Bẻ Cánh Nàng

Chương 061: Giữa họ chỉ là nghiệt duyên

Mưa ròng rã suốt ba ngày, Cố Quân cũng nằm hôn mê mãi.​“Anh…” Nàng muốn nói gì đấy nhưng lại nuốt xuống những lời muốn nói, chỉ mím môi bảo, “Chúng ta không thể dầm mưa hoài, tìm chỗ trú hẵng hay.

Thính Phong ở bên ngoài xử lý những ai bất đồng quan điểm, song đủ loại đồn thổi vẫn lan truyền vượt ngoài tầm kiểm soát. Có người nói Cố Quân đã chết, có người nói tiểu hoàng đế mới chết chứ y còn sống và y mất tích vì đang âm thầm kiếm đứa trẻ khác thay thế. Với tình trạng lộn xộn này, ngay cả quân đội vốn yên ổn cũng bắt đầu xôn xao.​Bóng người mảnh khảnh thướt tha nhanh chóng biến mất vào rừng cây, Diệp Cẩn đi về hướng mình đã chọn, không quay đầu lại lấy một lần.

Lại một đêm thức trắng, người nằm trên giường vượt qua cơn nguy hiểm lần nữa. Diệp Cẩn ráng ngó lơ cái đầu đau như búa bổ để ra ngoài tìm Thính Phong; hình như tối qua nàng nghe thấy ngoài kia ồn ào, không biết đã phát sinh chuyện gì.​Túp lều tranh này nằm giữa sườn núi, ngẩng đầu một cái là thấy ngay; bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy nơi này và cứu Cố Quân.

Vầng dương chưa ló dạng nơi chân trời, đây đúng là thời điểm trời tối nhất. Trong màn mưa, có một người khá quen mặt chạy tới báo tin – là thị vệ thường đi cùng Thính Phong – rằng Thính Phong đang ở một cái lều khác, đêm qua hắn bị thương.​Thế phu nhân…phu nhân đi đâu?

Diệp Cẩn nhíu mày, vội vàng theo sau người đến thông báo, nàng đi cùng hai thị vệ và một nha hoàn. Nào ngờ vừa rẽ vào góc nọ là có mấy bóng đen bất chợt nhào tới, chém đứt cổ thị vệ lẫn nha hoàn chỉ với một nhát đao. Còn người dẫn đường đằng trước bỗng quay lại, giơ tay bổ xuống gáy nàng bằng tốc độ nhanh như chớp.​Hình như nàng ta luôn phải ngẩng đầu nhìn y, giống đang nhìn một giấc mộng không thể với tới vậy.

Nguy to! Có kẻ phản bội!​“Chứ ngươi nghĩ vì sao năm ta dựng lại hầu phủ, ta phải chủ động tìm ngươi về,” Cố Quân tiến thêm nửa bước nữa, “vì Cố Chiêm Đình chưa chết, ta muốn lợi dụng ngươi dẫn dụ lão ra mặt.

Suy nghĩ trên chỉ kịp lóe lên trong đầu Diệp Cẩn trước khi nó theo ý thức của nàng chìm vào bóng tối vô tận.​“Là ả đó, ta nhân lúc Thính Phong bận bịu bèn đích thân lừa ả ra ngoài.

Không biết đã qua bao lâu khi Diệp Cẩn dần lấy lại ý thức. Thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là cả người mình lắc lư, kế tiếp là một giọng nói ồm ồm khàn đục đang cò kè, “Huynh đệ nhà ta đánh cược tính mạng đó, nhiêu đây ngân lượng sao đủ, thằng ranh nhà ngươi phải đưa thêm!”​Bây giờ chúng ta đã đắc tội quan to, đầu sắp rụng đây này!

“Lúc trước đã đồng ý năm trăm lượng rồi mà, còn không đủ lấp đầy bụng các ngươi à?” một giọng nam khác nghiến răng nghiến lợi.​Mau lùi ra sau!

“Ha, ai mà biết các ngươi muốn bắt gái của Nhiếp Chính Vương chứ. Bây giờ chúng ta đã đắc tội quan to, đầu sắp rụng đây này!” Giọng nam khàn văng tục, “Đừng lải nhải nữa, trả thêm năm trăm lượng đi!”​” Hàng mi dài đen giống lông quạ hất đi những giọt mưa trên mặt cứ như đang vứt bỏ một gánh nặng, Cố Quân tiến về trước nửa bước, giọng nói điềm tĩnh tuyệt đối, “Bởi vì ngươi vốn là gian tế do Cố Chiêm Đình đưa tới bên ta.

“Ba trăm lượng, đòi thêm nữa thì các ngươi đưa ả về luôn đi, ta cũng đâu đòi hỏi vụ này nhất định phải thành công.” giọng nam trầm mặc cả.​“Lạnh quá.

Hai bên đều không muốn trở mặt thành thù, có qua có lại nên tiếp tục bàn giá cả, xe ngựa thì tròng trành dừng lại.​Linh Lan rút đao ra từ trên người rồi nhào tới đâm Cố Quân, nhưng bị đối phương túm cổ tay và y chỉ cần bẻ nhẹ một cái là dễ dàng bẻ xương nàng ta răng rắc.

Bên ngoài tiền trao cháo múc, tiếng bước chân nặng nề rời xa, Diệp Cẩn gian nan mở mắt bất chấp cơn choáng váng cùng cái gáy đau điếng. Nàng thấy mình đang bị nhốt trong một không gian chật hẹp tối đen – chắc là một loại hộp nào đó – đúng lúc này, có giọng nữ nghe nghẹn ngào mà quen tai chợt cất lên.​Cùng lúc đấy, Diệp Cẩn cắn mạnh vào tay nam tử bắt cóc mình.

