Ta Là Giáo Sư Dạy Cổ Ngữ Runes Tại Hogwarts
Chương 564: Chân tướng giả tạo
**Chương 564: Chân tướng hư cấu**
Bên trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Harry, Ron và Hermione đấu khẩu kịch liệt, lời lẽ sắc bén như dao kiếm.
"Harry, chúng ta tốt nhất không nên suy đoán lung tung, còn nhớ không, năm thứ nhất cậu từng cho rằng giáo sư Snape có kế hoạch trộm viên đá phù thủy, nhưng thật ra hắn lại giám sát Quirrell. Hắn còn bảo vệ cậu khi Quirrell tìm cách làm cậu ngã khỏi chổi bay."
Hermione dùng phép thuật khóa cửa, lại niệm thêm mấy câu thần chú gây nhiễu, để bọn họ có thể thoải mái bàn luận về những đề tài nguy hiểm kia.
"Ta biết." Harry buồn bã nói.
"Còn có năm thứ hai ——"
"Cảm ơn cậu đã nhắc đến năm thứ hai, hắn vừa khai giảng đã muốn đuổi học ta và Ron, đừng nói là hắn muốn bảo vệ ta, Hermione, mạch não của hắn chắc không thần bí mà nối liền với Dobby, huống hồ khi đó hắn cũng không biết mật thất sẽ bị mở ra."
"Há, ạch..." Hermione có chút đuối lý, "Năm thứ ba, hắn đứng về phía chúng ta..."
"Cần phải phát cho hắn một cái huy hiệu sao? Cảm ơn hắn đã không thông đồng với bọn Giám ngục?" Harry bực bội nói: "Hermione, sao cậu cứ nói đỡ cho hắn? Hắn đã từng là một Tử thần Thực tử!"
Hermione im lặng vài giây, "Thế nhưng hiệu trưởng Dumbledore đã biện hộ cho hắn, là cậu chính miệng nói cho chúng ta, Harry, còn nhớ không? Cậu đã thấy trong chậu Tưởng ký..."
"Hắn —— cũng —— không đáng —— tin nhiệm." Harry nghiến răng nói.
"Ai?"
Harry không nói gì.
Ron và Hermione bất an nhìn hắn, "Cậu nói hiệu trưởng Dumbledore —— sao cậu lại nghĩ như thế ——"
Harry im lặng.
Trong lòng hắn giấu một bí mật to lớn, đè nén đến mức hắn không thở nổi, hắn không biết có nên nói cho Ron và Hermione hay không. Bí mật này không liên quan đến Snape, nhưng có liên quan đến hiệu trưởng Dumbledore. Trong lá thư Sirius đưa cho hắn, hắn biết được một sự thật khiến hắn chấn động vô cùng.
"Gần đây cậu có gặp ác mộng không, Harry?" Hermione nhẹ giọng hỏi, nàng nhìn về phía Ron, Ron lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết gì cả.
"Không có." Harry nói mà không có biểu cảm gì, nhưng Ron và Hermione trông càng lo lắng hơn. Harry trong lòng do dự mãi, hắn lấy ra một lá thư từ trong túi, đưa cho Hermione.
Hermione lập tức đọc lên:
"Chân Nhồi Bông thân mến ——" nàng dừng lại, "Đây là ai viết thư?"
"Mẹ ta," Harry nói, "Tiếp tục đọc đi."
"À, được rồi.
Chân Nhồi Bông thân mến:
Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã gửi quà sinh nhật cho Harry! Đây là món đồ chơi mà nó thích nhất. Mới một tuổi đã có thể cưỡi chổi đồ chơi bay qua bay lại, trông nó rất vui vẻ. Ta gửi kèm một tấm ảnh để ngươi xem.
Rất đáng tiếc ngươi không thể tới...
James có chút buồn bực vì bị nhốt ở đây, hắn cố gắng không thể hiện ra, nhưng ta nhìn ra được —— áo tàng hình còn ở chỗ Dumbledore, cho nên không có cơ hội ra ngoài. Nếu ngươi có thể đến, hắn sẽ vui biết bao.
Tiểu Trùng cuối tuần trước đã tới, ta cảm thấy hắn tâm trạng sa sút, nhưng có thể là do tin tức về vợ chồng McKinnon. Ta nghe xong cũng khóc cả đêm.
Bathilda thường hay qua đây, bà ấy là một lão thái thái thú vị, kể rất nhiều chuyện về Dumbledore, thật không tưởng tượng nổi. Ta không biết bản thân hắn nghe được có vui hay không! Nói thật, ta không biết nên tin bao nhiêu, rất khó tin Dumbledore đã từng quen biết Hắc Ma Đầu tàn phá châu Âu Gellert Grindelwald, bọn họ còn vì lý niệm tương đồng mà trở thành bạn tốt!
Nhưng Bathilda nói mình là bác chồng của Grindelwald, nếu chuyện này là thật, thì chuyện khác cũng rất khó làm bộ, dù sao bà ấy thật sự không cần thiết phải nói dối. Bà ấy còn tiết lộ một chi tiết nhỏ, câu nói sau này bị Grindelwald đem ra làm cái cớ biện hộ cho mọi hành động hung ác của hắn, cũng khiến hắn danh tiếng dần lên cao khẩu hiệu —— Vì lợi ích lớn lao hơn, nghe nói ban đầu xuất hiện trong lá thư Dumbledore viết cho bạn thân Grindelwald, thật khó mà tin nổi.
Còn có chuyện càng không thể tưởng tượng nổi, thứ ta không thể tiết lộ trong thư, có lẽ chúng ta không nên trách nặng một người trẻ tuổi mười bảy tuổi. Nghĩ lại mà xem, chúng ta khi đó ngốc nghếch thế nào, James đến giờ còn cho rằng cả thế giới đều phải biết Quidditch!
Viết đến đây thôi, ta nghe thấy Harry đang khóc náo loạn, hi vọng không phải là do James quá tẻ nhạt, bằng không ta sẽ mạnh tay gõ đầu hắn...
Lily."
Harry thấy Ron và Hermione tràn ngập khiếp sợ, hầu như giống hệt hắn lần đầu tiên nhìn thấy phong thư này, một giây trước hắn còn cảm nhận được ánh mắt dịu dàng chưa từng xuất hiện trong ký ức của hắn qua nét chữ của mẹ, một giây sau liền bị sự thật lạnh lẽo kéo về hiện thực. Tim hắn như bị xé làm đôi, một nửa là nhảy nhót, thương cảm, hắn biết được bọn họ đã từng có một con mèo, Sirius đã mua cho hắn chiếc chổi bay đầu tiên, mẹ của hắn giống như mọi người nói với hắn, dịu dàng lương thiện, có thể còn có chút đa sầu đa cảm...
Nhưng nửa kia, Harry không biết nên miêu tả tâm trạng của hắn thế nào, hắn tiếp xúc được một Dumbledore chân thật hơn, đó là Dumbledore mười bảy tuổi, chỉ kém hắn hiện tại hai tuổi. Nhưng lúc đó Dumbledore đã cùng Hắc Ma Đầu Gellert Grindelwald, kẻ sau này đã định trước muốn bộc lộ tài năng, trở thành bạn tốt không giấu giếm gì nhau, Lý niệm tương đồng... Nghe thật châm biếm!
Còn có áo tàng hình, Harry nghĩ. Dumbledore đã lấy đi áo tàng hình, đây là tại sao? Pháp sư vĩ đại như Dumbledore không cần áo tàng hình cũng có thể ẩn thân. Hắn lại nghĩ tới hắn, Ron, Hermione từng đưa ra một suy đoán không đáng tin, Bảo bối Tử thần... Chiếc áo tàng hình trong tay người em út...
Nếu Dumbledore khi còn trẻ đã nói chuyện rất vui vẻ với một người có chí hướng lập nên trật tự mới lấy phù thủy làm chủ đạo, vậy bọn họ có phải hay không đối với Bảo bối Tử thần trong truyền thuyết có thể trở thành chủ nhân của Tử thần cảm thấy hứng thú? Đồng thời thành lập thống trị vĩnh hằng, giống như Voldemort? Harry cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của chính mình, sao hắn có thể đem Dumbledore và Voldemort đặt ngang hàng? Nhưng hắn rất khó tìm được lý do giải vây, cũng rất khó không để cho mình sản sinh một ý nghĩ muộn màng: Nếu Dumbledore không lấy đi áo tàng hình, có phải gia đình bọn họ sẽ không phải chết?
Harry cố chấp lờ đi việc Dumbledore, giáo sư Haipu, giáo sư Moody đều đã từng nhìn thấu sự thật về áo tàng hình, ôm lấy khả năng vĩnh viễn không cách nào nghiệm chứng, gắt gao không buông, nhiều lần biến hóa giữa hi vọng và căm ghét. Hắn chôn giấu tất cả những điều này ở tận đáy lòng, dùng Bế quan Bí thuật khóa chặt, mãi đến khi đối thoại với Hermione, mới không nhịn được bộc phát.
Hắn cảm giác oán hận chảy xuôi trong mạch máu, hắn nóng bỏng nhìn Ron và Hermione, xem đi, hiệu trưởng Dumbledore không hề tốt đẹp như chúng ta tưởng tượng... Hắn từ vẻ mặt sắp sụp đổ của Ron và Hermione cảm thấy từng trận khoái ý.
"Harry," Hermione muốn nói lại thôi, "Ta biết đây quả thật là khó mà tin nổi, nhưng có thể lý giải ——"
"Có thể lý giải?" Harry hét lớn, "Có thể —— lý giải —— cậu biết hắn ——"
"Đúng vậy, ta biết." Hermione bực bội mất tập trung vuốt tóc, đi qua đi lại trong phòng sinh hoạt, "Ta biết... Người tài hoa hơn người đều có rất nhiều ý nghĩ, càng không cần phải nói ở độ tuổi sức sáng tạo mạnh nhất của bọn họ, có mấy người so với điều này còn thái quá hơn nhiều..."
"Cậu nói ai?" Harry đột nhiên hỏi.
"Cái gì ——"
"Cậu nói có mấy người so với Dumbledore còn thái quá hơn nhiều, ta không nghĩ ra được ——"
"Cái đó không quan trọng!" Hermione tức giận nói, "Chúng ta đều rõ ràng hiệu trưởng Dumbledore hiện đang ngồi trong phòng làm việc của hiệu trưởng, hắn không tham dự bất kỳ diễn thuyết hay hành động hung ác nào của Grindelwald, ngược lại, hắn đã ngăn cản hắn."
"Hắn đã lấy đi áo tàng hình." Harry nghiến răng, cố chấp nói.
"Ai, ta... Ta rất xin lỗi, ta biết trong lòng cậu khó chịu, Harry, thế nhưng chúng ta đều biết áo tàng hình không ngăn được Vol, Voldemort, vận mệnh của bọn họ từ khi Đuôi Trùn phản bội đã định trước ——"
"Ta! Không! Tin! Vận! Mệnh!" Harry gào lớn, tiếng thở hồng hộc của hắn vì phẫn nộ mà biến dạng.
Hermione cẩn thận liếc nhìn hắn, dùng ánh mắt ra hiệu Ron giúp đỡ, Ron còn giống như không từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại. Hắn vắt hết óc nói: "Đúng vậy, Harry, ta cho rằng Hermione có đạo lý..."
"Câu nào có đạo lý?" Harry nói từ trong kẽ răng.
"Chính là, chính là... ý nghĩ của thiên tài đều khác với tất cả mọi người, bọn họ đều rất trưởng thành sớm, tỷ như giáo sư Haipu, đương nhiên còn có cậu ——" Ron từ từ nói.
"Ta?" Harry khó mà tin nổi nhìn Ron, lửa giận trong lòng kỳ quái hạ thấp một điểm, tuyệt đối không phải là do Ron gọi hắn là thiên tài, này quá hoang đường.
"Không sai, chính là cậu." Ron ngữ khí trôi chảy không ít, nhưng tốc độ nói vẫn như cũ rất chậm, nghe như là hiện biên.
