Bẻ Cánh Nàng
Chương 035: Bỏ đi
Thời tiết tháng tư luôn thay đổi thất thường, đêm qua rõ ràng còn lạnh tới mức đánh thức người bị hôn mê, thế mà ngủ một giấc đã ấm áp hẳn.Buổi sáng sau cơn mưa khó mà tìm thấy đồ thích hợp để nhóm lửa, nàng đành nhặt nhạnh vài thứ có thể dùng tạm, đồng thời chậm rãi đi xa hơn.
Buổi sáng trên núi đến sớm, Diệp Cẩn bước tới cửa hang rồi lấy tay chắn bớt ánh nắng chói chang, giúp nàng thấy sơ sơ toàn cảnh nơi mình đang trú chân.“Không được!
Triền núi im lìm trông hơi cằn cỗi, cây cối đổ rạp khắp nơi. Nước suối cuồn cuộn từ sườn núi đã cọ rửa nơi đây, cuốn đi bùn đất ven đường và để lộ mặt đá hoang tàn; nhìn từ xa, trông thật giống một con sông lớn được tạo thành từ màu xám nâu.”
Nàng đi ra ngoài vài bước, xoay người ngẩng đầu nhìn đằng sau: đỉnh núi có mặt cắt gọn gàng cực rộng, chắc chắn đó là nơi núi bắt đầu lở.Ai ngờ đi một hồi thì mũi nàng chợt bắt giữ mùi máu tươi thoang thoảng.
Có thể toàn mạng thoát khỏi thiên tai đáng sợ như thế thì nàng quả thật may mắn.”
Diệp Cẩn sợ hãi nghĩ.Diệp Cẩn cúi đầu và lập tức phát hiện góc quần lộ ra trong lúc đi lại của nam tử trông khác cái chỗ có màu đậm.
“Phu nhân.”Kế tiếp nàng dùng nhánh cây sạch xâu cá và cầm thành phẩm đến cắm bên đống lửa.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn thanh niên áo đen – người đã biến mất dạng khi nàng tỉnh lại – đứng yên cách nàng một bước. Hắn cúi đầu, tay dâng lên cái khăn chứa đầy quả dại cho nàng, “Chỗ này cằn cỗi nên chỉ tìm thấy chút quả dại, mong phu nhân dùng tạm để giải khát ạ.”Thanh niên sững sờ, toan từ chối nhưng tiếc là Diệp Cẩn nói xong liền quay đầu đi, nàng vừa quan sát bốn phía vừa bỏ một quả dâu núi vô miệng.
Diệp Cẩn nhìn đống quả trước mặt mình: to cỡ móng tay cái, bề ngoài hơi giống dâu tây, là loại dâu dại hay gặp trên núi.Diệp Cẩn: …
Cả đêm không uống nước nên bây giờ nàng rất khát, chẳng những khát mà bụng còn đói cồn cào.Hắn nhìn nàng, không nói câu nào.
Diệp Cẩn không cầm lấy, chỉ duỗi tay nhặt vài quả, “Tôi ăn ít lắm, cậu ăn phần còn lại đi.”[1] Baidu xác nhận đây là một loại cỏ độc, nhưng không có hình ảnh minh họa hay tên gọi nào khác để tra cứu, vì vậy mình đành giữ âm Hán Việt.
Thanh niên sững sờ, toan từ chối nhưng tiếc là Diệp Cẩn nói xong liền quay đầu đi, nàng vừa quan sát bốn phía vừa bỏ một quả dâu núi vô miệng.Diệp Cẩn biết tình trạng của hắn, may là nãy giờ hai người toàn chọn đường bằng phẳng cũng như đi rất chậm, thấy hắn đi đứng tạm ổn nên cứ tưởng vết thương của hắn đã đỡ hơn sau một đêm nghỉ ngơi.
Nàng cứ như chỉ làm một hành động quá đỗi nhỏ bé, chứ không phải nhường đồ ăn – thứ vô cùng quan trọng vào lúc này.Thật không biết phải nói gì.
Bàn tay dâng quả dại của Thính Phong giữ nguyên tư thế trong chốc lát mới lặng lẽ rút về.Trông nàng như mới nghe được chuyện gì hài lắm, đôi mắt hạnh tạo thành độ cong khiến lòng người rung động, những đau buồn tối tăm đêm qua mất tăm mất tích giữa sự xán lạn ấy.
Sự yên tĩnh quanh Diệp Cẩn chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi câu “đa tạ” khe khẽ cất lên. Diệp Cẩn đang bốc quả dâu thứ hai, nghe vậy bèn bất giác phì cười thành tiếng.Khoảnh khắc ấy, không khí như đóng băng.
“Nói thật nhé, cậu lạ ghê luôn.”Nàng xắn cái tay áo quá dài so với mình, điều chỉnh sao cho vừa vặn hơn đôi chút.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên người con gái, sắc vàng lóa mắt không thắng nổi nụ cười tươi như hoa của nàng. Trông nàng như mới nghe được chuyện gì hài lắm, đôi mắt hạnh tạo thành độ cong khiến lòng người rung động, những đau buồn tối tăm đêm qua mất tăm mất tích giữa sự xán lạn ấy. Nàng nhẹ nhàng liếc hắn, “Cậu là người đi hái quả mà cảm ơn tôi làm gì!”Hắn mở to mắt dõi theo nàng soi mặt nước không gợn sóng để cột mái tóc dài đen bóng.
Mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn gió lững thững thổi ngang qua, dịu dàng vén sợi tóc trên má cô gái. Thính Phong giống bị kim châm, đột ngột gục đầu xuống và không dám ngước mắt nhìn tiếp.Bận quan sát làm bước chân nàng vô thức dừng lại, nam tử thấy Diệp Cẩn không theo kịp bèn quay ra sau nhìn nàng, mặt hắn hết sức bình tĩnh như thể người đang bị chảy máu nào phải hắn.
“…Mốt đừng nói mấy lời kỳ cục vậy nữa, nghe khó chịu, tôi cũng không thích nghe.” Diệp Cẩn dừng cười, để quả dâu thứ hai vào miệng rồi nói, “Mau ăn đi rồi chúng ta xuất phát.””
Hai người dùng xong “bữa sáng” nghèo nàn, nhờ Thính Phong xác định phương hướng và cứ vậy khởi hành.“Phải thử mới biết được,” Diệp Cẩn thờ ơ cười.
