Bẻ Cánh Nàng
Chương 023: Đánh cược
Cầu xin y?Đây là người đàn ông đẹp tới mức nguy hiểm trí mạng.
Chắc Cố Quân thấy gần đây nàng phản ứng nhàm tới phát chán, vì vậy y muốn giở trò hành hạ mới.Thấy nàng không hé răng thì y có vẻ bất đắc dĩ, y vuốt ve mặt nàng rồi áp sát nó, thả nụ hôn lên môi nàng giữa lúc hơi thở hai người quyện vào nhau.
Cơn sóng nhiệt tra tấn nàng nhưng nội tâm Diệp Cẩn vô cùng bình tĩnh.Có lẽ trong mắt y, chuyện này cực kỳ thú vị.
Nàng đã sớm nhận thức rõ mình chỉ là món đồ chơi trong tay người ta, “chủ nhân” chơi chán thì nàng cũng phải đổi cách chơi. Nàng có thể ngoan cố đến cùng nhưng vậy càng đúng ý Cố Quân, y muốn chứng kiến nàng đi từ kiên cường tới phát điên.Chút lý trí còn sót lại của Diệp Cẩn được dùng hết vào việc suy xét tình hình, nàng thấy sắp đến lúc rồi.
Có lẽ trong mắt y, chuyện này cực kỳ thú vị.Giọt lệ thứ hai rơi xuống ngay vệt nước trên mu bàn tay Cố Quân.
Diệp Cẩn mím môi khi nhìn đôi tay bị đè lại của mình.Nàng có thể ngoan cố đến cùng nhưng vậy càng đúng ý Cố Quân, y muốn chứng kiến nàng đi từ kiên cường tới phát điên.
Muốn đổi cách chơi chứ gì? Tốt thôi, nàng đổi cho y xem.Ngọn nến lẳng lặng cháy, căn phòng chỉ còn tiếng hít thở của hai người: một bên gấp gáp, một bên thong thả.
Ngọn nến lẳng lặng cháy, căn phòng chỉ còn tiếng hít thở của hai người: một bên gấp gáp, một bên thong thả. Bỗng dưng, một giọt nước còn vương nhiệt độ cơ thể nhỏ xuống mu bàn tay Cố Quân.Đêm dài đằng đẵng, bóng tối tràn lan.
Cái lực đè nặng tay Diệp Cẩn bỗng khựng lại, Cố Quân nghiêng đầu để thấy người con gái trong lòng quật cường nhìn sang chỗ khác. Hai má nàng được nhuộm màu hồng mỹ lệ, tóc mai hơi rối, nước mắt thấm ướt hàng mi dài cong vút, có những giọt nước lấm tấm trên mặt như sắp rớt xuống.Thanh niên thì thào thỏa hiệp, “Thôi, tối nay nghe cô tất, nhé?
“Cố Quân, ức hiếp một cô gái yếu đuối, nhìn cô ấy khổ sở phát điên vui lắm hả?” Nàng không nhìn y nhưng giọng nàng nghẹn ngào như con thú nhỏ bị bạo hành và buộc phải lộ ra cái bụng mềm mại. “Xin anh đấy, Cố Quân, tôi không đấu nổi, cũng chẳng muốn đấu nữa. Cầu xin anh đấy, vậy được chưa?””
Giọt lệ thứ hai rơi xuống ngay vệt nước trên mu bàn tay Cố Quân. Trong chớp mắt, bàn tay giam cầm nàng buông lỏng, Diệp Cẩn tận dụng thời cơ để ra sức tránh né rồi ngã người xuống giường. Nàng chỉ để lại bóng lưng trầm mặc lẫn run rẩy cho đối phương.Nội tâm Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, bề ngoại lại tỏ ra bạc bẽo mà tránh bàn tay của y.
Nàng cố chịu đựng cơn sóng nhiệt trong cơ thể, nhẹ nhàng hít vào thở ra, đồng thời lặng lẽ nhắm mắt chờ đợi.Cơn sóng nhiệt tra tấn nàng nhưng nội tâm Diệp Cẩn vô cùng bình tĩnh.
Một giây, hai giây…← Chương 22 —-oOo—- Chương 24 →
Đếm tới sáu thì một bàn tay mát lạnh vươn ra, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng.Trong lúc mặt đối mặt, Diệp Cẩn vô thức thất thần.
“Không thích thì thôi vậy,” người phía sau thì thầm, giọng nói mang theo chút trấn an khó nhận biết.Lý trí nàng đã tới cực hạn, không thể cố gắng tiếp, nàng cũng chẳng định chơi rắn đến cùng.
