Pháp Sư Chi Thượng
Chương 219: Hai cái leo núi thanh niên ( 2 )
Chương 219: Hai thanh niên leo núi (2)
Đưa cái người từ “trên trời” rơi xuống kia lật qua, nhìn rõ mặt mũi của hắn xong, Cao Đức đầu tiên là ngẩn người một chút. Nhìn khuôn mặt đã là lần thứ ba hắn nhìn thấy, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, hắn không khỏi lắc đầu. Tại sao lại là ngươi?
Lần này lại có lý do không thể không cứu rồi. Cao Đức hơi đến gần mũi miệng hắn, lại dùng ngón tay đặt nhẹ lên động mạch cổ của hắn. Sau khi xác nhận tim đập của người nọ vẫn còn, hơi thở vẫn bình thường, Cao Đức mới hơi yên tâm. Xem ra chỉ là tạm thời mất ý thức, đã hôn mê. Bất quá cả đoạn đường lăn xuống như vậy, không biết có bị nội thương gì không, lát nữa kiểm tra xem.
"Nhìn cũng không giống tân thủ gà mờ, sao đến cả chuyện thường thức trời gió lớn phải tránh gió cũng không biết?" Cao Đức nhỏ giọng lầm bầm một câu. Cũng không biết nên nói hắn xui xẻo hay là vận khí tốt. Bị gió lớn thổi bay đã đủ xui xẻo. Nhưng lại có thể chuẩn xác rơi trúng lều của hắn, ít nhiều cũng coi như có chút vận may. Nếu không thì cứ như vậy lăn xuống dưới, có khi đã không chỉ mất ý thức đơn giản thế này.
Cao Đức trước kiểm tra sơ qua vết thương cho gã này, kết quả phát hiện đến cả vết thương hở cũng không có. Xem ra khi gặp chuyện gã này đã dùng pháp thuật tự bảo vệ, hoặc là có đồ vật siêu phàm tự động phát huy tác dụng bảo hộ gì đó. Nếu không thì lăn xuống như vậy, làm sao cũng khó có khả năng không bị chút ngoại thương nào. Bất quá như vậy cũng tốt, nếu không thì với điều kiện tay chân hiện tại của hắn, nếu đối phương bị thương thật sự thì hắn cũng không làm gì để cứu giúp hiệu quả được.
Bên ngoài gió lớn vẫn đang gào thét thổi. Hoặc có lẽ không thể nói là bên ngoài nữa, vì đỉnh lều đã không còn, giờ nó thành cái lều lộ thiên rồi. Cao Đức nhẹ nhàng xoay đầu chàng thanh niên tuấn tú kia sang một bên, xác nhận trong miệng mũi hắn không bị tuyết đọng chặn, tạm thời chưa có nguy cơ ngạt thở, sau đó lại đặt chàng thanh niên đó lên trên túi ngủ của mình. Điều này là để tránh cho hắn trong trạng thái hôn mê tiếp xúc trực tiếp với nền đất tuyết lạnh cóng, khiến nhiệt độ cơ thể bị mất.
Flora mở to đôi mắt long lanh, nghiêm túc quan sát Cao Đức làm hết những điều này.
"Flora đại nhân hiếu học lắm sao?" Cao Đức cũng chú ý tới hành động này.
"Sau này nếu pháp sư cũng bị gió lớn thổi đi, Flora đại nhân cũng có thể làm thế này để cứu ngươi." Flora nghiêm túc nói.
Cao Đức dở khóc dở cười, "Flora đại nhân có lòng."
Hắn vốn định sẽ rót thêm cho thanh niên chút nước nóng. Nhưng hiện giờ thời tiết khắc nghiệt, không tìm đâu ra nhiên liệu, dù có nhiên liệu thì nhóm lửa cũng chỉ tắt ngấm trong giây lát. Không còn cách nào, Cao Đức đành phải cho thanh niên uống chút nước lạnh. Sau đó chính là chờ gió ngừng và thanh niên tỉnh lại.
Một lớn một nhỏ hai người cứ như vậy, trong chiếc lều không còn nóc, rơi vào sự chờ đợi gian nan.
Lại qua vài canh giờ, bắt đầu có bông tuyết rơi xuống.
"Hình như bắt đầu có tuyết rồi, pháp sư."
"Ừm."