Đường đi lên một ngọn núi chưa từng bị con người khai phá vốn gian nan, chưa kể chỗ nào cũng có đá vụn, đúng là khó càng thêm khó. Trên hết, đối với người đã bớt đau đầu buồn nôn sau một đêm nghỉ ngơi như Diệp Cẩn thì còn tạm ổn, chứ với người bị thương ở đùi như thanh niên áo đen thì rắc rối khủng khiếp.Ánh mắt trong veo của Diệp Cẩn hững hờ lướt trên người hắn, xác định hắn thật sự bất động thì nàng mới nhướng mày, “Ta mượn quần áo chút nhé.
Diệp Cẩn biết tình trạng của hắn, may là nãy giờ hai người toàn chọn đường bằng phẳng cũng như đi rất chậm, thấy hắn đi đứng tạm ổn nên cứ tưởng vết thương của hắn đã đỡ hơn sau một đêm nghỉ ngơi.Sự tê liệt lan rộng, cơ thể dần mất sức lực, Thính Phong ngã xuống đất, thều thào, “Cỏ tọa noa [1] .
Ai ngờ đi một hồi thì mũi nàng chợt bắt giữ mùi máu tươi thoang thoảng. Diệp Cẩn cúi đầu và lập tức phát hiện góc quần lộ ra trong lúc đi lại của nam tử trông khác cái chỗ có màu đậm. Vệt đậm màu kia đã ở đấy từ tối qua, hiện giờ lại lan rộng thêm.Cả đêm không uống nước nên bây giờ nàng rất khát, chẳng những khát mà bụng còn đói cồn cào.
Diệp Cẩn: …Diệp Cẩn mím môi, thật lòng bái phục người này, “Vết thương của cậu rách rồi kìa.
Thật không biết phải nói gì.Sự yên tĩnh quanh Diệp Cẩn chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi câu “đa tạ” khe khẽ cất lên.
Bận quan sát làm bước chân nàng vô thức dừng lại, nam tử thấy Diệp Cẩn không theo kịp bèn quay ra sau nhìn nàng, mặt hắn hết sức bình tĩnh như thể người đang bị chảy máu nào phải hắn.Mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn gió lững thững thổi ngang qua, dịu dàng vén sợi tóc trên má cô gái.
Diệp Cẩn mím môi, thật lòng bái phục người này, “Vết thương của cậu rách rồi kìa.”Hắn cúi đầu, tay dâng lên cái khăn chứa đầy quả dại cho nàng, “Chỗ này cằn cỗi nên chỉ tìm thấy chút quả dại, mong phu nhân dùng tạm để giải khát ạ.
Đối phương nhìn xuống cẳng chân mình, đáp gọn lỏn, “Không sao ạ, chuyện quan trọng là phải mau chóng tìm đường xuống núi.”Bàn tay dâng quả dại của Thính Phong giữ nguyên tư thế trong chốc lát mới lặng lẽ rút về.
Nói cũng đúng, nhưng…Thính Phong hơi trợn trừng mắt, trước ánh mắt trì trệ của hắn, Diệp Cẩn quyết đoán vươn tay cởi đai lưng thanh niên áo đen.
Diệp Cẩn nhắm mắt hít thở sâu rồi tiến lên vài bước, túm lấy tay thanh niên áo đen để đặt lên vai mình, “Cậu dựa vào tôi đi, đừng gây sức ép lên cái chân bị thương.”Vì vậy, bàn tay to dày mạnh mẽ cuối cùng đã đặt trên bờ vai thon gầy của nữ tử, hai người cứ thế gian nan tiếp tục đi về phía trước.
“Không được!”” Mặt đối mặt, Thính Phong cố nhịn cơn buồn ngủ dữ dội, thì thào.
Thanh niên kinh hãi muốn giật tay về song chẳng dám đẩy mạnh nàng, hai người lâm vào thế giằng co.” Sau một lúc lâu, Diệp Cẩn đưa một con cá nướng vàng ruộm cho hắn.
“Vậy khỏi đi tiếp nữa!”Lửa cháy lách tách, thời gian trôi đi kéo theo hương cá nướng bay lượn lờ, khiến cái đói trong bụng người ta sôi sục gấp bội.
Diệp Cẩn vừa đói vừa khát, thấy hắn lại giở trò cổ hủ liền phát cáu. Mà cáu kỉnh làm nàng đau đầu, phiền không chịu nổi, thế là nàng mở miệng châm chọc, “Đến nước này rồi mà còn để ý mấy chuyện vớ vẩn đó, chẳng lẽ cậu đặt tay lên vai tôi thì tôi bị thất tiết à? Dựa theo lối suy nghĩ nhảm nhí ấy, lát nữa có phải chúng ta nên cùng bị nhốt lồng heo thả trôi sông vì đã trai đơn gái chiếc ngủ qua đêm với nhau?”Cỏ này nổi tiếng trong dân gian lắm, có điều mọi người hay gọi nó là cỏ mông hãn.
Đôi mắt trong trẻo của người con gái tựa ngọn lửa rực cháy, nó nóng bỏng tới nỗi Thính Phong hốt hoảng mở mắt, miệng ấp úng, tay cũng mất hết sức lực.Nàng nhẹ nhàng liếc hắn, “Cậu là người đi hái quả mà cảm ơn tôi làm gì!
Vì vậy, bàn tay to dày mạnh mẽ cuối cùng đã đặt trên bờ vai thon gầy của nữ tử, hai người cứ thế gian nan tiếp tục đi về phía trước.Đôi mắt trong trẻo của người con gái tựa ngọn lửa rực cháy, nó nóng bỏng tới nỗi Thính Phong hốt hoảng mở mắt, miệng ấp úng, tay cũng mất hết sức lực.
Gió nhẹ thổi qua, hơi thở tràn đầy hương thơm ngòn ngọt, ôn hòa, nho nhã, lại vương chút thanh tịnh. Nó mải mê khuấy động lòng người, làm Thính Phong cứ vô thức rụt tay. Mỗi lần như thế, cô gái sẽ liếc hắn một cái, buộc hắn phải bấu chặt hơn.Không biết nàng dừng ăn tự lúc nào, giờ nàng đang nghiêng đầu với ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.
Con đường gập ghềnh nhưng họ cũng đến được điểm cuối của phương hướng mà hắn tìm ra.Gió nhẹ thổi qua, hơi thở tràn đầy hương thơm ngòn ngọt, ôn hòa, nho nhã, lại vương chút thanh tịnh.
