Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts

Chương 408: U linh nơi tụ tập

**Chương 408: Nơi Tụ Tập của U Linh**
Trước khi chia tay, Felix đưa một món quà nhỏ.
"Đây là cái gì?"
"Một cái ghế nằm, thêm vào một ít ma pháp thú vị, ngồi lên rất thoải mái." Felix giải thích: "Là một trong những sản phẩm mới của 'Future World', ta nghe Remus, nha, chính là tiên sinh Lupin phụ trách quản lý công ty nói, ngươi đã từng gửi một phong thư hỏi về kích cỡ sản phẩm, còn có việc có nhận đặt làm hay không... Ta liền tiện đường mang tới."
Sau khi hắn rời đi, phu nhân Maxime và Fleur nhìn chằm chằm vào cái hộp nhỏ này ngây người, giờ phút này hộp đã được mở ra, bên trong vải nhung đỏ bày ra một món đồ chơi nhỏ hình kén tằm.
"Ta nên hỏi rõ ràng..." Phu nhân Maxime thì thào nói.
"Ngài còn viết thư cho công ty 'Future World' sao?" Fleur ánh mắt có chút cổ quái hỏi.
"Không được sao?" Phu nhân Maxime hừ một tiếng, "Ngươi không phải cũng sưu tập hai ngọn đèn ma thuật nhỏ ở triển lãm đèn sao?"
Fleur lè lưỡi, xoay lại kén tằm, quan sát tỉ mỉ nửa ngày, không có một chút manh mối nào. Nàng đưa cho Maxime, phu nhân Maxime vuốt nhẹ bề mặt nó, "Ồ? Ma pháp này không ổn định, tựa hồ là một lần."
Nàng lấy ra ma trượng nhẹ nhàng điểm lên trên, kén tằm phát ra âm thanh "kẽo kẹt", từ trung tâm nứt ra, phu nhân Maxime ném nó qua một bên.
"Ầm!"
Một cái ghế nằm đan xen giữa màu xanh lam và màu đồng xanh đột nhiên xuất hiện trên mặt đất trống trong phòng ăn, trông lớn hơn so với ghế nằm bình thường ít nhất ba vòng, khá giống một chiếc giường thêm chỗ tựa lưng và tay vịn —— ít nhất từ góc độ của Fleur nhìn là như vậy.
Có điều nàng không dám nói vậy, nàng giật dây phu nhân Maxime thử xem.
Khi vị nữ sĩ có khung xương lớn đến đáng sợ này tựa thân thể lên trên ghế, bên ngoài ghế đột nhiên hiện ra một tầng đệm không khí trong suốt không màu, "Ồ? Thật thoải mái, giống như ngồi trên mây vậy, tên 'Ghế tựa trong mây' này quả nhiên rất thỏa đáng..."
Trên mặt phu nhân Maxime lộ ra vẻ say sưa, nhìn ra Fleur lòng ngứa ngáy.
Qua nửa ngày, nàng mới đứng lên từ trên ghế, vẻ mặt chưa hết thòm thèm nói: "Bên trong hẳn là tập hợp không ít thần chú hữu ích, uy lực không lớn, nhưng tính tổng hợp lại làm cho người nằm ở phía trên đặc biệt thư giãn, phảng phất quên hết mọi phiền muộn, thật sự là thứ tốt."
Trong mắt Fleur lóe lên ánh sao, "Ta có thể mua được không? Có món đồ nhỏ này," nàng chỉ vào chiếc hộp to bằng lòng bàn tay trên bàn, "Chỉ cần một con cú mèo liền có thể gửi đến đây nhỉ?"
"Ngươi cũng nghe rồi đó, sản phẩm vẫn chưa ra thị trường, có thể tồn tại thiếu sót. Ta cũng chỉ là trải nghiệm một hồi, đến lúc đó còn phải đưa ra kiến nghị." Phu nhân Maxime nói, "Đem nó đặt vào trong phòng rửa mặt riêng tư của ta."
"Vâng, phu nhân Maxime." Fleur đáp, nàng dùng ma trượng chỉ huy chiếc ghế nằm trôi nổi đi về phía trước, không ai phát hiện trong ánh mắt nàng lấp lóe ánh sáng nóng lòng muốn thử.
...
"Ngươi giở trò với lễ vật cho Olympe à?" Hagrid trợn to hai mắt.
"Đừng nói như vậy, ta sẽ đau lòng." Felix ngồi trên ghế sofa trong căn phòng nhỏ của Hagrid, một tay gãi cằm Fang, nó thoải mái hừ hừ, nước miếng chảy đầy đất.
"Ta không có giở trò gì, ngược lại, chúng ta đã cố gắng hết sức làm tốt nhất. Vấn đề là, hiệu quả thử nghiệm không phải đều như ý muốn, đặc biệt là vị nữ sĩ này hình thể khác hẳn với người thường, tỷ lệ xảy ra vấn đề càng lớn. Hiện nay người được chọn kiểm tra đều sẽ được phối hợp một bộ sách hướng dẫn, bên trong có phương pháp sửa chữa đơn giản. Ta chỉ là... vừa vặn quên cho phu nhân Maxime một phần."
Hagrid hơi ngẩn ra, sau đó vùi đầu xem sách hướng dẫn sản phẩm mà Felix đưa cho hắn, trong miệng nhanh chóng lẩm bẩm: "Xốp chú, mây khói chú, an thần chú, đặt chú, định hình chú..." Hắn nhanh chóng lật qua vài tờ, "Giữ gìn, sổ tay tu sửa... Danh sách vấn đề thông thường..."
Con mắt của hắn dần dần sáng lên.
Felix cầm lấy lồng chứa Aragog, đưa đến trước mặt Fang, chóp mũi của nó không ngừng co giật, dán vào lồng ngửi mạnh, con nhện già kia núp trong góc, uy hiếp vung vẩy càng lớn.
"Lăn xa một chút, ngươi con chó ngu xuẩn này, đừng tưởng rằng ta không có bao nhiêu nọc độc..." Acromantula lão Vương thô cổ họng nói.
"Ngươi xem ra còn rất có tinh thần." Felix mỉm cười nói.
"Quen thuộc, " Aragog nói, thân thể hắn bao trùm lông cứng màu đen đã biến thành màu xám trắng, hai cái càng lớn ủ rũ rủ xuống, nó bi ai nói: "Hagrid mang ta đến sào huyệt nhện đi một lần, nơi đó đã không còn vị trí của ta, bị đuổi ra... Ta dự liệu được ngày này, trong thân thể Acromantula tồn tại bản năng khát máu, nếu như ta tự nhiên chết già, chúng nó nhất định sẽ ăn thịt ta."
Trong Rừng Cấm đám Acromantula này vẫn tôn Aragog làm vua, mà Aragog là do Hagrid nuôi lớn, có thể nói, chúng nó so với Acromantula hoang dã tính tình hiền lành hơn, giống như Thestrals, miễn cưỡng có thể gọi là sinh vật bị thuần hóa. Nhưng Acromantula từ khi được tạo ra, liền không liên quan đến từ hiền lành, chúng nó là chuyên môn dùng để trông coi nơi giấu bảo tàng và mật thất của phù thủy...
Một ngày nào đó, chúng nó sẽ trở nên càng ngày càng hung tàn, đến lúc đó, chính là thời điểm chi Acromantula này biến mất. Có điều, đây là chuyện rất lâu sau đó.
Felix suy tư, sau đó ngẩng đầu lên, Hagrid đang cười toe toét, nước mắt lưng tròng mà nhìn hắn.
"Ta hiểu rõ ý tứ của ngươi, Felix, ngươi thực sự quá tri kỷ..." Hagrid nghẹn ngào nói: "Rất ít người đối tốt với ta như vậy, vì ta suy nghĩ, ngay cả ba ba ta..." Hắn nặng nề đánh mũi, đánh cái nấc vang dội.
Sau đó hắn bắt đầu bận túi bụi, từ các góc nhà tìm ra vật liệu động vật thần kỳ có tro, vỏ hoàn chỉnh có răng nanh của Tebo, lông độc giác thú, móc đuôi Manticore, cánh Hoa tiên tử...
"Ta nhớ tới ngươi cần những thứ này, đều là những năm này tích trữ, ta dò xét Rừng Cấm nhặt được. Con Tebo kia rơi vào cạm bẫy, vị trí hơi lệch, khi ta phát hiện đã chết đói... Ta còn tìm thấy gậy của Cự quái, thối đến kinh người, nhưng sử dụng rất tiện tay... Ta rửa sạch rất nhiều lần, sau đó chuyên môn dùng nó gõ nát bí đỏ, nếu như ngươi cần thì ở sau cửa ấy."
"Há, Hagrid, ta không cần... Được rồi, ta chỉ lấy một chút, vỏ Tebo là được, ta có thể trộn với lông Ẩn hình thú làm một cái áo khoác bảo vệ thân, đương nhiên, móc đuôi Manticore ta cũng sẽ không từ chối."
Một bên khác, Harry đang buồn ngủ ngồi trong lớp lịch sử ma pháp, các phù thủy nhỏ biểu hiện gần như hắn, mê man mang theo chút nghi hoặc, dáng vẻ chưa tỉnh ngủ.
Số ít người —— tỷ như Hermione, vẫn kiên trì ghi chép, thử từ trong giọng nói hổn hển ngắt quãng của giáo sư Binns nghe được một hai chi tiết nhỏ trên tài liệu dạy học chưa từng đề cập, Harry xoa xoa khóe miệng ngứa ngáy, một ngụm nước miếng lau đi, Seamus đã khẽ ngáy, Neville đầu không ngừng gật gù, mỗi khi đến thấp nhất đều sẽ đột nhiên ngẩng đầu, bút lông chim trong tay bất kể không để ý đem những gì nghe được ghi lại, sau đó không tới mười giây đồng hồ, vẻ mặt của hắn lần thứ hai trở nên ngây dại, mí mắt cụp xuống, lặp lại động tác trước đó.
Harry lén kéo tờ giấy da dê của Neville liếc mắt nhìn, dòng mới nhất là "Đồ ăn ở phòng học số bảy ăn rất ngon." Hắn che miệng lại không để mình cười ra tiếng, Neville là nhớ lẫn lộn sao? Tan học, hắn mới từ trong miệng Hermione biết được đáp án.
"Phòng học số bảy thành nơi tụ tập của u linh?"
"Các ngươi không phát hiện sao, giọng của giáo sư Binns so với bình thường phấn khởi hơn rất nhiều." Hermione nghiêm trang nói, "Hắn trong lớp ba lần nhắc tới phòng học số bảy..."
"Cũng chỉ có ngươi biết." Ron nói.
"Vì lẽ đó hôm nay chúng ta vẫn đi thư viện sao? Ta cảm thấy ở trong phòng nghỉ công cộng tốt hơn, ta không muốn gặp lại phu nhân Pince. Các ngươi có phát hiện hay không, dung mạo của nàng khá giống Filch? Ta là nói má lõm, da như giấy da dê và cái mũi ưng dài... Ồ, sao giống Snape thế?"
Harry và Hermione cười ngửa tới ngửa lui. Sau khi cười xong, Hermione nghiêm mặt giáo huấn hắn, "Không cho ngươi nói như vậy về nàng, phu nhân Pince đối với công việc của mình rất tận tâm."
"Đúng vậy," Ron lẩm bẩm: "Chọn sách thì ở sau ta thổi khí, lúc nói chuyện quá lớn thì dùng chổi lông gà bay đuổi chúng ta ra ngoài..."
"Đúng rồi, Harry!" Hắn tràn đầy phấn khởi nói: "Ta biết Ginny thắng được một cái mô hình Cốc lửa từ trong tay giáo sư Haipu, loại có ngọn lửa! Ta muốn mượn xem, nàng còn không đồng ý, ta đoán nàng dự định tặng cho ngươi làm quà Giáng sinh, thật bất công..."
Harry không nói gì, Hermione lại nói: "Không thể, nàng sẽ không đưa đi, ta nghe được nàng nói muốn cố gắng cất giấu."
Bạn cần đăng nhập để bình luận