“Hàn lang, có thật là con ả đê tiện kia không? Chàng đưa ả đến thật à?“ giọng nữ thì thào.​” Giữa tiếng gào điên dại từ nữ tử, hình ảnh cuối cùng Diệp Cẩn nhìn thấy là Cố Quân mất sạch vẻ thong dong, mắt như nứt toác, nhào đến chỗ nàng bất chấp bị mọi người ngăn cản.

“Là ả đó, ta nhân lúc Thính Phong bận bịu bèn đích thân lừa ả ra ngoài. Linh Lan, không tin thì nàng nhìn thử xem!” Giọng nam vốn nghiêm túc chuyển ngay sang tông nịnh hót, kế đến Diệp Cẩn thấy trước mắt hơi sáng – nắp hộp đang bị đẩy ra.​” Dưới ánh lửa, hàng mày nhướn lên của y mang theo muôn vàn ẩn ý, còn vương chút trẻ con hiếm thấy do mất sự nhanh nhạy thường ngày.

Linh Lan? Chẳng phải nàng ta đã bị Cố Quân giải quyết sau binh biến trong cung điện sao?​Diệp Cẩn mở mắt, cẩn thận lần mò bốn phía mới xác định mình đang bị nhốt trong ngăn bí mật của xe ngựa.

Diệp Cẩn không có thời gian nghĩ kỹ, nàng nhắm mắt giả vờ bất tỉnh. Có ánh mắt độc ác mang theo nỗi hận muốn giết chết nàng ở phía trên, nó nhìn từng tấc trên gương mặt nàng hồi lâu trước lúc tiếng cười nghẹn sung sướng phát ra.​” một giọng nam khác nghiến răng nghiến lợi.

“Đúng là ả, Hàn lang tốt thật đấy, ta biết chỉ có chàng thật lòng đối đãi ta.” nữ tử khen.​Lại một đêm thức trắng, người nằm trên giường vượt qua cơn nguy hiểm lần nữa.

“Cố Quân sắp chết rồi, giết nốt ả là nàng sẽ báo được thù. Từ nay về sau, chúng ta cao chạy xa bay, chung sống hạnh phúc.” giọng nam dịu dàng nói.​”

“Không, giết chết thì dễ cho ả quá. Ta muốn ả uống thuốc độc thành kẻ câm, rồi bán ả vào nơi dơ bẩn để chết sau khi nếm hết mọi khổ sở.” Giọng nữ bật ra tiếng cười khó nghe, đang nói lại ho khù khụ, “Nếu không nhờ Hàn lang cứu giúp…ta…khụ khụ…đã chết ở bãi tha ma từ lâu rồi. Cố Quân đối xử với ta như vậy, ta phải bắt người trong lòng của y gánh chịu gấp trăm ngàn lần… Quả nhiên thiên đạo luân hồi, ác giả ác báo! Ha ha ha…”​“Vương gia tỉnh rồi!

“Nghe nàng tất, Linh Lan, đừng kích động, lang trung nói nàng cần tĩnh dưỡng.”​”

Nắp hộp đóng lại cùng tiếng vang nhỏ, giọng nam khuyên nhủ, “Không nên nán lại đây lâu, đổi chỗ đi, chúng ta trú mưa rồi hẵng tính tiếp.”​“Tại ả hết!

Tiếng roi vang lên, xe ngựa lại lăn bánh. Diệp Cẩn mở mắt, cẩn thận lần mò bốn phía mới xác định mình đang bị nhốt trong ngăn bí mật của xe ngựa.​” Diệp Cẩn muốn đẩy y ra nhưng ngờ đâu y đang sốt cao mà vẫn còn sức lột sạch nàng một cách trơn tru.

Nói thật thì nàng chẳng sợ mấy. Hiện nay là thời buổi rối ren, vì lý do an toàn nên nàng luôn bí mật mang theo khẩu súng kíp đã được nhồi đạn. Chắc kẻ địch nghĩ nàng chỉ là đứa con gái chân yếu tay mềm không có sức chống trả, thành thử chẳng thèm lục soát, vì vậy nàng vẫn có vũ khí trong tay.​Có kẻ phản bội!

Chứng tỏ những gì chúng ta học được trên đời đều không uổng phí, môn bắn súng giờ có đất dụng võ còn gì?​“Linh Lan!

Trong lúc Diệp Cẩn chống chọi với sự khó chịu và im lặng chờ đợi một cơ hội, cách đó mấy dặm, tại căn lều ẩm ướt tối tăm, Cố Quân từ từ mở mắt. Ánh mắt y quét một vòng căn lều rồi y mới khàn khàn hỏi, “Nàng đâu?”​Hai cơ thể trần trụi thân mật dán lấy nhau, một bên là băng, một bên là lửa.

“Vương gia tỉnh rồi!” Nha hoàn cạnh đấy mừng rỡ kêu, có người chạy đi gọi ngự y, người ở lại thì giải thích với y, “Phu nhân vừa đi thăm Thính Phong đại nhân ạ, nghe nói hôm qua ngài ấy bị thương nặng.”​“Buồn ngủ,” y nói bên tai nàng.

“Gọi nàng về,” Cố Quân bất mãn nhíu mày.​Suy cho cùng, giữa họ chỉ là nghiệt duyên.

“Vâng ạ.” Nha hoàn hoảng sợ chạy đi tìm Diệp Cẩn song lại thấy thanh niên áo đen tới gần với sắc mặt nghiêm trọng – là Thính Phong, người đáng lẽ đang được “ghé thăm”.​Nói thật thì nàng chẳng sợ mấy.

Hắn đâu có bị thương! Thế phu nhân…phu nhân đi đâu?​Tia lửa bắn ra từ sáp nến, chiếu sáng căn lều cũng như gương mặt âm u tựa nước của nam tử.