"Nhưng chúng ta không có nóc."
"Flora đại nhân không sợ lạnh đúng không."
"Nhưng pháp sư sẽ sợ."
"...”
"Pháp sư, sao ngươi không nói gì?"
"Ta đang nghĩ, Flora đại nhân quả thực là có một trái tim thông tuệ."
"Có ý gì?"
"Flora đại nhân rất thông minh."
"Đương nhiên rồi."
Núi tuyết, gió lớn. Con người trước uy lực của tự nhiên, nhỏ bé như một hạt bụi. Nếu không có Flora làm bạn, đoạn đường này có lẽ thực sự quá cô độc rồi.
Trong lúc tiếng gió dần nhỏ lại, Cao Đức đang bận dọn dẹp tuyết đọng trong lều, chợt nghe một giọng nói có chút lạ lẫm nhưng lại có chút quen thuộc yếu ớt vang lên.
"Đây là... ở đâu?"
Cao Đức không ngừng công việc trong tay, cũng không quay đầu lại đáp: "Trong lều của ta."
"Lều...?" Chàng thanh niên có chút mơ hồ nhìn lên bầu trời không chút che đậy.
"Còn không phải nhờ công của ngươi sao, còn không biết xấu hổ mà nói." Cao Đức cạn lời.
Sau đó, hắn xoay người lại, trông thấy sắc mặt đối phương còn hơi tái nhợt. "Ngươi rốt cuộc đã tỉnh, bây giờ cảm thấy thế nào?" Hắn hỏi.
"Còn tốt." Duwe chống tay lên thân mình, khó nhọc ngồi dậy. Ánh mắt của hắn vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không giống như là một người vừa suýt chút nữa gặp phải tai ương. Sự bình tĩnh này lại có gì đó không tầm thường. Bình tĩnh có thể là mặt biển lặng không gợn sóng, sâu thẳm. Bình tĩnh cũng có thể là một vũng nước đọng, không có sức sống. Nhưng sự bình tĩnh của đối phương, lại giống như một tảng băng sơn, nhìn thì không chút lay động, nhưng thật ra lại rất đáng sợ.
Duwe làm sao cũng không thể ngờ rằng mình từ trong cơn hôn mê tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy lại là tên tân thủ gà mờ kia. Nói thật, hắn một chút cũng không muốn có bất cứ liên hệ gì với Cao Đức nữa. Nếu không phải vì so đo với kẻ mà mình lúc đầu cho là “tân thủ gà mờ” này, vì muốn bỏ xa Cao Đức, hắn đã không bỏ qua chỗ nghỉ chân, dù biết gió lớn sắp kéo đến mà vẫn tiếp tục leo lên. Kết quả là, sau khi rời khỏi điểm nghỉ chân đó, lại đi tiếp gần hai canh giờ đường, vậy mà không tìm thêm được điểm dừng chân nào thích hợp để tránh gió nữa. Sau đó, gió lớn ập đến. Bất đắc dĩ, hắn đành chọn một chỗ không quá tốt để tạm trú. Rồi sau đó, lại cực kỳ không may gặp phải một trận lở tuyết nhỏ. Mà “kẻ cầm đầu” chính là Cao Đức trước mắt đây. Duwe đương nhiên biết chuyện này không liên quan đến Cao Đức, tất cả đều do tự mình không đúng lúc thận trọng cùng kiêu ngạo mà ra, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc trong lòng hắn sinh ra một chút cảm xúc tức giận. Nhất là khi phát hiện mình lại còn được Cao Đức cứu, tâm tình của hắn càng trở nên phức tạp hơn. Người ta cứu mình, mình còn nổi nóng với người ta, đây tính là cái gì? Sự giáo dục và những lý niệm mà hắn hết lòng tuân thủ cho Duwe biết rõ ràng rằng cảm xúc của mình lúc này là sai lầm, nhưng hết lần này đến lần khác hắn lại không thể tránh khỏi cái tâm tình này. Loại mâu thuẫn này khiến sự bực bội trong lòng hắn càng sâu hơn. Đương nhiên, sự bực bội này là nhằm vào chính bản thân hắn.
"Nhìn ngươi cũng không phải tân thủ, sao lại không biết với thời tiết như vậy nên tìm chỗ tránh gió chứ? May là ngươi vận khí không tệ, rơi vào đúng lều của ta, nếu không thì có mà tha hồ chịu khổ đấy."
