Bẻ Cánh Nàng
Chương 039: Âm u
Sở Sở rời hầu phủ vào một ngày đẹp trời hiếm hoi.Cút hết đi!
Mặt trời mới mọc, vạn dặm không mây, Diệp Cẩn nhất quyết bắt nha hoàn dìu mình đến ngồi trước cánh cửa sổ mở phân nửa để nhìn về phía cổng phủ. Cho tới khi Hạ Hà chạy vào báo xe lừa chở Sở phu nhân đã rời phủ thì Diệp Cẩn mới gật đầu ra hiệu cho mọi người đỡ nàng về giường.Thải Vân bắt đầu kể từ hầu hạ Diệp Cẩn uống thuốc vào buổi sáng, kết thúc ở đoạn Cố Quân vào phòng.
Nàng nằm trên giường, có vẻ buồn vì bạn bè rời đi nên cứ nhìn hoa văn ở chóp màn giường mãi thôi. Sau hồi lâu, nàng bực bội thốt lên, “Chán quá.”Cố Quân liếc nhìn gương mặt vô cảm của người con gái, cúi xuống bế nàng lên, “Khuya rồi, đi nghỉ thôi.
“Mang chậu hoa mai hồng ngọc kia vào, ta muốn ngắm một chút.” Nàng thừ người mãi rồi chợt nghiêng đầu bảo Thải Vân.Thải Vân cố kìm nén nỗi hoang mang để gọi bà tử tới dọn chậu cảnh.
Thải Vân thoáng sửng sốt nhưng lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc, bà tử chuyên lo việc nặng đặt chậu cây cảnh xinh đẹp tuyệt trần kia tại vị trí gần giường nàng.” Diệp Cẩn gật đầu, tuy không nhắc đến nữa nhưng nhìn vẻ mặt này là biết không vui.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ trùng hợp chiếu lên chậu cây: ngọc trắng trong veo, đá quý rực rỡ, căn phòng vốn tối tăm trở nên sáng ngời trong nháy mắt.“Hôm nay thế nào?
Các nha hoàn tỏ vẻ tán thưởng, còn Diệp Cẩn im lặng ngắm chậu cây mỹ lệ, thờ ơ nhận xét, “Thế này trông cũng hay hay.”” Cố Quân đáp.
Chậu cảnh cứ thế được giữ lại trong phòng. Có lẽ vì nó mang ngụ ý tốt đẹp, có lẽ vì đơn thuốc mới của ngự y phát huy tác dụng, tóm lại kể từ đó thì căn bệnh quấy nhiễu Diệp Cẩn hơn nửa tháng rốt cuộc thuyên giảm.“Dập cái gì mà dập, sốt sắng muốn viếng mồ ta thế cơ à?
Sức khỏe ngày một cải thiện, Diệp Cẩn dần đủ sức tự ngồi dậy. Trời thu mát mẻ có gió lạnh, tuy trong phòng đốt chậu than nhưng các nha hoàn chỉ dám mở he hé cửa sổ. Nàng sẽ ngồi ở mép giường mà ngắm nhìn chậu cảnh đẹp đẽ kia, hễ có ánh nắng chiếu vào là nó đẹp lạ thường.”
Phu nhân rất thích món đồ ấy.Đáng tiếc sáng nay ngự y đến tái khám bảo rằng nàng chưa thể ra ngoài, cần nghỉ ngơi mấy ngày hẵng hay.
Mỗi khi thấy Diệp Cẩn ngắm chậu cảnh, Thải Vân đều thầm thở phào nhẹ nhõm: có thứ yêu thích là tốt rồi, bộ dạng không để gì vào mắt của phu nhân lúc trước mới làm người ta bất an.“Bao giờ nàng khỏi hẳn, ta sẽ đưa nàng ra ngoài.
Ngày nọ, Diệp Cẩn nhàn rỗi bèn gọi người bê chậu cảnh tới cho nàng vừa vuốt ve vừa ngắm cảnh. Nàng có vẻ thích chậu cây lắm, Thải Vân ở cạnh nói chút lời hay ý đẹp, bầu không khí trong phòng vô cùng hài hòa.Vẫn sống nhăn răng!
Mọi chuyện đang tốt đẹp, ngờ đâu Diệp Cẩn bất chợt ngừng cười.Các nha hoàn tỏ vẻ tán thưởng, còn Diệp Cẩn im lặng ngắm chậu cây mỹ lệ, thờ ơ nhận xét, “Thế này trông cũng hay hay.
“Bưng nó đi.” Nàng nói, tay rút khỏi cành vàng lá ngọc.Cố Quân vác khuôn mặt bình tĩnh trở về phòng trước nỗi sợ hãi của Thải Vân.
Thải Vân tưởng phu nhân nhà mình mệt nên kêu Xuân Lan tới rồi hai người cùng bê chậu lại chỗ cũ, ai dè phu nhân bực dọc ra lệnh từ đằng sau, “Bỏ lại vào nhà kho đi, đừng kê ở đây làm chướng mắt ta.”” Diệp Cẩn lật sách, không thèm ngẩng đầu khi châm chọc y.
“Ơ…” Thải Vân ngớ ra, bối rối quay lại nhìn phu nhân nhà mình, “Phu nhân thích nó lắm mà?”Thải Vân đành đứng cạnh bàn lén nhìn nhóm Xuân Lan, tới tận lúc đồ ăn trên bàn nguội dần cũng chẳng ai dám hé răng.
“Tự dưng thấy chán, cả ngày chả có gì mới, ngột ngạt hết sức,” Diệp Cẩn xua tay, “mau dọn đi.”Thải Vân nhìn mọi người chần chừ không đáp lại, còn Thu Cúc nhỏ tuổi nên nghĩ sao nói vậy, “Bẩm phu nhân, thủy tiên nở vào mùa xuân, dù trồng tại phòng ấm thì cũng không giữ được đến hiện tại ạ.
Thải Vân cố kìm nén nỗi hoang mang để gọi bà tử tới dọn chậu cảnh. Sau đó lúc nhìn Diệp Cẩn nằm trên giường với gương mặt vô cảm hệt bức tượng ngọc, không hiểu sao cô nha hoàn bỗng thấy sợ.“Vậy sao.
Hình như phu nhân đổi tính rồi.” Nữ tử dưới thân y nhướng mày.
Đêm hôm ấy, Cố Quân từ bên ngoài về liền đến chỗ Diệp Cẩn.”
“Hôm nay thế nào?” Y ngồi trên giường hỏi Thải Vân đứng cạnh.”
“Còn thế nào nữa! Vẫn sống nhăn răng!”Căn phòng yên tĩnh, thời gian như ngừng trôi, tiếng hít thở của các nha hoàn nhỏ tới mức không nghe thấy.
Xưa nay toàn là Thải Vân trả lời trong khi Diệp Cẩn lặng thinh, hôm nay Diệp Cẩn bất ngờ thay đổi, chẳng những nổi cáu mà còn ăn nói thô lỗ.Năm ngày nhanh chóng trôi qua.
Mặt mũi Thải Vân trắng bệch, người nhũn ra mà quỳ rạp xuống đất. Ấy vậy mà trên mặt Cố Quân chẳng hề tỏ vẻ bất mãn.Không biết hầu gia sẽ nghĩ thế nào.
Không những thế, y còn duỗi tay chỉnh chăn hết sức chu đáo cho Diệp Cẩn, “Rồi rồi, lại có ai chọc nàng à.”Sau đó lúc nhìn Diệp Cẩn nằm trên giường với gương mặt vô cảm hệt bức tượng ngọc, không hiểu sao cô nha hoàn bỗng thấy sợ.