Biển đá vụn chặn đường đi, liếc sơ qua đã thấy không ai đủ sức tự mình bò lên.Sự tê liệt ồ ạt mà cũng thầm lặng tràn vào khắp kinh mạch, hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen thâm sâu nhìn người con gái đối diện.
Trong phút chốc, hai người chỉ biết trầm mặc nhìn tình hình trước mắt.Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi nàng cong lên với hắn, khoe ra một nụ cười chẳng hề giống cười, “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra trong bụng cá không chỉ có ngải trắng.
“Xuống núi cho rồi, xem có nhà dân cho chúng ta ở nhờ mấy ngày không.” Diệp Cẩn là người đầu tiên cất tiếng.” Nàng ngồi thoải mái trên đất, tránh né bàn tay vươn ra của Thính Phong, vừa nhíu mày vừa nói thẳng toẹt.
Thính Phong gật đầu, hắn nghiêng đầu lắng nghe giây lát rồi chỉ về một hướng, “Hình như đằng kia có dòng nước ạ.”Hai người dùng xong “bữa sáng” nghèo nàn, nhờ Thính Phong xác định phương hướng và cứ vậy khởi hành.
Đây là tin tốt, có nước là họ có thể trụ lâu hơn.Nói cũng đúng, nhưng…
Diệp Cẩn thầm vui mừng, cổ họng nàng sắp bốc khói vì khát rồi.Có thể toàn mạng thoát khỏi thiên tai đáng sợ như thế thì nàng quả thật may mắn.
Hai người đi khoảng một khắc, tiếng nước dần lớn hơn, cuối cùng họ thấy bọt nước bắn tung tóe ở một khe đá. Đáng mừng hơn nữa là, nước chảy thành một cái hố nhỏ và có hai con cá đang uể oải bơi.”
“Tôi nhóm lửa, cậu bắt với làm sạch cá đi.”Phía sau truyền đến tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn thanh niên áo đen – người đã biến mất dạng khi nàng tỉnh lại – đứng yên cách nàng một bước.
Để nhóm lửa cần tìm cành hay cỏ khô, đương nhiên đâu thể kêu người bị thương ở chân đi làm. Diệp Cẩn khum tay múc nước uống cho đỡ khát xong liền bắt đầu tìm kiếm tại vùng phụ cận.Thịt cá tươi ngon thấm mùi thơm nhẹ từ rau dại làm người ta thèm nhỏ dãi.
Buổi sáng sau cơn mưa khó mà tìm thấy đồ thích hợp để nhóm lửa, nàng đành nhặt nhạnh vài thứ có thể dùng tạm, đồng thời chậm rãi đi xa hơn.“Cô chạy không thoát đâu.
Không biết qua bao lâu, nàng nhặt được cũng kha khá, đang định đứng thẳng lại thì khóe mắt bất chợt bắt gặp một tia sáng lạnh lạ thường.“Được rồi.
Diệp Cẩn dừng lại, nhìn về phía phát ra tia sáng. Đập vào mắt nàng là thanh trường đao đang cắm thẳng xuống đất, ở vị trí bên dưới một cây đại thụ cành lá sum suê gần đấy. Chuôi đao đen đặc, lưỡi đao sắc bén, nhìn thôi cũng cảm nhận được cái lạnh lẫn sự tàn nhẫn trên món vũ khí.Diệp Cẩn thầm vui mừng, cổ họng nàng sắp bốc khói vì khát rồi.
Khoảnh khắc ấy, không khí như đóng băng.”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên đằng sau lúc Thính Phong cạo sạch cái vảy cá cuối cùng. Hắn ngước mắt nhìn nữ tử ôm củi mình nhặt được trong lòng rồi đặt chúng xuống đất, trên tay nàng còn cầm bó rau dại khá lớn.Sau đó nàng cúi người, tháo quan cùng trâm gỗ của hắn.
“Tôi thấy có ngải trắng nên tiện thể hái, vừa hay chúng ta có thể nấu cùng cá cho thêm mùi vị.””
Diệp Cẩn duỗi tay ra hiệu cho đối phương mang đá đánh lửa tới, song hắn kiên quyết tự nhóm lửa. Nàng không ép buộc, thay vào đó, nàng chủ động ra mép nước rửa sạch rau ngải.Đối phương nhìn xuống cẳng chân mình, đáp gọn lỏn, “Không sao ạ, chuyện quan trọng là phải mau chóng tìm đường xuống núi.
Thính Phong đã làm sạch hai con cá, nàng bẻ ngải trắng đã rửa, vo viên, rồi nhét vô bụng cá. Kế tiếp nàng dùng nhánh cây sạch xâu cá và cầm thành phẩm đến cắm bên đống lửa.Nhai nuốt một hồi thì hắn bỗng chậm chạp cúi đầu, thất thần nhìn con cá đã bị ăn hơn phân nửa trên tay mình.
“Để tôi nướng, cậu nấu nướng có ra gì không, mất công tí nữa tôi phải ráng nuốt cá cháy.” Nàng ngồi thoải mái trên đất, tránh né bàn tay vươn ra của Thính Phong, vừa nhíu mày vừa nói thẳng toẹt.”
Thính Phong thấy vậy liền bỏ cuộc, chỉ thỉnh thoảng nhóm thêm củi.“Ban đầu ta cũng chẳng nghĩ ra trò này, ai biết đâu lại tình cờ thấy một bụi lúc hái ngải trắng.
Lửa cháy lách tách, thời gian trôi đi kéo theo hương cá nướng bay lượn lờ, khiến cái đói trong bụng người ta sôi sục gấp bội.Thính Phong thấy vậy liền bỏ cuộc, chỉ thỉnh thoảng nhóm thêm củi.
“Được rồi.” Sau một lúc lâu, Diệp Cẩn đưa một con cá nướng vàng ruộm cho hắn.Buổi sáng trên núi đến sớm, Diệp Cẩn bước tới cửa hang rồi lấy tay chắn bớt ánh nắng chói chang, giúp nàng thấy sơ sơ toàn cảnh nơi mình đang trú chân.
Thính Phong cầm lấy, thử cắn một miếng mới biết ngon tuyệt.Thanh niên kinh hãi muốn giật tay về song chẳng dám đẩy mạnh nàng, hai người lâm vào thế giằng co.