Sắc mặt Duwe hơi trầm xuống. Với thân phận của hắn, bị người ta dạy bảo như thế, là một trải nghiệm mới mẻ chưa từng có. Càng khó có thể chịu hơn là, đạo lý Cao Đức dạy bảo lại rất rõ ràng, khiến cho hắn không có cách nào phản bác lại được. Trừ khi hắn nói là do đối phương nên hắn mới nhất thời mất trí.
"Ta đã biết." Duwe buồn bã trả lời.
"Ngươi không thành tâm." Flora nhìn Duwe nói, nàng nhìn ra trong câu nói đó của Duwe có sự không cam tình nguyện.
Trong lòng Duwe khẽ giật mình, lúc này mới chú ý tới hiện trường còn có một bé con nữa. Tuy có chút lạ lẫm với Flora, nhưng cả đời này Duwe đã gặp qua quá nhiều chuyện lạ lùng. Cho nên hắn hiểu được, trên đời này có rất nhiều điều không biết, không thể gặp hết được, lại càng không thể có được tất cả.
"Flora đại nhân." Cao Đức gọi một tiếng.
"Flora đại nhân có một trái tim thông tuệ." Flora khẳng định nói.
"Vậy ngươi thành tâm một chút đi." Cao Đức nhìn về phía Duwe.
Sắc mặt Duwe cứng đờ, khóe miệng hơi co giật, cuối cùng vẫn là một lần nữa trịnh trọng mở miệng nói: "Ta đã biết."
Lúc này Flora mới hài lòng gật đầu. Cao Đức bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời đứng dậy, lấy ra túi nước mang theo bên mình, đưa cho Duwe. "Ngươi uống chút nước đi, chờ gió nhỏ chút nữa, ta đi tìm củi nhóm lửa, đốt đuốc lên cho ngươi nấu chút gì nóng."
Duwe nhìn chiếc túi nước Cao Đức đưa tới, nhất thời, có chút xuất thần. Hắn đã không nhớ bao lâu rồi mình chưa từng ăn đồ ăn hay uống nước do người ngoài đưa cho. Vì những kẻ muốn gây bất lợi cho hắn, sẽ có cả ngàn cách để bỏ độc vào thức ăn. Cho dù hắn có cẩn thận đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể phòng bị hết mọi phương pháp hạ độc được. Mà người như thế, bây giờ lại nhiều vô số kể. Cho nên, phương pháp tốt nhất chính là, từ chối hết thảy thức ăn đến từ người ngoài.
Hắn trầm mặc nhìn chiếc túi nước trong tay Cao Đức, mím môi một chút, chợt phát hiện có chút ẩm ướt, sau đó mới ý thức được, lúc mình hôn mê, đối phương có lẽ đã cho mình uống nước rồi. Tựa như là giọt nước cuối cùng làm tràn ly, trong đôi mắt bình tĩnh của Duwe hiện lên một tia kiên quyết không đúng lúc, ngẩng đầu lên, đem nước trong túi lộc cộc lộc cộc uống hết.
Một lát sau, tinh thần của Duwe rõ ràng đã tốt hơn nhiều. Cao Đức thấy tình trạng của hắn chuyển biến tốt đẹp, cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng coi như quen biết nhau được một thời gian rồi, vẫn chưa hỏi tên của ngươi," Cao Đức chân thành đưa tay ra, sau đó thành khẩn nói: "Ta tên là Cao Đức."
Nhìn bàn tay Cao Đức đưa tới, Duwe do dự một chút, sau đó mới đưa tay của mình ra, chậm rãi nói: "Duwe."
Trải qua một ngày gió lớn, cuối cùng cũng dần dần dừng lại. Cao Đức một lần nữa thi triển 【Mánh khóe Druid】, vòng xoáy gió lớn đại biểu cho sức mạnh của gió đã biến thành những quả cầu ánh vàng dưới ánh mặt trời. Vận may không tệ, ở vùng núi tuyết Đan Đông này, gió lớn liên tục 1-2 tuần cũng không phải chuyện không thể xảy ra.
"Ta ra ngoài tìm chút củi lửa." Cao Đức nói.
