Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts

Chương 647: Trọng yếu thời gian tiết điểm

**Chương 647: Thời điểm mấu chốt quan trọng**
Bước sang tháng Hai, tuyết trong trường bắt đầu tan, không khí trở nên ẩm ướt, lạnh lẽo. Theo sau trận mưa lạnh đầu tiên, giáo sư McGonagall gọi bảy học sinh có triển vọng nhất đến, nhắc nhở bọn họ rằng đã vào mùa mưa, rất có khả năng sẽ gặp phải thời tiết giông bão đan xen.
Đương nhiên đây là lời giải thích với học sinh, mục đích là để bọn họ càng thêm sốt ruột, không dám lơ là. Ngầm thì Felix đã đảm bảo với bà, bất cứ lúc nào cũng có thể mang đến bão táp cho Hogwarts.
Lại một lần hoàng hôn buông xuống, Harry đọc xong thần chú Animagus, lúc niệm chú, hắn cảm thấy tim đập có chút tăng nhanh, nhưng hắn không chắc có phải ảo giác hay không, chần chừ một hồi lâu hắn quyết định đợi thêm hai ngày, chắc chắn rồi sẽ báo cho giáo sư.
Hắn đi vào sân, nhìn thấy hai bóng người quen thuộc, một trong số đó sau khi hắn xuất hiện liền vội vàng rời đi. Hắn tăng nhanh bước chân đi qua.
"Luna?"
"Này, Harry," Luna nhiệt tình vẫy tay với hắn, mặc dù Harry đã đứng trước mặt nàng, "Đã lâu không gặp."
"Thật ra cũng không lâu lắm," Harry lẩm bẩm nói: "Cậu vừa nói chuyện với Ron à?"
"Đúng vậy, nhưng chúng ta không nói được mấy câu, hắn thấy cậu liền đi, ta nghĩ là đang lẩn tránh cậu…" Luna nói.
"Cảm ơn cậu đã nói cho ta biết điều này." Harry nói. Luna lại thể hiện năng lực đặc thù của mình – một lời nói toạc ra chân tướng không vui, hắn chưa từng thấy ai như cô, "Vậy… Ân, các cậu nói chuyện gì vậy?"
Harry cố gắng dẫn dắt câu chuyện, không thể để Luna tự do phát huy.
"Hắn bảo ta cút đi –"
"Không phải câu này – xin lỗi, Luna, ta thay hắn xin lỗi cậu, dạo này tâm trạng Ron không tốt lắm, biểu hiện như một kẻ vô liêm sỉ… Có một phần nguyên nhân của ta."
"Không sao," Luna bình tĩnh nói: "Ginny nói với ta một chút, nói là nó không nên kích động như vậy, mặc dù nó đã dùng nhiều thời gian hơn để chứng minh mình không sai, là Ron có tội… Nó còn nhắc tới Hermione và Neville, chẳng lẽ các bạn của ta cãi nhau sau lưng ta sao?"
Harry cảm thấy khó chịu vô cùng, nghe giọng điệu của Luna, cứ như đây là một hoạt động tập thể hữu ích, mà bọn họ lại không rủ nàng vậy.
"Không, Luna, ta muốn biết hắn có nói gì đặc biệt không? Ví dụ như –"
"Sinh nhật hắn." Luna hơi hoảng hốt nói, "Hắn nói mình làm hỏng hết mọi chuyện, bảo ta đừng làm phiền hắn nữa, nhìn rất ảo não, có điều cũng không lạ, đúng không? Đó là lễ thành niên mà… Ta nhớ sinh nhật cậu là cuối tháng Bảy?" Câu cuối cùng của nàng không còn hoảng hốt như vậy nữa.
"Không sai," Harry mất tập trung nói, đây không phải điều hắn muốn. "Cảm ơn cậu, Luna, nhưng ta thật sự muốn biết dạo này hắn trốn ở đâu – Khoan, lễ thành niên?" Đầu hắn nhanh chóng xoay chuyển, hắn biết sinh nhật Ron là ngày mùng 1 tháng 3, cũng đã sớm chuẩn bị quà, chỉ là không nghĩ đến chuyện này lại liên quan đến thành niên.
Hắn đột nhiên ý thức được một chuyện: Trong ba người hắn, Ron, Hermione, Hermione là người thành niên trước nhất, sau đó là Ron, cuối cùng mới là mình – ngày 31 tháng 7, cách hiện tại chưa tới nửa năm.
Không còn nhiều thời gian nữa. Hắn mơ màng nghĩ.
Có lẽ Ron muốn dùng thuật biến hình Animagus làm quà thành niên cho mình, cho nên sau khi thất bại phản ứng mới lớn như vậy? Harry theo bản năng tìm lý do cho Ron. Lúc này Luna đã bắt đầu trả lời vấn đề thứ hai của Harry.
"… Ta đã đi hỏi Felix, hai món quà của ta dường như không thể tách rời, chính là mô hình cốc lửa Ginny tặng ta và cốc lửa ma văn, hắn nói đây là hiện tượng tốt, mặc dù có chút ngoài ý muốn… Lúc đó Ron cũng ở đó."