Thính Phong chẳng thèm nhìn cô nha hoàn ngỡ ngàng, hắn vén rèm bước vào rồi quỳ một bên gối, “Bẩm vương gia, phát hiện xác của hai nam và một nữ, đều là người hầu của phu nhân! Phu nhân đã mất tích! Ngoài ra còn một tên thị vệ họ Hàn cũng không thấy bóng dáng!”​Phải, ngay từ giây phút thức tỉnh vào đêm trăng nọ, Diệp Cẩn đã ý thức được dù miệng nàng bảo Cố Quân chả đáng cho nàng thông cảm nhưng nàng thật sự động lòng trắc ẩn với cậu bé giãy giụa trong vũng bùn.

Bầu không khí đóng băng trong phút chốc, thật khó mô tả cái khí thế tàn bạo như sắp nổ tung toát ra từ người đàn ông trên giường, toàn bộ tôi tớ lập tức run rẩy quỳ rạp xuống.​Trong lúc Diệp Cẩn chống chọi với sự khó chịu và im lặng chờ đợi một cơ hội, cách đó mấy dặm, tại căn lều ẩm ướt tối tăm, Cố Quân từ từ mở mắt.

“Vương gia!”​Ánh mắt y quét một vòng căn lều rồi y mới khàn khàn hỏi, “Nàng đâu?

“Vương gia, đừng!”​“ giọng nữ thì thào.

Giữa những tiếng kêu thảng thốt, Cố Quân ngồi dậy nhưng khi đứng lên lại lảo đảo một cách mất kiểm soát. Có người xông lên định đỡ mà bị y bực bội hất sang bên cạnh, y muốn đứng vững bằng sức mình.​Quay đầu lại liền thấy nam tử dựa vào đống cỏ, chậm chạp chớp mắt nhìn nàng.

Tia lửa bắn ra từ sáp nến, chiếu sáng căn lều cũng như gương mặt âm u tựa nước của nam tử. Nước da trắng bệch đó, đôi môi đỏ tươi kia, nào có giống cậu công tử không thể chấp nhận những thứ thiếu hoàn mỹ, đây rõ ràng là con ác quỷ chỉ thèm khát thịt người!​“Ừ.

“Chuẩn bị ngựa!”​“Cố Quân, anh chán sống rồi.

Mặc kệ mọi người ngăn cản, y khoác thêm tấm áo choàng, vừa đi ra ngoài vừa ra lệnh với giọng lạnh băng, “Đuổi theo cho ta!”​Thính Phong ở bên ngoài xử lý những ai bất đồng quan điểm, song đủ loại đồn thổi vẫn lan truyền vượt ngoài tầm kiểm soát.

Oo———oOo———oΟ​Trong túp lều tranh đơn sơ ấm áp như mùa xuân, Diệp Cẩn cảm tưởng mình đang khống chế một con báo săn thanh nhã lại mạnh mẽ, càng nguy hiểm càng khiến người ta nghiện.

Diệp Cẩn nằm trong ngăn bí mật tưởng tượng đủ loại tình huống có khả năng phát sinh, ai dè nàng chưa kịp hành động thì có tiếng vó ngựa đang áp sát vọng lại, gã đàn ông trói nàng sợ hãi thở hổn hển.​Oo———oOo———oΟ

“Cố Quân…y…y đuổi theo thật!”​“Bị sốt thì cần ra mồ hôi, chỗ này không có chăn đệm nên ta nghĩ phương pháp đó vô cùng hợp tình hình.

Tiếng roi xé không khí vang lên mà chẳng cho ai thời gian phản ứng, xe ngựa đột nhiên rung lắc dữ dội, Diệp Cẩn không kịp chuẩn bị nên suýt đập người vào vách xe.​“Vương gia!

Mưa rơi xối xả, bánh xe phát ra rên rỉ kiệt quệ. Tiếng roi liên tiếp vang vọng, vó ngựa đạp trên đất tạo thành giai điệu nặng nề lộn xộn.​“Vương gia, đừng!

Câu nói một ngày dài như cả năm cũng không đủ để hình dung tình trạng hiện tại của Diệp Cẩn. Nàng bị nhốt trong một ngăn kín nhỏ hẹp của cỗ xe đang xóc như điên, làm nàng hoa mắt chóng mặt và tốn bao sức lực mới không nôn ọe tại chỗ.​Nắp hộp đóng lại cùng tiếng vang nhỏ, giọng nam khuyên nhủ, “Không nên nán lại đây lâu, đổi chỗ đi, chúng ta trú mưa rồi hẵng tính tiếp.

Mừng thay xe ngựa luôn chậm hơn ngựa không, nhờ vậy nên nàng chưa chạm đến giới hạn chịu đựng thì phe bám theo phía sau đã mỗi lúc một gần. Sau khoảng thời gian vô định, con ngựa đằng trước hí vang, quán tính hất cả cỗ xe lẫn người bên trong ngã sóng soài xuống đất.​Tay nàng cứng đờ vì lạnh, tốn bao sức lực mới nhóm lửa được.

Diệp Cẩn suýt ngất lần nữa, cái đầu choáng váng của nàng nghe thấy tiếng nước chảy ào ào, có vẻ họ đang dừng bên một con sông – hóa ra không phải chạy hết nổi mà là đã tới đường cùng.​”

Âm thanh truy đuổi dừng lại, bốn bề chìm trong tĩnh lặng.​Mưa mỗi lúc một lớn, nặng hạt tới mức không mở mắt nổi.

“Thả nàng thì ta sẽ tha chết cho các ngươi.”​Nàng gỡ vải quấn quanh ngực nam tử, không có gì bất ngờ khi vết thương ngâm nước tới trắng bệch, nhìn thê thảm đáng sợ.