"Không cần phiền phức vậy đâu." Đã khôi phục vẻ mặt "mặt đơ" quen thuộc, Duwe ngăn Cao Đức lại. Trong ánh mắt hỏi thăm của Cao Đức, trong lòng bàn tay Duwe xuất hiện một ngọn lửa sáng rực, tiếp đó rời khỏi tay, quanh quẩn giữa không trung, nhảy nhót, cuối cùng chậm rãi rơi xuống đất, hóa thành một đống lửa đang cháy hừng hực.
Một nhóm lửa phép thuật, chắc chắn không đến mức vượt quá cấp ba, nhưng đã trải qua chương trình học "Nhận biết phép thuật thông dụng" của Cao Đức, lại chưa từng nghe nói đến phép thuật như vậy. Rõ ràng, đây là một phép thuật hiếm có. Từ hư không tạo ra một đống lửa, thật sự rất hữu dụng. Cao Đức không kìm được cảm thán trong lòng. Có lửa, Cao Đức liền tranh thủ dựng nồi, bỏ chỗ thịt bò còn lại vào nấu chín. "Ăn chút thịt đi, giúp hồi phục thể lực." Hắn nói với Duwe. Duwe khẽ gật đầu, không nói gì. Cao Đức thật ra trong lòng cũng có phần khâm phục hắn. Từ trên núi ngã xuống, thậm chí đã mất ý thức, nói không sứt mẻ chút nào thì không thể nào. Nhưng Duwe từ đầu đến cuối không hề rên rỉ một tiếng, chứng tỏ là người rất có khí phách. Cao Đức tập trung vào nồi thịt bò. Mặc dù bây giờ điều kiện có hạn, nhưng bản tính của người nông dân coi trọng thực phẩm khiến hắn vẫn rất tỉ mỉ kiểm soát lửa, cố gắng làm món canh thịt bò nước trong này càng ngon miệng hơn chút nữa. Trong khi hắn chuyên tâm nấu nướng, Duwe đã lặng lẽ dùng ánh mắt sắc bén đánh giá Cao Đức một lượt. Bao gồm tuổi tác, chiều cao, trang phục, hành lý mang theo của Cao Đức, bất kể thứ gì cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn. Thậm chí Duwe còn chú ý thấy, Cao Đức từ đầu đến cuối mặc dù không quá đề phòng hắn, nhưng luôn vô ý thức che chở cái bọc bên cạnh. Rõ ràng, bên trong cái bọc đó có thứ gì mà hắn rất coi trọng hoặc là đồ vật quý giá. Duwe cũng không có ý định tìm xem bên trong cái bọc đó rốt cuộc cất giữ thứ gì. Một là Cao Đức xem như ân nhân cứu mạng mình, nếu mình còn đi xâm phạm chuyện riêng của hắn, thì điều này trái với nguyên tắc mà mình hết lòng tuân thủ. Thứ hai là đối với Duwe mà nói, trên thế giới thật ra không có mấy thứ được gọi là "quý giá". Xem xét kỹ Cao Đức xong, chút cảnh giác cuối cùng trong lòng Duwe cuối cùng cũng tan biến. Bên này, Cao Đức đã nấu xong canh thịt bò, đưa cho Duwe. Duwe cũng không khách sáo hay tỏ ra giữ ý. Một bát canh nóng vào bụng, lại gặm vài miếng thịt bò còn khá tươi, rồi nghỉ ngơi một lát, tinh thần và trạng thái của hắn đã được cải thiện rất nhiều. Hắn có chút thoải mái dựa vào túp lều cũ nát. Duwe biết mình nợ Cao Đức một ân tình. Hơn nữa, hắn còn nhìn thấy trong mắt Cao Đức một sự chân thành mà hắn gần như chưa từng thấy. Sự chân thành không hề xen lẫn bất kỳ mục đích nào. Điều này đối với Duwe mà nói, là rất hiếm thấy. Cao Đức cũng đồng dạng nhạy bén nhận ra, trong ánh mắt của đối phương, ngoài sự bình tĩnh còn có thêm chút ôn hòa. Nhưng sự ôn hòa này lại không ấm áp, mà mang theo một kiểu nhìn từ trên cao xuống. Điều này khiến Cao Đức cũng không quen lắm. Hắn cũng không phải người ngốc, sớm đã từ việc đối phương có thể tùy ý đưa ra một công thức phép thuật cấp Một và từ cử chỉ, tư thái của Duwe, nhận ra Duwe chắc chắn xuất thân từ gia đình giàu có. Nhưng điều này cũng không liên quan nhiều đến Cao Đức. Mặc dù hắn thật sự rất thiếu tiền, cũng rất yêu tiền, nhưng hắn quen với việc tự mình kiếm tiền. Hơn nữa, Cao Đức bây giờ dồn hết tâm trí vào việc trồng cây. Mặc dù xuất phát vội vàng, nhưng nếu người đã cứu được rồi, lúc này Cao Đức tự nhiên cũng không thể bỏ mặc Duwe vừa mới tỉnh lại không lâu. Dựa theo nguyên tắc đưa Phật đưa đến Tây Thiên, Cao Đức quyết định dừng lại ở sườn núi chắn gió này thêm hai ngày, cho đến khi Duwe hoàn toàn hồi phục. Xem như nghỉ ngơi giữa chừng vậy – Cao Đức thầm nghĩ. Gần nửa ngày sau, Duwe mới giật mình nhận ra, Cao Đức là vì mình mới quyết định tiếp tục dừng lại. – Đối với kinh nghiệm cuộc sống trước đây của hắn mà nói, việc mọi người xung quanh lấy hắn làm trung tâm mà xoay chuyển, quả thật là chuyện quá đỗi bình thường. Sau khi nhận ra điều đó, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Cảm ơn. Ta có thể tự chăm sóc bản thân mình, ngươi không cần vì ta mà trì hoãn thời gian.” Cao Đức nhướn mày, thờ ơ nói: “Không có gì, dù sao ta cũng không có việc gì đặc biệt gấp.” Lại im lặng một lúc, Duwe chủ động hỏi: “Ngươi là lần đầu tiên thử thách núi tuyết phải không?” Cao Đức gật đầu. "Ta leo lên núi tuyết Đan Đông là có nguyên nhân riêng, còn ngươi thì sao? Chẳng lẽ chỉ là vì thử thách bản thân?" Hắn lại hỏi. “Không phải, chỉ đơn thuần là đi đường cần đi qua thôi.” "Đi đường..." Giọng nói của Duwe lại dừng lại một lát. Việc thử thách núi tuyết Đan Đông, mà ở gia tộc Listeria đều bị coi là "Tám Vinh Quang", trong miệng đối phương lại trở thành cái gọi là "đi đường". Cứ như núi tuyết Đan Đông không phải là ngọn núi cao nhất đại lục, mà chỉ là một ngọn núi nhỏ bình thường vậy. Điều này khiến Duwe có chút khó tiếp nhận về mặt cảm xúc. Hắn trầm mặc một lúc, mới xem như đè nén được tâm trạng của mình, rồi lại mở miệng hỏi: “Đi đường?” “Ta định vào Bắc Cảnh.” Cao Đức nhún vai. “Bắc Cảnh?” Duwe nhíu mày, rõ ràng không thể hiểu được vì sao Cao Đức lại muốn đi đến nơi lạnh giá cực độ đó. Sau đó, hắn đột nhiên phát hiện ra một chi tiết mà trước đó mình đã bỏ qua. “Chẳng lẽ ngươi còn chưa nắm vững [Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh]?” Hắn hỏi. Bởi vì, Duwe phát hiện, trên người Cao Đức không có bất kỳ dao động ma pháp nào, điều này có nghĩa là hắn lúc này cũng không tự gia trì bất kỳ phép thuật nào. “Học được rồi, tạm thời chưa cần dùng.” Cao Đức đáp. "Tạm thời chưa cần dùng?" Khóe mắt Duwe giật giật. Hắn nhìn bộ quần áo bình thường trên người Cao Đức, rõ ràng không phải vật phẩm siêu phàm gì, có thể khiến Cao Đức không bị biến sắc dưới thời tiết gần âm 50 độ này. "Ngươi đúng là da dày thịt béo." Duwe khen một câu. Không phải mỉa mai, mà là thật tâm khen. Khó trách một người rõ ràng là tân thủ, mà hắn lại không thể gạt bỏ được. Thì ra là do thiên phú dị bẩm. Với kiến thức của hắn, đương nhiên hiểu được nhiệt độ này không thể giải thích bằng vấn đề thể chất đơn thuần. Đối phương có thể chịu đựng như vậy, rất có thể là do "sở trường". Duwe coi thiên phú chính là sở trường.
(Hết chương)
Đưa cái người từ “trên trời” rơi xuống kia lật qua, nhìn rõ mặt mũi của hắn xong, Cao Đức đầu tiên là ngẩn người một chút. Nhìn khuôn mặt đã là lần thứ ba hắn nhìn thấy, quen thuộc đến không thể quen thuộc hơn, hắn không khỏi lắc đầu. Tại sao lại là ngươi?
Lần này lại có lý do không thể không cứu rồi. Cao Đức hơi đến gần mũi miệng hắn, lại dùng ngón tay đặt nhẹ lên động mạch cổ của hắn. Sau khi xác nhận tim đập của người nọ vẫn còn, hơi thở vẫn bình thường, Cao Đức mới hơi yên tâm. Xem ra chỉ là tạm thời mất ý thức, đã hôn mê. Bất quá cả đoạn đường lăn xuống như vậy, không biết có bị nội thương gì không, lát nữa kiểm tra xem.
"Nhìn cũng không giống tân thủ gà mờ, sao đến cả chuyện thường thức trời gió lớn phải tránh gió cũng không biết?" Cao Đức nhỏ giọng lầm bầm một câu. Cũng không biết nên nói hắn xui xẻo hay là vận khí tốt. Bị gió lớn thổi bay đã đủ xui xẻo. Nhưng lại có thể chuẩn xác rơi trúng lều của hắn, ít nhiều cũng coi như có chút vận may. Nếu không thì cứ như vậy lăn xuống dưới, có khi đã không chỉ mất ý thức đơn giản thế này.
Cao Đức trước kiểm tra sơ qua vết thương cho gã này, kết quả phát hiện đến cả vết thương hở cũng không có. Xem ra khi gặp chuyện gã này đã dùng pháp thuật tự bảo vệ, hoặc là có đồ vật siêu phàm tự động phát huy tác dụng bảo hộ gì đó. Nếu không thì lăn xuống như vậy, làm sao cũng khó có khả năng không bị chút ngoại thương nào. Bất quá như vậy cũng tốt, nếu không thì với điều kiện tay chân hiện tại của hắn, nếu đối phương bị thương thật sự thì hắn cũng không làm gì để cứu giúp hiệu quả được.
Bên ngoài gió lớn vẫn đang gào thét thổi. Hoặc có lẽ không thể nói là bên ngoài nữa, vì đỉnh lều đã không còn, giờ nó thành cái lều lộ thiên rồi. Cao Đức nhẹ nhàng xoay đầu chàng thanh niên tuấn tú kia sang một bên, xác nhận trong miệng mũi hắn không bị tuyết đọng chặn, tạm thời chưa có nguy cơ ngạt thở, sau đó lại đặt chàng thanh niên đó lên trên túi ngủ của mình. Điều này là để tránh cho hắn trong trạng thái hôn mê tiếp xúc trực tiếp với nền đất tuyết lạnh cóng, khiến nhiệt độ cơ thể bị mất.
Flora mở to đôi mắt long lanh, nghiêm túc quan sát Cao Đức làm hết những điều này.
"Flora đại nhân hiếu học lắm sao?" Cao Đức cũng chú ý tới hành động này.
"Sau này nếu pháp sư cũng bị gió lớn thổi đi, Flora đại nhân cũng có thể làm thế này để cứu ngươi." Flora nghiêm túc nói.
Cao Đức dở khóc dở cười, "Flora đại nhân có lòng."
Hắn vốn định sẽ rót thêm cho thanh niên chút nước nóng. Nhưng hiện giờ thời tiết khắc nghiệt, không tìm đâu ra nhiên liệu, dù có nhiên liệu thì nhóm lửa cũng chỉ tắt ngấm trong giây lát. Không còn cách nào, Cao Đức đành phải cho thanh niên uống chút nước lạnh. Sau đó chính là chờ gió ngừng và thanh niên tỉnh lại.
Một lớn một nhỏ hai người cứ như vậy, trong chiếc lều không còn nóc, rơi vào sự chờ đợi gian nan.
Lại qua vài canh giờ, bắt đầu có bông tuyết rơi xuống.
"Hình như bắt đầu có tuyết rồi, pháp sư."
"Ừm."
"Nhưng chúng ta không có nóc."
"Flora đại nhân không sợ lạnh đúng không."
"Nhưng pháp sư sẽ sợ."
"...”
"Pháp sư, sao ngươi không nói gì?"
"Ta đang nghĩ, Flora đại nhân quả thực là có một trái tim thông tuệ."
"Có ý gì?"
"Flora đại nhân rất thông minh."
"Đương nhiên rồi."
Núi tuyết, gió lớn. Con người trước uy lực của tự nhiên, nhỏ bé như một hạt bụi. Nếu không có Flora làm bạn, đoạn đường này có lẽ thực sự quá cô độc rồi.
Trong lúc tiếng gió dần nhỏ lại, Cao Đức đang bận dọn dẹp tuyết đọng trong lều, chợt nghe một giọng nói có chút lạ lẫm nhưng lại có chút quen thuộc yếu ớt vang lên.
"Đây là... ở đâu?"
Cao Đức không ngừng công việc trong tay, cũng không quay đầu lại đáp: "Trong lều của ta."
"Lều...?" Chàng thanh niên có chút mơ hồ nhìn lên bầu trời không chút che đậy.
"Còn không phải nhờ công của ngươi sao, còn không biết xấu hổ mà nói." Cao Đức cạn lời.
Sau đó, hắn xoay người lại, trông thấy sắc mặt đối phương còn hơi tái nhợt. "Ngươi rốt cuộc đã tỉnh, bây giờ cảm thấy thế nào?" Hắn hỏi.
"Còn tốt." Duwe chống tay lên thân mình, khó nhọc ngồi dậy. Ánh mắt của hắn vô cùng bình tĩnh, hoàn toàn không giống như là một người vừa suýt chút nữa gặp phải tai ương. Sự bình tĩnh này lại có gì đó không tầm thường. Bình tĩnh có thể là mặt biển lặng không gợn sóng, sâu thẳm. Bình tĩnh cũng có thể là một vũng nước đọng, không có sức sống. Nhưng sự bình tĩnh của đối phương, lại giống như một tảng băng sơn, nhìn thì không chút lay động, nhưng thật ra lại rất đáng sợ.
Duwe làm sao cũng không thể ngờ rằng mình từ trong cơn hôn mê tỉnh dậy, người đầu tiên nhìn thấy lại là tên tân thủ gà mờ kia. Nói thật, hắn một chút cũng không muốn có bất cứ liên hệ gì với Cao Đức nữa. Nếu không phải vì so đo với kẻ mà mình lúc đầu cho là “tân thủ gà mờ” này, vì muốn bỏ xa Cao Đức, hắn đã không bỏ qua chỗ nghỉ chân, dù biết gió lớn sắp kéo đến mà vẫn tiếp tục leo lên. Kết quả là, sau khi rời khỏi điểm nghỉ chân đó, lại đi tiếp gần hai canh giờ đường, vậy mà không tìm thêm được điểm dừng chân nào thích hợp để tránh gió nữa. Sau đó, gió lớn ập đến. Bất đắc dĩ, hắn đành chọn một chỗ không quá tốt để tạm trú. Rồi sau đó, lại cực kỳ không may gặp phải một trận lở tuyết nhỏ. Mà “kẻ cầm đầu” chính là Cao Đức trước mắt đây. Duwe đương nhiên biết chuyện này không liên quan đến Cao Đức, tất cả đều do tự mình không đúng lúc thận trọng cùng kiêu ngạo mà ra, nhưng điều đó không ảnh hưởng đến việc trong lòng hắn sinh ra một chút cảm xúc tức giận. Nhất là khi phát hiện mình lại còn được Cao Đức cứu, tâm tình của hắn càng trở nên phức tạp hơn. Người ta cứu mình, mình còn nổi nóng với người ta, đây tính là cái gì? Sự giáo dục và những lý niệm mà hắn hết lòng tuân thủ cho Duwe biết rõ ràng rằng cảm xúc của mình lúc này là sai lầm, nhưng hết lần này đến lần khác hắn lại không thể tránh khỏi cái tâm tình này. Loại mâu thuẫn này khiến sự bực bội trong lòng hắn càng sâu hơn. Đương nhiên, sự bực bội này là nhằm vào chính bản thân hắn.