Diệp Cẩn ngồi đối diện, cúi đầu ăn hết phần cá của mình. Vào giờ phút này, hai người ngồi đối mặt và yên lặng dùng bữa cơm mà khó khăn lắm mới kiếm được.” Diệp Cẩn dừng cười, để quả dâu thứ hai vào miệng rồi nói, “Mau ăn đi rồi chúng ta xuất phát.
Thịt cá tươi ngon thấm mùi thơm nhẹ từ rau dại làm người ta thèm nhỏ dãi. Thính Phong ăn nhanh nhưng chả phát ra tiếng động nào, hắn nuốt hết vào bụng mọi thứ trong con cá. Nhai nuốt một hồi thì hắn bỗng chậm chạp cúi đầu, thất thần nhìn con cá đã bị ăn hơn phân nửa trên tay mình.Nàng không ép buộc, thay vào đó, nàng chủ động ra mép nước rửa sạch rau ngải.
Sự tê liệt ồ ạt mà cũng thầm lặng tràn vào khắp kinh mạch, hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen thâm sâu nhìn người con gái đối diện. Không biết nàng dừng ăn tự lúc nào, giờ nàng đang nghiêng đầu với ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.Thính Phong gật đầu, hắn nghiêng đầu lắng nghe giây lát rồi chỉ về một hướng, “Hình như đằng kia có dòng nước ạ.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi nàng cong lên với hắn, khoe ra một nụ cười chẳng hề giống cười, “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra trong bụng cá không chỉ có ngải trắng.”Thính Phong ăn nhanh nhưng chả phát ra tiếng động nào, hắn nuốt hết vào bụng mọi thứ trong con cá.
Nàng đã nhớ lại hết, vào đúng khoảnh khắc nhìn thấy thanh đao.”
Sự tê liệt lan rộng, cơ thể dần mất sức lực, Thính Phong ngã xuống đất, thều thào, “Cỏ tọa noa”[1]”.”Nước suối cuồn cuộn từ sườn núi đã cọ rửa nơi đây, cuốn đi bùn đất ven đường và để lộ mặt đá hoang tàn; nhìn từ xa, trông thật giống một con sông lớn được tạo thành từ màu xám nâu.
“Hóa ra đó là tên nó.” Diệp Cẩn đứng dậy, phủi phủi váy. “Ban đầu ta cũng chẳng nghĩ ra trò này, ai biết đâu lại tình cờ thấy một bụi lúc hái ngải trắng. Cỏ này nổi tiếng trong dân gian lắm, có điều mọi người hay gọi nó là cỏ mông hãn.”“Nói thật nhé, cậu lạ ghê luôn.
Dứt lời, nàng đi vòng qua đống lửa để tới cạnh hắn.Vào giờ phút này, hai người ngồi đối mặt và yên lặng dùng bữa cơm mà khó khăn lắm mới kiếm được.
Ánh mắt trong veo của Diệp Cẩn hững hờ lướt trên người hắn, xác định hắn thật sự bất động thì nàng mới nhướn mày, “Ta mượn quần áo chút nhé.”Vệt đậm màu kia đã ở đấy từ tối qua, hiện giờ lại lan rộng thêm.
Mượn…mượn cái gì?”
Thính Phong hơi trợn trừng mắt, trước ánh mắt trì trệ của hắn, Diệp Cẩn quyết đoán vươn tay cởi đai lưng thanh niên áo đen.Mỗi lần như thế, cô gái sẽ liếc hắn một cái, buộc hắn phải bấu chặt hơn.
Vài giây sau, trong lúc Thính Phong nhắm chặt mắt, Diệp Cẩn ném váy sang một bên rồi dang tay mặc chiếc áo đen. Nàng xắn cái tay áo quá dài so với mình, điều chỉnh sao cho vừa vặn hơn đôi chút. Sau đó nàng cúi người, tháo quan cùng trâm gỗ của hắn.Mượn…mượn cái gì?
Ánh mặt trời nhuộm sáng người con gái bên mép nước; thật thanh tao, yên bình và mỹ miều.Trong phút chốc, hai người chỉ biết trầm mặc nhìn tình hình trước mắt.
Hắn mở to mắt dõi theo nàng soi mặt nước không gợn sóng để cột mái tóc dài đen bóng. Nàng buộc quan, cài trâm gỗ, sau cùng đứng thẳng dậy trong bộ dạng một công tử trẻ tuổi có nét nữ tính.Hai người đi khoảng một khắc, tiếng nước dần lớn hơn, cuối cùng họ thấy bọt nước bắn tung tóe ở một khe đá.
“Cô chạy không thoát đâu.” Mặt đối mặt, Thính Phong cố nhịn cơn buồn ngủ dữ dội, thì thào.Hắn ngước mắt nhìn nữ tử ôm củi mình nhặt được trong lòng rồi đặt chúng xuống đất, trên tay nàng còn cầm bó rau dại khá lớn.
“Phải thử mới biết được,” Diệp Cẩn thờ ơ cười. “Chẳng lẽ ở lại rồi chờ đến ngày Cố Quân chán và đổi ta lấy ngựa hả?”Nàng buộc quan, cài trâm gỗ, sau cùng đứng thẳng dậy trong bộ dạng một công tử trẻ tuổi có nét nữ tính.
Hắn nhìn nàng, không nói câu nào.” Diệp Cẩn là người đầu tiên cất tiếng.
“Ta để đao của ngươi ở phía sau tảng đá kia.””
Đó là những lời cuối cùng Diệp Cẩn dành cho nam tử, nói xong nàng liền đi về phía chân núi.“Hóa ra đó là tên nó.
Mặt trời càng lên cao, cái bóng dưới chân nàng càng ngắn lại. Cái bóng mỗi lúc một rời xa khỏi tầm mắt, đến một ngã rẽ nào đấy, cả bóng lẫn chủ nhân của nó đều biến mất chẳng còn tăm hơi.Dứt lời, nàng đi vòng qua đống lửa để tới cạnh hắn.
* * *
Chú thíchThính Phong đã làm sạch hai con cá, nàng bẻ ngải trắng đã rửa, vo viên, rồi nhét vô bụng cá.
[1]Diệp Cẩn vừa đói vừa khát, thấy hắn lại giở trò cổ hủ liền phát cáu. Baidu xác nhận đây là một loại cỏ độc, nhưng không có hình ảnh minh họa hay tên gọi nào khác để tra cứu, vì vậy mình đành giữ âm Hán Việt.”
← Chương 34” —-oOo—- Chương 36 →Diệp Cẩn đang bốc quả dâu thứ hai, nghe vậy bèn bất giác phì cười thành tiếng.