Đánh cược chính xác.Hồi trước nàng bị mù à, sao có thể nghĩ y chỉ là một quý công tử bình thường đang gặp nạn chứ.
Nội tâm Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, bề ngoại lại tỏ ra bạc bẽo mà tránh bàn tay của y.Bỗng dưng, một giọt nước còn vương nhiệt độ cơ thể nhỏ xuống mu bàn tay Cố Quân.
Bàn tay kia kiên nhẫn duỗi tới lần nữa chứ không bị rút về, song nàng vẫn ngang ngược hất nó đi.Nhưng quan hệ giữa hai người chỉ mới bắt đầu.
Hất tới hất lui vài lần mà người phía sau không bực. Chút lý trí còn sót lại của Diệp Cẩn được dùng hết vào việc suy xét tình hình, nàng thấy sắp đến lúc rồi. Lần tiếp theo khi nam tử tiếp tục đè vai nàng, cô gái như đã kiệt sức dựa vào lực từ bàn tay trên vai để xoay người thành tư thế nằm thẳng.Bàn tay kia kiên nhẫn duỗi tới lần nữa chứ không bị rút về, song nàng vẫn ngang ngược hất nó đi.
Nàng trừng mắt với y, đáng tiếc cặp mắt ngân ngấn nước chẳng có chút uy hiếp nào.“Răng nhọn đấy, cô thật chẳng biết nương tay,” người nọ thở dài.
“Vị nữ lang này khó tính quá,” Cố Quân phủ lên người Diệp Cẩn, hơi nhướn mày. Thấy nàng không hé răng thì y có vẻ bất đắc dĩ, y vuốt ve mặt nàng rồi áp sát nó, thả nụ hôn lên môi nàng giữa lúc hơi thở hai người quyện vào nhau. Thanh niên thì thào thỏa hiệp, “Thôi, tối nay nghe cô tất, nhé?”Nàng cố chịu đựng cơn sóng nhiệt trong cơ thể, nhẹ nhàng hít vào thở ra, đồng thời lặng lẽ nhắm mắt chờ đợi.
Giọng nam lạnh lùng nhưng có sức quyến rũ êm tai, chất giọng ấy cọ cọ vành tai nàng. Ánh nến lập lòe chiếu lên người Cố Quân làm khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ trở nên khó mô tả bội phần. Đôi mắt thâm sâu ẩn mình dưới hàng mi đen nhánh, nó giống biển sâu không đáy, người ta chỉ cần bất cẩn chút thôi là rớt xuống liền.Lừa mình dối người đôi khi rất hữu dụng.
Đây là người đàn ông đẹp tới mức nguy hiểm trí mạng.“Vị nữ lang này khó tính quá,” Cố Quân phủ lên người Diệp Cẩn, hơi nhướn mày.
Hồi trước nàng bị mù à, sao có thể nghĩ y chỉ là một quý công tử bình thường đang gặp nạn chứ.” Nàng không nhìn y nhưng giọng nàng nghẹn ngào như con thú nhỏ bị bạo hành và buộc phải lộ ra cái bụng mềm mại.
Trong lúc mặt đối mặt, Diệp Cẩn vô thức thất thần.Lần tiếp theo khi nam tử tiếp tục đè vai nàng, cô gái như đã kiệt sức dựa vào lực từ bàn tay trên vai để xoay người thành tư thế nằm thẳng.
Thật ra nếu đổi góc nhìn thì Cố Quân sở hữu diện mạo xuất chúng, dáng người cũng đẹp, tuy ban đầu kỹ thuật giường chiếu hơi kém nhưng dạo này rèn luyện riết nên tiến bộ nhiều – không bàn đến vấn đề khác, với những điều kiện trên mà làm bạn tình là được hẳn chín mươi điểm.Bầu không khí cháy bỏng như thiêu như đốt, bấc nến rung rinh dữ dội.
Lừa mình dối người đôi khi rất hữu dụng.Ánh nến lập lòe chiếu lên người Cố Quân làm khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ trở nên khó mô tả bội phần.
Ví dụ như vào khoảnh khắc này, nàng đột nhiên không thấy khó chịu nữa.Nàng đã sớm nhận thức rõ mình chỉ là món đồ chơi trong tay người ta, “chủ nhân” chơi chán thì nàng cũng phải đổi cách chơi.