“Anh còn mặt mũi đi hỏi sao,” Diệp Cẩn cáu kỉnh hất chăn sang một bên, tay chỉ cánh cửa sổ đóng chặt vào ban đêm, miệng chất vấn, “Anh không biết tôi sắp chết vì buồn chán hả?”“Chỉ là hoa thủy tiên thôi mà, ta giúp nàng tìm là được.
“Cũng phải chờ khỏi bệnh mới ra ngoài được.” Cố Quân đáp.Cứ đà này thì phu nhân còn được sủng ái bao lâu nữa đây?
Diệp Cẩn khó chịu ra mặt, xoay người đưa lưng về phía nam tử, chỉ cho đối phương thấy tấm lưng thon gầy.”
Cơn bệnh này làm nàng gầy đi quá nhiều, áo trong dán sát người và có thể nhìn rõ xương bướm cồm cộm của nàng.Lúc sau, nhìn ngọc ngà châu báu khắp phòng thì hàng lông mày của Diệp Cẩn mới hoàn toàn giãn ra.
Cố Quân không nói nữa, đắp chăn đàng hoàng cho nàng mới rời khỏi phòng.“Bưng nó đi.
“Hôm nay đã phát sinh chuyện gì?” Y khẽ hỏi Thải Vân, người đi ra cùng mình.Thủy tiên khoe sắc, mai vàng trổ bông, hươu nhỏ đùa bướm, tuấn mã phi cước… Các chậu cảnh được chế tác từ ngọc thạch, san hô, phỉ thúy cùng mã não chất đầy phòng Diệp Cẩn.
Thải Vân bắt đầu kể từ hầu hạ Diệp Cẩn uống thuốc vào buổi sáng, kết thúc ở đoạn Cố Quân vào phòng. Ở giữa có nhắc đến việc Diệp Cẩn kêu người bưng chậu hoa mai hồng ngọc đi chỗ khác, đương nhiên cũng kể không sót một chữ những gì nàng nói khi ấy.Trong lúc mọi người không để ý, trời đông giá rét đã gần kề, gió thổi làm áo choàng dày bay phấp phới.
“Ừm, về đi.”Xưa nay toàn là Thải Vân trả lời trong khi Diệp Cẩn lặng thinh, hôm nay Diệp Cẩn bất ngờ thay đổi, chẳng những nổi cáu mà còn ăn nói thô lỗ.
Cố Quân trầm ngâm gật đầu, phất tay cho Thải Vân lui xuống.”
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, mấy bà tử vừa thở hổn hển, vừa bưng thật nhiều chậu cảnh từ bên ngoài vào.Diệp Cẩn kiên nhẫn thêm tính cách mới cho bản thân, chỉ cần nhìn thái độ nhóm Thải Vân là nàng tự cảm nhận được mình đã đổi tính.
Thủy tiên khoe sắc, mai vàng trổ bông, hươu nhỏ đùa bướm, tuấn mã phi cước… Các chậu cảnh được chế tác từ ngọc thạch, san hô, phỉ thúy cùng mã não chất đầy phòng Diệp Cẩn.Ta muốn đồ thật đã nở hoa, cả một bó trắng vàng tinh khôi chắc hẳn sẽ rất đẹp.
“Toàn bộ do hầu gia gọi người đưa tới ạ.” Thải Vân cười, đứng ở một bên mà cẩn thận hỏi, “Phu nhân, chúng ta nên sắp xếp thế nào ạ?”“Còn thế nào nữa!
Từ hôm qua trông Diệp Cẩn đã uể oải, song khi thấy kỳ trân dị bảo đầy đất thì nhìn nàng đỡ hơn thấy rõ.Thải Vân thoáng sửng sốt nhưng lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc, bà tử chuyên lo việc nặng đặt chậu cây cảnh xinh đẹp tuyệt trần kia tại vị trí gần giường nàng.
“Chậu thủy tiên đặt ở đầu giường, chậu mai để trên bàn, tuấn mã kê chỗ ta luyện chữ đọc sách…” Nàng chỉ vào chậu cảnh trên mặt đất, vô tư sai khiến người hầu chạy tất bật.” Y ngồi trên giường hỏi Thải Vân đứng cạnh.
Lúc sau, nhìn ngọc ngà châu báu khắp phòng thì hàng lông mày của Diệp Cẩn mới hoàn toàn giãn ra.Nhóm Thải Vân nào dám truyền lại những lời chán sống này, họ chỉ biết dập đầu liên tiếp xuống đất.
“Đồ mới trông vẫn nịnh mắt hơn.” Nàng ăn cháo thịt nha hoàn đút, đồng thời nói một câu như thế.Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên cùng lúc với các nha hoàn đồng loạt quỳ xuống, kế tiếp chỉ còn tiếng thở dồn dập từ chủ nhân căn phòng.
Đồ mới.Đồ mới.
Thải Vân dùng khăn lau cháo dính bên mép nữ tử, bất giác tự hỏi trong lòng: Vậy nếu không phải đồ mới thì sao?Màn giường rủ xuống, ánh nến lập lòe, y cởi đai lưng cô gái song bị đạp không nhẹ cũng chẳng nặng.
Năm ngày nhanh chóng trôi qua.Gió lạnh thổi ào ào ngoài cửa sổ, trong phòng lại ấm áp như xuân về.
Diệp Cẩn đã tự mình đi lại được, tinh thần cũng phát triển theo chiều hướng tốt. Đáng tiếc sáng nay ngự y đến tái khám bảo rằng nàng chưa thể ra ngoài, cần nghỉ ngơi mấy ngày hẵng hay. Vì vậy màn cấm túc đã kéo dài một tháng này lại tiếp tục.Diệp Cẩn không phản ứng lại, nhưng cũng chẳng né tránh bàn tay trên tóc mình.
Mặt trời lên cao, Thải Vân nhẹ nhàng mang hộp cơm từ ngoài về rồi bày biện trên bàn những món ăn thanh đạm mà chẳng kém phần cầu kỳ. Cô nha hoàn nhắc bằng giọng dỗ dành, “Phu nhân, đến giờ dùng bữa rồi ạ.”Đêm hôm ấy, nàng còn ném cơm canh đầy bàn, kêu mình chán ăn rồi.
Người con gái ngồi trước cửa sổ đang mải chơi chậu mai tinh xảo trên bàn, nàng nghe thấy nhưng vẫn bất động.“Mang chậu hoa mai hồng ngọc kia vào, ta muốn ngắm một chút.
Thải Vân đành đứng cạnh bàn lén nhìn nhóm Xuân Lan, tới tận lúc đồ ăn trên bàn nguội dần cũng chẳng ai dám hé răng.Sau hồi lâu, nàng bực bội thốt lên, “Chán quá.
Căn phòng yên tĩnh, thời gian như ngừng trôi, tiếng hít thở của các nha hoàn nhỏ tới mức không nghe thấy. Bầu không khí vẫn có sợi dây vô hình mỗi lúc một căng ra giống ban nãy.Sau khi bị bệnh, tâm trạng phu nhân bỗng trở nên thất thường và chuyển biến nghiêm trọng theo thời gian.
Đến một khoảnh khắc nọ, sợi dây kia đứt phựt, cô gái ngồi trước cửa sổ đột ngột dứng dậy rồi hất mạnh chậu mai xuống đất.Ở giữa có nhắc đến việc Diệp Cẩn kêu người bưng chậu hoa mai hồng ngọc đi chỗ khác, đương nhiên cũng kể không sót một chữ những gì nàng nói khi ấy.
Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên cùng lúc với các nha hoàn đồng loạt quỳ xuống, kế tiếp chỉ còn tiếng thở dồn dập từ chủ nhân căn phòng.Mặt trời lên cao, Thải Vân nhẹ nhàng mang hộp cơm từ ngoài về rồi bày biện trên bàn những món ăn thanh đạm mà chẳng kém phần cầu kỳ.
“Ngày nào cũng lấy vật chết lừa gạt ta!” Diệp Cẩn nhìn biển đầu đen trước mặt, nói vừa nhanh vừa tức, song đáy mắt nàng không một gợn sóng. “Đi, đi hỏi Cố Quân xem có phải y chán ta rồi không, có phải y ước gì ta chết sớm cho y hả giận không?!”Nàng sẽ thử biến mình thành một kẻ đáng ghét từng chút một: tham lam, có mới nới cũ, cảm xúc thất thường, chua ngoa cay nghiệt.
Nhóm Thải Vân nào dám truyền lại những lời chán sống này, họ chỉ biết dập đầu liên tiếp xuống đất.Từ hôm qua trông Diệp Cẩn đã uể oải, song khi thấy kỳ trân dị bảo đầy đất thì nhìn nàng đỡ hơn thấy rõ.
“Dập cái gì mà dập, sốt sắng muốn viếng mồ ta thế cơ à?” Diệp Cẩn trách mắng.Cố Quân không nói nữa, đắp chăn đàng hoàng cho nàng mới rời khỏi phòng.
Các nha hoàn rụt người, không dám dập đầu nữa.” Tiểu nha hoàn mới tới được ban tên Thu Cúc, cô bé có vẻ coi bát sen như của báu.
“Cút! Cút hết đi!”“Thỏa mãn nàng cũng được, chỉ là ta cần thu trước ba phần lãi.
Khi bị đuổi ra, Thải Vân thoáng nhìn những mảnh vỡ của chậu cảnh nằm la liệt trên đất. Cành cây cứng nhuộm màu đồng bị gãy ngang, để lộ san hô đỏ tươi bên trong, nhìn từ xa trông nó như đang chảy máu.Ngày nọ, Diệp Cẩn nhàn rỗi bèn gọi người bê chậu cảnh tới cho nàng vừa vuốt ve vừa ngắm cảnh.
Chuyện ở Lâm Hi Viện dĩ nhiên không thể qua mắt Cố Quân, vì thế hôm sau một bát sen vừa nở được đưa tới phòng Diệp Cẩn, kèm theo một tiểu nha hoàn giỏi chăm sóc hoa cỏ.Thải Vân thuật lại chuyện vào ban ngày là phu nhân muốn ngắm thủy tiên nhưng không được, sau đấy khiếp đảm cúi gằm đầu.
Bông hoa thuần khiết bé xinh nở trên mặt nước, phía dưới là những chú cá đuôi đỏ vàng tung tăng nối đuôi nhau bơi qua bơi lại.”
“Nô tỳ vất vả lắm mới giữ được bát sen này, nó không chịu được lạnh và cũng không thể phơi nắng quá nhiều ạ.” Tiểu nha hoàn mới tới được ban tên Thu Cúc, cô bé có vẻ coi bát sen như của báu.Thế nên, Cố Quân, còn phải mất bao lâu thì anh mới phiền chán tôi?
“Khá đấy, trông sinh động,” Diệp Cẩn phất tay, “thưởng cho em ấy.”Cố Quân trầm ngâm gật đầu, phất tay cho Thải Vân lui xuống.
Diệp Cẩn có hứng thú với bát sen chừng bảy ngày, hôm nàng được cho phép ra sân đi lại một chút liền thưởng nó cho Thu Cúc.“Toàn bộ do hầu gia gọi người đưa tới ạ.
Trong lúc mọi người không để ý, trời đông giá rét đã gần kề, gió thổi làm áo choàng dày bay phấp phới.Từ ngày Sở Sở thông báo Cố Quân chấp thuận cho nàng ấy rời đi, một ý tưởng bỗng điên cuồng trỗi dậy từ đáy lòng nàng: nếu sau khi chán Sở Sở, Cố Quân cho nàng ấy phí chia tay và để nàng ấy đi, vậy thì trong tương lai nàng cũng có thể tiếp bước con đường của Sở Sở đúng không?
“Ta muốn nhìn thủy tiên.” Sau hôm vứt bỏ bát sen, Diệp Cẩn đứng trong vườn và đột nhiên khẽ bảo, “Ta không cần đồ giả. Ta muốn đồ thật đã nở hoa, cả một bó trắng vàng tinh khôi chắc hẳn sẽ rất đẹp.””
Thải Vân nhìn mọi người chần chừ không đáp lại, còn Thu Cúc nhỏ tuổi nên nghĩ sao nói vậy, “Bẩm phu nhân, thủy tiên nở vào mùa xuân, dù trồng tại phòng ấm thì cũng không giữ được đến hiện tại ạ.””
“Vậy sao.” Diệp Cẩn gật đầu, tuy không nhắc đến nữa nhưng nhìn vẻ mặt này là biết không vui. Đêm hôm ấy, nàng còn ném cơm canh đầy bàn, kêu mình chán ăn rồi.“Ngày nào cũng lấy vật chết lừa gạt ta!
Thải Vân hơi phân tâm khi thu dọn.Y chẳng nhắc gì tới việc mây mưa do bận tâm nàng mới bệnh nặng xong, vì vậy hai người coi như chung sống hòa bình.
Sau khi bị bệnh, tâm trạng phu nhân bỗng trở nên thất thường và chuyển biến nghiêm trọng theo thời gian. Dường như căn bệnh đã mài mòn người phụ nữ thanh tao, ôn hòa, ân cần, chỉ để lại một cái bóng sẽ nhe răng nanh bất kỳ lúc nào nó muốn.Duy trì lâu dài hứng thú của một người đàn ông thì rất khó, song làm một người đàn ông chán ghét thì chẳng phải dễ ẹt sao!
Cứ đà này thì phu nhân còn được sủng ái bao lâu nữa đây?Đêm đó, Cố Quân tới.
Thải Vân không dám tưởng tượng.Lấy bệnh tình làm cớ, Diệp Cẩn thỏa sức trút ra hết áp lực trong lòng, cơ thể đổ bệnh rồi tâm lý mắc bệnh là quá bình thường.
Đêm đó, Cố Quân tới.“Cũng phải chờ khỏi bệnh mới ra ngoài được.
Từ hồi sức khỏe Diệp Cẩn được cải thiện và có ngự y đồng ý, y lại dọn về Lâm Hi Viện; ban ngày ra ngoài làm việc, buổi tối về ôm Diệp Cẩn ngủ.Cành cây cứng nhuộm màu đồng bị gãy ngang, để lộ san hô đỏ tươi bên trong, nhìn từ xa trông nó như đang chảy máu.
Y chẳng nhắc gì tới việc mây mưa do bận tâm nàng mới bệnh nặng xong, vì vậy hai người coi như chung sống hòa bình.“Có chuyện gì?
Có điều hôm nay vừa tới là Cố Quân lập tức nhận ra bầu không khí quái đản trong phòng.Diệp Cẩn nhìn màn đêm trước mặt chứ không đáp lại, để mặc tiếng hít thở gần kề dần trở nên đều đều.
“Có chuyện gì?” Y ra hiệu cho Thải Vân rời phòng cùng mình để dò hỏi.“Ơ…” Thải Vân ngớ ra, bối rối quay lại nhìn phu nhân nhà mình, “Phu nhân thích nó lắm mà?