Buổi sáng trên núi đến sớm, Diệp Cẩn bước tới cửa hang rồi lấy tay chắn bớt ánh nắng chói chang, giúp nàng thấy sơ sơ toàn cảnh nơi mình đang trú chân.“Không được!
Triền núi im lìm trông hơi cằn cỗi, cây cối đổ rạp khắp nơi. Nước suối cuồn cuộn từ sườn núi đã cọ rửa nơi đây, cuốn đi bùn đất ven đường và để lộ mặt đá hoang tàn; nhìn từ xa, trông thật giống một con sông lớn được tạo thành từ màu xám nâu.”
Nàng đi ra ngoài vài bước, xoay người ngẩng đầu nhìn đằng sau: đỉnh núi có mặt cắt gọn gàng cực rộng, chắc chắn đó là nơi núi bắt đầu lở.Ai ngờ đi một hồi thì mũi nàng chợt bắt giữ mùi máu tươi thoang thoảng.
Có thể toàn mạng thoát khỏi thiên tai đáng sợ như thế thì nàng quả thật may mắn.”
Diệp Cẩn sợ hãi nghĩ.Diệp Cẩn cúi đầu và lập tức phát hiện góc quần lộ ra trong lúc đi lại của nam tử trông khác cái chỗ có màu đậm.
“Phu nhân.”Kế tiếp nàng dùng nhánh cây sạch xâu cá và cầm thành phẩm đến cắm bên đống lửa.
Phía sau truyền đến tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn thanh niên áo đen – người đã biến mất dạng khi nàng tỉnh lại – đứng yên cách nàng một bước. Hắn cúi đầu, tay dâng lên cái khăn chứa đầy quả dại cho nàng, “Chỗ này cằn cỗi nên chỉ tìm thấy chút quả dại, mong phu nhân dùng tạm để giải khát ạ.”Thanh niên sững sờ, toan từ chối nhưng tiếc là Diệp Cẩn nói xong liền quay đầu đi, nàng vừa quan sát bốn phía vừa bỏ một quả dâu núi vô miệng.
Diệp Cẩn nhìn đống quả trước mặt mình: to cỡ móng tay cái, bề ngoài hơi giống dâu tây, là loại dâu dại hay gặp trên núi.Diệp Cẩn: …
Cả đêm không uống nước nên bây giờ nàng rất khát, chẳng những khát mà bụng còn đói cồn cào.Hắn nhìn nàng, không nói câu nào.
Diệp Cẩn không cầm lấy, chỉ duỗi tay nhặt vài quả, “Tôi ăn ít lắm, cậu ăn phần còn lại đi.”[1] Baidu xác nhận đây là một loại cỏ độc, nhưng không có hình ảnh minh họa hay tên gọi nào khác để tra cứu, vì vậy mình đành giữ âm Hán Việt.
Thanh niên sững sờ, toan từ chối nhưng tiếc là Diệp Cẩn nói xong liền quay đầu đi, nàng vừa quan sát bốn phía vừa bỏ một quả dâu núi vô miệng.Diệp Cẩn biết tình trạng của hắn, may là nãy giờ hai người toàn chọn đường bằng phẳng cũng như đi rất chậm, thấy hắn đi đứng tạm ổn nên cứ tưởng vết thương của hắn đã đỡ hơn sau một đêm nghỉ ngơi.
Nàng cứ như chỉ làm một hành động quá đỗi nhỏ bé, chứ không phải nhường đồ ăn – thứ vô cùng quan trọng vào lúc này.Thật không biết phải nói gì.
Bàn tay dâng quả dại của Thính Phong giữ nguyên tư thế trong chốc lát mới lặng lẽ rút về.Trông nàng như mới nghe được chuyện gì hài lắm, đôi mắt hạnh tạo thành độ cong khiến lòng người rung động, những đau buồn tối tăm đêm qua mất tăm mất tích giữa sự xán lạn ấy.
Sự yên tĩnh quanh Diệp Cẩn chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi câu “đa tạ” khe khẽ cất lên. Diệp Cẩn đang bốc quả dâu thứ hai, nghe vậy bèn bất giác phì cười thành tiếng.Khoảnh khắc ấy, không khí như đóng băng.
“Nói thật nhé, cậu lạ ghê luôn.”Nàng xắn cái tay áo quá dài so với mình, điều chỉnh sao cho vừa vặn hơn đôi chút.
Ánh mặt trời rực rỡ chiếu lên người con gái, sắc vàng lóa mắt không thắng nổi nụ cười tươi như hoa của nàng. Trông nàng như mới nghe được chuyện gì hài lắm, đôi mắt hạnh tạo thành độ cong khiến lòng người rung động, những đau buồn tối tăm đêm qua mất tăm mất tích giữa sự xán lạn ấy. Nàng nhẹ nhàng liếc hắn, “Cậu là người đi hái quả mà cảm ơn tôi làm gì!”Hắn mở to mắt dõi theo nàng soi mặt nước không gợn sóng để cột mái tóc dài đen bóng.
Mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn gió lững thững thổi ngang qua, dịu dàng vén sợi tóc trên má cô gái. Thính Phong giống bị kim châm, đột ngột gục đầu xuống và không dám ngước mắt nhìn tiếp.Bận quan sát làm bước chân nàng vô thức dừng lại, nam tử thấy Diệp Cẩn không theo kịp bèn quay ra sau nhìn nàng, mặt hắn hết sức bình tĩnh như thể người đang bị chảy máu nào phải hắn.
“…Mốt đừng nói mấy lời kỳ cục vậy nữa, nghe khó chịu, tôi cũng không thích nghe.” Diệp Cẩn dừng cười, để quả dâu thứ hai vào miệng rồi nói, “Mau ăn đi rồi chúng ta xuất phát.””
Hai người dùng xong “bữa sáng” nghèo nàn, nhờ Thính Phong xác định phương hướng và cứ vậy khởi hành.“Phải thử mới biết được,” Diệp Cẩn thờ ơ cười.
Đường đi lên một ngọn núi chưa từng bị con người khai phá vốn gian nan, chưa kể chỗ nào cũng có đá vụn, đúng là khó càng thêm khó. Trên hết, đối với người đã bớt đau đầu buồn nôn sau một đêm nghỉ ngơi như Diệp Cẩn thì còn tạm ổn, chứ với người bị thương ở đùi như thanh niên áo đen thì rắc rối khủng khiếp.Ánh mắt trong veo của Diệp Cẩn hững hờ lướt trên người hắn, xác định hắn thật sự bất động thì nàng mới nhướng mày, “Ta mượn quần áo chút nhé.