"Không có đứa trẻ cùng lứa nào trải qua nhiều hơn cậu, nói không khách khí, ngay cả Dumbledore..." Hắn mím môi, vẫn không nói ra lời gì không khách khí, "Cậu coi một trong những phù thủy mạnh nhất thế giới là mục tiêu truy đuổi, lại nhiều lần thất bại âm mưu của hắn, cậu còn thành lập Thần Sáng quân dự bị ——"
"Thành tích của ta ——" Harry há miệng.
"Nói thật, cũng rất thái quá. Ta sưu tập thẻ chocolate ếch, cậu biết Andros the Invincible chứ? Hắn nổi tiếng với việc gọi ra Thần Hộ Mệnh thực thể cỡ người khổng lồ, mà cậu ở tuổi mười lăm đã làm được ——"
"Ta mượn ma văn ——"
"Ít nhất hiện tại trừ giáo sư Haipu, còn những người khác không công khai biểu diễn qua, có đúng hay không? Còn có năng lực thực chiến, cậu hiện tại đã vượt qua trình độ Thần Sáng thông thường, cậu trong khi huấn luyện đánh bại Sirius, cho nên hắn đi học đều không tiện điểm danh cậu..."
"Đó là luận bàn." Mặt Harry có chút đỏ.
Ron vỗ vai hắn, "Harry, cậu biết những học sinh tốt nghiệp khác nói thế nào về cậu không? Học sinh lãnh tụ hoàn toàn xứng đáng. Trừ cậu ra, không ai dám thừa nhận như vậy."
"Rất xin lỗi," Hermione lạnh lùng nói chen vào, "Ta chưa từng nghe tới thuyết pháp này."
"Bởi vì cậu không phải học sinh tốt nghiệp." Ron không chút nghĩ ngợi nói, "Collins nói cho ta, còn có video thu lại hai cuộc tranh tài sau, cậu không biết bán chạy đến mức nào... Harry, danh tiếng của cậu không hề nhỏ, không chỉ là vì vết sẹo trên trán. A, nói đến, ta cũng rất nổi danh, có fan viết thư cho ta..."
Harry và Hermione trừng hắn.
Ron ngượng ngùng nói: "Đương nhiên không sánh được với fan của cậu, nhưng ta còn có thể trách nặng cái gì đây?"
Harry cảm thấy vô cùng quái dị, hắn không biết đề tài đã rẽ sang việc hắn có phải là thiên tài hay không, nhưng không thể nghi ngờ oán hận của hắn đối với Dumbledore đã giảm đi rất nhiều, mù mịt đè nén ở đáy lòng mấy ngày nay đã tan biến không ít.
"Cứ cho là các cậu nói có lý, nhưng ít nhất nói rõ hiệu trưởng Dumbledore cũng sẽ mắc sai lầm." Hắn cứng rắn nói.
"Ta nghĩ ra một ý kiến hay." Hermione nói.
Harry nhìn nàng, hỏi: "Là cái gì?" Nhưng trong lòng không báo hi vọng quá lớn.
"Viết một phong thư." Khóe miệng Hermione hơi nhếch lên, nàng lấy ra giấy da dê trống không và bút lông chim từ trong túi sách, đũa phép run lên, bút lông chim tự động viết chữ lên giấy da dê, đó là một thủ pháp hoàn toàn khác với bút tích của Hermione.
Harry và Ron chen sang hai bên cạnh nàng, nhìn thấy câu đầu tiên là —— Felix thân mến, hai người kinh ngạc há to mồm.
"Felix thân mến," Felix vẻ mặt cổ quái xem trước mắt thư, hắn cho rằng mình cả đời này đều không nhận được tin tức của nữ sĩ Jean, hắn tiếp tục đọc ——
"Xin tha thứ cho ta mạo muội gửi thư, phong thư trước ta thái độ có chút bi quan, có điều tình huống từ từ tốt lên.
Tuy rằng tình cảnh khó khăn còn chưa qua đi, nhưng ta tin chắc tương lai sẽ trở nên tốt hơn. Gần đây trong đầu ta đều là bốc lên rất nhiều tư tưởng kỳ diệu, chúng nó như là một ngàn con Billywig tranh luận không ngớt, có thể đem cố sự trong đầu cải biên thành một quyển sách sẽ rất được hoan nghênh?
Ta không cho là mình sẽ trở thành một tác giả, nhưng cố sự này bên trong nhân vật phảng phất có sự sống, phát sinh ở trên người bọn họ vấn đề khó đồng dạng quấy nhiễu ta, thật giống như bọn họ ở trên thực tế chân thực tồn tại. Ta vô cùng cần thiết quý giá ý kiến, nếu như ngươi đồng ý...
Cố sự phát sinh ở một trấn nhỏ khép kín xa xôi, trấn trưởng là một trưởng giả đức cao vọng trọng, hắn tham gia qua chiến tranh, tự tay bắt lấy hải tặc khiến người nghe tiếng đã sợ mất mật, sau đó hắn trở lại trấn nhỏ, trở thành người giám hộ bình dân của trấn nhỏ, cư dân trấn nhỏ đều rất tôn kính hắn.
Nhưng cũng có số ít một ít gia hỏa đã từng rất có thế lực cho rằng lão trấn trưởng xúc động lợi ích của bọn họ, bọn họ tụ tập bên cạnh một đầu mục tàn bạo tà ác, muốn lật đổ lão trấn trưởng, một lần nữa thu được địa vị cao quý trước kia.
Trong tiệm dược liệu trên trấn có một nam hài, hàng xóm của hắn có một nữ hài nhiệt tình rộng rãi, tuổi bọn họ tương đồng, sau đó trở thành bạn tốt.
Đến trường sau, nam hài và nữ hài tuy rằng không thể phân đến chung lớp, nhưng bọn họ hữu nghị vẫn ở duy trì. Trong khoảng thời gian này ở nam hài trên người phát sinh hai chuyện lớn, hắn gia nhập một trường học đoàn thể, đoàn thể này đối với lý niệm của đội tà ác tàn phá xung quanh trấn nhỏ rất có hảo cảm, nữ hài vẫn khuyên nam hài rời đi, nhưng nam hài muốn thu được danh vọng, vẫn không đồng ý. Một chuyện khác, ở tới gần tốt nghiệp hai năm đó, hắn và cô gái kia nháo tách.
Sau khi tốt nghiệp, nam hài bí mật gia nhập tổ chức phạm tội, nữ hài thì lại thành một cảnh sát, cũng cùng người theo đuổi kia kết hôn. Nữ hài và người theo đuổi mấy lần thất bại âm mưu của hỏa tà ác, điều này chọc giận đầu mục của đội, hắn tự mình động thủ sát hại bọn họ, chỉ lưu lại một đứa trẻ.
Ngày hôm sau, đầu mục tà ác kia cũng mất tích, cư dân trấn nhỏ reo hò nhảy nhót. Đang tiến hành thẩm phán, trấn trưởng đứng ra che chở nam hài. Nói hắn xác thực từng là thành viên của đội, nhưng ở một thời gian nào đó hắn biết được chính mình sai lầm, làm nằm vùng.
Nam hài trở thành lão sư duy nhất của trường học trên trấn, cứ như vậy qua mười mấy năm, con mồ côi của nữ hài cũng đến tuổi đi học. Đứa bé này bởi vì cha mẹ song vong, bị trấn trưởng bí mật gửi nuôi ở nhà thân thích của nữ hài, tuổi thơ trải qua rất bi thảm, hắn vẫn cho là chính mình sẽ xúc cả đời phân trâu, không nghĩ tới dĩ nhiên nhận được thư thông báo của trường học.
Đứa bé này mang theo to lớn vui sướng đi vào trường học, kết quả lại gặp phải nam hài có cùng bất hạnh tuổi thơ với hắn —— hiện tại là lão sư —— căm thù, ta không biết tại sao, có thể là đứa bé này luôn có thể làm cho nam hài liên tưởng đến cha của hắn?
Đứa bé này thể hiện ra thiên phú vận động rất mạnh, có thể sau đó sẽ trở thành một cảnh sát trưởng ưu tú. Lúc này, tổ chức phạm tội mai danh ẩn tích mười mấy năm quay đầu trở lại, con mồ côi của nữ hài muốn báo thù cho cha mẹ, cho nên vẫn trăm phương ngàn kế sưu tập tin tức của đầu mục kia. Hắn biết quay đầu trở lại đầu mục tìm tới vũ khí mới, còn phải biết đầu mục sở dĩ lần trước không chết, là bởi vì hắn dùng tài liệu quý giá chế tạo áo giáp kiên cố, mà áo giáp như vậy tổng cộng có sáu cái...
Gần đây đứa bé này phát hiện lão sư vẫn nhằm vào hắn hành tung quỷ bí, có thể cũng đang điều tra bí mật của áo giáp. Điều này rất không bình thường —— bởi vì trấn trưởng không chỉ đã sớm biết nguyên nhân bất tử của đầu mục, còn tự tay hủy diệt vài kiện áo giáp —— cho nên lão sư này tuyệt đối là cõng lấy trấn trưởng một mình điều tra.
Đứa bé này trong lòng có quá nhiều nghi hoặc, hắn không biết lão sư có thái độ ác liệt với hắn là tốt hay xấu, nếu là người tốt, tại sao vi phạm mệnh lệnh của trấn trưởng? Đặc biệt là gần đây đứa bé này còn phát hiện trấn trưởng khi còn trẻ cũng phạm qua sai lầm, hình tượng trí tuệ và mỹ đức trong lòng hắn lung lay sắp đổ..."
Felix đặt thư xuống, cười đến tương đối hài lòng. Warren kỳ quái nhìn hắn.
"Ai nha, bí mật của ai đó sắp không giấu được." Hắn nhìn con cú tuyết đang chờ hồi âm, hỏi: "Ngươi tên là Pigwidgeon?"
Hedwig rất không tình nguyện đáp một tiếng trầm thấp, dúi đầu vào trong cánh.
------ lời ngoài lề ------
Trong nguyên tác, thư Harry tìm thấy chỉ có nửa đoạn, nửa đoạn còn lại dưới đây là ta bổ sung. Ta cố gắng giảm bớt số lượng từ của bộ phận này trong chính văn, nguyên văn như sau:
Chân Nhồi Bông thân mến:
Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã gửi quà sinh nhật cho Harry! Đây là món đồ chơi mà nó thích nhất. Mới một tuổi đã có thể cưỡi chổi đồ chơi bay qua bay lại, trông nó rất vui vẻ. Ta gửi kèm một tấm ảnh để ngươi xem xem. Ngươi biết chiếc chổi nhỏ chỉ có thể cách mặt đất hai thước Anh, nhưng Harry suýt chút nữa đâm chết con mèo nhỏ, còn suýt đánh nát một cái bình hoa khó coi, đó là Petunia đưa cho ta quà giáng sinh (không phải oán giận). Đương nhiên, James cảm thấy chơi rất tốt, nói đứa nhỏ này sẽ trở thành ngôi sao Quidditch tiếp theo, nhưng chúng ta phải thu lại tất cả đồ trang sức, đồng thời phải luôn nhìn nó khi nó bay.
Chúng ta làm một bữa tiệc trà sinh nhật rất yên tĩnh, chỉ có lão Bathilda tại chỗ, bà ấy vẫn đối với chúng ta rất tốt, cũng đặc biệt sủng ái Harry. Rất đáng tiếc ngươi không thể tới, nhưng Hội Phượng Hoàng là vị trí thứ nhất, lại nói Harry nhỏ như thế cũng không hiểu sinh nhật! James có chút buồn bực vì bị nhốt ở đây, hắn cố gắng không thể hiện ra, nhưng ta nhìn ra được —— áo tàng hình còn ở chỗ Dumbledore, cho nên không có cơ hội ra ngoài. Nếu ngươi có thể đến, hắn sẽ vui biết bao. Tiểu Trùng cuối tuần trước đã tới, ta cảm thấy hắn tâm trạng sa sút, nhưng có thể là do tin tức về vợ chồng McKinnon đi. Ta nghe xong cũng khóc cả đêm.
Bathilda thường hay qua đây, bà ấy là một lão thái thái thú vị, kể rất nhiều chuyện về Dumbledore, thật không tưởng tượng nổi. Ta không biết bản thân hắn nghe được có vui hay không! Nói thật, ta không biết nên tin bao nhiêu, rất khó tin Dumbledore
Bên trong phòng sinh hoạt câu lạc bộ, Harry, Ron và Hermione đấu khẩu kịch liệt, lời lẽ sắc bén như dao kiếm.
"Harry, chúng ta tốt nhất không nên suy đoán lung tung, còn nhớ không, năm thứ nhất cậu từng cho rằng giáo sư Snape có kế hoạch trộm viên đá phù thủy, nhưng thật ra hắn lại giám sát Quirrell. Hắn còn bảo vệ cậu khi Quirrell tìm cách làm cậu ngã khỏi chổi bay."
Hermione dùng phép thuật khóa cửa, lại niệm thêm mấy câu thần chú gây nhiễu, để bọn họ có thể thoải mái bàn luận về những đề tài nguy hiểm kia.
"Ta biết." Harry buồn bã nói.
"Còn có năm thứ hai ——"
"Cảm ơn cậu đã nhắc đến năm thứ hai, hắn vừa khai giảng đã muốn đuổi học ta và Ron, đừng nói là hắn muốn bảo vệ ta, Hermione, mạch não của hắn chắc không thần bí mà nối liền với Dobby, huống hồ khi đó hắn cũng không biết mật thất sẽ bị mở ra."
"Há, ạch..." Hermione có chút đuối lý, "Năm thứ ba, hắn đứng về phía chúng ta..."
"Cần phải phát cho hắn một cái huy hiệu sao? Cảm ơn hắn đã không thông đồng với bọn Giám ngục?" Harry bực bội nói: "Hermione, sao cậu cứ nói đỡ cho hắn? Hắn đã từng là một Tử thần Thực tử!"
Hermione im lặng vài giây, "Thế nhưng hiệu trưởng Dumbledore đã biện hộ cho hắn, là cậu chính miệng nói cho chúng ta, Harry, còn nhớ không? Cậu đã thấy trong chậu Tưởng ký..."
"Hắn —— cũng —— không đáng —— tin nhiệm." Harry nghiến răng nói.
"Ai?"
Harry không nói gì.
Ron và Hermione bất an nhìn hắn, "Cậu nói hiệu trưởng Dumbledore —— sao cậu lại nghĩ như thế ——"
Harry im lặng.
Trong lòng hắn giấu một bí mật to lớn, đè nén đến mức hắn không thở nổi, hắn không biết có nên nói cho Ron và Hermione hay không. Bí mật này không liên quan đến Snape, nhưng có liên quan đến hiệu trưởng Dumbledore. Trong lá thư Sirius đưa cho hắn, hắn biết được một sự thật khiến hắn chấn động vô cùng.
"Gần đây cậu có gặp ác mộng không, Harry?" Hermione nhẹ giọng hỏi, nàng nhìn về phía Ron, Ron lắc đầu, tỏ vẻ mình không biết gì cả.
"Không có." Harry nói mà không có biểu cảm gì, nhưng Ron và Hermione trông càng lo lắng hơn. Harry trong lòng do dự mãi, hắn lấy ra một lá thư từ trong túi, đưa cho Hermione.
Hermione lập tức đọc lên:
"Chân Nhồi Bông thân mến ——" nàng dừng lại, "Đây là ai viết thư?"
"Mẹ ta," Harry nói, "Tiếp tục đọc đi."
"À, được rồi.
Chân Nhồi Bông thân mến:
Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã gửi quà sinh nhật cho Harry! Đây là món đồ chơi mà nó thích nhất. Mới một tuổi đã có thể cưỡi chổi đồ chơi bay qua bay lại, trông nó rất vui vẻ. Ta gửi kèm một tấm ảnh để ngươi xem.
Rất đáng tiếc ngươi không thể tới...
James có chút buồn bực vì bị nhốt ở đây, hắn cố gắng không thể hiện ra, nhưng ta nhìn ra được —— áo tàng hình còn ở chỗ Dumbledore, cho nên không có cơ hội ra ngoài. Nếu ngươi có thể đến, hắn sẽ vui biết bao.
Tiểu Trùng cuối tuần trước đã tới, ta cảm thấy hắn tâm trạng sa sút, nhưng có thể là do tin tức về vợ chồng McKinnon. Ta nghe xong cũng khóc cả đêm.
Bathilda thường hay qua đây, bà ấy là một lão thái thái thú vị, kể rất nhiều chuyện về Dumbledore, thật không tưởng tượng nổi. Ta không biết bản thân hắn nghe được có vui hay không! Nói thật, ta không biết nên tin bao nhiêu, rất khó tin Dumbledore đã từng quen biết Hắc Ma Đầu tàn phá châu Âu Gellert Grindelwald, bọn họ còn vì lý niệm tương đồng mà trở thành bạn tốt!
Nhưng Bathilda nói mình là bác chồng của Grindelwald, nếu chuyện này là thật, thì chuyện khác cũng rất khó làm bộ, dù sao bà ấy thật sự không cần thiết phải nói dối. Bà ấy còn tiết lộ một chi tiết nhỏ, câu nói sau này bị Grindelwald đem ra làm cái cớ biện hộ cho mọi hành động hung ác của hắn, cũng khiến hắn danh tiếng dần lên cao khẩu hiệu —— Vì lợi ích lớn lao hơn, nghe nói ban đầu xuất hiện trong lá thư Dumbledore viết cho bạn thân Grindelwald, thật khó mà tin nổi.
Còn có chuyện càng không thể tưởng tượng nổi, thứ ta không thể tiết lộ trong thư, có lẽ chúng ta không nên trách nặng một người trẻ tuổi mười bảy tuổi. Nghĩ lại mà xem, chúng ta khi đó ngốc nghếch thế nào, James đến giờ còn cho rằng cả thế giới đều phải biết Quidditch!
Viết đến đây thôi, ta nghe thấy Harry đang khóc náo loạn, hi vọng không phải là do James quá tẻ nhạt, bằng không ta sẽ mạnh tay gõ đầu hắn...
Lily."