Thải Vân thuật lại chuyện vào ban ngày là phu nhân muốn ngắm thủy tiên nhưng không được, sau đấy khiếp đảm cúi gằm đầu.Sức khỏe ngày một cải thiện, Diệp Cẩn dần đủ sức tự ngồi dậy.
Đang mùa đông mà muốn ngắm loài hoa nở vào mùa xuân, thế này chẳng phải phu nhân gây sự một cách vô lý sao.“Nô tỳ vất vả lắm mới giữ được bát sen này, nó không chịu được lạnh và cũng không thể phơi nắng quá nhiều ạ.
Không biết hầu gia sẽ nghĩ thế nào.” Diệp Cẩn nhìn biển đầu đen trước mặt, nói vừa nhanh vừa tức, song đáy mắt nàng không một gợn sóng.
Cố Quân vác khuôn mặt bình tĩnh trở về phòng trước nỗi sợ hãi của Thải Vân.“Đồ mới trông vẫn nịnh mắt hơn.
“Một chậu hoa đâu đáng để nàng bỏ cả bữa tối?” Y ngồi ở mép giường, nói với nữ tử đang đọc sách với cái lưng quay về phía y.”
“Anh nói thì dễ lắm, người bị nhốt cả ngày đâu phải anh.” Diệp Cẩn lật sách, không thèm ngẩng đầu khi châm chọc y.Bầu không khí vẫn có sợi dây vô hình mỗi lúc một căng ra giống ban nãy.
“Bao giờ nàng khỏi hẳn, ta sẽ đưa nàng ra ngoài.” Cố Quân tiến đến rút quyển sách khỏi tay Diệp Cẩn, y thấy nàng vẫn cúi đầu bèn giơ tay vỗ mái tóc đen tựa lông quạ. “Chỉ là hoa thủy tiên thôi mà, ta giúp nàng tìm là được.”“Vậy à.
Diệp Cẩn không phản ứng lại, nhưng cũng chẳng né tránh bàn tay trên tóc mình.” Cố Quân tiến đến rút quyển sách khỏi tay Diệp Cẩn, y thấy nàng vẫn cúi đầu bèn giơ tay vỗ mái tóc đen tựa lông quạ.
Cố Quân liếc nhìn gương mặt vô cảm của người con gái, cúi xuống bế nàng lên, “Khuya rồi, đi nghỉ thôi.”Diệp Cẩn có hứng thú với bát sen chừng bảy ngày, hôm nàng được cho phép ra sân đi lại một chút liền thưởng nó cho Thu Cúc.
Màn giường rủ xuống, ánh nến lập lòe, y cởi đai lưng cô gái song bị đạp không nhẹ cũng chẳng nặng.“Ừm, về đi.
“Đừng làm phiền tôi, bao giờ anh tìm thấy thủy tiên hẵng hay.” Nữ tử dưới thân y nhướn mày.Bông hoa thuần khiết bé xinh nở trên mặt nước, phía dưới là những chú cá đuôi đỏ vàng tung tăng nối đuôi nhau bơi qua bơi lại.
“Vậy à.” Cố Quân áp sát, cái mũi thẳng dán lấy cổ nàng. Y khẽ ngửi mùi đắng cực nhạt trên người đối phương, bàn tay to chuyển hướng nắm lấy bàn tay nhỏ nhằm kéo nó xuống phía dưới. “Thỏa mãn nàng cũng được, chỉ là ta cần thu trước ba phần lãi.”Có lẽ vì nó mang ngụ ý tốt đẹp, có lẽ vì đơn thuốc mới của ngự y phát huy tác dụng, tóm lại kể từ đó thì căn bệnh quấy nhiễu Diệp Cẩn hơn nửa tháng rốt cuộc thuyên giảm.
Diệp Cẩn khẽ khàng hít thở, sau đấy lườm y đầy khinh bỉ.”
Gió lạnh thổi ào ào ngoài cửa sổ, trong phòng lại ấm áp như xuân về.” Sau hôm vứt bỏ bát sen, Diệp Cẩn đứng trong vườn và đột nhiên khẽ bảo, “Ta không cần đồ giả.
Dùng nước rửa sạch tay xong, Diệp Cẩn trở lại giường. Người đàn ông xốc chăn lên và trùm lấy nàng, cơ thể còn vương nhiệt độ nóng hổi thân mật kề sát cô gái.Từ “thông suốt“ cũng không đủ sức mô tả tâm trạng Diệp Cẩn khi ấy.
“Ngủ đi.” Nha hoàn thổi tắt nến, người nằm sau nói bên tai nàng giữa bóng đêm.Chậu cảnh cứ thế được giữ lại trong phòng.
Diệp Cẩn nhìn màn đêm trước mặt chứ không đáp lại, để mặc tiếng hít thở gần kề dần trở nên đều đều.Mặt mũi Thải Vân trắng bệch, người nhũn ra mà quỳ rạp xuống đất.
Từ ngày Sở Sở thông báo Cố Quân chấp thuận cho nàng ấy rời đi, một ý tưởng bỗng điên cuồng trỗi dậy từ đáy lòng nàng: nếu sau khi chán Sở Sở, Cố Quân cho nàng ấy phí chia tay và để nàng ấy đi, vậy thì trong tương lai nàng cũng có thể tiếp bước con đường của Sở Sở đúng không?”
Có lẽ lúc trước nàng lẫn Sở Sở đều hiểu sai, người xưa của hậu viện hầu phủ không phải đều bị bán hay chết, mà bị đuổi đi do hết được sủng ái!“Anh nói thì dễ lắm, người bị nhốt cả ngày đâu phải anh.
Từ “thông suốt“ cũng không đủ sức mô tả tâm trạng Diệp Cẩn khi ấy.Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ trùng hợp chiếu lên chậu cây: ngọc trắng trong veo, đá quý rực rỡ, căn phòng vốn tối tăm trở nên sáng ngời trong nháy mắt.
Nàng cứ gây sự, cứ muốn thoát đi, đương nhiên Cố Quân sẽ không chán ngấy. Nhưng nếu nàng biến thành một cô gái đáng ghét, liệu y còn ngày ngày đến tìm nàng không?Mọi chuyện đang tốt đẹp, ngờ đâu Diệp Cẩn bất chợt ngừng cười.
Đáp án dĩ nhiên là “không” rồi.“Tự dưng thấy chán, cả ngày chả có gì mới, ngột ngạt hết sức,” Diệp Cẩn xua tay, “mau dọn đi.
Duy trì lâu dài hứng thú của một người đàn ông thì rất khó, song làm một người đàn ông chán ghét thì chẳng phải dễ ẹt sao!Người con gái ngồi trước cửa sổ đang mải chơi chậu mai tinh xảo trên bàn, nàng nghe thấy nhưng vẫn bất động.
Lấy bệnh tình làm cớ, Diệp Cẩn thỏa sức trút ra hết áp lực trong lòng, cơ thể đổ bệnh rồi tâm lý mắc bệnh là quá bình thường. Nàng sẽ thử biến mình thành một kẻ đáng ghét từng chút một: tham lam, có mới nới cũ, cảm xúc thất thường, chua ngoa cay nghiệt. Diệp Cẩn kiên nhẫn thêm tính cách mới cho bản thân, chỉ cần nhìn thái độ nhóm Thải Vân là nàng tự cảm nhận được mình đã đổi tính.Cho tới khi Hạ Hà chạy vào báo xe lừa chở Sở phu nhân đã rời phủ thì Diệp Cẩn mới gật đầu ra hiệu cho mọi người đỡ nàng về giường.
Thế nên, Cố Quân, còn phải mất bao lâu thì anh mới phiền chán tôi?”
⬅ Chương 38 —-oOo—- Chương 40 ➡
Mặt trời mới mọc, vạn dặm không mây, Diệp Cẩn nhất quyết bắt nha hoàn dìu mình đến ngồi trước cánh cửa sổ mở phân nửa để nhìn về phía cổng phủ. Cho tới khi Hạ Hà chạy vào báo xe lừa chở Sở phu nhân đã rời phủ thì Diệp Cẩn mới gật đầu ra hiệu cho mọi người đỡ nàng về giường.Thải Vân bắt đầu kể từ hầu hạ Diệp Cẩn uống thuốc vào buổi sáng, kết thúc ở đoạn Cố Quân vào phòng.
Nàng nằm trên giường, có vẻ buồn vì bạn bè rời đi nên cứ nhìn hoa văn ở chóp màn giường mãi thôi. Sau hồi lâu, nàng bực bội thốt lên, “Chán quá.”Cố Quân liếc nhìn gương mặt vô cảm của người con gái, cúi xuống bế nàng lên, “Khuya rồi, đi nghỉ thôi.
“Mang chậu hoa mai hồng ngọc kia vào, ta muốn ngắm một chút.” Nàng thừ người mãi rồi chợt nghiêng đầu bảo Thải Vân.Thải Vân cố kìm nén nỗi hoang mang để gọi bà tử tới dọn chậu cảnh.
Thải Vân thoáng sửng sốt nhưng lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc, bà tử chuyên lo việc nặng đặt chậu cây cảnh xinh đẹp tuyệt trần kia tại vị trí gần giường nàng.” Diệp Cẩn gật đầu, tuy không nhắc đến nữa nhưng nhìn vẻ mặt này là biết không vui.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ trùng hợp chiếu lên chậu cây: ngọc trắng trong veo, đá quý rực rỡ, căn phòng vốn tối tăm trở nên sáng ngời trong nháy mắt.“Hôm nay thế nào?
Các nha hoàn tỏ vẻ tán thưởng, còn Diệp Cẩn im lặng ngắm chậu cây mỹ lệ, thờ ơ nhận xét, “Thế này trông cũng hay hay.”” Cố Quân đáp.
Chậu cảnh cứ thế được giữ lại trong phòng. Có lẽ vì nó mang ngụ ý tốt đẹp, có lẽ vì đơn thuốc mới của ngự y phát huy tác dụng, tóm lại kể từ đó thì căn bệnh quấy nhiễu Diệp Cẩn hơn nửa tháng rốt cuộc thuyên giảm.“Dập cái gì mà dập, sốt sắng muốn viếng mồ ta thế cơ à?
Sức khỏe ngày một cải thiện, Diệp Cẩn dần đủ sức tự ngồi dậy. Trời thu mát mẻ có gió lạnh, tuy trong phòng đốt chậu than nhưng các nha hoàn chỉ dám mở he hé cửa sổ. Nàng sẽ ngồi ở mép giường mà ngắm nhìn chậu cảnh đẹp đẽ kia, hễ có ánh nắng chiếu vào là nó đẹp lạ thường.”
Phu nhân rất thích món đồ ấy.Đáng tiếc sáng nay ngự y đến tái khám bảo rằng nàng chưa thể ra ngoài, cần nghỉ ngơi mấy ngày hẵng hay.
Mỗi khi thấy Diệp Cẩn ngắm chậu cảnh, Thải Vân đều thầm thở phào nhẹ nhõm: có thứ yêu thích là tốt rồi, bộ dạng không để gì vào mắt của phu nhân lúc trước mới làm người ta bất an.“Bao giờ nàng khỏi hẳn, ta sẽ đưa nàng ra ngoài.
Ngày nọ, Diệp Cẩn nhàn rỗi bèn gọi người bê chậu cảnh tới cho nàng vừa vuốt ve vừa ngắm cảnh. Nàng có vẻ thích chậu cây lắm, Thải Vân ở cạnh nói chút lời hay ý đẹp, bầu không khí trong phòng vô cùng hài hòa.Vẫn sống nhăn răng!
Mọi chuyện đang tốt đẹp, ngờ đâu Diệp Cẩn bất chợt ngừng cười.Các nha hoàn tỏ vẻ tán thưởng, còn Diệp Cẩn im lặng ngắm chậu cây mỹ lệ, thờ ơ nhận xét, “Thế này trông cũng hay hay.
“Bưng nó đi.” Nàng nói, tay rút khỏi cành vàng lá ngọc.Cố Quân vác khuôn mặt bình tĩnh trở về phòng trước nỗi sợ hãi của Thải Vân.
Thải Vân tưởng phu nhân nhà mình mệt nên kêu Xuân Lan tới rồi hai người cùng bê chậu lại chỗ cũ, ai dè phu nhân bực dọc ra lệnh từ đằng sau, “Bỏ lại vào nhà kho đi, đừng kê ở đây làm chướng mắt ta.”” Diệp Cẩn lật sách, không thèm ngẩng đầu khi châm chọc y.
“Ơ…” Thải Vân ngớ ra, bối rối quay lại nhìn phu nhân nhà mình, “Phu nhân thích nó lắm mà?”Thải Vân đành đứng cạnh bàn lén nhìn nhóm Xuân Lan, tới tận lúc đồ ăn trên bàn nguội dần cũng chẳng ai dám hé răng.
“Tự dưng thấy chán, cả ngày chả có gì mới, ngột ngạt hết sức,” Diệp Cẩn xua tay, “mau dọn đi.”Thải Vân nhìn mọi người chần chừ không đáp lại, còn Thu Cúc nhỏ tuổi nên nghĩ sao nói vậy, “Bẩm phu nhân, thủy tiên nở vào mùa xuân, dù trồng tại phòng ấm thì cũng không giữ được đến hiện tại ạ.
Thải Vân cố kìm nén nỗi hoang mang để gọi bà tử tới dọn chậu cảnh. Sau đó lúc nhìn Diệp Cẩn nằm trên giường với gương mặt vô cảm hệt bức tượng ngọc, không hiểu sao cô nha hoàn bỗng thấy sợ.“Vậy sao.
Hình như phu nhân đổi tính rồi.” Nữ tử dưới thân y nhướng mày.
Đêm hôm ấy, Cố Quân từ bên ngoài về liền đến chỗ Diệp Cẩn.”
“Hôm nay thế nào?” Y ngồi trên giường hỏi Thải Vân đứng cạnh.”
“Còn thế nào nữa! Vẫn sống nhăn răng!”Căn phòng yên tĩnh, thời gian như ngừng trôi, tiếng hít thở của các nha hoàn nhỏ tới mức không nghe thấy.
Xưa nay toàn là Thải Vân trả lời trong khi Diệp Cẩn lặng thinh, hôm nay Diệp Cẩn bất ngờ thay đổi, chẳng những nổi cáu mà còn ăn nói thô lỗ.Năm ngày nhanh chóng trôi qua.
Mặt mũi Thải Vân trắng bệch, người nhũn ra mà quỳ rạp xuống đất. Ấy vậy mà trên mặt Cố Quân chẳng hề tỏ vẻ bất mãn.Không biết hầu gia sẽ nghĩ thế nào.
Không những thế, y còn duỗi tay chỉnh chăn hết sức chu đáo cho Diệp Cẩn, “Rồi rồi, lại có ai chọc nàng à.”Sau đó lúc nhìn Diệp Cẩn nằm trên giường với gương mặt vô cảm hệt bức tượng ngọc, không hiểu sao cô nha hoàn bỗng thấy sợ.