Giọng nam quen thuộc cất lên, nghe hơi khàn nhưng đúng là Cố Quân.​Tiếng roi liên tiếp vang vọng, vó ngựa đạp trên đất tạo thành giai điệu nặng nề lộn xộn.

Diệp Cẩn nghe hàm răng của nam tử bắt mình đánh lập cập, hiển nhiên hắn kinh hãi cùng cực nhưng vẫn cắn răng mở ngăn bí mật rồi lôi nàng ra, còn kề đao lên cổ nàng nhằm uy hiếp phe bên kia.​” Linh Lan gần như phát điên, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo biến dạng.

Ánh sáng ló dạng nơi chân trời song những lớp mây dày che khuất nó, nước mưa xối lên người lạnh thấu xương.​” y nhìn nàng, giọng nói nhẹ tựa lông hồng.

Diệp Cẩn ráng nhịn cơn đau đầu để ngước nhìn. Cố Quân đứng cách đây vài bước, mặt trắng bệch mà tướng đứng lại thẳng tắp. Nàng nhìn ngực y, chỗ đó đang loan vệt màu đỏ thắm, tức nghĩa vết thương lại rách trong lúc y cưỡi ngựa truy lùng.​“ Nam tử bắt cóc Diệp Cẩn lui về sau vài bước, hoảng loạn nhắc cô gái hắn yêu nhưng Linh Lan nào còn tâm trí nghe hắn.

Nước mưa chảy dọc gương mặt y, đôi mắt đen đặc hệt ác quỷ chẳng có lấy một tia sáng. Y cứ vậy nhìn nàng không chớp mắt, hồi lâu sau, y mới nhìn hai kẻ kế bên nàng.​Hai bên đều không muốn trở mặt thành thù, có qua có lại nên tiếp tục bàn giá cả, xe ngựa thì tròng trành dừng lại.

“Thả nàng thì ta sẽ tha chết cho các ngươi.” Cố Quân lặp lại.​”

Hai bên giằng co, nam tử trói Diệp Cẩn chưa kịp mở miệng thì Linh Lan ở cạnh đã phá ra cười sặc sụa, tiếng nàng ta nghe còn nghẹn ngào.​Nàng luôn biết tên này sở hữu vẻ ngoài đẹp đẽ chuyên lừa người.

“Thả ả? Cố Quân, ngươi nằm mơ giữa ban ngày à!” Linh Lan nhìn chằm chặp gương mặt luôn quấy rầy các giấc mộng của mình, đây là lần đầu tiên y tình nguyện nhìn nàng ta song toàn vì con ả đê tiện kia! “Ngươi không nhớ mình đối xử với ta thế nào à mà đòi ta thả ả?!” nàng ta nghiến răng chất vấn.​Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương y, lẫn vào trong làn tóc chưa khô.

“Đây là thù oán giữa ngươi và ta, không liên quan đến nàng,” Cố Quân bình tĩnh nhìn Linh Lan, nói đơn giản, “thả nàng ra, có gì thì cứ nhắm đến ta là được.”​“Gọi nàng về,” Cố Quân bất mãn nhíu mày.

“Ngươi còn ngụy biện thay ả!” Linh Lan gần như phát điên, khuôn mặt xinh đẹp vặn vẹo biến dạng. “Tại ả hết! Ả vừa xuất hiện là ngươi thay đổi ngay! Quan hệ của chúng ta lúc trước tốt biết bao, ta rõ ràng là người đặc biệt nhất với ngươi! Tại ả hết, tại con ả bỉ ổi này nên ta mới đến bước đường hôm nay!”​”

“Không, kể cả nàng không xuất hiện thì ngươi vẫn sẽ đến bước đường hôm nay.” Hàng mi dài đen giống lông quạ hất đi những giọt mưa trên mặt cứ như đang vứt bỏ một gánh nặng, Cố Quân tiến về trước nửa bước, giọng nói điềm tĩnh tuyệt đối, “Bởi vì ngươi vốn là gian tế do Cố Chiêm Đình đưa tới bên ta.”​”

“Ngươi…” Linh Lan sững sờ, gương mặt mất hết vẻ vặn vẹo. “Ngươi đã biết chuyện này ngay từ đầu?”​Nhưng một bóng người đột ngột xuất hiện để thô bạo xô Diệp Cẩn.

“Chứ ngươi nghĩ vì sao năm ta dựng lại hầu phủ, ta phải chủ động tìm ngươi về,” Cố Quân tiến thêm nửa bước nữa, “vì Cố Chiêm Đình chưa chết, ta muốn lợi dụng ngươi dẫn dụ lão ra mặt.”​” Giọng y thong thả, còn có tình có lý phết, “Chưa kể, nhỡ mai ta chết thì chẳng lẽ lại chết trong tiếc nuối?

“Linh Lan! Mau lùi ra sau!“ Nam tử bắt cóc Diệp Cẩn lui về sau vài bước, hoảng loạn nhắc cô gái hắn yêu nhưng Linh Lan nào còn tâm trí nghe hắn.​Hai bên giằng co, nam tử trói Diệp Cẩn chưa kịp mở miệng thì Linh Lan ở cạnh đã phá ra cười sặc sụa, tiếng nàng ta nghe còn nghẹn ngào.

Nàng ta ngơ ngác nhìn Cố Quân, để mặc y tiến lên từng bước một cho đến khi nàng ta phải ngẩng đầu mới nhìn thấy mặt đối phương.​Thứ đầu tiên nàng cảm nhận được là cả người mình lắc lư, kế tiếp là một giọng nói ồm ồm khàn đục đang cò kè, “Huynh đệ nhà ta đánh cược tính mạng đó, nhiêu đây ngân lượng sao đủ, thằng ranh nhà ngươi phải đưa thêm!