Lý trí nàng đã tới cực hạn, không thể cố gắng tiếp, nàng cũng chẳng định chơi rắn đến cùng.Nàng chỉ để lại bóng lưng trầm mặc lẫn run rẩy cho đối phương.
“Anh thích lảm nhảm thế,” Diệp Cẩn nằm trên giường, cằm hơi hất lên, dùng giọng run run để nói những lời toạc móng heo, “có định làm không đấy?”Đếm tới sáu thì một bàn tay mát lạnh vươn ra, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng.
Bầu không khí cháy bỏng như thiêu như đốt, bấc nến rung rinh dữ dội. Diệp Cẩn nhìn người đàn ông phía trên mình nở nụ cười đẹp lạ thường, y cúi đầu và cắn nhẹ lên cằm nàng.Muốn đổi cách chơi chứ gì?
Tấm màn được thả xuống lay động dù trời không gió, chiếc giường phát ra tiếng ken két đáng ghét. Âm thanh ấy kết hợp với tiếng khóc câm lặng của nữ tử để phổ ra khúc nhạc của sự thân mật.Hai má nàng được nhuộm màu hồng mỹ lệ, tóc mai hơi rối, nước mắt thấm ướt hàng mi dài cong vút, có những giọt nước lấm tấm trên mặt như sắp rớt xuống.
“Kêu thành tiếng,” có người nỉ non bằng giọng khàn khàn, “đừng tự cắn mình.”Diệp Cẩn nhìn người đàn ông phía trên mình nở nụ cười đẹp lạ thường, y cúi đầu và cắn nhẹ lên cằm nàng.
Tiếng khóc của nữ tử thoáng dừng lại, kế tiếp là giọng nam khẽ hít hà.”
“Răng nhọn đấy, cô thật chẳng biết nương tay,” người nọ thở dài.Diệp Cẩn mím môi khi nhìn đôi tay bị đè lại của mình.
Đêm dài đằng đẵng, bóng tối tràn lan.Ví dụ như vào khoảnh khắc này, nàng đột nhiên không thấy khó chịu nữa.
Ngày thứ bảy, cũng là ngày cuối cùng, đã kết thúc. Nhưng quan hệ giữa hai người chỉ mới bắt đầu.Cầu xin y?
← Chương 22Một giây, hai giây… —-oOo—- Chương 24 →”
Chắc Cố Quân thấy gần đây nàng phản ứng nhàm tới phát chán, vì vậy y muốn giở trò hành hạ mới.Thấy nàng không hé răng thì y có vẻ bất đắc dĩ, y vuốt ve mặt nàng rồi áp sát nó, thả nụ hôn lên môi nàng giữa lúc hơi thở hai người quyện vào nhau.
Cơn sóng nhiệt tra tấn nàng nhưng nội tâm Diệp Cẩn vô cùng bình tĩnh.Có lẽ trong mắt y, chuyện này cực kỳ thú vị.
Nàng đã sớm nhận thức rõ mình chỉ là món đồ chơi trong tay người ta, “chủ nhân” chơi chán thì nàng cũng phải đổi cách chơi. Nàng có thể ngoan cố đến cùng nhưng vậy càng đúng ý Cố Quân, y muốn chứng kiến nàng đi từ kiên cường tới phát điên.Chút lý trí còn sót lại của Diệp Cẩn được dùng hết vào việc suy xét tình hình, nàng thấy sắp đến lúc rồi.
Có lẽ trong mắt y, chuyện này cực kỳ thú vị.Giọt lệ thứ hai rơi xuống ngay vệt nước trên mu bàn tay Cố Quân.
Diệp Cẩn mím môi khi nhìn đôi tay bị đè lại của mình.Nàng có thể ngoan cố đến cùng nhưng vậy càng đúng ý Cố Quân, y muốn chứng kiến nàng đi từ kiên cường tới phát điên.
Muốn đổi cách chơi chứ gì? Tốt thôi, nàng đổi cho y xem.Ngọn nến lẳng lặng cháy, căn phòng chỉ còn tiếng hít thở của hai người: một bên gấp gáp, một bên thong thả.
Ngọn nến lẳng lặng cháy, căn phòng chỉ còn tiếng hít thở của hai người: một bên gấp gáp, một bên thong thả. Bỗng dưng, một giọt nước còn vương nhiệt độ cơ thể nhỏ xuống mu bàn tay Cố Quân.Đêm dài đằng đẵng, bóng tối tràn lan.
