Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts

Chương 527: Thestrals

Chương 527: Dạ Kỳ (Thestrals)
Felix giải trừ ma pháp, không khí lại rung động một chút, Harry cảm thấy toàn bộ thế giới đều trở nên sống động. Tuy rằng trước đó cũng rất chân thực, hắn cũng hoàn toàn không nhìn ra 'kẽ hở' trong miệng Sirius, nhưng hắn quả thật có thể cảm nhận chân thực được sự khác biệt giữa hai người.
Âm thanh huyên náo, xa xa không biết là tiếng kêu gào gì, tiếng gió nghẹn ngào, tiếng lá cây xào xạc, tiếng hít thở nhỏ đến mức không thể nghe thấy...
"Còn kém rất nhiều." Felix thầm nghĩ. Đối phó một ít động vật thần kỳ đúng là đủ, nhưng nghĩ lừa gạt được phù thủy, đặc biệt là phù thủy nhạy cảm, hiện tại còn thiếu rất nhiều. Nhưng bất kể thế nào, ma pháp ký ức mà hắn kế thừa sớm nhất từ nữ sĩ Rowena Ravenclaw, trải qua tiến hóa rất dài, hắn rốt cục đã đi ra con đường thích hợp nhất với bản thân.
Hagrid tiến đến trước mặt Grawp, vóc dáng của hắn so với người khổng lồ chân chính quả thực kém xa -- hắn gần như cao bằng Grawp đang ngồi dưới đất, mà Grawp chỉ có thể được coi là vóc dáng thấp trong đám người khổng lồ, chiều cao của người khổng lồ bình thường đều ở trong khoảng hai mươi đến hai mươi lăm feet Anh.
"Grawp bé nhỏ?" Hagrid nói.
"Ha ~ i ~ d!" Grawp trừng hắn, ngữ khí thân thiết hơn không ít, chí ít không có vừa lên liền vung nắm đấm.
"Ta còn tưởng rằng hắn muốn nói từ 'Đói bụng' đấy." Ron nói.
Sirius đặt tay lên vai hắn, dùng sức lay lay, "Đừng sát phong cảnh, xem đi, cảm động biết bao, đúng không?"
Grawp chậm rãi vươn ra một bàn tay lớn -- mấy người đứng ngoài quan sát lau mồ hôi cho Hagrid -- nhưng tay dừng lại trước khi đụng vào hắn, Grawp giấu một loại lo lắng nào đó trên khuôn mặt xấu xí, nếu như mình lại chạm vào tên lùn này làm sao bây giờ?
Hagrid vô cùng phấn khởi nắm lấy một ngón tay của Grawp, dùng giọng điệu cưng chiều mà hắn dùng để đối phó với động vật thần kỳ nói: "Không có chuyện gì, Grawp bé nhỏ, ngươi chỉ là cần một chút giáo dục, chính ngươi cũng không biết mình có bao nhiêu khí lực, đúng hay không?"
Harry đột nhiên nhớ tới gia đình Dursley, lẽ nào Grawp sau này sẽ biến thành Dudley cỡ lớn? Nghĩ đến cảnh người khổng lồ thoát khỏi dây thừng ràng buộc, chạy bằng bàn chân to như ván trượt tuyết ở trong Rừng Cấm, Hagrid theo sát phía sau truy đuổi, hắn bất thình lình rùng mình.
Grawp trầm thấp gầm nhẹ một tiếng, sau đó mơ hồ không rõ nói: "Grawp! Haid ngươi!" Hagrid vui mừng khôn xiết, hắn kéo ngón tay của Grawp, quay đầu lại nói với mọi người: "Grawp bé nhỏ, những người này đều là bạn của ta. Đây là Harry, Ron, Hermione --" hắn dừng lại, mặt áy náy nhìn Hermione, "Nếu như hắn gọi ngươi là Hermi, ngươi sẽ để ý sao? Đối với hắn mà nói tên của ngươi quá khó nhớ."
"Không, một chút cũng không ngại." Hermione nói.
Sirius cười nhạo, kết quả trêu chọc đến một cái liếc mắt, nhưng rất nhanh hắn liền không cười nổi.
"Đây là Sirius -- nha, ạch, không bằng đơn giản hóa thành Siri?" Hagrid hỏi dò Sirius, Sirius nghiêm mặt đồng ý.
Quay một vòng, mọi người phát hiện mình đều có tên mới -- ngoại trừ Harry và Ron có tên vốn rất đơn giản.
Trong miệng Hagrid, Felix biến thành Ferri, Hermione biến thành Hermi, Sirius biến thành Siri.
"Hermi, nghe rõ không? Her -- mi --" Hagrid nói từng âm tiết với Grawp: "Còn nữa, hai người có cái đầu hơi lớn kia là Ferri và Siri, ngươi có thể phân biệt rõ, đúng không?"
Hai người bị gọi là Ferri và Siri nhún nhún vai. Harry và Ron nghe Hagrid lặp đi lặp lại cách phát âm sai, đều mang vẻ mặt muốn cười mà không dám cười.
Hình như không cần hắn hỗ trợ. Felix nghĩ, Dumbledore lo lắng Hagrid sẽ bị người khổng lồ em trai bạo lực đánh chết, nhưng hiện tại ít nhất có một khởi đầu tốt đẹp. Qua hồi lâu, bọn họ từ sâu trong Rừng Cấm đi trở về.
"Ta chuẩn bị chuyển tới gần đây cùng Grawp tạm thời ở một thời gian ngắn, ta phải tìm đồ ăn cho hắn, còn có bồi hắn nói chuyện." Hagrid nói. "Nếu như các ngươi tìm ta, có thể thông qua cú mèo, tuyệt đối đừng một mình đến Rừng Cấm." Hắn nói với Harry, Ron và Hermione.
"Dừng lại, Hagrid." Felix nói, hắn nhìn phía sâu trong Rừng Cấm.
Tất cả mọi người dừng lại. Bọn họ mượn ánh sáng trắng nhu hòa buông xuống từ đỉnh đầu, tầm mắt vượt qua cành cây và bụi rậm, Sirius khịt khịt mũi, nhắc nhở nói: "Có thứ gì đó lại đây."
Tiếp đó, bọn họ nghe được âm thanh cành cây gãy và tiếng bước chân kỳ quái.
Một dây cung to lớn xuất hiện từ trong bóng tối màu xanh lục, đẩy những chiếc lá che ở phía trước ra.
"Là ta, Hagrid." Một giọng nam tính nửa người trên trần trụi nói, từ phần eo trở xuống hắn nối liền tự nhiên với thân thể của ngựa, cuối cùng Firenze lộ ra thân thể hoàn chỉnh từ trong bóng tối, bờm bạc tắm trong ánh sáng trắng nhu hòa, tiếng vó lộp cộp.
"Sao ngươi lại đến?" Hagrid cảnh giác nói.
"Ta nghe được động tĩnh." Firenze trầm giọng nói: "Xảy ra chuyện gì, Hagrid?"
"Không có quan hệ gì với ngươi, nơi này không phải địa bàn của Centaurs." Hagrid cứng rắn đáp.
"Nhưng ta sống ở trong Rừng Cấm." Firenze nói, một giây sau hắn đột nhiên xoay người, cung tên trong tay chỉ về bóng tối sâu thẳm, "Ai ở đó?" Vó của hắn đạp xuống mặt đất.
Cành cây rung rinh, một con vật có cánh như mặt rồng thò đầu ra từ phía khác, đôi mắt trắng sáng sợ hãi nhìn bọn họ, dường như tò mò vì sao mọi người lại tụ tập cùng một chỗ muộn như vậy. Nó đứng ở biên giới giao giữa trắng và đen, mơ hồ có thể nhìn thấy đôi cánh màu đen như da thuộc bị bụi cây che kín.
"Hóa ra là Thestrals." Hagrid thở phào nhẹ nhõm nói.
"Há, ta làm sao có thể quên các ngươi được." Felix khẽ nói, nhìn chằm chằm sinh vật thần kỳ này.
Hermione nghi ngờ nhìn hắn.
"Sinh vật mê người, đúng không? Có người không nhìn thấy, có người lại... Ngươi có thể nhìn thấy nó?" Felix đột nhiên nhìn chằm chằm cô.
"Há, đúng." Hermione gấp gáp nhỏ giọng nói, "Thực tế -- ba người chúng ta --" cô không nói tiếp, nhưng ý tứ trong lời nói đã rất rõ ràng. Harry và Ron cũng đang nhìn chằm chằm Thestrals đánh giá.
Sirius trừng hai mắt: "Harry, ngươi không đề cập tới chuyện này."
"Khai giảng mới hai ngày, ta không có cơ hội ở riêng với ngươi." Harry nhỏ giọng lầm bầm.
"Trước kia ta cũng không nhìn thấy, ta là nói ngày khai giảng," Ron nói: "Nhưng hai ngày nay ta nghĩ thông suốt một chuyện... Nó liền như thế xuất hiện ở trước mắt ta." Harry và Hermione liếc mắt nhìn nhau ở phía sau hắn, bọn họ cũng nhớ lại cảnh tượng phát sinh trên xe ngựa khi khai giảng --
Ngày 1 tháng 9, xe ngựa cọt kẹt, lắc la lắc lư tiến bước trên đường.
"Các ngươi đều có thể nhìn thấy?" Trong xe ngựa, Ron suýt chút nữa bị sặc nước, hắn ngơ ngác nhìn Harry và Hermione, "Không phải là các ngươi hợp lại đùa ta chứ?"
"Ngươi sở dĩ không nhìn thấy, chỉ có thể nói rõ một chuyện, bộ não cằn cỗi của ngươi trong suốt kỳ nghỉ hè một chút cũng không động tới." Hermione sắc bén nói với Ron.
"Có thuyết pháp gì không?" Harry hỏi. Hắn biết Thestrals, nhưng chỉ là kiến thức nửa vời.
"Nhìn thấy tử vong, tiếp thu tử vong, có lẽ còn phải thêm vào một ít cảm ngộ... Rất khó nói rõ." Hermione mất tập trung nói.
"Ngươi thấy thế nào về cái chết của Crouch con?" Harry có chút lý giải ý của Hermione, hắn quay đầu hỏi Ron.
"Còn có thể thấy thế nào, hắn là có tội thì phải chịu," Ron nói, lông mày đột nhiên nhăn lại, "Các ngươi sẽ không tiếc hận vì hắn chứ?"
"Đương nhiên sẽ không," Harry lập tức nói, "Vậy ngươi có lo lắng qua về tình cảnh tương lai không? Có nghĩ tới... Người nhà của ngươi hoặc chính mình có thể hy sinh trong chiến tranh không?" Giọng nói của hắn càng ngày càng nhẹ, đây là vấn đề mà hắn đang suy tư gần đây, tại sao cha mẹ hắn không phải lưu vong ra nước ngoài, mà là lưu lại cùng Tử thần Thực tử chiến đấu?
Ron bất an nhìn trái Harry, nhìn phải Hermione.
"Không phải có Dumbledore sao, còn có giáo sư Haipu ở đây, bọn họ sẽ an bài tốt tất cả..."
Hermione nhìn Harry đầy ẩn ý, Harry biết ý kia là, "Xem đi. Hắn hoàn toàn không cân nhắc qua." ...
Sirius vỗ vỗ vai Harry và Ron, lầm bầm gì đó trong miệng, ai cũng không nghe rõ.
Ở một bên khác, Hagrid giải trừ đề phòng, hắn đi lên trước sờ thân thể gầy trơ xương của Thestrals, cuối cùng vỗ vỗ đầu nó: "Đi thôi, không có gì náo nhiệt để xem cả. Cũng không có gì ăn, đó là máu mũi của ta."
Nhân mã Firenze cũng lùi về sau biến mất, trước khi đi hắn cảnh cáo Hagrid: "Lão nhân trong bộ lạc rất bất mãn, nếu như ngươi tiếp tục tìm đến những sinh vật nguy hiểm kia từ khắp nơi trên thế giới --"
Đoạn nhạc đệm này qua đi, Felix, Sirius, Harry, Ron và Hermione ở trước phòng nhỏ của Hagrid chia tay với Hagrid, trở về pháo đài. Ba người Harry ngồi ở góc tối phòng sinh hoạt chung ngây người nửa ngày, mới miễn cưỡng tiêu hóa được sự thực Hagrid giấu một con người khổng lồ trong Rừng Cấm.
"Hagrid giấu không được bao lâu, Centaurs có ý thức lãnh địa rất mạnh, bọn họ sẽ cho rằng Grawp xâm chiếm địa bàn của bọn họ." Hermione lo âu nói.
Harry không nói gì. Đây không phải chuyện rõ ràng sao? Hắn chỉ có thể cầu khẩn kế hoạch giáo dục của Hagrid tất cả thuận lợi, hoặc là đầu óc của Grawp không chậm chạp như vẻ bề ngoài của hắn.
Cùng lúc đó.
Felix trở lại văn phòng Cổ ngữ Runes, phóng tầm mắt từ bên cửa sổ đến phía Rừng Cấm, "Tử vong." Âm thanh nhỏ đến mức không thể nghe thấy, hắn rất tò mò thế giới trong mắt Thestrals là như thế nào.
Nếu như đủ may mắn, hắn rất nhanh sẽ có thể biết.
Bạn cần đăng nhập để bình luận