Hình như nàng ta luôn phải ngẩng đầu nhìn y, giống đang nhìn một giấc mộng không thể với tới vậy.​Giọng nam quen thuộc cất lên, nghe hơi khàn nhưng đúng là Cố Quân.

“Tức nghĩa, sự thiên vị và dung túng ngươi dành cho ta từ ban đầu đã là…”​“Lúc trước đã đồng ý năm trăm lượng rồi mà, còn không đủ lấp đầy bụng các ngươi à?

“Là giả hết,” Cố Quân rốt cuộc đứng yên trước Linh Lan, nhìn nàng ta từ trên cao và trả lời bằng giọng đều đều, “ta ít chạm vào ngươi không phải vì không có ham muốn, mà vì ngươi làm ta phát tởm.”​”

Những giọt mưa dường như cũng lặng thinh giữa không trung trong thoáng chốc, ngay sau đó, cuồng phong ập xuống cùng tiếng thét chói tai điên khùng của nữ tử cắt ngang sự yên lặng chớp nhoáng kia.​”

Linh Lan rút đao ra từ trên người rồi nhào tới đâm Cố Quân, nhưng bị đối phương túm cổ tay và y chỉ cần bẻ nhẹ một cái là dễ dàng bẻ xương nàng ta răng rắc. Cùng lúc đấy, Diệp Cẩn cắn mạnh vào tay nam tử bắt cóc mình. Khoảnh khắc hắn thoáng buông tay, nàng cúi người rồi rút khẩu súng kíp bên hông, cắn răng bắn một phát vô sườn bụng kẻ bắt cóc.​Lửa đã tàn, chân trời sáng bừng, nàng nhìn thoáng qua người đàn ông đang nhắm nghiền mắt lần cuối trước lúc mở cửa lặng lẽ ra ngoài.

Tiếng “ầm” lớn vang vọng, nam tử hét thê thảm một tiếng còn Diệp Cẩn đứng dậy chạy về phía Cố Quân.​Cứ mặc quần áo ướt sẽ khiến thân nhiệt giảm, Diệp Cẩn ấn nam tử ngồi xuống đống rơm, “Anh ngồi yên nhé, tôi đi xem có kiếm được gì để nhóm lửa không.

Khoảng cách không đến ba, bốn bước chân như bị kéo dài, nàng thấy Cố Quân vươn tay chờ mình, giữa họ còn chưa đầy nửa bước!​“Vâng ạ.

Nhưng một bóng người đột ngột xuất hiện để thô bạo xô Diệp Cẩn. Có người điên loạn ôm lấy nàng, kéo nàng cùng nhảy xuống dòng nước cuồn cuộn đằng sau.​“Không, kể cả nàng không xuất hiện thì ngươi vẫn sẽ đến bước đường hôm nay.

“Cố Quân! Ta nguyền rủa ngươi không thể chết tử tế!” Giữa tiếng gào điên dại từ nữ tử, hình ảnh cuối cùng Diệp Cẩn nhìn thấy là Cố Quân mất sạch vẻ thong dong, mắt như nứt toác, nhào đến chỗ nàng bất chấp bị mọi người ngăn cản.​” Giọng y khàn khàn, y mau chóng bức bối nhăn mặt.

Nước sông rào rào chôn vùi Diệp Cẩn, bao phủ miệng mũi nàng. Người đang túm lấy nàng chẳng hề có ý chạy trốn, chỉ muốn liều mạng lôi nàng xuống, dòng chảy dữ dội kéo hai người càng lúc càng sâu.​Toàn thân hai người ướt đẫm, chắc chắn y đã nhảy xuống sông, tìm thấy nàng, đưa nàng lên bờ.

Hai tay Linh Lan không đủ sức giữ chắc, Diệp Cẩn vùng vẫy một hồi thì thoát được khỏi nàng ta. Đáng tiếc phổi nàng sắp hết dưỡng khí. Mưa sáng sớm nên trời âm u, xung quanh tối đen làm nàng không phân biệt nổi đâu là mặt nước, đâu là đáy sông. Nàng đành để dòng nước quấn lấy mình và chọn đại một hướng để cố sức bơi.​Khoảng cách không đến ba, bốn bước chân như bị kéo dài, nàng thấy Cố Quân vươn tay chờ mình, giữa họ còn chưa đầy nửa bước!

Thời gian như đã qua một năm, phổi sắp nổ tung, ý thức dần mơ hồ, mặt nước nàng mong ngóng mãi chẳng thấy tăm hơi. Nàng biết có lẽ mình đã chọn sai hướng, cuối cùng nàng sặc nước rồi lịm đi.​Linh Lan?

Lần này chắc nàng toi thật rồi.​Diệp Cẩn trầm ngâm.

Oo———oOo———oΟ​”

Diệp Cẩn cảm thấy mình đã mơ một giấc mộng dài dằng dặc. Lúc tỉnh mộng, nàng mơ màng cảm nhận có người thả nụ hôn nơi khóe môi mình, còn có người đánh vào lưng lẫn đè bụng nàng.​” Y gật đầu.

Cơn ngạt thở lên đỉnh điểm, nàng bỗng ra ho ra nước trước lúc cuộn tròn người mà ho khan kịch liệt.​“Hàn lang, có thật là con ả đê tiện kia không?

Nàng vừa đau vừa lạnh, ai đấy ôm chặt lấy nàng, người con gái chật vật mở mắt để thấy bên trên là người đàn ông đàn nhìn nàng không chớp mắt.​Đáng tiếc ảo giác có thế nào vẫn là ảo giác, giống như nàng hiểu rõ y đang thầm lặng lôi nàng xuống vực sâu cùng với y.

Cố Quân?​Quan hệ của chúng ta lúc trước tốt biết bao, ta rõ ràng là người đặc biệt nhất với ngươi!

Não nàng như bị rỉ sắt, nàng không nhớ chuyện gì đã xảy ra. Thế rồi người đàn ông bất chợt cúi đầu hôn Diệp Cẩn, hung bạo chiếm đoạt hơi thở của nàng.​” giọng nam dịu dàng nói.

Nàng vốn hít thở khó khăn, nay còn bị y chặn mất một đường hô hấp nên càng thấy khó chịu. Cô gái toan há mồm nói chuyện nhưng đối phương thừa cơ xâm lăng, mãnh liệt quấn lấy nàng, chỉ khi nàng lại sắp ngạt thở thì y mới miễn cưỡng kết thúc nụ hôn này. Kế tiếp, y im lặng ôm cô gái và che chắn nàng khỏi cơn mưa trên trời trút xuống.​Diệp Cẩn nằm trong ngăn bí mật tưởng tượng đủ loại tình huống có khả năng phát sinh, ai dè nàng chưa kịp hành động thì có tiếng vó ngựa đang áp sát vọng lại, gã đàn ông trói nàng sợ hãi thở hổn hển.

Ký ức dần khôi phục, Diệp Cẩn vừa cố gắng thở đều, vừa quan sát bốn phía; chỗ này chỉ có nàng với Cố Quân.​Bên ngoài tiền trao cháo múc, tiếng bước chân nặng nề rời xa, Diệp Cẩn gian nan mở mắt bất chấp cơn choáng váng cùng cái gáy đau điếng.

“Đây là đâu? Những người khác đâu?”​”

Y ôm Diệp Cẩn, giúp nàng đổi sang tư thế thoải mái hơn và nghèn nghẹn đáp, “Không biết, chắc đang đi tìm chúng ta.”​Hai tay Linh Lan không đủ sức giữ chắc, Diệp Cẩn vùng vẫy một hồi thì thoát được khỏi nàng ta.

Toàn thân hai người ướt đẫm, chắc chắn y đã nhảy xuống sông, tìm thấy nàng, đưa nàng lên bờ. Diệp Cẩn nhớ ra một vấn đề bèn nhìn ngực y theo bản năng, ở đó có vệt máu loan rộng.​” nàng ta nghiến răng chất vấn.

“Anh…” Nàng muốn nói gì đấy nhưng lại nuốt xuống những lời muốn nói, chỉ mím môi bảo, “Chúng ta không thể dầm mưa hoài, tìm chỗ trú hẵng hay.”​Trong màn mưa, có một người khá quen mặt chạy tới báo tin – là thị vệ thường đi cùng Thính Phong – rằng Thính Phong đang ở một cái lều khác, đêm qua hắn bị thương.

“Ừ.” Y gật đầu.​Diệp Cẩn: …

Mưa mỗi lúc một lớn, nặng hạt tới mức không mở mắt nổi. Họ may mắn tìm thấy một túp lều tranh giữa sườn núi, đẩy cửa vào thì bên trong vắng tanh và chỉ chất ít rơm rạ; đây hẳn là nơi thợ săn vùng này dùng để nghỉ chân.​Không biết đã qua bao lâu khi Diệp Cẩn dần lấy lại ý thức.

Cứ mặc quần áo ướt sẽ khiến thân nhiệt giảm, Diệp Cẩn ấn nam tử ngồi xuống đống rơm, “Anh ngồi yên nhé, tôi đi xem có kiếm được gì để nhóm lửa không.”​Nàng lớn lên trong tình thương của mẹ, còn y trưởng thành giữa nỗi hận thù của người thân; sự khác nhau một trời một vực tạo nên hai người ngày hôm nay.

Hồi mới xuyên đến ngôi làng kia, nàng cũng từng theo người khác lên núi, vì vậy nàng biết các thợ săn sẽ chuẩn bị sẵn nước với đá hoặc gậy đánh lửa trong chòi nghỉ ngơi. Y như rằng, chỉ sục sạo một lát là tìm ra thứ nàng muốn.​Bệnh của tên này trầm trọng lắm rồi.

Tay nàng cứng đờ vì lạnh, tốn bao sức lực mới nhóm lửa được.​“Đúng là ả, Hàn lang tốt thật đấy, ta biết chỉ có chàng thật lòng đối đãi ta.

Quay đầu lại liền thấy nam tử dựa vào đống cỏ, chậm chạp chớp mắt nhìn nàng.​Cố Quân đứng cách đây vài bước, mặt trắng bệch mà tướng đứng lại thẳng tắp.

“Lạnh,” y hơi nhíu mày, tay hướng về nàng, “mệt nữa.”​Nào ngờ vừa rẽ vào góc nọ là có mấy bóng đen bất chợt nhào tới, chém đứt cổ thị vệ lẫn nha hoàn chỉ với một nhát đao.

“Cấm ngủ đấy,” Diệp Cẩn đâu dám để y ngất xỉu, nàng vội vàng đến trước mặt đối phương rồi lột đồ của y, “cởi đồ trước đã, mặc thế này càng dễ bệnh.”​” giọng nam trầm mặc cả.

Y nâng tay cho nàng lột đồ thỏa thích, bây giờ nàng mới phát hiện thân nhiệt y nóng kinh hoàng, hèn chi trông y lười biếng trì trệ sao sao ấy – sợ là cơn sốt đã bắt đầu làm y chếnh choáng.​Âm thanh truy đuổi dừng lại, bốn bề chìm trong tĩnh lặng.

Nàng gỡ vải quấn quanh ngực nam tử, không có gì bất ngờ khi vết thương ngâm nước tới trắng bệch, nhìn thê thảm đáng sợ.​Diệp Cẩn trầm mặc giây lát, nàng xoay người nhặt quần áo dưới đất rồi mặc chỉnh tề, sau đấy dùng quần áo của Cố Quân để đắp cho y.

