Pháp Sư Chi Thượng

Chương 84: Phi thuyền

“Chuyến thuyền 'Tháng trước đầu tháng' đến Bremen có phải là còn sớm hơn cả ngươi không?” Cao Đức cười nói. Hắn bước vào phòng, ngồi xuống cạnh lò sưởi trong tường chưa đốt. Pierre bưng hai tách trà nóng đến, ngồi đối diện Cao Đức.
“Thật sự là nhanh hơn ta, ta mãi đến gần giữa tháng mới xong xuôi mọi việc, mất những 14 ngày mới đến được Bremen.”
“Sao tự dưng ngươi lại vội vàng rời Hogan vậy?” Pierre tò mò hỏi, lộ trình của Cao Đức hoàn toàn nằm ngoài dự liệu của hắn.
Cao Đức cầm chén sứ lên, nhấp một ngụm trà, thật lòng đáp: “Lúc đó lời ngươi nhắc ta thấy rất có lý, sau khi về ta phát hiện, nồng độ ma lực ngoại ô Hogan đã tăng lên trên diện rộng, lại trùng với hai dấu hiệu mà địa mạch tạo ra.”
“Quan trọng nhất là, về sau ta còn phát hiện…” Cao Đức tường tận kể lại với Pierre việc phát hiện lối vào cống thoát nước.
"Ma Tác Thử à..." Pierre nghe xong đầu đuôi câu chuyện, không khỏi cảm khái: "Thủ phạm đứng sau màn lại là chúng nó."
“Ngươi nghe qua Ma Tác Thử rồi sao?” Cao Đức ngạc nhiên. Cái tên này hắn mới chỉ biết qua “Phong Linh Nguyệt Ảnh”.
“Trước kia có nghe qua đôi chút, đây là loài sinh vật địa mạch mới xuất hiện ở khu Aedirn, có quan hệ cộng sinh với một loài thực vật kỳ dị tên Huyết Thứ Đằng.” Pierre gật đầu. "Mắt Ma Tác Thử có khả năng thôi miên siêu phàm, nhưng bản thân lại không có sức sát thương lớn, chỉ cần tránh được ánh mắt thôi miên màu đỏ nó phát ra thì có thể dễ dàng đánh giết."
"Mà mắt của chúng lại là dược liệu ma thuật thông thường, một đôi mắt giá trị khoảng 3 đồng vàng."
“Vì bản thân chiến lực cực yếu, lại thêm mắt cực nhẹ, dễ dàng mang theo, tích tiểu thành đại, nên Ma Tác Thử tuy không đáng tiền bằng các loài sinh vật địa mạch cường hãn khác, nhưng vẫn là một trong những mục tiêu yêu thích của thợ săn.”
Điều này cũng dễ hiểu thôi, giống như xác Quật Địa Trùng, nhìn có vẻ đáng tiền hơn Ma Tác Thử nhiều, nhưng nếu không có đoàn xe đồng hành thì làm sao Cao Đức có cách mang về thành được? Còn Ma Tác Thử thì khác, đừng nói là đào một đôi mắt, dù mang cả con Ma Tác Thử cũng không nặng bao nhiêu.
“Một đôi mắt giá trị 3 đồng vàng?!” Cao Đức bị câu nói này ám ảnh, trong lòng chỉ cảm thấy “đau nhức”. Tại Hogan, một chiêu 【Hỏa Diễm Tiễn】 của hắn đã đánh tan ít nhất 7 con Ma Tác Thử trở lên. Đó chính là ít nhất 7 cặp mắt, tương đương với ít nhất 21 đồng Sean! 21 đồng vàng, cứ thế bị mình vứt bỏ uổng phí?
"Thôi không sao, ta phóng hỏa diễm thiêu chúng rồi, mắt chắc cũng cháy hết rồi, chắc không dùng được đâu" Cao Đức tự an ủi, trong lòng mới thoải mái hơn.
“Chỉ là Ma Tác Thử không phổ biến, chỉ sống ở nơi Huyết Thứ Đằng mọc thôi.” Pierre vẫn thật thà nói tiếp.
“Chúng là loài sinh vật địa mạch quần cư điển hình, cùng Huyết Thứ Đằng cộng sinh, đôi bên có lợi."
"Huyết Thứ Đằng thích hút máu vật sống, nhưng bản thân lại không di chuyển được, cần nhờ Ma Tác Thử thôi miên vật sống rồi dẫn đến cho nó hút máu.”
“Đáp lại, sau khi hút máu no, Huyết Thứ Đằng sẽ tiết ra huyết vụ để giúp Ma Tác Thử trưởng thành, tăng cường khả năng siêu phàm.”
“Mà Huyết Thứ Đằng lại là một trong những loài có sức chiến đấu mạnh nhất trong các sinh vật địa mạch cấp 0 hoàn.”
“Nếu Ma Tác Thử cho Huyết Thứ Đằng ăn đủ huyết trước khi nó trưởng thành, thì Huyết Thứ Đằng có khả năng còn tiến hóa lên sinh vật địa mạch cấp 1 hoàn.”
"Pháp sư muốn săn Ma Tác Thử để thu hoạch mắt thì không dễ tìm, đã thế còn phải đối mặt với uy hiếp từ Huyết Thứ Đằng, dù Huyết Thứ Đằng không thể di động nhưng vẫn có hạn chế."
"Cho nên so với rủi ro gặp phải khi săn các sinh vật địa mạch khác, thì tỉ lệ hiệu quả khi săn Ma Tác Thử vẫn khá cao."
"Chỉ tiếc, loài sinh vật địa mạch Ma Tác Thử trước đây vốn chỉ xuất hiện ở khu Aedirn, khiến đám pháp sư ở Bremen chúng ta chỉ biết ngậm ngùi ngưỡng mộ."
"Không ngờ hôm nay bọn chúng lại xuất hiện ở cống thoát nước Hogan." Pierre tặc lưỡi kinh ngạc: "Nếu ta trẻ hơn 20 tuổi thì đã giết ngược lại Hogan rồi."
Cao Đức nghe vậy, có chút đồng tình gật gù, một đàn Ma Tác Thử, ít nhất có cả trăm con, một đôi mắt 3 đồng vàng, vậy là lời mấy trăm đồng vàng rồi còn gì.
Tuy thực lực đơn lẻ của Ma Tác Thử không mạnh, nhưng nghĩ kỹ, muốn thu hoạch mắt Ma Tác Thử số lượng lớn thật không hề đơn giản. Dù gì thì đây là loài sinh vật địa mạch quần cư, kiến nhiều còn cắn chết voi mà. Hơn nữa còn không được dùng pháp thuật công kích có sức tàn phá quá lớn. Giống như Hỏa Diễm Tiễn vừa nãy, Ma Tác Thử thì chết nhưng mắt cũng tan tành, mất hết ý nghĩa săn bắn.
“Tiểu tử, thật tình nói cho ta nghe, bây giờ ngươi là pháp sư cấp bậc nào?” Pierre nhìn Cao Đức đánh giá một hồi, cẩn thận hỏi. Cấp bậc pháp sư, người ngoài rất khó dò, dù là pháp sư cấp cao đối với pháp sư cấp thấp cũng vậy.
Cao Đức ngập ngừng một chút, rồi trả lời: “Học đồ pháp sư cấp hai, tháng trước mới đột phá.”
“Học đồ pháp sư cấp hai.” Pierre lẩm bẩm: “Tuổi ngươi chưa quá 16 chứ?”
“Chưa.” Cao Đức lắc đầu, trên thực tế hắn năm nay mới 13.
“Thiên phú không tệ, sau này thăng lên pháp sư 1 hoàn cũng không phải là không có khả năng.” Pierre cảm thán. "Tuy ta không biết ngươi học được chút tài nghệ này từ đâu, nhưng nhìn kiến thức của ngươi, ta nghĩ ngươi không có đạo sư lại càng không thể nào xuất thân từ gia tộc pháp sư." Pierre nói thẳng thắn.
Tiếp xúc với Cao Đức nhiều lần như vậy, hắn đã sớm có một sự "thấu hiểu sâu sắc" về “kiến thức hạn hẹp” của Cao Đức rồi.
"Pháp sư hoang dã, muốn trở thành pháp sư 1 hoàn không dễ dàng đâu, ngươi..." Tiểu lão đầu cảm khái một tiếng, sau đó đứng dậy đi vào phòng khách, một lát sau cầm một cuốn sổ tay ra.
Ông trực tiếp đưa cuốn sổ tay cho Cao Đức: “Cầm về rảnh thì đọc thêm đi.”
Cao Đức ngạc nhiên hỏi: “Đây là gì?”
“Thời trẻ ta cũng mưu sinh bằng việc săn sinh vật địa mạch đấy thôi, đây là những tư liệu ta ghi chép về các sinh vật địa mạch.”
"Bao gồm tên cụ thể, hình dạng bề ngoài, đặc tính, năng lực siêu phàm, giá trị đại khái, bộ phận có giá trị của đủ loại sinh vật địa mạch"
Pierre xòe tay ra: "Tài liệu chi tiết về sinh vật địa mạch, chỉ có pháp sư cao hoàn, tổ chức pháp sư và chính phủ mới có, lại thường không bán, đây đều là do ta tự mò mẫm, ghi chép từng chút một đấy."
“Thời trẻ ta lấy săn sinh vật địa mạch làm chủ nghiệp những mười mấy năm, nhưng thực tế số lượng ghi chép các loài sinh vật địa mạch cũng không nhiều, cũng chỉ khoảng 20 loại.”
“Dù sao thực lực ta cũng có hạn, chỉ có thể chọn loại sinh vật địa mạch nào quen thuộc, dễ ra tay mà thôi.”
"Nhưng đây đều là những sinh vật địa mạch cấp 0 hoàn thường gặp ở Bremen, chắc vẫn sẽ có chút ích cho ngươi."
Cao Đức mừng rỡ như nhặt được bảo, đón lấy cuốn sổ tay: “Quá hữu ích luôn ạ.”
Không nói việc nếu gặp sinh vật địa mạch thì biết được đặc tính, năng lực và nhược điểm của đối phương sẽ mang lại lợi thế lớn như thế nào trong chiến đấu. Chỉ riêng việc phân tích giá trị của sinh vật địa mạch thôi đã đủ khiến cuốn sổ này đáng giá nghìn vàng. Nếu không, đối với Cao Đức mà nói, những việc kiểu như đứng trước bảo sơn nhãn châu Ma Tác Thử mà hoàn toàn không biết gì sẽ chắc chắn còn tiếp diễn.
Nếu không có đủ hiểu biết về sinh vật địa mạch, dù pháp lực có mạnh cũng không thể thực hiện tốt các hoạt động săn bắt. Nguy hiểm thì cao, mà lợi ích lại nhỏ.
Hai người ngồi trước lò sưởi, nghe tiếng người đi đường thỉnh thoảng vọng vào, nói chuyện với nhau rất lâu. Chủ yếu là Pierre kể về kinh nghiệm đi săn sinh vật địa mạch thời trẻ và một vài kinh nghiệm của bản thân. Đây có lẽ chính là cái gọi là khi người ta có tuổi thì thích hồi tưởng lại những năm tháng vàng son của mình với lớp trẻ chăng.
Cao Đức nghe say sưa, trong lòng vừa có mong chờ đối với việc đi săn sinh vật địa mạch, lại vừa cảm kích Pierre. Hắn với Pierre không thân không quen, quan hệ chỉ đơn thuần là giao dịch làm ăn, nhưng sự giúp đỡ mà Pierre mang lại thì nhiều vô kể.
“Hồi trẻ vẫn muốn ra ngoài nhìn ngắm, ví dụ như đi thánh Sean xem thử, tiếc là mãi không tìm được cách, có chút hối tiếc.” Thấy đã nói chuyện khá lâu, Pierre cũng chuẩn bị kết thúc cuộc trò chuyện vui vẻ này. “Giờ thì già rồi, tâm cũng già theo, lại cảm thấy an ổn sống ở một chỗ cũng tốt.”
“Muốn từ Bremen đi đến thánh Sean, không có cách nào đi thẳng sao?” Nhắc đến thánh Sean, Cao Đức cũng có thắc mắc, liền thuận chủ đề hỏi.
Hắn đến Bremen đã một tháng, trong thời gian đó cũng tìm kiếm không ít cách đi đến thánh Sean nhưng vẫn không có được chút thông tin nào.
“Bình thường muốn đến thánh Sean, chỉ có thể đi đường thủy.”
"Nhưng Bremen và thánh Sean lại không có đường thủy thông nhau, nên chỉ còn cách lòng vòng."
"Muốn đi từ trước đến giờ chưa có liên hệ trực tiếp với thánh Sean, ít nhất cũng phải đổi chuyến khoảng năm sáu lần."
"Rắc rối vậy sao......" Cao Đức chau mày.
"Nhưng nếu nói thẳng về cách giao tiếp thì cũng không phải là không có, chỉ là người bình thường không tiếp xúc được thôi.” Pierre đổi giọng, nói thêm. “Đó là cái gì?” Lòng hiếu kỳ của Cao Đức lập tức bị kích thích. “Phi thuyền.” Pierre thản nhiên đáp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận