người chọn một món đi.”​” Bà nhìn chằm chằm Cố Quân, nhìn cái mặt như đúc ra từ một khuôn với đàn ông Cố gia, vừa khóc vừa cười, “Đáng lẽ ta nên để huyết mạch của Cố gia chấm dứt dưới tay mình, cho hai gã điên kia tuyệt tự, tuyệt tự!

Lấy đồ trang sức của phu nhân? Các nha hoàn nhao nhao từ chối.​Dứt lời, bà khép hờ mắt rồi ngâm nga giai điệu không tên.

“Cho thì cứ lấy, ta đâu thiếu trang sức.” Diệp Cẩn đặt xuống giấy dán mới cắt phân nửa, tự mình lấy hộp trang sức và lựa chọn trong đó. “Xuân Lan hợp với màu vàng kim, đeo cây trâm bướm bằng vàng này sẽ đẹp lắm. Da Thải Vân trắng, hợp với dây mã não loại này…”​Chốc chốc bà giấu tã lót dưới giường, chốc chốc lại giấu trong tủ.

Nàng càng nói thì càng chọn ra được nhiều món, cuối cùng nàng nhét cho mỗi nha hoàn cỡ ba món trang sức.​Ở lần cuối cùng, bà khom người, dốc hết sức bình sinh đặt “cậu bé” trong lòng lên giường.

Nào có cô nương không thích những món xinh đẹp, tuy mấy cô nha hoàn đều từ chối nhưng nhờ Diệp Cẩn khuyên bảo mà vẫn mừng rỡ nhận lấy.​” Đuổi xong hai người Xuân – Hạ, Diệp Cẩn ra lệnh cho cô nha hoàn nhỏ tuổi cạnh mình.

“Ta nhớ Xuân Lan lớn nhất trong mấy em đúng không?” Diệp Cẩn hỏi.​“Hầu gia thứ lỗi, phu nhân đang đợi nô tỳ về hầu hạ nên nô tỳ không dám trì hoãn ạ.

“Bẩm phu nhân, sang năm nô tỳ mười tám ạ.” Xuân Lan trả lời.​Thải Vân đối phó với trò thượng đội hạ đạp của nhà bếp xong liền ôm hộp thức ăn trở về, ai ngờ lúc quẹo cua tí thì đụng đầu vào người khác.

“Mười tám là tới tuổi lấy chồng rồi,” Diệp Cẩn gật đầu, cười hiền lành, “ta trả văn tự bán mình cho em, về nhà lấy chồng đi.”​Tục lệ trên bắt nguồn từ Phật giáo; tương truyền Thích Ca Mâu Ni đắc đạo vào ngày này, nên chùa chiền nấu cháo cúng Phật.

Xuân Lan ngỡ ngàng, lập tức quỳ xuống bày tỏ lòng trung thành, song Diệp Cẩn lại quay sang Hạ Hà, “Ta nhớ em chỉ nhỏ hơn Xuân Lan một tuổi, hay là đi cùng em ấy đi, hai người chăm sóc nhau vẫn tốt hơn.”​Thải Vân chộp lấy cơ hội kể khổ, nào ngờ Cố Quân đột ngột biến sắc dữ dội.

Giờ đến lượt Hạ Hà ngỡ ngàng.​Màn giường tạo ra một không gian tách biệt với trời đất, Diệp Cẩn ngẩn ngơ nhìn khung cảnh tối tăm trước mặt, trong đầu bất chợt nảy sinh một ý niệm.

Hai người cùng quỳ dập đầu trên đất, tiếc rằng Diệp Cẩn đã quyết tâm muốn tiễn họ đi, ai khuyên cũng vô dụng. Vì vậy ba ngày sau, hai nha hoàn một cao một thấp nhận đống bạc nặng trĩu thưởng cho mình với cặp mắt rưng rưng, đeo tay nải rời hầu phủ.​Một năm qua, nàng bị hành hạ đủ kiểu, giở đủ chiêu trò có thể, kết quả lại thành ra như vầy.

“Thu Cúc thích hoa, về sau cứ ở phòng ấm chuyên tâm nuôi trồng hoa cỏ.” Đuổi xong hai người Xuân – Hạ, Diệp Cẩn ra lệnh cho cô nha hoàn nhỏ tuổi cạnh mình.​[1] Cháo mùng tám tháng chạp dùng nếp, đậu, và các loại quả khô như táo, hạt dẻ, hạt sen…nấu thành.

Thế là Thu Cúc cũng rời đi, trong thoáng chốc, Lâm Hi Viện còn mỗi Thải Vân làm đại nha hoàn.​Diệp Cẩn khẽ lắc đầu, nàng hệt con rối gỗ vô tri vô giác bị trói buộc bởi những sợi dây.

“Nô tỳ không đi.” Khác với ba người dễ dàng bị tống cổ kia, Thải Vân lắc đầu và cắn răng nói, “Nô tỳ…nô tỳ là người hầu gia chọn tới hầu hạ phu nhân.”​Căn phòng trống tịch mịch, phòng phụ phía sau thấp thoáng truyền đến tiếng nôn mửa khổ sở của bà tử.

“Vậy em ở lại đi.” Diệp Cẩn gật, hững hờ đáp.​Nàng ấy dừng bước, đang tính xin lỗi nhưng thấy rõ người trước mặt là ai bèn đột ngột hít thở mạnh, gấp gáp quỳ xuống hành lễ.

Tháng chạp năm nay lạnh lạ thường, quản gia thu xếp vài nha hoàn mới cho Diệp Cẩn chọn, tất cả đều bị nàng đánh rớt với lý do không hợp nhãn. Thêm vụ từ hôm nổi giận kia là Cố Quân không ghé qua, thành thử Lâm Hi Viện ngày càng vắng vẻ, chẳng ai hỏi thăm.​Đám người hầu lén bàn tán Cẩn phu nhân đã bị ghẻ lạnh, Diệp Cẩn chỉ cười cho qua chuyện.

Đám người hầu lén bàn tán Cẩn phu nhân đã bị ghẻ lạnh, Diệp Cẩn chỉ cười cho qua chuyện.​”

Cố Quân nhất định sẽ quay lại, đây chẳng qua là bình yên trước cơn bão thôi.​Đang cười dở chừng, bà bỗng sợ hãi nhìn xung quanh, miệng lẩm bẩm, “Hắn tới, Cố Dụ tới, phải làm sao đây, Cố Dụ sắp tới…”

Có điều lần này, nàng sẽ giải quyết tận gốc vấn đề.​”

Cuối năm đến gần kéo theo bao việc cho hầu phủ, Thải Vân không thể phân thân mới gọi một bà tử chuyên làm việc nặng tới lo việc bên ngoài phòng. Tuy nhiên đã nghèo còn mắc cái eo, hôm nay xui xẻo là bà tử bị thổ tả, nằm liệt giường không bò dậy nổi.​“Cho thì cứ lấy, ta đâu thiếu trang sức.

“Phu nhân chờ một lát, nô tỳ đi lấy cơm trưa ạ.” Thải Vân bận túi bụi, nói xong là chạy ra ngoài ngay.​” Diệp Cẩn gật, hững hờ đáp.

Căn phòng trống tịch mịch, phòng phụ phía sau thấp thoáng truyền đến tiếng nôn mửa khổ sở của bà tử. Diệp Cẩn cụp mắt, khép cửa lại, cài chặt then cửa.​Diệp Cẩn cụp mắt, khép cửa lại, cài chặt then cửa.

Cô gái lấy đai lưng từ trong rương, nhanh tay thắt hai cái thành một, kế tiếp bước lên ghế rồi quăng đai vòng qua xà nhà.​Song khi nhắm mắt, trong đầu nàng lại xẹt qua hình ảnh mùa hè năm ấy, năm nàng ngồi trên bậc cao cao của giảng đường sáng sủa sạch sẽ, mở ra quyển sách Tổng Quát Về Luật Dân Sự dày cộm.

Đánh không lại, chạy không thoát, cuộc sống như thế làm người ta chẳng nhìn ra một tia hy vọng.​” Diệp Cẩn vừa cắt giấy vừa ôn hòa sai, “Mang hộp trang sức của ta tới đây, mỗi người chọn một món đi.

Nàng mệt quá rồi, mệt tới mức hít thở cũng thấy lao lực; chi bằng ngủ một giấc, từ tương lai về cổ đại bốn năm coi như là giấc mộng lớn.​Kể từ ngày đó, Cố Quân không đến Lâm Hi Viện nữa.

Có điều chắc nàng không hoàn thành lời hứa với Bích Uyên được. Biết vậy ngay từ đầu nàng đã vứt bỏ mặt mũi mà cầu xin Cố Quân, cùng lắm thì mây mưa với y thêm vài lần, chơi thêm dăm ba trò trên giường. Dù sao chăng nữa, công dụng chủ yếu của nàng là ở trên giường, thêm mấy lần cũng chả chết ai.​Biết vậy ngay từ đầu nàng đã vứt bỏ mặt mũi mà cầu xin Cố Quân, cùng lắm thì mây mưa với y thêm vài lần, chơi thêm dăm ba trò trên giường.

Khoảnh khắc tròng dây vào cổ, Diệp Cẩn tưởng mình sẽ nhớ lại vô số hồi ức ở cổ đại. Song khi nhắm mắt, trong đầu nàng lại xẹt qua hình ảnh mùa hè năm ấy, năm nàng ngồi trên bậc cao cao của giảng đường sáng sủa sạch sẽ, mở ra quyển sách ​Xuân Lan ngỡ ngàng, lập tức quỳ xuống bày tỏ lòng trung thành, song Diệp Cẩn lại quay sang Hạ Hà, “Ta nhớ em chỉ nhỏ hơn Xuân Lan một tuổi, hay là đi cùng em ấy đi, hai người chăm sóc nhau vẫn tốt hơn.Tổng Quát Về Luật Dân Sự ​Bà kiên trì lặp đi lặp lại hành động cất giấu rồi ôm ra, hết lần này đến lần khác. dày cộm.​Đó là một câu chuyện ngập máu cùng nước mắt, đao kiếm chém giết, yêu hận tình thù; lấy ngẫu nhiên một yếu tố trong câu chuyện này cũng đủ khiến thế gian kinh hãi.

Nàng không phải người đủ tư cách học luật, nàng đã thay đổi hoàn toàn dưới sự tra tấn của thế giới man rợ này.​Căn phòng bừa bộn, người hầu câm lặng lẽ quét dọn.

Nhớ thật đấy, cái thời đại tốt đẹp kia.​Phu nhân của thế tử An Định Hầu mới là người sinh hạ Cố Quân.

Bàn chân mang giày thêu nhẹn nhàng nhón rồi đạp mạnh chiếc ghế nhỏ ra sau.​” Diệp Cẩn hỏi, giọng nói chưa khỏi hẳn vẫn hơi khàn khàn.

Thải Vân đối phó với trò thượng đội hạ đạp của nhà bếp xong liền ôm hộp thức ăn trở về, ai ngờ lúc quẹo cua tí thì đụng đầu vào người khác.​Tuy nhiên, người ngoài không biết thì sao chứ, chẳng lẽ cứ không biết là coi như chưa bao giờ phát sinh?

Nàng ấy dừng bước, đang tính xin lỗi nhưng thấy rõ người trước mặt là ai bèn đột ngột hít thở mạnh, gấp gáp quỳ xuống hành lễ.​Oo———oOo———oΟ

“Hấp tấp làm cái gì đấy.” Lâu rồi không gặp mà sắc mặt Cố Quân vẫn lạnh nhạt, y giữ nguyên cái dáng vẻ thanh cao của mình.​Oo———oOo———oΟ

“Hầu gia thứ lỗi, phu nhân đang đợi nô tỳ về hầu hạ nên nô tỳ không dám trì hoãn ạ.” Thải Vân xin lỗi.​Thải Vân hầu hạ phu nhân nhà mình, dõi theo vết thương trên cơ thể nàng ngày một đỡ hơn, tinh thần uể oải cũng dần được cải thiện.

“Bên đó không thiếu người, sao phải vội vàng như vậy.” Cố Quân hơi nhíu mày.​Có điều lần này, nàng sẽ giải quyết tận gốc vấn đề.

“Ơ…” Thải Vân kinh ngạc trợn tròn mắt, lắp bắp giải thích, “Hầu gia…hầu gia không biết ạ, gần đây phu nhân đã phân phát hết các chị em khác, chỉ để lại mình nô tỳ hầu hạ. Đáng lẽ còn một bà tử hỗ trợ nhưng bà ấy bất ngờ đổ bệnh, nô tỳ đành tự đi lấy thức ăn và để phu nhân một mình trong phòng…”​“Mỗi ngày thay băng một lần, đừng bắt cô ấy nói chuyện.

Thải Vân chộp lấy cơ hội kể khổ, nào ngờ Cố Quân đột ngột biến sắc dữ dội. Y không đợi nàng ấy nói xong đã xoay người chạy như bay về phía Lâm Hi Viện.



* * *



Chú thích

​Diệp Cẩn thất thần nhìn màn giường đong đưa, chỉ cảm thấy cơn mệt tận xương tủy nhanh chóng nảy mầm từ sâu trong cơ thể rồi lan tràn khắp nơi.

[1]​Bà bế lên tã lót đã bị ném xuống đất rồi ôm chặt vào lòng, mặt mũi phụ nhân giàn giụa nước mắt trong lúc kinh hoàng chạy tới chạy lui. Cháo mùng tám tháng chạp dùng nếp, đậu, và các loại quả khô như táo, hạt dẻ, hạt sen…nấu thành. Tục lệ trên bắt nguồn từ Phật giáo; tương truyền Thích Ca Mâu Ni đắc đạo vào ngày này, nên chùa chiền nấu cháo cúng Phật. Về sau trong dân gian lưu truyền mãi thành tục lệ.​Nào có cô nương không thích những món xinh đẹp, tuy mấy cô nha hoàn đều từ chối nhưng nhờ Diệp Cẩn khuyên bảo mà vẫn mừng rỡ nhận lấy.

⬅ Chương 43 —-oOo—- Chương 45 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận