Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts

Chương 717: Bất tri bất giác thay đổi 2

Chương 717: Thay đổi trong vô thức (2)
"Đây là bộ phép thuật quyết sách, Dick." Một người đàn ông khác mất tập trung xoay ly rượu lên hoa văn, tựa hồ kinh ngạc vì chiếc ly có thể sạch sẽ đến thế, Harry cảm thấy trước đây hắn nên uống rượu ở những nơi tương tự như quán Đầu Heo.
Người đàn ông đầu tiên mắng một câu thô tục.
"Thật khó mà tin nổi ——" Ron nói.
"Đúng vậy, nhưng ta nghĩ sẽ không phải tất cả mọi người đều cảm thấy thỏa mãn với chính sách mới." Harry quay đầu lại, phát hiện Ron đang nhìn về một hướng khác, hắn theo tầm mắt nhìn sang, bốn học sinh đang tụ lại cùng nhau đánh bài phù thủy, trùng hợp là, mỗi học viện đều có một học sinh.
"Eleanor Branstone," Ginny nhỏ giọng nói, nàng đứng lên hỏi thăm đối diện một chút, sau đó lại ngồi xuống.
"Ngươi nói ai?" Harry hỏi.
"Người đội mũ gấu nhỏ kia," Ginny nói, "Câu lạc bộ của nàng rất nổi tiếng, không biết từ đâu làm ra rất nhiều phương pháp phối chế khẩu vị đặc biệt, nước tương bí chế gì đó, đặc biệt là Luna đem thực đơn nhà mình ——"
Ron bị sặc, ho khan liên tục.
"Mới vừa nghe ngươi nói, ta còn muốn lần sau có hoạt động câu lạc bộ sẽ đi xem thử." Hắn uể oải nói, "Hiện tại ta không ôm hi vọng nữa."
"Đừng nói như vậy," Ginny trách cứ nhìn hắn, sau đó nàng dùng giọng điệu mà theo Harry thấy là hoàn toàn không cần thiết phải chột dạ nói: "Kẹo đậu đủ vị lúc mới ra mắt cũng không được đại chúng coi trọng, thử nghĩ xem địa vị của nó bây giờ đi."
"Đúng vậy, ta đại khái đoán được thực đơn nhà Luna đóng vai trò gì trong đó." Ron gay gắt nói.
Phu nhân Rosmerta mang đồ uống lên, Hermione ngẩng đầu lên khỏi cuốn sách nhỏ, thuận miệng hỏi một câu, "Xin chào, phu nhân Rosmerta, dạo này làm ăn tốt chứ ạ?"
"Vẫn được," nàng nói, "Cornwall không phải mới xây một thị trấn phù thủy nhỏ sao, dùng để thu xếp phù thủy nước ngoài, gọi là Kéo Sắt Ford?" Hermione gật đầu.
"Bên này cũng được phân đến một ít, có điều số lượng không nhiều, còn có những người tạm cư một thời gian chuyển từ khu dân cư Muggle tới."
Nàng còn nhắc tới một người.
"Có một nữ phù thủy tên là Carlotta Pinkstone, các ngươi biết nàng chứ?"
Hermione lại gật đầu, "Biết, nàng chủ trương hủy bỏ (Luật Bảo Mật), ta nghĩ nàng nhất định sướng đến phát điên rồi."
"Nàng lại bị giam rồi." Phu nhân Rosmerta nói.
"Cái gì?" Harry khó tin hô lên. Ba người khác cũng rất kinh ngạc, phu nhân Rosmerta giải thích: "Vào ngày thứ hai sau khi phù thủy triệt để bại lộ, nàng liền rất vui vẻ trả phòng, bảo là muốn chuẩn bị làm một sự nghiệp lẫy lừng, kết quả thời gian đó bộ phép thuật không phải yêu cầu mọi người giữ bí mật tại chỗ sao? Hàng ngày nàng một mình ở trước các điểm tham quan của Muggle phô diễn ma pháp, không đến mười phút liền bị người của bộ phép thuật mang đi... Có điều bây giờ hiệp định hòa giải đều đã ký, nàng phỏng chừng cũng sẽ được thả ra. Không chừng đã được thả rồi."
Tiếp đó phu nhân Rosmerta giới thiệu món ăn mới cho bọn họ, có điều Ron đã chuyển gói quà lớn đồ ăn vặt lên bàn, nàng liền xoay người đi tiếp đón những vị khách khác. Harry và mấy người bắt đầu đuổi ruồi, vừa thử nghiệm mỹ thực mà Fred và George đã tỉ mỉ chuẩn bị.
"Người phụ nữ kia là tự tìm." Ron nói: "Luôn có mấy người thích lập dị, làm trái ngược với người khác, các ngươi không biết ba ba đã phải làm thêm bao nhiêu ca trong khoảng thời gian đó. Ta nghe nói có một nhà phù thủy chuyển đến, yểm một cái chú mưa xuống cho nhà hàng xóm Muggle của bọn họ, nước đọng sâu đến ba thước..." Hắn cầm lấy một quả nho màu vàng nhạt, nhét vào trong miệng, "Vẫn được, vị cam —— các ngươi cười cái gì?" Mặt hắn bất tri bất giác cũng biến thành màu của quả nho...
Harry vội vàng thu lại nụ cười, Hermione và Ginny gục xuống bàn nhún vai, Ron còn liên tiếp truy hỏi làm sao, qua một hồi lâu, Ron vất vả lắm mới biết rõ tình hình, ép Harry ăn cái tiếp theo màu xám xịt, xem ra rất không muốn ăn nhiều vị quả nho, kết quả Harry biến thành mặt đỏ thẫm.
"Bản upgrade, hả?" Ron thở phì phò đẩy nửa xâu nho còn lại sang một bên.
Đợi đến khi tất cả mọi người khôi phục lại yên lặng, Hermione vung vẩy cuốn sách nhỏ trong tay, "Vì lẽ đó bộ phép thuật kiến nghị mọi người nên biểu hiện tốt một chút, hiện tại là liên hợp chấp pháp, mỗi một lần phán lệ đều sẽ ảnh hưởng đến sau này," nói xong bản thân nàng cũng nở nụ cười, "Ta nghĩ trong điều lệ quản lý mới nhất định sẽ xuất hiện tên của Carlotta Pinkstone..."
"Còn có gã đã biến nhà hàng xóm thành hồ bơi kia, tài liệu dạy học lịch sử ma pháp nhất định sẽ nhắc tới." Ginny nói.
Cửa bị đẩy ra từ bên ngoài, Elphias Doge phong trần mệt mỏi đi vào, Harry vẫy tay với hắn, đợi Doge ngồi xuống, mấy người phát hiện hắn có vẻ hơi mệt mỏi, hốc mắt lõm sâu, đầy mặt vẻ giận dữ.
"Thật xin lỗi, các trò, ta đến muộn."
"Xảy ra chuyện gì?" Harry nhận ra tâm tình của hắn, hỏi.
"Không có gì," Doge lập tức nói, nhưng ba người trên bàn đều nhìn chằm chằm hắn, hắn thở dài, "Được rồi... Trên đường gặp phải một mụ điên, ta đã lý luận với nàng ta đến nửa ngày." Hắn thở phì phò nói.
"Tại sao?"
"Một ít lời bóng gió, thuyết âm mưu gì đó. Ta vẫn đang vì truyện ký của Dumbledore mà thu thập chi tiết, Harry không ra khỏi trường học được, ta liền cầm danh sách đi bái phỏng từng nhà," hắn lắc đầu, mấy lọn tóc trên gáy lung lay.
Ba người sững sờ nhìn hắn, hắn liếc nhìn mấy vị khách ở bàn khác, hạ giọng nói: "Các ngươi biết đấy, gần đây giới ma pháp đã phát sinh không ít biến hóa, nếu xem xét đơn độc thì vấn đề không lớn, nhưng xâu chuỗi lại cũng làm người ta cảm thấy không dễ chịu... Có hoảng sợ tự nhiên sẽ muốn phát tiết ra, những đại nhân vật có thể gọi lên tên kia tự nhiên trở thành mục tiêu trút giận, ngay cả Dumbledore..."
"Nhưng mà giáo sư Haipu và bà Bones, cùng với nhân viên công vụ của bộ phép thuật, Hội Phượng Hoàng... Đều đang dốc hết sức mưu tính cho toàn thể phù thủy —— những người này chẳng lẽ không biết những hành động này có thể giúp tránh khỏi mấy trăm, hơn một nghìn lần xung đột trong tương lai sao?" Harry tức giận nói.
"Rất hiển nhiên, bọn họ không rõ ràng." Doge bình tĩnh nói.
Doge lý giải nói: "Bọn họ chỉ biết cuộc sống của mình trở nên không giống như trước, phát sinh ra biến hóa, còn là tốt hay xấu thì cần thời gian nghiệm chứng, nội tâm bọn họ tràn ngập hoảng sợ đối với tương lai."
Harry bọn họ yên lặng trao đổi ánh mắt.
"Nhưng mà, tiên sinh Doge, trong trường học rất ít khi nghe được quan điểm tương tự, qua báo chí cũng không có." Hermione nói.
"A, ta giống như đầu dưa của các ngươi vẫn chưa có định hình, còn người có tuổi," Doge chậm rãi nói: "Rất nhiều phù thủy kỳ thực vẫn còn sống, nhưng bọn họ không khác gì đã chết, một năm ra khỏi phòng một hai lần, đồ vật trong đầu đã sớm quá hạn."
"Rất dễ hiểu, giống như dì Muriel của chúng ta." Ron nói với Ginny.
Ginny đảo mắt.
"Không cần ngươi nhắc nhở, nàng ta đã cảnh cáo ta sau hôn lễ của Bill và Fleur, nếu như ta kết hôn mà muốn mượn đồ trang sức của nàng ta, nhất định phải tuân theo cổ lễ."
Harry hít thở cứng lại.
"Ngươi trả lời thế nào?" Ron hỏi.
Ginny cười hì hì vung tay, "Ta nói với nàng ta, không cần nhọc lòng, ta định sắp xếp hôn lễ ở trên bầu trời, đến lúc đó sẽ phát cho mỗi vị khách một cái chổi bay..."
Ron có vẻ mặt cổ quái nhìn về phía Harry, sau đó giơ ngón tay cái lên, mặt đầy thở dài nói: "Thật là lợi hại! Ta đã không thể chờ đợi được để xem."
Doge cười ha hả nói: "Nếu là như vậy, nhất định phải nhớ mời ta, ta cũng muốn xem thử." Tiếp đó hắn phát hiện bốn người ở đây đều không chớp mắt nhìn mình, hắn có chút không hiểu ra sao, "... Ta nói sai sao, ta tuy rằng hơn một trăm tuổi, nhưng thỉnh thoảng vẫn có thể cưỡi chổi bay một vòng trong sân..."
"Ừm, tiên sinh Doge?" Hermione cẩn thận từng li từng tí nói: "Ngài vừa mới ăn quả nho trên bàn?"
"Há, ta tiện tay cầm một viên... Làm sao?"
Bốn người vội vàng chột dạ lắc đầu. Hermione nhỏ giọng phun ra một từ, "Mười lăm phút." Ba người khác lập tức tỉnh ngộ lại, biết nàng nói là thời hạn có hiệu lực của đa số quả nho làm da dẻ biến sắc, "Tiên sinh Doge, chúng ta vẫn là nói chuyện về truyện ký đi, " Harry nói: "Ta đã viết thêm hai chương bản thảo, nhưng cảm thấy có một vài chỗ dễ gây hiểu lầm..."
Hắn ra hiệu cho Hermione lấy bài viết ra từ túi chuỗi hạt nhỏ, đồng thời cố gắng không nhìn tới khuôn mặt xanh mướt, đầy nếp nhăn của Doge.
Doge nhận lấy một xấp giấy da dê dày từ trong tay Hermione, cúi đầu xem, vừa xem vừa nói: "Cho nên ta khâm phục tiên sinh Haipu, hắn là một người rất có tầm nhìn, đặc biệt là việc ra truyện ký cho Dumbledore, cái từ kia nói thế nào: Liệu địch tiên cơ, ban đầu ta còn hơi nghi hoặc một chút..."
Phần lớn thời gian còn lại của tháng mười đều trôi qua trong mưa dầm liên miên, hơi lạnh lặng lẽ tấn công, sau đó bao phủ toàn quốc trong hai tuần, nhiệt độ chợt giảm xuống, chờ đến khi Halloween sắp tới, không khí mới cuối cùng không còn cả ngày tí tách nữa.
So sánh với việc dân chúng bị kích thích nhiệt tình trong thời tiết lạnh giá bởi ma pháp, các chính phủ càng quan tâm đến tổ chức phù thủy quốc tế được cho là có thể so sánh với Liên Hợp Quốc, nhưng có hiệu lực mạnh hơn, chỉ là bọn họ ra sân khấu (Luật Bảo Mật) đã vận hành ba trăm năm, nên biết, khoảng thời gian này đã dài hơn so với phần lớn các quốc gia trên thế giới hiện có.
Ngày 27 tháng 10, cuối cùng đã có động tĩnh.
Bạn cần đăng nhập để bình luận