“Anh còn mặt mũi đi hỏi sao,” Diệp Cẩn cáu kỉnh hất chăn sang một bên, tay chỉ cánh cửa sổ đóng chặt vào ban đêm, miệng chất vấn, “Anh không biết tôi sắp chết vì buồn chán hả?”“Chỉ là hoa thủy tiên thôi mà, ta giúp nàng tìm là được.
“Cũng phải chờ khỏi bệnh mới ra ngoài được.” Cố Quân đáp.Cứ đà này thì phu nhân còn được sủng ái bao lâu nữa đây?
Diệp Cẩn khó chịu ra mặt, xoay người đưa lưng về phía nam tử, chỉ cho đối phương thấy tấm lưng thon gầy.”
Cơn bệnh này làm nàng gầy đi quá nhiều, áo trong dán sát người và có thể nhìn rõ xương bướm cồm cộm của nàng.Lúc sau, nhìn ngọc ngà châu báu khắp phòng thì hàng lông mày của Diệp Cẩn mới hoàn toàn giãn ra.
Cố Quân không nói nữa, đắp chăn đàng hoàng cho nàng mới rời khỏi phòng.“Bưng nó đi.
“Hôm nay đã phát sinh chuyện gì?” Y khẽ hỏi Thải Vân, người đi ra cùng mình.Thủy tiên khoe sắc, mai vàng trổ bông, hươu nhỏ đùa bướm, tuấn mã phi cước… Các chậu cảnh được chế tác từ ngọc thạch, san hô, phỉ thúy cùng mã não chất đầy phòng Diệp Cẩn.
Thải Vân bắt đầu kể từ hầu hạ Diệp Cẩn uống thuốc vào buổi sáng, kết thúc ở đoạn Cố Quân vào phòng. Ở giữa có nhắc đến việc Diệp Cẩn kêu người bưng chậu hoa mai hồng ngọc đi chỗ khác, đương nhiên cũng kể không sót một chữ những gì nàng nói khi ấy.Trong lúc mọi người không để ý, trời đông giá rét đã gần kề, gió thổi làm áo choàng dày bay phấp phới.
“Ừm, về đi.”Xưa nay toàn là Thải Vân trả lời trong khi Diệp Cẩn lặng thinh, hôm nay Diệp Cẩn bất ngờ thay đổi, chẳng những nổi cáu mà còn ăn nói thô lỗ.
Cố Quân trầm ngâm gật đầu, phất tay cho Thải Vân lui xuống.”
Sáng sớm tinh mơ hôm sau, mấy bà tử vừa thở hổn hển, vừa bưng thật nhiều chậu cảnh từ bên ngoài vào.Diệp Cẩn kiên nhẫn thêm tính cách mới cho bản thân, chỉ cần nhìn thái độ nhóm Thải Vân là nàng tự cảm nhận được mình đã đổi tính.
Thủy tiên khoe sắc, mai vàng trổ bông, hươu nhỏ đùa bướm, tuấn mã phi cước… Các chậu cảnh được chế tác từ ngọc thạch, san hô, phỉ thúy cùng mã não chất đầy phòng Diệp Cẩn.Ta muốn đồ thật đã nở hoa, cả một bó trắng vàng tinh khôi chắc hẳn sẽ rất đẹp.
“Toàn bộ do hầu gia gọi người đưa tới ạ.” Thải Vân cười, đứng ở một bên mà cẩn thận hỏi, “Phu nhân, chúng ta nên sắp xếp thế nào ạ?”“Còn thế nào nữa!
Từ hôm qua trông Diệp Cẩn đã uể oải, song khi thấy kỳ trân dị bảo đầy đất thì nhìn nàng đỡ hơn thấy rõ.Thải Vân thoáng sửng sốt nhưng lập tức chạy đi, chẳng mấy chốc, bà tử chuyên lo việc nặng đặt chậu cây cảnh xinh đẹp tuyệt trần kia tại vị trí gần giường nàng.
“Chậu thủy tiên đặt ở đầu giường, chậu mai để trên bàn, tuấn mã kê chỗ ta luyện chữ đọc sách…” Nàng chỉ vào chậu cảnh trên mặt đất, vô tư sai khiến người hầu chạy tất bật.” Y ngồi trên giường hỏi Thải Vân đứng cạnh.
Lúc sau, nhìn ngọc ngà châu báu khắp phòng thì hàng lông mày của Diệp Cẩn mới hoàn toàn giãn ra.Nhóm Thải Vân nào dám truyền lại những lời chán sống này, họ chỉ biết dập đầu liên tiếp xuống đất.
“Đồ mới trông vẫn nịnh mắt hơn.” Nàng ăn cháo thịt nha hoàn đút, đồng thời nói một câu như thế.Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên cùng lúc với các nha hoàn đồng loạt quỳ xuống, kế tiếp chỉ còn tiếng thở dồn dập từ chủ nhân căn phòng.
Đồ mới.Đồ mới.
Thải Vân dùng khăn lau cháo dính bên mép nữ tử, bất giác tự hỏi trong lòng: Vậy nếu không phải đồ mới thì sao?Màn giường rủ xuống, ánh nến lập lòe, y cởi đai lưng cô gái song bị đạp không nhẹ cũng chẳng nặng.
Năm ngày nhanh chóng trôi qua.Gió lạnh thổi ào ào ngoài cửa sổ, trong phòng lại ấm áp như xuân về.
Diệp Cẩn đã tự mình đi lại được, tinh thần cũng phát triển theo chiều hướng tốt. Đáng tiếc sáng nay ngự y đến tái khám bảo rằng nàng chưa thể ra ngoài, cần nghỉ ngơi mấy ngày hẵng hay. Vì vậy màn cấm túc đã kéo dài một tháng này lại tiếp tục.Diệp Cẩn không phản ứng lại, nhưng cũng chẳng né tránh bàn tay trên tóc mình.
Mặt trời lên cao, Thải Vân nhẹ nhàng mang hộp cơm từ ngoài về rồi bày biện trên bàn những món ăn thanh đạm mà chẳng kém phần cầu kỳ. Cô nha hoàn nhắc bằng giọng dỗ dành, “Phu nhân, đến giờ dùng bữa rồi ạ.”Đêm hôm ấy, nàng còn ném cơm canh đầy bàn, kêu mình chán ăn rồi.
Người con gái ngồi trước cửa sổ đang mải chơi chậu mai tinh xảo trên bàn, nàng nghe thấy nhưng vẫn bất động.“Mang chậu hoa mai hồng ngọc kia vào, ta muốn ngắm một chút.
Thải Vân đành đứng cạnh bàn lén nhìn nhóm Xuân Lan, tới tận lúc đồ ăn trên bàn nguội dần cũng chẳng ai dám hé răng.Sau hồi lâu, nàng bực bội thốt lên, “Chán quá.
Căn phòng yên tĩnh, thời gian như ngừng trôi, tiếng hít thở của các nha hoàn nhỏ tới mức không nghe thấy. Bầu không khí vẫn có sợi dây vô hình mỗi lúc một căng ra giống ban nãy.Sau khi bị bệnh, tâm trạng phu nhân bỗng trở nên thất thường và chuyển biến nghiêm trọng theo thời gian.
Đến một khoảnh khắc nọ, sợi dây kia đứt phựt, cô gái ngồi trước cửa sổ đột ngột dứng dậy rồi hất mạnh chậu mai xuống đất.Ở giữa có nhắc đến việc Diệp Cẩn kêu người bưng chậu hoa mai hồng ngọc đi chỗ khác, đương nhiên cũng kể không sót một chữ những gì nàng nói khi ấy.