Diệp Cẩn biết tình trạng của hắn, may là nãy giờ hai người toàn chọn đường bằng phẳng cũng như đi rất chậm, thấy hắn đi đứng tạm ổn nên cứ tưởng vết thương của hắn đã đỡ hơn sau một đêm nghỉ ngơi.Sự tê liệt lan rộng, cơ thể dần mất sức lực, Thính Phong ngã xuống đất, thều thào, “Cỏ tọa noa [1] .
Ai ngờ đi một hồi thì mũi nàng chợt bắt giữ mùi máu tươi thoang thoảng. Diệp Cẩn cúi đầu và lập tức phát hiện góc quần lộ ra trong lúc đi lại của nam tử trông khác cái chỗ có màu đậm. Vệt đậm màu kia đã ở đấy từ tối qua, hiện giờ lại lan rộng thêm.Cả đêm không uống nước nên bây giờ nàng rất khát, chẳng những khát mà bụng còn đói cồn cào.
Diệp Cẩn: …Diệp Cẩn mím môi, thật lòng bái phục người này, “Vết thương của cậu rách rồi kìa.
Thật không biết phải nói gì.Sự yên tĩnh quanh Diệp Cẩn chỉ kéo dài trong tích tắc trước khi câu “đa tạ” khe khẽ cất lên.
Bận quan sát làm bước chân nàng vô thức dừng lại, nam tử thấy Diệp Cẩn không theo kịp bèn quay ra sau nhìn nàng, mặt hắn hết sức bình tĩnh như thể người đang bị chảy máu nào phải hắn.Mọi âm thanh đều tan biến, chỉ còn gió lững thững thổi ngang qua, dịu dàng vén sợi tóc trên má cô gái.
Diệp Cẩn mím môi, thật lòng bái phục người này, “Vết thương của cậu rách rồi kìa.”Hắn cúi đầu, tay dâng lên cái khăn chứa đầy quả dại cho nàng, “Chỗ này cằn cỗi nên chỉ tìm thấy chút quả dại, mong phu nhân dùng tạm để giải khát ạ.
Đối phương nhìn xuống cẳng chân mình, đáp gọn lỏn, “Không sao ạ, chuyện quan trọng là phải mau chóng tìm đường xuống núi.”Bàn tay dâng quả dại của Thính Phong giữ nguyên tư thế trong chốc lát mới lặng lẽ rút về.
Nói cũng đúng, nhưng…Thính Phong hơi trợn trừng mắt, trước ánh mắt trì trệ của hắn, Diệp Cẩn quyết đoán vươn tay cởi đai lưng thanh niên áo đen.
Diệp Cẩn nhắm mắt hít thở sâu rồi tiến lên vài bước, túm lấy tay thanh niên áo đen để đặt lên vai mình, “Cậu dựa vào tôi đi, đừng gây sức ép lên cái chân bị thương.”Vì vậy, bàn tay to dày mạnh mẽ cuối cùng đã đặt trên bờ vai thon gầy của nữ tử, hai người cứ thế gian nan tiếp tục đi về phía trước.
“Không được!”” Mặt đối mặt, Thính Phong cố nhịn cơn buồn ngủ dữ dội, thì thào.
Thanh niên kinh hãi muốn giật tay về song chẳng dám đẩy mạnh nàng, hai người lâm vào thế giằng co.” Sau một lúc lâu, Diệp Cẩn đưa một con cá nướng vàng ruộm cho hắn.
“Vậy khỏi đi tiếp nữa!”Lửa cháy lách tách, thời gian trôi đi kéo theo hương cá nướng bay lượn lờ, khiến cái đói trong bụng người ta sôi sục gấp bội.
Diệp Cẩn vừa đói vừa khát, thấy hắn lại giở trò cổ hủ liền phát cáu. Mà cáu kỉnh làm nàng đau đầu, phiền không chịu nổi, thế là nàng mở miệng châm chọc, “Đến nước này rồi mà còn để ý mấy chuyện vớ vẩn đó, chẳng lẽ cậu đặt tay lên vai tôi thì tôi bị thất tiết à? Dựa theo lối suy nghĩ nhảm nhí ấy, lát nữa có phải chúng ta nên cùng bị nhốt lồng heo thả trôi sông vì đã trai đơn gái chiếc ngủ qua đêm với nhau?”Cỏ này nổi tiếng trong dân gian lắm, có điều mọi người hay gọi nó là cỏ mông hãn.
Đôi mắt trong trẻo của người con gái tựa ngọn lửa rực cháy, nó nóng bỏng tới nỗi Thính Phong hốt hoảng mở mắt, miệng ấp úng, tay cũng mất hết sức lực.Nàng nhẹ nhàng liếc hắn, “Cậu là người đi hái quả mà cảm ơn tôi làm gì!
Vì vậy, bàn tay to dày mạnh mẽ cuối cùng đã đặt trên bờ vai thon gầy của nữ tử, hai người cứ thế gian nan tiếp tục đi về phía trước.Đôi mắt trong trẻo của người con gái tựa ngọn lửa rực cháy, nó nóng bỏng tới nỗi Thính Phong hốt hoảng mở mắt, miệng ấp úng, tay cũng mất hết sức lực.
Gió nhẹ thổi qua, hơi thở tràn đầy hương thơm ngòn ngọt, ôn hòa, nho nhã, lại vương chút thanh tịnh. Nó mải mê khuấy động lòng người, làm Thính Phong cứ vô thức rụt tay. Mỗi lần như thế, cô gái sẽ liếc hắn một cái, buộc hắn phải bấu chặt hơn.Không biết nàng dừng ăn tự lúc nào, giờ nàng đang nghiêng đầu với ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.
Con đường gập ghềnh nhưng họ cũng đến được điểm cuối của phương hướng mà hắn tìm ra.Gió nhẹ thổi qua, hơi thở tràn đầy hương thơm ngòn ngọt, ôn hòa, nho nhã, lại vương chút thanh tịnh.
Biển đá vụn chặn đường đi, liếc sơ qua đã thấy không ai đủ sức tự mình bò lên.Sự tê liệt ồ ạt mà cũng thầm lặng tràn vào khắp kinh mạch, hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen thâm sâu nhìn người con gái đối diện.
Trong phút chốc, hai người chỉ biết trầm mặc nhìn tình hình trước mắt.Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi nàng cong lên với hắn, khoe ra một nụ cười chẳng hề giống cười, “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra trong bụng cá không chỉ có ngải trắng.
“Xuống núi cho rồi, xem có nhà dân cho chúng ta ở nhờ mấy ngày không.” Diệp Cẩn là người đầu tiên cất tiếng.” Nàng ngồi thoải mái trên đất, tránh né bàn tay vươn ra của Thính Phong, vừa nhíu mày vừa nói thẳng toẹt.
Thính Phong gật đầu, hắn nghiêng đầu lắng nghe giây lát rồi chỉ về một hướng, “Hình như đằng kia có dòng nước ạ.”Hai người dùng xong “bữa sáng” nghèo nàn, nhờ Thính Phong xác định phương hướng và cứ vậy khởi hành.
Đây là tin tốt, có nước là họ có thể trụ lâu hơn.Nói cũng đúng, nhưng…
Diệp Cẩn thầm vui mừng, cổ họng nàng sắp bốc khói vì khát rồi.Có thể toàn mạng thoát khỏi thiên tai đáng sợ như thế thì nàng quả thật may mắn.
Hai người đi khoảng một khắc, tiếng nước dần lớn hơn, cuối cùng họ thấy bọt nước bắn tung tóe ở một khe đá. Đáng mừng hơn nữa là, nước chảy thành một cái hố nhỏ và có hai con cá đang uể oải bơi.”
“Tôi nhóm lửa, cậu bắt với làm sạch cá đi.”Phía sau truyền đến tiếng bước chân, nàng quay đầu nhìn thanh niên áo đen – người đã biến mất dạng khi nàng tỉnh lại – đứng yên cách nàng một bước.
Để nhóm lửa cần tìm cành hay cỏ khô, đương nhiên đâu thể kêu người bị thương ở chân đi làm. Diệp Cẩn khum tay múc nước uống cho đỡ khát xong liền bắt đầu tìm kiếm tại vùng phụ cận.Thịt cá tươi ngon thấm mùi thơm nhẹ từ rau dại làm người ta thèm nhỏ dãi.
Buổi sáng sau cơn mưa khó mà tìm thấy đồ thích hợp để nhóm lửa, nàng đành nhặt nhạnh vài thứ có thể dùng tạm, đồng thời chậm rãi đi xa hơn.“Cô chạy không thoát đâu.
Không biết qua bao lâu, nàng nhặt được cũng kha khá, đang định đứng thẳng lại thì khóe mắt bất chợt bắt gặp một tia sáng lạnh lạ thường.“Được rồi.
Diệp Cẩn dừng lại, nhìn về phía phát ra tia sáng. Đập vào mắt nàng là thanh trường đao đang cắm thẳng xuống đất, ở vị trí bên dưới một cây đại thụ cành lá sum suê gần đấy. Chuôi đao đen đặc, lưỡi đao sắc bén, nhìn thôi cũng cảm nhận được cái lạnh lẫn sự tàn nhẫn trên món vũ khí.Diệp Cẩn thầm vui mừng, cổ họng nàng sắp bốc khói vì khát rồi.
Khoảnh khắc ấy, không khí như đóng băng.”
Tiếng bước chân nhẹ nhàng vang lên đằng sau lúc Thính Phong cạo sạch cái vảy cá cuối cùng. Hắn ngước mắt nhìn nữ tử ôm củi mình nhặt được trong lòng rồi đặt chúng xuống đất, trên tay nàng còn cầm bó rau dại khá lớn.Sau đó nàng cúi người, tháo quan cùng trâm gỗ của hắn.
“Tôi thấy có ngải trắng nên tiện thể hái, vừa hay chúng ta có thể nấu cùng cá cho thêm mùi vị.””
Diệp Cẩn duỗi tay ra hiệu cho đối phương mang đá đánh lửa tới, song hắn kiên quyết tự nhóm lửa. Nàng không ép buộc, thay vào đó, nàng chủ động ra mép nước rửa sạch rau ngải.Đối phương nhìn xuống cẳng chân mình, đáp gọn lỏn, “Không sao ạ, chuyện quan trọng là phải mau chóng tìm đường xuống núi.
Thính Phong đã làm sạch hai con cá, nàng bẻ ngải trắng đã rửa, vo viên, rồi nhét vô bụng cá. Kế tiếp nàng dùng nhánh cây sạch xâu cá và cầm thành phẩm đến cắm bên đống lửa.Nhai nuốt một hồi thì hắn bỗng chậm chạp cúi đầu, thất thần nhìn con cá đã bị ăn hơn phân nửa trên tay mình.
“Để tôi nướng, cậu nấu nướng có ra gì không, mất công tí nữa tôi phải ráng nuốt cá cháy.” Nàng ngồi thoải mái trên đất, tránh né bàn tay vươn ra của Thính Phong, vừa nhíu mày vừa nói thẳng toẹt.”
Thính Phong thấy vậy liền bỏ cuộc, chỉ thỉnh thoảng nhóm thêm củi.“Ban đầu ta cũng chẳng nghĩ ra trò này, ai biết đâu lại tình cờ thấy một bụi lúc hái ngải trắng.
Lửa cháy lách tách, thời gian trôi đi kéo theo hương cá nướng bay lượn lờ, khiến cái đói trong bụng người ta sôi sục gấp bội.Thính Phong thấy vậy liền bỏ cuộc, chỉ thỉnh thoảng nhóm thêm củi.
“Được rồi.” Sau một lúc lâu, Diệp Cẩn đưa một con cá nướng vàng ruộm cho hắn.Buổi sáng trên núi đến sớm, Diệp Cẩn bước tới cửa hang rồi lấy tay chắn bớt ánh nắng chói chang, giúp nàng thấy sơ sơ toàn cảnh nơi mình đang trú chân.
Thính Phong cầm lấy, thử cắn một miếng mới biết ngon tuyệt.Thanh niên kinh hãi muốn giật tay về song chẳng dám đẩy mạnh nàng, hai người lâm vào thế giằng co.
Diệp Cẩn ngồi đối diện, cúi đầu ăn hết phần cá của mình. Vào giờ phút này, hai người ngồi đối mặt và yên lặng dùng bữa cơm mà khó khăn lắm mới kiếm được.” Diệp Cẩn dừng cười, để quả dâu thứ hai vào miệng rồi nói, “Mau ăn đi rồi chúng ta xuất phát.