Cái lực đè nặng tay Diệp Cẩn bỗng khựng lại, Cố Quân nghiêng đầu để thấy người con gái trong lòng quật cường nhìn sang chỗ khác. Hai má nàng được nhuộm màu hồng mỹ lệ, tóc mai hơi rối, nước mắt thấm ướt hàng mi dài cong vút, có những giọt nước lấm tấm trên mặt như sắp rớt xuống.Thanh niên thì thào thỏa hiệp, “Thôi, tối nay nghe cô tất, nhé?
“Cố Quân, ức hiếp một cô gái yếu đuối, nhìn cô ấy khổ sở phát điên vui lắm hả?” Nàng không nhìn y nhưng giọng nàng nghẹn ngào như con thú nhỏ bị bạo hành và buộc phải lộ ra cái bụng mềm mại. “Xin anh đấy, Cố Quân, tôi không đấu nổi, cũng chẳng muốn đấu nữa. Cầu xin anh đấy, vậy được chưa?””
Giọt lệ thứ hai rơi xuống ngay vệt nước trên mu bàn tay Cố Quân. Trong chớp mắt, bàn tay giam cầm nàng buông lỏng, Diệp Cẩn tận dụng thời cơ để ra sức tránh né rồi ngã người xuống giường. Nàng chỉ để lại bóng lưng trầm mặc lẫn run rẩy cho đối phương.Nội tâm Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, bề ngoại lại tỏ ra bạc bẽo mà tránh bàn tay của y.
Nàng cố chịu đựng cơn sóng nhiệt trong cơ thể, nhẹ nhàng hít vào thở ra, đồng thời lặng lẽ nhắm mắt chờ đợi.Cơn sóng nhiệt tra tấn nàng nhưng nội tâm Diệp Cẩn vô cùng bình tĩnh.
Một giây, hai giây…← Chương 22 —-oOo—- Chương 24 →
Đếm tới sáu thì một bàn tay mát lạnh vươn ra, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng.Trong lúc mặt đối mặt, Diệp Cẩn vô thức thất thần.
“Không thích thì thôi vậy,” người phía sau thì thầm, giọng nói mang theo chút trấn an khó nhận biết.Lý trí nàng đã tới cực hạn, không thể cố gắng tiếp, nàng cũng chẳng định chơi rắn đến cùng.
Đánh cược chính xác.Hồi trước nàng bị mù à, sao có thể nghĩ y chỉ là một quý công tử bình thường đang gặp nạn chứ.
Nội tâm Diệp Cẩn thở phào nhẹ nhõm, bề ngoại lại tỏ ra bạc bẽo mà tránh bàn tay của y.Bỗng dưng, một giọt nước còn vương nhiệt độ cơ thể nhỏ xuống mu bàn tay Cố Quân.
Bàn tay kia kiên nhẫn duỗi tới lần nữa chứ không bị rút về, song nàng vẫn ngang ngược hất nó đi.Nhưng quan hệ giữa hai người chỉ mới bắt đầu.
Hất tới hất lui vài lần mà người phía sau không bực. Chút lý trí còn sót lại của Diệp Cẩn được dùng hết vào việc suy xét tình hình, nàng thấy sắp đến lúc rồi. Lần tiếp theo khi nam tử tiếp tục đè vai nàng, cô gái như đã kiệt sức dựa vào lực từ bàn tay trên vai để xoay người thành tư thế nằm thẳng.Bàn tay kia kiên nhẫn duỗi tới lần nữa chứ không bị rút về, song nàng vẫn ngang ngược hất nó đi.
Nàng trừng mắt với y, đáng tiếc cặp mắt ngân ngấn nước chẳng có chút uy hiếp nào.“Răng nhọn đấy, cô thật chẳng biết nương tay,” người nọ thở dài.
“Vị nữ lang này khó tính quá,” Cố Quân phủ lên người Diệp Cẩn, hơi nhướn mày. Thấy nàng không hé răng thì y có vẻ bất đắc dĩ, y vuốt ve mặt nàng rồi áp sát nó, thả nụ hôn lên môi nàng giữa lúc hơi thở hai người quyện vào nhau. Thanh niên thì thào thỏa hiệp, “Thôi, tối nay nghe cô tất, nhé?”Nàng cố chịu đựng cơn sóng nhiệt trong cơ thể, nhẹ nhàng hít vào thở ra, đồng thời lặng lẽ nhắm mắt chờ đợi.
Giọng nam lạnh lùng nhưng có sức quyến rũ êm tai, chất giọng ấy cọ cọ vành tai nàng. Ánh nến lập lòe chiếu lên người Cố Quân làm khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ trở nên khó mô tả bội phần. Đôi mắt thâm sâu ẩn mình dưới hàng mi đen nhánh, nó giống biển sâu không đáy, người ta chỉ cần bất cẩn chút thôi là rớt xuống liền.Lừa mình dối người đôi khi rất hữu dụng.
Đây là người đàn ông đẹp tới mức nguy hiểm trí mạng.“Vị nữ lang này khó tính quá,” Cố Quân phủ lên người Diệp Cẩn, hơi nhướn mày.
Hồi trước nàng bị mù à, sao có thể nghĩ y chỉ là một quý công tử bình thường đang gặp nạn chứ.” Nàng không nhìn y nhưng giọng nàng nghẹn ngào như con thú nhỏ bị bạo hành và buộc phải lộ ra cái bụng mềm mại.
Trong lúc mặt đối mặt, Diệp Cẩn vô thức thất thần.Lần tiếp theo khi nam tử tiếp tục đè vai nàng, cô gái như đã kiệt sức dựa vào lực từ bàn tay trên vai để xoay người thành tư thế nằm thẳng.
Thật ra nếu đổi góc nhìn thì Cố Quân sở hữu diện mạo xuất chúng, dáng người cũng đẹp, tuy ban đầu kỹ thuật giường chiếu hơi kém nhưng dạo này rèn luyện riết nên tiến bộ nhiều – không bàn đến vấn đề khác, với những điều kiện trên mà làm bạn tình là được hẳn chín mươi điểm.Bầu không khí cháy bỏng như thiêu như đốt, bấc nến rung rinh dữ dội.
Lừa mình dối người đôi khi rất hữu dụng.Ánh nến lập lòe chiếu lên người Cố Quân làm khuôn mặt đẹp tựa tranh vẽ trở nên khó mô tả bội phần.
Ví dụ như vào khoảnh khắc này, nàng đột nhiên không thấy khó chịu nữa.Nàng đã sớm nhận thức rõ mình chỉ là món đồ chơi trong tay người ta, “chủ nhân” chơi chán thì nàng cũng phải đổi cách chơi.
Lý trí nàng đã tới cực hạn, không thể cố gắng tiếp, nàng cũng chẳng định chơi rắn đến cùng.Nàng chỉ để lại bóng lưng trầm mặc lẫn run rẩy cho đối phương.
“Anh thích lảm nhảm thế,” Diệp Cẩn nằm trên giường, cằm hơi hất lên, dùng giọng run run để nói những lời toạc móng heo, “có định làm không đấy?”Đếm tới sáu thì một bàn tay mát lạnh vươn ra, dịu dàng lau nước mắt trên mặt nàng.
Bầu không khí cháy bỏng như thiêu như đốt, bấc nến rung rinh dữ dội. Diệp Cẩn nhìn người đàn ông phía trên mình nở nụ cười đẹp lạ thường, y cúi đầu và cắn nhẹ lên cằm nàng.Muốn đổi cách chơi chứ gì?
Tấm màn được thả xuống lay động dù trời không gió, chiếc giường phát ra tiếng ken két đáng ghét. Âm thanh ấy kết hợp với tiếng khóc câm lặng của nữ tử để phổ ra khúc nhạc của sự thân mật.Hai má nàng được nhuộm màu hồng mỹ lệ, tóc mai hơi rối, nước mắt thấm ướt hàng mi dài cong vút, có những giọt nước lấm tấm trên mặt như sắp rớt xuống.
“Kêu thành tiếng,” có người nỉ non bằng giọng khàn khàn, “đừng tự cắn mình.”Diệp Cẩn nhìn người đàn ông phía trên mình nở nụ cười đẹp lạ thường, y cúi đầu và cắn nhẹ lên cằm nàng.
Tiếng khóc của nữ tử thoáng dừng lại, kế tiếp là giọng nam khẽ hít hà.”
“Răng nhọn đấy, cô thật chẳng biết nương tay,” người nọ thở dài.Diệp Cẩn mím môi khi nhìn đôi tay bị đè lại của mình.
Đêm dài đằng đẵng, bóng tối tràn lan.Ví dụ như vào khoảnh khắc này, nàng đột nhiên không thấy khó chịu nữa.
Ngày thứ bảy, cũng là ngày cuối cùng, đã kết thúc. Nhưng quan hệ giữa hai người chỉ mới bắt đầu.Cầu xin y?
← Chương 22Một giây, hai giây… —-oOo—- Chương 24 →”
Bạn cần đăng nhập để bình luận