Tiếng ngọc thạch vỡ vụn vang lên cùng lúc với các nha hoàn đồng loạt quỳ xuống, kế tiếp chỉ còn tiếng thở dồn dập từ chủ nhân căn phòng.Mặt trời lên cao, Thải Vân nhẹ nhàng mang hộp cơm từ ngoài về rồi bày biện trên bàn những món ăn thanh đạm mà chẳng kém phần cầu kỳ.
“Ngày nào cũng lấy vật chết lừa gạt ta!” Diệp Cẩn nhìn biển đầu đen trước mặt, nói vừa nhanh vừa tức, song đáy mắt nàng không một gợn sóng. “Đi, đi hỏi Cố Quân xem có phải y chán ta rồi không, có phải y ước gì ta chết sớm cho y hả giận không?!”Nàng sẽ thử biến mình thành một kẻ đáng ghét từng chút một: tham lam, có mới nới cũ, cảm xúc thất thường, chua ngoa cay nghiệt.
Nhóm Thải Vân nào dám truyền lại những lời chán sống này, họ chỉ biết dập đầu liên tiếp xuống đất.Từ hôm qua trông Diệp Cẩn đã uể oải, song khi thấy kỳ trân dị bảo đầy đất thì nhìn nàng đỡ hơn thấy rõ.
“Dập cái gì mà dập, sốt sắng muốn viếng mồ ta thế cơ à?” Diệp Cẩn trách mắng.Cố Quân không nói nữa, đắp chăn đàng hoàng cho nàng mới rời khỏi phòng.
Các nha hoàn rụt người, không dám dập đầu nữa.” Tiểu nha hoàn mới tới được ban tên Thu Cúc, cô bé có vẻ coi bát sen như của báu.
“Cút! Cút hết đi!”“Thỏa mãn nàng cũng được, chỉ là ta cần thu trước ba phần lãi.
Khi bị đuổi ra, Thải Vân thoáng nhìn những mảnh vỡ của chậu cảnh nằm la liệt trên đất. Cành cây cứng nhuộm màu đồng bị gãy ngang, để lộ san hô đỏ tươi bên trong, nhìn từ xa trông nó như đang chảy máu.Ngày nọ, Diệp Cẩn nhàn rỗi bèn gọi người bê chậu cảnh tới cho nàng vừa vuốt ve vừa ngắm cảnh.
Chuyện ở Lâm Hi Viện dĩ nhiên không thể qua mắt Cố Quân, vì thế hôm sau một bát sen vừa nở được đưa tới phòng Diệp Cẩn, kèm theo một tiểu nha hoàn giỏi chăm sóc hoa cỏ.Thải Vân thuật lại chuyện vào ban ngày là phu nhân muốn ngắm thủy tiên nhưng không được, sau đấy khiếp đảm cúi gằm đầu.
Bông hoa thuần khiết bé xinh nở trên mặt nước, phía dưới là những chú cá đuôi đỏ vàng tung tăng nối đuôi nhau bơi qua bơi lại.”
“Nô tỳ vất vả lắm mới giữ được bát sen này, nó không chịu được lạnh và cũng không thể phơi nắng quá nhiều ạ.” Tiểu nha hoàn mới tới được ban tên Thu Cúc, cô bé có vẻ coi bát sen như của báu.Thế nên, Cố Quân, còn phải mất bao lâu thì anh mới phiền chán tôi?
“Khá đấy, trông sinh động,” Diệp Cẩn phất tay, “thưởng cho em ấy.”Cố Quân trầm ngâm gật đầu, phất tay cho Thải Vân lui xuống.
Diệp Cẩn có hứng thú với bát sen chừng bảy ngày, hôm nàng được cho phép ra sân đi lại một chút liền thưởng nó cho Thu Cúc.“Toàn bộ do hầu gia gọi người đưa tới ạ.
Trong lúc mọi người không để ý, trời đông giá rét đã gần kề, gió thổi làm áo choàng dày bay phấp phới.Từ ngày Sở Sở thông báo Cố Quân chấp thuận cho nàng ấy rời đi, một ý tưởng bỗng điên cuồng trỗi dậy từ đáy lòng nàng: nếu sau khi chán Sở Sở, Cố Quân cho nàng ấy phí chia tay và để nàng ấy đi, vậy thì trong tương lai nàng cũng có thể tiếp bước con đường của Sở Sở đúng không?
“Ta muốn nhìn thủy tiên.” Sau hôm vứt bỏ bát sen, Diệp Cẩn đứng trong vườn và đột nhiên khẽ bảo, “Ta không cần đồ giả. Ta muốn đồ thật đã nở hoa, cả một bó trắng vàng tinh khôi chắc hẳn sẽ rất đẹp.””
Thải Vân nhìn mọi người chần chừ không đáp lại, còn Thu Cúc nhỏ tuổi nên nghĩ sao nói vậy, “Bẩm phu nhân, thủy tiên nở vào mùa xuân, dù trồng tại phòng ấm thì cũng không giữ được đến hiện tại ạ.””
“Vậy sao.” Diệp Cẩn gật đầu, tuy không nhắc đến nữa nhưng nhìn vẻ mặt này là biết không vui. Đêm hôm ấy, nàng còn ném cơm canh đầy bàn, kêu mình chán ăn rồi.“Ngày nào cũng lấy vật chết lừa gạt ta!
Thải Vân hơi phân tâm khi thu dọn.Y chẳng nhắc gì tới việc mây mưa do bận tâm nàng mới bệnh nặng xong, vì vậy hai người coi như chung sống hòa bình.
Sau khi bị bệnh, tâm trạng phu nhân bỗng trở nên thất thường và chuyển biến nghiêm trọng theo thời gian. Dường như căn bệnh đã mài mòn người phụ nữ thanh tao, ôn hòa, ân cần, chỉ để lại một cái bóng sẽ nhe răng nanh bất kỳ lúc nào nó muốn.Duy trì lâu dài hứng thú của một người đàn ông thì rất khó, song làm một người đàn ông chán ghét thì chẳng phải dễ ẹt sao!
Cứ đà này thì phu nhân còn được sủng ái bao lâu nữa đây?Đêm đó, Cố Quân tới.
Thải Vân không dám tưởng tượng.Lấy bệnh tình làm cớ, Diệp Cẩn thỏa sức trút ra hết áp lực trong lòng, cơ thể đổ bệnh rồi tâm lý mắc bệnh là quá bình thường.
Đêm đó, Cố Quân tới.“Cũng phải chờ khỏi bệnh mới ra ngoài được.
Từ hồi sức khỏe Diệp Cẩn được cải thiện và có ngự y đồng ý, y lại dọn về Lâm Hi Viện; ban ngày ra ngoài làm việc, buổi tối về ôm Diệp Cẩn ngủ.Cành cây cứng nhuộm màu đồng bị gãy ngang, để lộ san hô đỏ tươi bên trong, nhìn từ xa trông nó như đang chảy máu.
Y chẳng nhắc gì tới việc mây mưa do bận tâm nàng mới bệnh nặng xong, vì vậy hai người coi như chung sống hòa bình.“Có chuyện gì?
Có điều hôm nay vừa tới là Cố Quân lập tức nhận ra bầu không khí quái đản trong phòng.Diệp Cẩn nhìn màn đêm trước mặt chứ không đáp lại, để mặc tiếng hít thở gần kề dần trở nên đều đều.
“Có chuyện gì?” Y ra hiệu cho Thải Vân rời phòng cùng mình để dò hỏi.“Ơ…” Thải Vân ngớ ra, bối rối quay lại nhìn phu nhân nhà mình, “Phu nhân thích nó lắm mà?