Thịt cá tươi ngon thấm mùi thơm nhẹ từ rau dại làm người ta thèm nhỏ dãi. Thính Phong ăn nhanh nhưng chả phát ra tiếng động nào, hắn nuốt hết vào bụng mọi thứ trong con cá. Nhai nuốt một hồi thì hắn bỗng chậm chạp cúi đầu, thất thần nhìn con cá đã bị ăn hơn phân nửa trên tay mình.Nàng không ép buộc, thay vào đó, nàng chủ động ra mép nước rửa sạch rau ngải.
Sự tê liệt ồ ạt mà cũng thầm lặng tràn vào khắp kinh mạch, hắn ngẩng đầu, đôi mắt đen thâm sâu nhìn người con gái đối diện. Không biết nàng dừng ăn tự lúc nào, giờ nàng đang nghiêng đầu với ánh mắt nhìn chằm chằm hắn.Thính Phong gật đầu, hắn nghiêng đầu lắng nghe giây lát rồi chỉ về một hướng, “Hình như đằng kia có dòng nước ạ.
Khi ánh mắt hai người chạm nhau, khóe môi nàng cong lên với hắn, khoe ra một nụ cười chẳng hề giống cười, “Cuối cùng ngươi cũng nhận ra trong bụng cá không chỉ có ngải trắng.”Thính Phong ăn nhanh nhưng chả phát ra tiếng động nào, hắn nuốt hết vào bụng mọi thứ trong con cá.
Nàng đã nhớ lại hết, vào đúng khoảnh khắc nhìn thấy thanh đao.”
Sự tê liệt lan rộng, cơ thể dần mất sức lực, Thính Phong ngã xuống đất, thều thào, “Cỏ tọa noa”[1]”.”Nước suối cuồn cuộn từ sườn núi đã cọ rửa nơi đây, cuốn đi bùn đất ven đường và để lộ mặt đá hoang tàn; nhìn từ xa, trông thật giống một con sông lớn được tạo thành từ màu xám nâu.
“Hóa ra đó là tên nó.” Diệp Cẩn đứng dậy, phủi phủi váy. “Ban đầu ta cũng chẳng nghĩ ra trò này, ai biết đâu lại tình cờ thấy một bụi lúc hái ngải trắng. Cỏ này nổi tiếng trong dân gian lắm, có điều mọi người hay gọi nó là cỏ mông hãn.”“Nói thật nhé, cậu lạ ghê luôn.
Dứt lời, nàng đi vòng qua đống lửa để tới cạnh hắn.Vào giờ phút này, hai người ngồi đối mặt và yên lặng dùng bữa cơm mà khó khăn lắm mới kiếm được.
Ánh mắt trong veo của Diệp Cẩn hững hờ lướt trên người hắn, xác định hắn thật sự bất động thì nàng mới nhướn mày, “Ta mượn quần áo chút nhé.”Vệt đậm màu kia đã ở đấy từ tối qua, hiện giờ lại lan rộng thêm.
Mượn…mượn cái gì?”
Thính Phong hơi trợn trừng mắt, trước ánh mắt trì trệ của hắn, Diệp Cẩn quyết đoán vươn tay cởi đai lưng thanh niên áo đen.Mỗi lần như thế, cô gái sẽ liếc hắn một cái, buộc hắn phải bấu chặt hơn.
Vài giây sau, trong lúc Thính Phong nhắm chặt mắt, Diệp Cẩn ném váy sang một bên rồi dang tay mặc chiếc áo đen. Nàng xắn cái tay áo quá dài so với mình, điều chỉnh sao cho vừa vặn hơn đôi chút. Sau đó nàng cúi người, tháo quan cùng trâm gỗ của hắn.Mượn…mượn cái gì?
Ánh mặt trời nhuộm sáng người con gái bên mép nước; thật thanh tao, yên bình và mỹ miều.Trong phút chốc, hai người chỉ biết trầm mặc nhìn tình hình trước mắt.
Hắn mở to mắt dõi theo nàng soi mặt nước không gợn sóng để cột mái tóc dài đen bóng. Nàng buộc quan, cài trâm gỗ, sau cùng đứng thẳng dậy trong bộ dạng một công tử trẻ tuổi có nét nữ tính.Hai người đi khoảng một khắc, tiếng nước dần lớn hơn, cuối cùng họ thấy bọt nước bắn tung tóe ở một khe đá.
“Cô chạy không thoát đâu.” Mặt đối mặt, Thính Phong cố nhịn cơn buồn ngủ dữ dội, thì thào.Hắn ngước mắt nhìn nữ tử ôm củi mình nhặt được trong lòng rồi đặt chúng xuống đất, trên tay nàng còn cầm bó rau dại khá lớn.
“Phải thử mới biết được,” Diệp Cẩn thờ ơ cười. “Chẳng lẽ ở lại rồi chờ đến ngày Cố Quân chán và đổi ta lấy ngựa hả?”Nàng buộc quan, cài trâm gỗ, sau cùng đứng thẳng dậy trong bộ dạng một công tử trẻ tuổi có nét nữ tính.
Hắn nhìn nàng, không nói câu nào.” Diệp Cẩn là người đầu tiên cất tiếng.
“Ta để đao của ngươi ở phía sau tảng đá kia.””
Đó là những lời cuối cùng Diệp Cẩn dành cho nam tử, nói xong nàng liền đi về phía chân núi.“Hóa ra đó là tên nó.
Mặt trời càng lên cao, cái bóng dưới chân nàng càng ngắn lại. Cái bóng mỗi lúc một rời xa khỏi tầm mắt, đến một ngã rẽ nào đấy, cả bóng lẫn chủ nhân của nó đều biến mất chẳng còn tăm hơi.Dứt lời, nàng đi vòng qua đống lửa để tới cạnh hắn.
* * *
Chú thíchThính Phong đã làm sạch hai con cá, nàng bẻ ngải trắng đã rửa, vo viên, rồi nhét vô bụng cá.
[1]Diệp Cẩn vừa đói vừa khát, thấy hắn lại giở trò cổ hủ liền phát cáu. Baidu xác nhận đây là một loại cỏ độc, nhưng không có hình ảnh minh họa hay tên gọi nào khác để tra cứu, vì vậy mình đành giữ âm Hán Việt.”
← Chương 34” —-oOo—- Chương 36 →Diệp Cẩn đang bốc quả dâu thứ hai, nghe vậy bèn bất giác phì cười thành tiếng.
Bạn cần đăng nhập để bình luận