"Cậu nói cậu gặp Ron ở văn phòng giáo sư Haipu?" Harry nhạy cảm bắt lấy từ then chốt, "Hắn ở đó làm gì?"
"… Trong miệng nhét đầy bánh ga tô sô cô la, ta suýt chút nữa không nhận ra," Luna như không nghe thấy mà nói hết lời, "Ta chỉ gặp một lần như vậy. Nhưng có khả năng hắn vẫn ở đó."
Harry mang theo càng nhiều nghi hoặc trở về.
Hắn thật sự không ngờ Ron sẽ ở chỗ giáo sư Haipu, bởi vì trong ý thức của hắn, giáo sư dường như không tiếp xúc riêng với Ron, ngay cả cấm túc cũng là Ron cùng mình, hơn nữa bánh ga tô sô cô la là chuyện gì?
Một bên khác, Ron đã đi rất xa, hắn đi một vòng lớn, rẽ đến chính diện pháo đài, bò lên cầu thang di động, lén lút gõ cửa văn phòng giáo sư cổ ngữ ma văn.
Mở cửa là Warren.
"Giáo sư còn ở phòng học số bảy sao?" Ron nhỏ giọng hỏi.
Warren ngơ ngác gật đầu, căn cứ kinh nghiệm trước đây, nó biết đồ ăn vặt của mình lại gặp họa, Ron không thể chờ đợi được nữa liền chớp vào. Bên trong quả nhiên đang chiếu phim hoạt hình.
Trên bàn bày hoa quả, mứt hoa quả cùng bài tập giáo sư Haipu để lại cho Warren.
Trừ lần đầu tiên Felix ở đó, những lần còn lại đều là Warren tiếp đón Ron, về phần nguyên nhân – Warren hy vọng có người cùng nó làm bài tập, trước đây phần lớn thời gian người đảm nhiệm vai trò này là Hermione, có điều dạo gần đây nàng không hay đến, hình như đang bận nghiên cứu làm sao biến thành động vật.
Warren kinh ngạc không thôi với ý nghĩ này. Nó còn xác nhận với Ron nhiều lần, Animagus chỉ có thể khiến phù thủy biến thành sinh vật bình thường, ngay cả động vật huyền bí cũng không phải.
Việc này có gì cần thiết phải học chứ?
Warren nghĩ đến một loạt hình thái của đại ma vương mà mình từng thấy – Thestrals mọc cánh dơi, Amphiptere có thể to lên nhỏ đi, thú ẩn hình sẽ ẩn hình, Diricaw đột nhiên biến mất và xuất hiện, Thunderbird điều động sấm sét, chồn trắng tự chia làm hai phần…
Bởi vì danh sách quá dài, điều này khiến Warren rơi vào hồi ức trông như đang ngẩn người.
Ron mở túi sách, lấy tài liệu dạy học và giấy da dê ra, hắn đã phải trả giá cho hành động của mình, hiện tại bài tập chỉ có thể tự mình viết, ngay cả người tham khảo cũng không có, nhưng hắn thật sự muốn chứng minh mình có thể không dựa vào bất cứ ai.
Mặc dù mấy lần này kết quả cơ bản đều biến thành hắn và Warren cùng nhau xem phim hoạt hình, ăn đồ ăn vặt. Nhưng ít ra bài tập của Warren không cần động não quá nhiều, nó có thể vừa xem vừa viết, còn mình thì không, điều này khiến Ron càng thêm ủ rũ.
Chẳng lẽ mình thật sự không làm được gì sao?
Hắn ủ rũ mở giấy da dê, bắt đầu viết thư, đây là số ít người mà hắn còn có thể nói chuyện được – không tính Lavender, nàng thật giống như có hảo cảm với mình, khoảng thời gian này cảm giác tồn tại mạnh đến kinh người, đây cũng là một trong những người hắn cần lẩn tránh.
Cốc cốc
Warren dời tầm mắt khỏi màn hình, cúi đầu xem xét, vẫn ổn, không viết nhầm dòng… Nó lại nhìn Ron, lại gần liếc một cái. Ron cảnh giác ngẩng đầu lên, che giấy da dê.
"Phun?"
"Ngươi nói cái gì?"
Warren thở dài, phổ cập tiếng Niffler gánh nặng đường xa, tính đi tính lại đến trước mắt cũng chỉ có ba người có thể đối thoại trực tiếp với nó. Warren lấy ra cây đũa phép chuyên dụng viết chữ trong không khí – nó hiện tại đã có thể viết vừa nhanh vừa ngay ngắn: Thân ái Collins là ai?
Ron hít vào một ngụm khí lạnh.
"Nàng tên là Collins, không phải Thân ái Collins –" Hắn cố gắng giải thích phép cấu tạo từ cho một con Niffler, "Đây là một loại từ dùng trong thư, tương tự như Xin chào…"
Gậy gỗ nhỏ tiếp tục múa, trong không khí xuất hiện mấy từ mới.
Thân ái Lavender?
Ron lắc đầu liên tục, "Không được, không thể dùng như thế."
Warren liếc mắt nhìn, phảng phất như đang nhìn một kẻ lừa đảo…
Khi Felix từ phòng học số bảy đi ra, Ron đang nhìn chằm chằm màn hình với ánh mắt lấp lánh, nội dung vở kịch Mèo và Chuột đang đến thời khắc mấu chốt. Trong miệng hắn nhét đầy bánh bích quy nhân dâu tây.
"Giáo, giáo sư?" Ron chột dạ nói.
"Ừm," Felix nói: "Ngươi lại đến rồi, xem ra quan hệ vẫn còn căng thẳng?" Ron lúng túng không nói.
"Thôi, ngươi thích ở lại thì cứ ở lại, ta nói với bên ngoài là ngươi bị ta cấm túc, dù sao đừng làm ồn đến ta là được."
Hắn đột nhiên nghĩ tới điều gì, "Đúng rồi, sinh nhật của ngươi là ngày tháng nào?"
"Dạ, giáo sư." Ron dùng sức nuốt thức ăn trong miệng nói, "So với Fred và George sớm hơn một tháng."
Felix ngồi sau bàn làm việc, tay phải chống cằm, tâm tư bay xa. Thời gian trôi qua thật nhanh, nhóm học sinh năm thứ sáu này cũng lục tục bắt đầu thành niên, muộn nhất… Muộn nhất hẳn là nhóm của Harry, gần như chậm hơn Hermione một năm, sách, không biết thành tích của bọn họ có quan hệ trực tiếp với sinh nhật hay không.
Felix đột nhiên khựng lại.
Thành niên…?
Nếu như nhớ không lầm, bùa bảo vệ huyết thống Dumbledore đặt trên người Harry, hình như sau khi hắn trưởng thành sẽ tự động giải trừ? Felix nhìn chằm chằm Ron đầy suy tư, khiến hắn có chút không thoải mái.
"Giáo sư?"
"Suỵt, đừng lên tiếng." Felix nhẹ giọng nói, cả người rơi vào trầm tư.
Trên người Harry tổng cộng có hai tầng phòng hộ.
Một tầng đến từ Dumbledore, lấy huyết thống thân duyên làm ràng buộc, sau khi trưởng thành tự động mất hiệu lực; một tầng đến từ mẹ của Harry, Lily Potter, chỉ nhắm vào lời nguyền c·h·ế·t chóc của Voldemort, nhưng hiệu quả hẳn là vĩnh cửu, chỉ là tất cả thần chú đều có một cực hạn, sau khi chống đỡ mạnh mẽ và đàn hồi lời nguyền g·iết c·h·óc của Voldemort, ma pháp thủ hộ của Lily còn có thể phát huy được mấy phần tác dụng?
Trước đây hắn và Dumbledore đã từng lo lắng tương tự. Nhưng điều này phần lớn là bởi vì sức mạnh của Voldemort không ngừng tăng lên, gián tiếp khiến cho liên hệ giữa hắn và Harry càng sâu sắc, hiện tại theo ý thức của Voldemort rơi vào im lặng, ảnh hưởng trở nên không đáng kể.
Nhưng điều này nói rõ là có ảnh hưởng. Mà gần nửa năm nữa, năng lực phòng ngự linh hồn của Harry sẽ giảm mạnh.
Felix nhất thời cũng không nắm chắc được, Harry thành niên rốt cuộc sẽ mang đến bao nhiêu biến số cho mảnh vụn linh hồn trong đầu hắn? Có điều hắn thật sự cảm thấy căng thẳng đã lâu không gặp, dường như… Thời gian không còn đầy đủ như hắn nghĩ. Suy nghĩ một lát, hắn kéo một tờ giấy da dê, dùng bút lông chim chấm mực, liếc mắt nhìn lịch tìm đến cuối tuần gần nhất –
Chủ nhật, cửa phòng học số bảy; chú ý bảo mật, 8 giờ sáng thử nghiệm giải quyết vấn đề.
Felix gấp tờ giấy lại rồi đưa cho Ron.
"Giúp ta chuyển cho Harry."
Ron duỗi tay lơ lửng giữa không trung, ấp úng nói: "Giáo sư, có thể để Hermione chuyển giao không, ta, ta hiện tại –"
"Cũng được." Felix không kiên trì.
"Giáo sư, trên tờ giấy là liên quan đến cái gì?" Ron nuốt nước bọt hỏi, hắn nghi ngờ giáo sư lại muốn lén lút cho Harry mở tiêu chuẩn cao nhất, giống như giáo sư Bagshot kia.
"A," Felix dùng ánh mắt ước lượng nhìn Ron, "Thật ra nói cho ngươi cũng không sao, nên sớm rõ ràng – Ngươi biết sâu trong phòng học số bảy giam giữ ai chứ?"
"… Là Kẻ-mà-ai-cũng-biết-là-ai-đấy."
"Ừm, đã đến lúc để Harry đối mặt với hắn."
Rầm.
Nồi nấu quặng bánh ga tô trong tay Ron rơi xuống đất.
Bạn cần đăng nhập để bình luận