Harry thấy Ron và Hermione tràn ngập khiếp sợ, hầu như giống hệt hắn lần đầu tiên nhìn thấy phong thư này, một giây trước hắn còn cảm nhận được ánh mắt dịu dàng chưa từng xuất hiện trong ký ức của hắn qua nét chữ của mẹ, một giây sau liền bị sự thật lạnh lẽo kéo về hiện thực. Tim hắn như bị xé làm đôi, một nửa là nhảy nhót, thương cảm, hắn biết được bọn họ đã từng có một con mèo, Sirius đã mua cho hắn chiếc chổi bay đầu tiên, mẹ của hắn giống như mọi người nói với hắn, dịu dàng lương thiện, có thể còn có chút đa sầu đa cảm...
Nhưng nửa kia, Harry không biết nên miêu tả tâm trạng của hắn thế nào, hắn tiếp xúc được một Dumbledore chân thật hơn, đó là Dumbledore mười bảy tuổi, chỉ kém hắn hiện tại hai tuổi. Nhưng lúc đó Dumbledore đã cùng Hắc Ma Đầu Gellert Grindelwald, kẻ sau này đã định trước muốn bộc lộ tài năng, trở thành bạn tốt không giấu giếm gì nhau, Lý niệm tương đồng... Nghe thật châm biếm!
Còn có áo tàng hình, Harry nghĩ. Dumbledore đã lấy đi áo tàng hình, đây là tại sao? Pháp sư vĩ đại như Dumbledore không cần áo tàng hình cũng có thể ẩn thân. Hắn lại nghĩ tới hắn, Ron, Hermione từng đưa ra một suy đoán không đáng tin, Bảo bối Tử thần... Chiếc áo tàng hình trong tay người em út...
Nếu Dumbledore khi còn trẻ đã nói chuyện rất vui vẻ với một người có chí hướng lập nên trật tự mới lấy phù thủy làm chủ đạo, vậy bọn họ có phải hay không đối với Bảo bối Tử thần trong truyền thuyết có thể trở thành chủ nhân của Tử thần cảm thấy hứng thú? Đồng thời thành lập thống trị vĩnh hằng, giống như Voldemort? Harry cảm thấy xấu hổ vì suy nghĩ của chính mình, sao hắn có thể đem Dumbledore và Voldemort đặt ngang hàng? Nhưng hắn rất khó tìm được lý do giải vây, cũng rất khó không để cho mình sản sinh một ý nghĩ muộn màng: Nếu Dumbledore không lấy đi áo tàng hình, có phải gia đình bọn họ sẽ không phải chết?
Harry cố chấp lờ đi việc Dumbledore, giáo sư Haipu, giáo sư Moody đều đã từng nhìn thấu sự thật về áo tàng hình, ôm lấy khả năng vĩnh viễn không cách nào nghiệm chứng, gắt gao không buông, nhiều lần biến hóa giữa hi vọng và căm ghét. Hắn chôn giấu tất cả những điều này ở tận đáy lòng, dùng Bế quan Bí thuật khóa chặt, mãi đến khi đối thoại với Hermione, mới không nhịn được bộc phát.
Hắn cảm giác oán hận chảy xuôi trong mạch máu, hắn nóng bỏng nhìn Ron và Hermione, xem đi, hiệu trưởng Dumbledore không hề tốt đẹp như chúng ta tưởng tượng... Hắn từ vẻ mặt sắp sụp đổ của Ron và Hermione cảm thấy từng trận khoái ý.
"Harry," Hermione muốn nói lại thôi, "Ta biết đây quả thật là khó mà tin nổi, nhưng có thể lý giải ——"
"Có thể lý giải?" Harry hét lớn, "Có thể —— lý giải —— cậu biết hắn ——"
"Đúng vậy, ta biết." Hermione bực bội mất tập trung vuốt tóc, đi qua đi lại trong phòng sinh hoạt, "Ta biết... Người tài hoa hơn người đều có rất nhiều ý nghĩ, càng không cần phải nói ở độ tuổi sức sáng tạo mạnh nhất của bọn họ, có mấy người so với điều này còn thái quá hơn nhiều..."
"Cậu nói ai?" Harry đột nhiên hỏi.
"Cái gì ——"
"Cậu nói có mấy người so với Dumbledore còn thái quá hơn nhiều, ta không nghĩ ra được ——"
"Cái đó không quan trọng!" Hermione tức giận nói, "Chúng ta đều rõ ràng hiệu trưởng Dumbledore hiện đang ngồi trong phòng làm việc của hiệu trưởng, hắn không tham dự bất kỳ diễn thuyết hay hành động hung ác nào của Grindelwald, ngược lại, hắn đã ngăn cản hắn."
"Hắn đã lấy đi áo tàng hình." Harry nghiến răng, cố chấp nói.
"Ai, ta... Ta rất xin lỗi, ta biết trong lòng cậu khó chịu, Harry, thế nhưng chúng ta đều biết áo tàng hình không ngăn được Vol, Voldemort, vận mệnh của bọn họ từ khi Đuôi Trùn phản bội đã định trước ——"
"Ta! Không! Tin! Vận! Mệnh!" Harry gào lớn, tiếng thở hồng hộc của hắn vì phẫn nộ mà biến dạng.
Hermione cẩn thận liếc nhìn hắn, dùng ánh mắt ra hiệu Ron giúp đỡ, Ron còn giống như không từ trong khiếp sợ tỉnh táo lại. Hắn vắt hết óc nói: "Đúng vậy, Harry, ta cho rằng Hermione có đạo lý..."
"Câu nào có đạo lý?" Harry nói từ trong kẽ răng.
"Chính là, chính là... ý nghĩ của thiên tài đều khác với tất cả mọi người, bọn họ đều rất trưởng thành sớm, tỷ như giáo sư Haipu, đương nhiên còn có cậu ——" Ron từ từ nói.
"Ta?" Harry khó mà tin nổi nhìn Ron, lửa giận trong lòng kỳ quái hạ thấp một điểm, tuyệt đối không phải là do Ron gọi hắn là thiên tài, này quá hoang đường.
"Không sai, chính là cậu." Ron ngữ khí trôi chảy không ít, nhưng tốc độ nói vẫn như cũ rất chậm, nghe như là hiện biên.
"Không có đứa trẻ cùng lứa nào trải qua nhiều hơn cậu, nói không khách khí, ngay cả Dumbledore..." Hắn mím môi, vẫn không nói ra lời gì không khách khí, "Cậu coi một trong những phù thủy mạnh nhất thế giới là mục tiêu truy đuổi, lại nhiều lần thất bại âm mưu của hắn, cậu còn thành lập Thần Sáng quân dự bị ——"
"Thành tích của ta ——" Harry há miệng.
"Nói thật, cũng rất thái quá. Ta sưu tập thẻ chocolate ếch, cậu biết Andros the Invincible chứ? Hắn nổi tiếng với việc gọi ra Thần Hộ Mệnh thực thể cỡ người khổng lồ, mà cậu ở tuổi mười lăm đã làm được ——"
"Ta mượn ma văn ——"
"Ít nhất hiện tại trừ giáo sư Haipu, còn những người khác không công khai biểu diễn qua, có đúng hay không? Còn có năng lực thực chiến, cậu hiện tại đã vượt qua trình độ Thần Sáng thông thường, cậu trong khi huấn luyện đánh bại Sirius, cho nên hắn đi học đều không tiện điểm danh cậu..."
"Đó là luận bàn." Mặt Harry có chút đỏ.
Ron vỗ vai hắn, "Harry, cậu biết những học sinh tốt nghiệp khác nói thế nào về cậu không? Học sinh lãnh tụ hoàn toàn xứng đáng. Trừ cậu ra, không ai dám thừa nhận như vậy."
"Rất xin lỗi," Hermione lạnh lùng nói chen vào, "Ta chưa từng nghe tới thuyết pháp này."
"Bởi vì cậu không phải học sinh tốt nghiệp." Ron không chút nghĩ ngợi nói, "Collins nói cho ta, còn có video thu lại hai cuộc tranh tài sau, cậu không biết bán chạy đến mức nào... Harry, danh tiếng của cậu không hề nhỏ, không chỉ là vì vết sẹo trên trán. A, nói đến, ta cũng rất nổi danh, có fan viết thư cho ta..."
Harry và Hermione trừng hắn.
Ron ngượng ngùng nói: "Đương nhiên không sánh được với fan của cậu, nhưng ta còn có thể trách nặng cái gì đây?"
Harry cảm thấy vô cùng quái dị, hắn không biết đề tài đã rẽ sang việc hắn có phải là thiên tài hay không, nhưng không thể nghi ngờ oán hận của hắn đối với Dumbledore đã giảm đi rất nhiều, mù mịt đè nén ở đáy lòng mấy ngày nay đã tan biến không ít.
"Cứ cho là các cậu nói có lý, nhưng ít nhất nói rõ hiệu trưởng Dumbledore cũng sẽ mắc sai lầm." Hắn cứng rắn nói.
"Ta nghĩ ra một ý kiến hay." Hermione nói.
Harry nhìn nàng, hỏi: "Là cái gì?" Nhưng trong lòng không báo hi vọng quá lớn.
"Viết một phong thư." Khóe miệng Hermione hơi nhếch lên, nàng lấy ra giấy da dê trống không và bút lông chim từ trong túi sách, đũa phép run lên, bút lông chim tự động viết chữ lên giấy da dê, đó là một thủ pháp hoàn toàn khác với bút tích của Hermione.
Harry và Ron chen sang hai bên cạnh nàng, nhìn thấy câu đầu tiên là —— Felix thân mến, hai người kinh ngạc há to mồm.
"Felix thân mến," Felix vẻ mặt cổ quái xem trước mắt thư, hắn cho rằng mình cả đời này đều không nhận được tin tức của nữ sĩ Jean, hắn tiếp tục đọc ——
"Xin tha thứ cho ta mạo muội gửi thư, phong thư trước ta thái độ có chút bi quan, có điều tình huống từ từ tốt lên.
Tuy rằng tình cảnh khó khăn còn chưa qua đi, nhưng ta tin chắc tương lai sẽ trở nên tốt hơn. Gần đây trong đầu ta đều là bốc lên rất nhiều tư tưởng kỳ diệu, chúng nó như là một ngàn con Billywig tranh luận không ngớt, có thể đem cố sự trong đầu cải biên thành một quyển sách sẽ rất được hoan nghênh?
Ta không cho là mình sẽ trở thành một tác giả, nhưng cố sự này bên trong nhân vật phảng phất có sự sống, phát sinh ở trên người bọn họ vấn đề khó đồng dạng quấy nhiễu ta, thật giống như bọn họ ở trên thực tế chân thực tồn tại. Ta vô cùng cần thiết quý giá ý kiến, nếu như ngươi đồng ý...
Cố sự phát sinh ở một trấn nhỏ khép kín xa xôi, trấn trưởng là một trưởng giả đức cao vọng trọng, hắn tham gia qua chiến tranh, tự tay bắt lấy hải tặc khiến người nghe tiếng đã sợ mất mật, sau đó hắn trở lại trấn nhỏ, trở thành người giám hộ bình dân của trấn nhỏ, cư dân trấn nhỏ đều rất tôn kính hắn.
Nhưng cũng có số ít một ít gia hỏa đã từng rất có thế lực cho rằng lão trấn trưởng xúc động lợi ích của bọn họ, bọn họ tụ tập bên cạnh một đầu mục tàn bạo tà ác, muốn lật đổ lão trấn trưởng, một lần nữa thu được địa vị cao quý trước kia.
Trong tiệm dược liệu trên trấn có một nam hài, hàng xóm của hắn có một nữ hài nhiệt tình rộng rãi, tuổi bọn họ tương đồng, sau đó trở thành bạn tốt.
Đến trường sau, nam hài và nữ hài tuy rằng không thể phân đến chung lớp, nhưng bọn họ hữu nghị vẫn ở duy trì. Trong khoảng thời gian này ở nam hài trên người phát sinh hai chuyện lớn, hắn gia nhập một trường học đoàn thể, đoàn thể này đối với lý niệm của đội tà ác tàn phá xung quanh trấn nhỏ rất có hảo cảm, nữ hài vẫn khuyên nam hài rời đi, nhưng nam hài muốn thu được danh vọng, vẫn không đồng ý. Một chuyện khác, ở tới gần tốt nghiệp hai năm đó, hắn và cô gái kia nháo tách.
Sau khi tốt nghiệp, nam hài bí mật gia nhập tổ chức phạm tội, nữ hài thì lại thành một cảnh sát, cũng cùng người theo đuổi kia kết hôn. Nữ hài và người theo đuổi mấy lần thất bại âm mưu của hỏa tà ác, điều này chọc giận đầu mục của đội, hắn tự mình động thủ sát hại bọn họ, chỉ lưu lại một đứa trẻ.
Ngày hôm sau, đầu mục tà ác kia cũng mất tích, cư dân trấn nhỏ reo hò nhảy nhót. Đang tiến hành thẩm phán, trấn trưởng đứng ra che chở nam hài. Nói hắn xác thực từng là thành viên của đội, nhưng ở một thời gian nào đó hắn biết được chính mình sai lầm, làm nằm vùng.
Nam hài trở thành lão sư duy nhất của trường học trên trấn, cứ như vậy qua mười mấy năm, con mồ côi của nữ hài cũng đến tuổi đi học. Đứa bé này bởi vì cha mẹ song vong, bị trấn trưởng bí mật gửi nuôi ở nhà thân thích của nữ hài, tuổi thơ trải qua rất bi thảm, hắn vẫn cho là chính mình sẽ xúc cả đời phân trâu, không nghĩ tới dĩ nhiên nhận được thư thông báo của trường học.
Đứa bé này mang theo to lớn vui sướng đi vào trường học, kết quả lại gặp phải nam hài có cùng bất hạnh tuổi thơ với hắn —— hiện tại là lão sư —— căm thù, ta không biết tại sao, có thể là đứa bé này luôn có thể làm cho nam hài liên tưởng đến cha của hắn?
Đứa bé này thể hiện ra thiên phú vận động rất mạnh, có thể sau đó sẽ trở thành một cảnh sát trưởng ưu tú. Lúc này, tổ chức phạm tội mai danh ẩn tích mười mấy năm quay đầu trở lại, con mồ côi của nữ hài muốn báo thù cho cha mẹ, cho nên vẫn trăm phương ngàn kế sưu tập tin tức của đầu mục kia. Hắn biết quay đầu trở lại đầu mục tìm tới vũ khí mới, còn phải biết đầu mục sở dĩ lần trước không chết, là bởi vì hắn dùng tài liệu quý giá chế tạo áo giáp kiên cố, mà áo giáp như vậy tổng cộng có sáu cái...
Gần đây đứa bé này phát hiện lão sư vẫn nhằm vào hắn hành tung quỷ bí, có thể cũng đang điều tra bí mật của áo giáp. Điều này rất không bình thường —— bởi vì trấn trưởng không chỉ đã sớm biết nguyên nhân bất tử của đầu mục, còn tự tay hủy diệt vài kiện áo giáp —— cho nên lão sư này tuyệt đối là cõng lấy trấn trưởng một mình điều tra.
Đứa bé này trong lòng có quá nhiều nghi hoặc, hắn không biết lão sư có thái độ ác liệt với hắn là tốt hay xấu, nếu là người tốt, tại sao vi phạm mệnh lệnh của trấn trưởng? Đặc biệt là gần đây đứa bé này còn phát hiện trấn trưởng khi còn trẻ cũng phạm qua sai lầm, hình tượng trí tuệ và mỹ đức trong lòng hắn lung lay sắp đổ..."
Felix đặt thư xuống, cười đến tương đối hài lòng. Warren kỳ quái nhìn hắn.
"Ai nha, bí mật của ai đó sắp không giấu được." Hắn nhìn con cú tuyết đang chờ hồi âm, hỏi: "Ngươi tên là Pigwidgeon?"
Hedwig rất không tình nguyện đáp một tiếng trầm thấp, dúi đầu vào trong cánh.
------ lời ngoài lề ------
Trong nguyên tác, thư Harry tìm thấy chỉ có nửa đoạn, nửa đoạn còn lại dưới đây là ta bổ sung. Ta cố gắng giảm bớt số lượng từ của bộ phận này trong chính văn, nguyên văn như sau:
Chân Nhồi Bông thân mến:
Cảm ơn ngươi, cảm ơn ngươi đã gửi quà sinh nhật cho Harry! Đây là món đồ chơi mà nó thích nhất. Mới một tuổi đã có thể cưỡi chổi đồ chơi bay qua bay lại, trông nó rất vui vẻ. Ta gửi kèm một tấm ảnh để ngươi xem xem. Ngươi biết chiếc chổi nhỏ chỉ có thể cách mặt đất hai thước Anh, nhưng Harry suýt chút nữa đâm chết con mèo nhỏ, còn suýt đánh nát một cái bình hoa khó coi, đó là Petunia đưa cho ta quà giáng sinh (không phải oán giận). Đương nhiên, James cảm thấy chơi rất tốt, nói đứa nhỏ này sẽ trở thành ngôi sao Quidditch tiếp theo, nhưng chúng ta phải thu lại tất cả đồ trang sức, đồng thời phải luôn nhìn nó khi nó bay.
Chúng ta làm một bữa tiệc trà sinh nhật rất yên tĩnh, chỉ có lão Bathilda tại chỗ, bà ấy vẫn đối với chúng ta rất tốt, cũng đặc biệt sủng ái Harry. Rất đáng tiếc ngươi không thể tới, nhưng Hội Phượng Hoàng là vị trí thứ nhất, lại nói Harry nhỏ như thế cũng không hiểu sinh nhật! James có chút buồn bực vì bị nhốt ở đây, hắn cố gắng không thể hiện ra, nhưng ta nhìn ra được —— áo tàng hình còn ở chỗ Dumbledore, cho nên không có cơ hội ra ngoài. Nếu ngươi có thể đến, hắn sẽ vui biết bao. Tiểu Trùng cuối tuần trước đã tới, ta cảm thấy hắn tâm trạng sa sút, nhưng có thể là do tin tức về vợ chồng McKinnon đi. Ta nghe xong cũng khóc cả đêm.
Bathilda thường hay qua đây, bà ấy là một lão thái thái thú vị, kể rất nhiều chuyện về Dumbledore, thật không tưởng tượng nổi. Ta không biết bản thân hắn nghe được có vui hay không! Nói thật, ta không biết nên tin bao nhiêu, rất khó tin Dumbledore
Bạn cần đăng nhập để bình luận