Cố Quân còn sống đến giờ là ông trời nể mặt lắm rồi.​Nàng bị nhốt trong một ngăn kín nhỏ hẹp của cỗ xe đang xóc như điên, làm nàng hoa mắt chóng mặt và tốn bao sức lực mới không nôn ọe tại chỗ.

Diệp Cẩn trầm ngâm.​Mưa sáng sớm nên trời âm u, xung quanh tối đen làm nàng không phân biệt nổi đâu là mặt nước, đâu là đáy sông.

“Lạnh quá.” Nam tử cứ như chẳng cảm nhận được vết thương trên người nghiêm trọng cỡ nào, chỉ lo kéo nàng nằm xuống ngực mình.​“Ừ, không ngủ.

“Quần áo của tôi cũng ướt nên không thể cho anh ôm.” Diệp Cẩn muốn đẩy y ra nhưng ngờ đâu y đang sốt cao mà vẫn còn sức lột sạch nàng một cách trơn tru.​Mưa rơi xối xả, bánh xe phát ra rên rỉ kiệt quệ.

Hai cơ thể trần trụi thân mật dán lấy nhau, một bên là băng, một bên là lửa. Y ôm nàng, tiếng rên nhỏ rỉ ra từ cuống họng.​”

“Buồn ngủ,” y nói bên tai nàng.​”

“Tôi cấm anh ngủ!” Diệp Cẩn đâu còn tâm trí lo chuyện khác, vội duỗi tay vỗ lưng y.​”

“Ừ, không ngủ.” Y gối lên gáy nàng, trả lời.​Y nâng tay cho nàng lột đồ thỏa thích, bây giờ nàng mới phát hiện thân nhiệt y nóng kinh hoàng, hèn chi trông y lười biếng trì trệ sao sao ấy – sợ là cơn sốt đã bắt đầu làm y chếnh choáng.

“Đừng dựa vào tôi, sẽ buồn ngủ hơn đó.” Diệp Cẩn nhíu mày đẩy đầu y, song đối phương bỗng nhiên nằm hẳn ra sau, bóp eo nàng và để nàng ngồi trên bụng mình.​“Thả ả?

“Không ngủ, muốn làm chuyện khác.” Dưới ánh lửa, hàng mày nhướn lên của y mang theo muôn vàn ẩn ý, còn vương chút trẻ con hiếm thấy do mất sự nhanh nhạy thường ngày. “Nàng ở trên, thế nào?”​Ta nguyền rủa ngươi không thể chết tử tế!

Diệp Cẩn: …​Thính Phong chẳng thèm nhìn cô nha hoàn ngỡ ngàng, hắn vén rèm bước vào rồi quỳ một bên gối, “Bẩm vương gia, phát hiện xác của hai nam và một nữ, đều là người hầu của phu nhân!

Bệnh của tên này trầm trọng lắm rồi.​Khoảnh khắc hắn thoáng buông tay, nàng cúi người rồi rút khẩu súng kíp bên hông, cắn răng bắn một phát vô sườn bụng kẻ bắt cóc.

“Cố Quân,” nàng nghiến răng, thầm nhủ đây chẳng những là bệnh nhân mà còn là bệnh nhân vì nàng mới rơi vào tình thế khốn đốn, “anh có thể suy nghĩ sao cho hợp tình hình được không hả?”​Diệp Cẩn cảm thấy mình đã mơ một giấc mộng dài dằng dặc.

“Bị sốt thì cần ra mồ hôi, chỗ này không có chăn đệm nên ta nghĩ phương pháp đó vô cùng hợp tình hình.” Giọng y thong thả, còn có tình có lý phết, “Chưa kể, nhỡ mai ta chết thì chẳng lẽ lại chết trong tiếc nuối?”​Cứ dây dưa với nhau suốt quãng đời còn lại.

Ánh mắt Diệp Cẩn nhìn y cho thấy nàng đang nhìn một thằng tâm thần.​“Cố Quân sắp chết rồi, giết nốt ả là nàng sẽ báo được thù.

Tiếng mưa bên ngoài nhỏ dần, nàng bất động còn y chậm rãi chớp mắt nhìn nàng giữa ánh lửa.​Khi tạnh mưa, Cố Quân mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, Diệp Cẩn nghe nơi xa vọng lại tiếng người.

“Cố Quân, anh chán sống rồi.” nàng hít một hơi thật sâu, gằn từng chữ.​Nguy to!

“Nào, đừng để ta chết trong tiếc nuối.” y nhìn nàng, giọng nói nhẹ tựa lông hồng.​Tại ả hết, tại con ả bỉ ổi này nên ta mới đến bước đường hôm nay!

Nàng luôn biết tên này sở hữu vẻ ngoài đẹp đẽ chuyên lừa người. Tuy nhiên, hiện tại dù vẫn là nhan sắc bấy lâu nhìn hoài nhưng có lẽ vì gương mặt nhợt nhạt kia biểu lộ sự yếu ớt hiếm gặp, hoặc có lẽ vì vẻ đáng thương giả tạo y bày ra cuối cùng đã làm nàng mủi lòng nên tóm lại, nàng đột nhiên bị mê hoặc.​Ha ha ha…”

Người cô gái hạ thấp xuống, nàng nhìn y: bứt rứt ngửa cổ, yết hầu đánh lên đánh xuống, giọng nói thì thào hổn hển, mái đóc đen tản ra như thác nước trên rơm rạ, tất cả tạo nên vẻ đẹp trí mạng. Mồ hôi chảy dọc hai bên thái dương y, lẫn vào trong làn tóc chưa khô. Y chê nàng chậm bèn giơ nắm eo nàng, còn nàng duỗi tay bóp cổ y.​Diệp Cẩn không có thời gian nghĩ kỹ, nàng nhắm mắt giả vờ bất tỉnh.

“Cố Quân, anh đúng là thằng điên.” nàng hạ thấp giọng.​Não nàng như bị rỉ sắt, nàng không nhớ chuyện gì đã xảy ra.

Đôi mắt đen giống vực sâu ngước nhìn nàng chăm chú, rất lâu sau, nam tử bên dưới Diệp Cẩn buông bàn tay nắm eo nàng và để mặc nàng bóp sinh mạng y. Hàng mi dài nhẹ chớp, y tặng nàng nụ cười biếng nhác mà khiến linh hồn người ta chấn động.​“Ngươi không nhớ mình đối xử với ta thế nào à mà đòi ta thả ả?!

“Mạnh tay một chút là nàng thừa sức giết ta.” Giọng y khàn khàn, y mau chóng bức bối nhăn mặt.​“Nàng ở trên, thế nào?

Trong túp lều tranh đơn sơ ấm áp như mùa xuân, Diệp Cẩn cảm tưởng mình đang khống chế một con báo săn thanh nhã lại mạnh mẽ, càng nguy hiểm càng khiến người ta nghiện. Khoảnh khắc chạm cực hạn, nàng thậm chí có ảo giác y trở thành tù binh của nàng, mặc nàng chà đạp mà không được phản kháng. Đáng tiếc ảo giác có thế nào vẫn là ảo giác, giống như nàng hiểu rõ y đang thầm lặng lôi nàng xuống vực sâu cùng với y.​”

Nàng chỉ có thể sống thế này thôi sao?​Đôi mắt đen giống vực sâu ngước nhìn nàng chăm chú, rất lâu sau, nam tử bên dưới Diệp Cẩn buông bàn tay nắm eo nàng và để mặc nàng bóp sinh mạng y.

Cứ dây dưa với nhau suốt quãng đời còn lại.​”

Khi tạnh mưa, Cố Quân mệt mỏi chìm vào giấc ngủ, Diệp Cẩn nghe nơi xa vọng lại tiếng người. Nàng đứng dậy kéo cửa thì quả nhiên thấy một đội binh lính đang đi dọc bờ sông ở đằng xa, người dẫn đầu có vóc dáng cao lớn với thanh đao dài giắt trên eo – là Thính Phong chứ không ai khác.​” Y gối lên gáy nàng, trả lời.

Túp lều tranh này nằm giữa sườn núi, ngẩng đầu một cái là thấy ngay; bọn họ sớm muộn gì cũng sẽ tìm thấy nơi này và cứu Cố Quân.​” Giọng nam vốn nghiêm túc chuyển ngay sang tông nịnh hót, kế đến Diệp Cẩn thấy trước mắt hơi sáng – nắp hộp đang bị đẩy ra.

Diệp Cẩn trầm mặc giây lát, nàng xoay người nhặt quần áo dưới đất rồi mặc chỉnh tề, sau đấy dùng quần áo của Cố Quân để đắp cho y.​Giữa những tiếng kêu thảng thốt, Cố Quân ngồi dậy nhưng khi đứng lên lại lảo đảo một cách mất kiểm soát.

Lửa đã tàn, chân trời sáng bừng, nàng nhìn thoáng qua người đàn ông đang nhắm nghiền mắt lần cuối trước lúc mở cửa lặng lẽ ra ngoài.​”

Không thể sống tiếp như vậy. Dẫu trải qua đợt hiểm nguy này khiến ân oán giữa hai người bắt đầu nhập nhằng thì nàng vẫn không muốn dây dưa mãi với y.​Có người xông lên định đỡ mà bị y bực bội hất sang bên cạnh, y muốn đứng vững bằng sức mình.

Đây không phải tình yêu: tình yêu không phải sự khống chế lẫn chiếm hữu bệnh hoạn, cũng chẳng phải phép tính nợ nần cùng thương hại.​”

Phải, ngay từ giây phút thức tỉnh vào đêm trăng nọ, Diệp Cẩn đã ý thức được dù miệng nàng bảo Cố Quân chả đáng cho nàng thông cảm nhưng nàng thật sự động lòng trắc ẩn với cậu bé giãy giụa trong vũng bùn. Nàng lớn lên trong tình thương của mẹ, còn y trưởng thành giữa nỗi hận thù của người thân; sự khác nhau một trời một vực tạo nên hai người ngày hôm nay.​”

Nếu họ không gặp nhau dưới tình huống như vậy thì có phải kết cục sẽ khác đi không?​Chứng tỏ những gì chúng ta học được trên đời đều không uổng phí, môn bắn súng giờ có đất dụng võ còn gì?

Không, một khi y vẫn là y và nàng vẫn là nàng, họ sẽ vĩnh viễn không thể thuyết phục người còn lại; chẳng ai muốn thoái nhượng, đều khăng khăng mình đúng.​“Ha, ai mà biết các ngươi muốn bắt gái của Nhiếp Chính Vương chứ.

Suy cho cùng, giữa họ chỉ là nghiệt duyên.​Dẫu trải qua đợt hiểm nguy này khiến ân oán giữa hai người bắt đầu nhập nhằng thì nàng vẫn không muốn dây dưa mãi với y.

Bóng người mảnh khảnh thướt tha nhanh chóng biến mất vào rừng cây, Diệp Cẩn đi về hướng mình đã chọn, không quay đầu lại lấy một lần.​“Nào, đừng để ta chết trong tiếc nuối.

⬅ Chương 60 —-oOo—- Chương 62 ➡
Bạn cần đăng nhập để bình luận