Khai Cuộc Lưu Đày, Ta Được Cưng Chiều Ở Ác Nhân Cốc

Chương 83

"Lã thị, lát nữa ngươi cũng uống một chút đi, lúc đến nhà trên người ngươi cũng ướt sũng cả rồi, đừng để đứa nhỏ chưa qua khỏi hẳn lại theo đó mà ngã bệnh, đến lúc đó không ai có thể chăm sóc đứa bé cho ngươi đâu." Nói tuy khó nghe, nhưng Lã thị trong lòng lại ấm áp, đôi mắt cụp xuống đáp, "Vâng."
Cho uống xong Khương Thang, nước trong bếp cũng vừa đun sôi, đám phụ nhân nhà Tiểu Tô lại giúp đỡ cho đứa bé ngâm mình trong nước ấm. Lã thị ở bên cạnh cơ hồ không chen tay vào được.
Tháng bảy, mưa to trút xuống suốt nửa buổi chiều, đến cuối giờ Dậu Thân mới tạnh. Sắc trời dần tối, từ trong tiểu viện Tô gia truyền ra tiếng cười khanh khách, "Điềm Bảo! Bọn nhóc con! Ra đón Độc gia gia! Ai là người đầu tiên ra ngoài, người đó sẽ được ăn dầu bánh quẩy đầu tiên! Ây da thơm nức mũi, phía trên bọc lấy hạt mè, vừa mềm lại dẻo dầu bánh quẩy, không ra ta có thể một ngụm ăn sạch hết!"
Trong nhà chính đang buồn chán đến mức trên đầu mọc nấm, ba tiểu tử nghe thấy âm thanh không hẹn mà cùng đứng dậy, ba chân bốn cẳng xông ra ngoài viện, "Độc gia gia! Tiểu An tới rồi!"
"Con, con nhanh nhất! Độc gia gia, Tiểu Võ nhanh nhất!"
"Nói bậy, ta nhanh nhất! Độc gia gia, dầu bánh quẩy!"
Tô Lão Phụ trừng mắt nhìn bóng lưng đám nhóc con cười mắng, "Bên ngoài toàn là nước bùn, lát nữa không rửa chân sạch sẽ thì không được bước vào bậc cửa nhà chính!"
"Rửa cái gì mà rửa, trong nhà chính cũng không khá hơn bên ngoài là bao! Trong phòng nước đọng lại có thể dùng để rửa chân được rồi!" Đỉnh đầu tổ chim, lão đầu tử tay mang theo túi giấy dầu, dẫn theo ba cái đuôi nhỏ nghênh ngang vào nhà, nhìn thấy đôi mắt mệt mỏi của Tiểu Điềm Bảo, lập tức làm bộ mặt hung dữ, "Sao không có tinh thần thế? Nhất định là hôm nay không ai dẫn con ra ngoài đi dạo rồi, nào, đi cùng Độc gia gia! Vừa hay hôm nay ta mua một cái lò luyện dược lớn, đem con bỏ vào trong lò luyện một chút, không chừng có thể luyện ra Điềm Bảo hoàn!"
Tô An người nhỏ mà quỷ quái, móng vuốt nhỏ nắm lấy cái dầu bánh quẩy to bằng nắm đấm, ăn đến miệng dính đầy hạt mè, "Độc gia gia, người lại dọa người ta rồi, lần trước đi vào trong thành, đem da chó nói thành da người, con cùng Tiểu Văn, Tiểu Võ về nhà mấy ngày ban đêm không dám ngủ."
Độc Bất Xâm ôm Điềm Bảo vào trong иgự¢, móc ra bánh gạo đặc biệt mang cho nàng, đút cho tiểu nãi oa ăn, "Ây da, còn nói không dám ngủ, sáng sớm kêu không tỉnh cũng không biết là ai."
"Ba, tại sao muội muội lại được ăn khác với chúng con!"
"Bởi vì ba đứa các con không đáng tiền!"
Ngoài sân, lại có hai bóng người bước vào. Một người cao lớn oai hùng, tay ôm đao gãy, khí tức trầm ổn lạnh lẽo. Một người gầy gò rắn chắc, nụ cười rạng rỡ, thân thiết hiền hòa.
"Mẹ, con ở trong thành đổi được hai súc vải, quay đầu lại cho mẹ và cha mỗi người cắt một bộ quần áo mới, chỗ còn lại con và lão nhị chia nhau, người trong nhà ai cũng có phần!" Tô Đại ôm hai bó vải, vừa vào cửa đã lớn tiếng.
Tô Nhị ló đầu ra từ nhà bếp, "Lão đại, cha nói ra ngoài chờ các con, trên đường trở về không gặp sao?"
Tô Đại, "Không có ạ!"
Tô Lão Phụ lập tức sa sầm mặt, "Lão già này, không phải lại đến nhà người khác trốn cho thanh tĩnh rồi chứ!"
"Tránh cái gì mà thanh tịnh?" Tô Đại Vân vẫn mơ mơ hồ hồ, nhìn thấy phụ nhân lạ mặt bước ra từ nhà chính, "??"
Tô Nhị hạ giọng nhắc nhở, "Người nhà Đại Tô ở Đồ Nam Sơn!"
"......" Tô Đại lui lại một bước, thậm chí còn muốn quay người rời đi, ra bên ngoài tìm chỗ thanh tịnh. Mẹ hắn. Nhà Đại Tô còn nhìn chằm chằm nhà bọn hắn, giờ thì người ta đã vào tận cửa rồi, có thể không muốn vớt chút lợi lộc sao? Trong иgự¢ hắn đang ôm hai súc vải đó! Bên hông túi vải còn chứa một tảng sườn! Đây chẳng khác nào nói toạc ra cho người ta biết, nhà ta sống tốt lắm, các ngươi mau đến đây mà vơ vét đi!
Mắt Tô Đại láo liên, liếc thấy con gái đang vùi trong иgự¢ Độc Lão ăn bánh gạo. Vải vóc ném sang иgự¢ Đao Gãy, Tô Đại chạy tới chỗ con gái, "Điềm Bảo, cha trên đường trở về nhìn thấy trên mái hiên nhà Vương Bá Bá có chim sẻ! Cha dẫn con đi bắn chim nhé!"
Đao Gãy nhíu mày, "Vải vóc..."
"Đao Gãy đại nhân, vải vóc là do người mua, con suy đi nghĩ lại vẫn là không dám tự tiện nhận, hay là người trực tiếp đưa cho mẹ con đi!"
Tô Lão Phụ đen mặt, từng người một, hất nồi nhanh như chảo chớp!
Chương 70: Chuyện như thế này, súc sinh cũng không làm được.
Tô Đại chạy mất.
Độc Bất Xâm đuổi theo sau mông cướp bé con đi.
Ba con non lon ton chạy theo xem náo nhiệt.
Đao Gãy cũng xoay người trở về căn nhà lá sát vách, không đến giờ cơm sẽ không ở lại Tô gia lâu.
Trong nháy mắt, tiểu viện tử vừa nãy còn ồn ào hò hét lập tức trở nên yên tĩnh.
"Đường thẩm, vừa rồi hai vị kia là...?" Lã thị ánh mắt lấp lóe, dò hỏi.
Trước khi đến, lão gia đại phòng có nhắc qua, nói nhà Tiểu Tô có nương nhờ hai kẻ tài ba khi lưu vong. Một là Đao Gãy thân thủ bất phàm. Một là tà y không ai muốn trêu chọc.
"Là ở sát vách, vị lớn tuổi kia hiểu chút y thuật." Tô Lão Phụ liếc nhìn nàng một cái, không nói nhiều, mà cất giọng phân phó Tô Tú Nhi, "Tú Nhi, con đi xem Độc Lão chạy đi đâu rồi, tìm được thì hỏi xem Độc Lão có thể xem bệnh cho đứa nhỏ kia không. Vừa rồi ồn ào quá, ta chưa kịp nói người đã chạy mất rồi."
Tô Tú Nhi đáp lời rồi đi ra ngoài.
Lã thị biết lão phụ nhân không muốn nói nhiều, nên cũng thức thời không hỏi thêm nữa, nhưng trong lòng lại âm thầm kinh hãi. Hai người kia vậy mà lại ở sát vách nhà Tiểu Tô. Chỉ riêng tin tức này đã có nghĩa là chỉ cần sau này nhà Tiểu Tô không chuyển đi, thì có thể luôn có chỗ dựa vững chắc.
Hơn nữa, qua lần tiếp xúc ngắn ngủi vừa rồi, đã có thể thấy thái độ của hai người kia đối với nhà Tiểu Tô, là rất thân cận. Nếu không thì với việc nhà Tiểu Tô bị lưu vong tới, làm sao có gan cùng hai người kia cười nói tự nhiên được?
Hai nhà ở sát vách, bên này yên tĩnh, bên kia liền náo nhiệt.
Nói muốn dẫn con gái đi bắn chim, Tô Đại vừa ra khỏi nhà, gót chân liền chuyển hướng sang sát vách, liếc nhìn cha đang ngồi xổm dưới mái hiên, nghe nói đi đón bọn hắn. Phụ tử bốn mắt nhìn nhau, riêng phần mình xấu hổ ho một tiếng.
Còn chưa kịp nói chuyện, Độc Bất Xâm dẫn theo ba con non, Đao Gãy theo sát phía sau, đều trở về.
"Ôi, trốn ở đây sao. Từng người một, nhà ta thành nơi tránh nạn rồi à?" Độc Bất Xâm vừa mở miệng, hai cha con Tô Đại đồng thanh thở dài, chắp tay trước иgự¢ cầu xin tha thứ, "Đại Tô gia lần này sử dụng chính sách nhu binh. Lại phái phụ nhân và trẻ con đến cầu tình. Thật sự không chịu nổi, chúng con đến đây trốn một lát."
Bạn cần đăng nhập để bình luận