Thải Vân thuật lại chuyện vào ban ngày là phu nhân muốn ngắm thủy tiên nhưng không được, sau đấy khiếp đảm cúi gằm đầu.Sức khỏe ngày một cải thiện, Diệp Cẩn dần đủ sức tự ngồi dậy.
Đang mùa đông mà muốn ngắm loài hoa nở vào mùa xuân, thế này chẳng phải phu nhân gây sự một cách vô lý sao.“Nô tỳ vất vả lắm mới giữ được bát sen này, nó không chịu được lạnh và cũng không thể phơi nắng quá nhiều ạ.
Không biết hầu gia sẽ nghĩ thế nào.” Diệp Cẩn nhìn biển đầu đen trước mặt, nói vừa nhanh vừa tức, song đáy mắt nàng không một gợn sóng.
Cố Quân vác khuôn mặt bình tĩnh trở về phòng trước nỗi sợ hãi của Thải Vân.“Đồ mới trông vẫn nịnh mắt hơn.
“Một chậu hoa đâu đáng để nàng bỏ cả bữa tối?” Y ngồi ở mép giường, nói với nữ tử đang đọc sách với cái lưng quay về phía y.”
“Anh nói thì dễ lắm, người bị nhốt cả ngày đâu phải anh.” Diệp Cẩn lật sách, không thèm ngẩng đầu khi châm chọc y.Bầu không khí vẫn có sợi dây vô hình mỗi lúc một căng ra giống ban nãy.
“Bao giờ nàng khỏi hẳn, ta sẽ đưa nàng ra ngoài.” Cố Quân tiến đến rút quyển sách khỏi tay Diệp Cẩn, y thấy nàng vẫn cúi đầu bèn giơ tay vỗ mái tóc đen tựa lông quạ. “Chỉ là hoa thủy tiên thôi mà, ta giúp nàng tìm là được.”“Vậy à.
Diệp Cẩn không phản ứng lại, nhưng cũng chẳng né tránh bàn tay trên tóc mình.” Cố Quân tiến đến rút quyển sách khỏi tay Diệp Cẩn, y thấy nàng vẫn cúi đầu bèn giơ tay vỗ mái tóc đen tựa lông quạ.
Cố Quân liếc nhìn gương mặt vô cảm của người con gái, cúi xuống bế nàng lên, “Khuya rồi, đi nghỉ thôi.”Diệp Cẩn có hứng thú với bát sen chừng bảy ngày, hôm nàng được cho phép ra sân đi lại một chút liền thưởng nó cho Thu Cúc.
Màn giường rủ xuống, ánh nến lập lòe, y cởi đai lưng cô gái song bị đạp không nhẹ cũng chẳng nặng.“Ừm, về đi.
“Đừng làm phiền tôi, bao giờ anh tìm thấy thủy tiên hẵng hay.” Nữ tử dưới thân y nhướn mày.Bông hoa thuần khiết bé xinh nở trên mặt nước, phía dưới là những chú cá đuôi đỏ vàng tung tăng nối đuôi nhau bơi qua bơi lại.
“Vậy à.” Cố Quân áp sát, cái mũi thẳng dán lấy cổ nàng. Y khẽ ngửi mùi đắng cực nhạt trên người đối phương, bàn tay to chuyển hướng nắm lấy bàn tay nhỏ nhằm kéo nó xuống phía dưới. “Thỏa mãn nàng cũng được, chỉ là ta cần thu trước ba phần lãi.”Có lẽ vì nó mang ngụ ý tốt đẹp, có lẽ vì đơn thuốc mới của ngự y phát huy tác dụng, tóm lại kể từ đó thì căn bệnh quấy nhiễu Diệp Cẩn hơn nửa tháng rốt cuộc thuyên giảm.
Diệp Cẩn khẽ khàng hít thở, sau đấy lườm y đầy khinh bỉ.”
Gió lạnh thổi ào ào ngoài cửa sổ, trong phòng lại ấm áp như xuân về.” Sau hôm vứt bỏ bát sen, Diệp Cẩn đứng trong vườn và đột nhiên khẽ bảo, “Ta không cần đồ giả.
Dùng nước rửa sạch tay xong, Diệp Cẩn trở lại giường. Người đàn ông xốc chăn lên và trùm lấy nàng, cơ thể còn vương nhiệt độ nóng hổi thân mật kề sát cô gái.Từ “thông suốt“ cũng không đủ sức mô tả tâm trạng Diệp Cẩn khi ấy.
“Ngủ đi.” Nha hoàn thổi tắt nến, người nằm sau nói bên tai nàng giữa bóng đêm.Chậu cảnh cứ thế được giữ lại trong phòng.
Diệp Cẩn nhìn màn đêm trước mặt chứ không đáp lại, để mặc tiếng hít thở gần kề dần trở nên đều đều.Mặt mũi Thải Vân trắng bệch, người nhũn ra mà quỳ rạp xuống đất.
Từ ngày Sở Sở thông báo Cố Quân chấp thuận cho nàng ấy rời đi, một ý tưởng bỗng điên cuồng trỗi dậy từ đáy lòng nàng: nếu sau khi chán Sở Sở, Cố Quân cho nàng ấy phí chia tay và để nàng ấy đi, vậy thì trong tương lai nàng cũng có thể tiếp bước con đường của Sở Sở đúng không?”
Có lẽ lúc trước nàng lẫn Sở Sở đều hiểu sai, người xưa của hậu viện hầu phủ không phải đều bị bán hay chết, mà bị đuổi đi do hết được sủng ái!“Anh nói thì dễ lắm, người bị nhốt cả ngày đâu phải anh.
Từ “thông suốt“ cũng không đủ sức mô tả tâm trạng Diệp Cẩn khi ấy.Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ trùng hợp chiếu lên chậu cây: ngọc trắng trong veo, đá quý rực rỡ, căn phòng vốn tối tăm trở nên sáng ngời trong nháy mắt.
Nàng cứ gây sự, cứ muốn thoát đi, đương nhiên Cố Quân sẽ không chán ngấy. Nhưng nếu nàng biến thành một cô gái đáng ghét, liệu y còn ngày ngày đến tìm nàng không?Mọi chuyện đang tốt đẹp, ngờ đâu Diệp Cẩn bất chợt ngừng cười.
Đáp án dĩ nhiên là “không” rồi.“Tự dưng thấy chán, cả ngày chả có gì mới, ngột ngạt hết sức,” Diệp Cẩn xua tay, “mau dọn đi.
Duy trì lâu dài hứng thú của một người đàn ông thì rất khó, song làm một người đàn ông chán ghét thì chẳng phải dễ ẹt sao!Người con gái ngồi trước cửa sổ đang mải chơi chậu mai tinh xảo trên bàn, nàng nghe thấy nhưng vẫn bất động.
Lấy bệnh tình làm cớ, Diệp Cẩn thỏa sức trút ra hết áp lực trong lòng, cơ thể đổ bệnh rồi tâm lý mắc bệnh là quá bình thường. Nàng sẽ thử biến mình thành một kẻ đáng ghét từng chút một: tham lam, có mới nới cũ, cảm xúc thất thường, chua ngoa cay nghiệt. Diệp Cẩn kiên nhẫn thêm tính cách mới cho bản thân, chỉ cần nhìn thái độ nhóm Thải Vân là nàng tự cảm nhận được mình đã đổi tính.Cho tới khi Hạ Hà chạy vào báo xe lừa chở Sở phu nhân đã rời phủ thì Diệp Cẩn mới gật đầu ra hiệu cho mọi người đỡ nàng về giường.
Thế nên, Cố Quân, còn phải mất bao lâu thì anh mới phiền chán tôi?”
⬅ Chương 38 —-oOo—- Chương 40 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận