Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts

Chương 233: Thay đổi không chỉ một chút

**Chương 233: Thay đổi không chỉ một chút**
Lupin cuối cùng cũng không đồng ý. Felix, với tư cách là người đứng xem, có thể thấy rõ sự không tình nguyện của vị giáo sư này.
Hắn có vài phần suy đoán, hình thái của Thần hộ mệnh có liên quan rất lớn đến trạng thái của phù thủy. Lupin là người sói – mặc dù hắn cố gắng hết sức tránh nhắc đến từ này, nhưng thân phận này đã ảnh hưởng sâu sắc đến hắn từ lâu, Thần hộ mệnh của hắn rất có thể là một con sói hoặc là loài có liên quan.
Felix không biết nói gì cho phải, 'Severus thật đúng là. . .'
Một buổi tối nọ, Ron một mình từ ngoài phòng sinh hoạt chung bò vào.
"Snape chính là tên biến thái! Hắn *..." Ron mắng một câu khó nghe, khiến Hermione khó chịu kêu lên: "Ron, đừng nói tục!"
Hắn đặt mông ngồi xuống ghế sô pha bên cạnh Harry, người mang theo mùi nước xịt phòng nồng đậm.
Harry đồng cảm nhìn Ron, đây không phải lần đầu tiên hắn thất thố vì Snape. Lúc giáo sư Lupin bị bệnh, Snape dạy thay, Ron vì trước mặt mọi người chống đối Snape mà bị phạt dọn dẹp bô trong phòng y tế của trường học – hơn nữa còn không thể sử dụng phép thuật.
Snape dường như cố tình kéo dài quá trình thống khổ này, hắn chia hình phạt thành ba lần, mỗi lần kết thúc, Ron đều phẫn nộ như một con sư tử hung bạo.
"Ta nói thật, Snape là kẻ có tâm lý vặn vẹo cực độ, nếu không phải hắn chỉ dạy thay một tiết..." Ron nổi giận đùng đùng nói, "Bài luận hắn giao, ta không viết một chữ nào, ha! Quả nhiên bị giáo sư Lupin hủy bỏ!"
Vẻ mặt Hermione có thể không tốt lắm, phần lớn mọi người trong lớp đều khoanh tay đứng nhìn, chỉ có nàng hoàn thành bài luận về người sói từ rất sớm.
Ron cay nghiệt nói: "Không chừng lúc đi học hắn bị người ta nhét đầu vào bồn cầu đấy, ngươi xem tóc của hắn kìa, Harry – " Hắn nhìn về phía Harry, "Không phải tối nay ngươi ở lại để hỏi dò giáo sư Lupin sao, hắn có tiết lộ thông tin về phương diện này không?"
Harry ảm đạm nói: "Không có, ta hỏi hắn về chuyện Giám ngục Azkaban, còn có mẹ ta."
Vẻ mặt Ron dịu lại, hắn và Hermione trao đổi ánh mắt, nhỏ giọng hỏi: "Ngươi lại nghe thấy ở trận thi đấu Quidditch ngày ấy à...?"
"Đúng vậy," Harry nói, "Đã là lần thứ hai, ta có vẻ đặc biệt yếu đuối khi đối mặt với Giám ngục Azkaban. Giáo sư Lupin nói, là bởi vì ta trải qua thống khổ nhiều hơn." Hắn thấp giọng nói: "Hắn nói đúng, khi đó ta nghe thấy âm thanh của mẹ ta lúc lâm chung, hết lần này đến lần khác."
"Có điều –" Harry phấn chấn lên, "Giáo sư Lupin nói cho ta rất nhiều chuyện về mẹ ta, ngươi biết đấy, ta chỉ từng thấy nàng trong bức ảnh mà giáo sư Hagrid đưa và trong tấm gương Ảo Ảnh, những người khác cũng không hay nhắc đến..."
"Harry..." Hermione lo lắng nhìn hắn.
Harry mặc kệ, tiếp tục nói, "Ta vốn cho rằng mẹ ta tính cách rất ôn nhu, đây là dáng vẻ của nàng trong tưởng tượng của ta. Nhưng kỳ thực không phải, giáo sư Lupin nói nàng rất có chủ kiến, thậm chí có chút mạnh mẽ. Vào thời đó, nàng duy trì tình bạn với hàng xóm của học viện đối địch – cũng chính là Snape – trong suốt năm năm, giáo sư Lupin nói hắn rất khâm phục nàng."
"Đương nhiên! Mẹ ta và Snape cuối cùng đường ai nấy đi, bởi vì Voldemort!" Harry kích động nói: "Mẹ ta chung quy phải trưởng thành, lúc mới vào học nàng còn chưa rõ ràng về cuộc chiến tranh mà Voldemort phát động, nhưng làm sao một người có thể bỏ qua hiện thực? Cách vài ngày lại có người nhà, người thân của bạn học t·ử v·ong, mỗi tháng đều có mấy bạn học thôi học, đây chính là chiến tranh, đúng không?"
"Nàng nhất định đã xoắn xuýt do dự rất lâu, nhưng cuối cùng nàng đã chấm dứt tình bạn này. Giáo sư Lupin nói nàng u sầu trong một thời gian rất dài, ba ta an ủi nàng, nói cho nàng rất nhiều chuyện của Hội Phượng Hoàng, bọn họ thuận theo tự nhiên mà đến với nhau..."
"Kết hôn, đối kháng Tử thần Thực tử, trốn tránh sự truy sát của Voldemort, còn có ta," Vẻ mặt Harry tối sầm lại, "Mãi cho đến khi bọn họ tin nhầm Sirius Black."
Ron bất an nói: "Harry, ngươi không sao chứ?"
"Ta không sao." Harry nói: "Giáo sư Lupin đã đồng ý dạy ta Bùa Thần hộ mệnh, đợi sau lễ Giáng Sinh. Có điều hắn từ chối thỉnh cầu huấn luyện đặc biệt của ta, giáo sư Haipu quá bận, ta không tiện đề cập."
"Ta viết bài luận về hệ thống đấu phép lúc trước, đều lấy Black làm kẻ địch giả định, nhưng kỳ thực ta có thể làm không nhiều, chỉ có mấy câu thần chú. Còn chưa thành thạo..."
Ron nói: "Harry, chúng ta có thể tự mình huấn luyện."
Harry ngừng lải nhải, ngẩng đầu nhìn Ron, chậm rãi nói: "Tự mình huấn luyện?" Điều này làm Ron có chút bất an, hắn nói: "Ta biết ta tương đối kém, không phải đối thủ của ngươi, nhưng nếu như ngươi cần, ta có thể làm trợ thủ của ngươi."
Hắn lại đưa ra một ý đồ xấu, "Thực sự không được, chúng ta có thể lấy học sinh nhà Slytherin ra luyện tập. Mấy người Malfoy không tệ, Crabbe và Goyle nhìn qua là có thể chịu được thêm vài bùa chú."
Harry nghĩ đến Crabbe cao lớn vạm vỡ và Goyle có dáng vẻ giống như đười ươi, không nhịn được nhếch miệng cười. Hắn thu lại nụ cười, nghiêm nghị nói: "Cảm ơn ngươi, Ron."
Ron đỏ mặt, "Không, không có gì."
"Vậy chúng ta còn chờ gì nữa?" Hermione xem ra thở phào nhẹ nhõm, nàng rút ra một tấm giấy da dê, nhanh chóng viết vẽ lên trên.
"Nếu như chúng ta muốn tự mình huấn luyện, thì phải chuẩn bị thật đầy đủ, phải chọn tốt thời gian, địa điểm, lựa chọn thần chú thích hợp, còn phải phòng ngừa bất ngờ... Có rất nhiều việc phải làm!" Hermione nhanh chóng nói.
"Hermione?" Ron có chút há hốc mồm mà nhìn nàng.
Nhưng Hermione đã tiến vào trạng thái công việc, "Ta và thời khóa biểu của các ngươi không giống nhau lắm, thế nhưng... Nên có thể rút ra chút thời gian..."
"Ngươi làm sao rút ra thời gian –"
"Đừng ngắt lời ta, Ron." Hermione không nhịn được nói: "Thần chú tốt nhất nên tham khảo nội dung trên lớp đấu phép, Harry, ta cần bài luận của ngươi."
Harry ngơ ngác đưa cho nàng bài luận đã viết xong.
"Ta sẽ giúp ngươi giao cho giáo sư Haipu, có điều ta muốn xem trước, tổng kết mạch suy nghĩ khi đấu phép của ngươi. Còn Ron, ngươi cũng không thể buông lỏng, kém quá xa không được."
Ron vẻ mặt đau khổ, "Ngươi sẽ không muốn ta cũng viết một bài luận đấy chứ, giáo sư Binns mới vừa giao một bài tập dài hai thước Anh, ngươi biết đấy."
"Ừm, nếu như ngươi không dự định – ý của ta là, ta có thể cho ngươi mượn bài tập để tham khảo." Hermione cố gắng hết sức để không đề cập đến từ "chép".
Ron ghé tai Harry nói: "Nàng đúng là làm ta giật nảy cả mình."
Harry nhún vai một cái, giọng nói nhẹ nhàng nói: "Đây chính là Hermione, số lần nàng làm chúng ta giật mình còn ít sao?"
Hermione vẫn đang liều mạng suy nghĩ, "Có lẽ chúng ta còn có thể kéo thêm mấy người, đương nhiên, ba người chúng ta tụ lại cùng nhau chắc chắn là nhiều nhất, nhưng những người khác có thể cũng sẽ cảm thấy hứng thú, hơn nữa trình độ của bọn họ phổ biến không tệ, lớp đấu phép thật sự giúp rất nhiều!
Dean bùa choáng rất nhuần nhuyễn, bùa nổ của Seamus cũng rất khuếch đại, hắn khẳng định ở phương diện này rất có thiên phú... Còn có Neville, Ginny, mấy bùa chú nhỏ tương đối khá, ta dạy nàng lúc trước không hề hi vọng nàng học được nhanh như vậy. Chúng ta thậm chí có thể tìm Percy hỗ trợ, hắn thiếu cặp sinh đôi một ân tình, mà cặp sinh đôi –" Nàng nở nụ cười, "Bọn họ nợ ta rất nhiều ân tình."
"Chờ đã," Ron kêu lên, "Percy và Fred, George là xảy ra chuyện gì?"
"Còn nhớ kính tình nhân không? Bọn họ giảm giá 50% cho Penelope, nàng vốn định làm quà Giáng sinh cho Percy, nhưng Percy lén lút tìm cặp sinh đôi..."
"Vậy ngươi làm thế nào mà dính líu quan hệ với Fred và George?" Ron vẫn không cách nào lý giải, hai người anh trai của hắn rất khó nói chuyện.
"Ừ," Hermione cười rạng rỡ nói, "Ta là trợ giảng môn Cổ ngữ Runes, bọn họ thường xuyên tìm ta mượn sách tham khảo, cụ thể đến loại số trang, bọn họ nói là vì tiết kiệm thời gian, lý thuyết Cổ ngữ Runes không đáng để bọn họ lãng phí thời gian."
Bạn cần đăng nhập để bình luận