"Nhìn ngươi cũng không phải tân thủ, sao lại không biết với thời tiết như vậy nên tìm chỗ tránh gió chứ? May là ngươi vận khí không tệ, rơi vào đúng lều của ta, nếu không thì có mà tha hồ chịu khổ đấy."
Sắc mặt Duwe hơi trầm xuống. Với thân phận của hắn, bị người ta dạy bảo như thế, là một trải nghiệm mới mẻ chưa từng có. Càng khó có thể chịu hơn là, đạo lý Cao Đức dạy bảo lại rất rõ ràng, khiến cho hắn không có cách nào phản bác lại được. Trừ khi hắn nói là do đối phương nên hắn mới nhất thời mất trí.
"Ta đã biết." Duwe buồn bã trả lời.
"Ngươi không thành tâm." Flora nhìn Duwe nói, nàng nhìn ra trong câu nói đó của Duwe có sự không cam tình nguyện.
Trong lòng Duwe khẽ giật mình, lúc này mới chú ý tới hiện trường còn có một bé con nữa. Tuy có chút lạ lẫm với Flora, nhưng cả đời này Duwe đã gặp qua quá nhiều chuyện lạ lùng. Cho nên hắn hiểu được, trên đời này có rất nhiều điều không biết, không thể gặp hết được, lại càng không thể có được tất cả.
"Flora đại nhân." Cao Đức gọi một tiếng.
"Flora đại nhân có một trái tim thông tuệ." Flora khẳng định nói.
"Vậy ngươi thành tâm một chút đi." Cao Đức nhìn về phía Duwe.
Sắc mặt Duwe cứng đờ, khóe miệng hơi co giật, cuối cùng vẫn là một lần nữa trịnh trọng mở miệng nói: "Ta đã biết."
Lúc này Flora mới hài lòng gật đầu. Cao Đức bất đắc dĩ lắc đầu, đồng thời đứng dậy, lấy ra túi nước mang theo bên mình, đưa cho Duwe. "Ngươi uống chút nước đi, chờ gió nhỏ chút nữa, ta đi tìm củi nhóm lửa, đốt đuốc lên cho ngươi nấu chút gì nóng."
Duwe nhìn chiếc túi nước Cao Đức đưa tới, nhất thời, có chút xuất thần. Hắn đã không nhớ bao lâu rồi mình chưa từng ăn đồ ăn hay uống nước do người ngoài đưa cho. Vì những kẻ muốn gây bất lợi cho hắn, sẽ có cả ngàn cách để bỏ độc vào thức ăn. Cho dù hắn có cẩn thận đến đâu đi chăng nữa, cũng không thể phòng bị hết mọi phương pháp hạ độc được. Mà người như thế, bây giờ lại nhiều vô số kể. Cho nên, phương pháp tốt nhất chính là, từ chối hết thảy thức ăn đến từ người ngoài.
Hắn trầm mặc nhìn chiếc túi nước trong tay Cao Đức, mím môi một chút, chợt phát hiện có chút ẩm ướt, sau đó mới ý thức được, lúc mình hôn mê, đối phương có lẽ đã cho mình uống nước rồi. Tựa như là giọt nước cuối cùng làm tràn ly, trong đôi mắt bình tĩnh của Duwe hiện lên một tia kiên quyết không đúng lúc, ngẩng đầu lên, đem nước trong túi lộc cộc lộc cộc uống hết.
Một lát sau, tinh thần của Duwe rõ ràng đã tốt hơn nhiều. Cao Đức thấy tình trạng của hắn chuyển biến tốt đẹp, cũng thở phào nhẹ nhõm.
"Cũng coi như quen biết nhau được một thời gian rồi, vẫn chưa hỏi tên của ngươi," Cao Đức chân thành đưa tay ra, sau đó thành khẩn nói: "Ta tên là Cao Đức."
Nhìn bàn tay Cao Đức đưa tới, Duwe do dự một chút, sau đó mới đưa tay của mình ra, chậm rãi nói: "Duwe."
Trải qua một ngày gió lớn, cuối cùng cũng dần dần dừng lại. Cao Đức một lần nữa thi triển 【Mánh khóe Druid】, vòng xoáy gió lớn đại biểu cho sức mạnh của gió đã biến thành những quả cầu ánh vàng dưới ánh mặt trời. Vận may không tệ, ở vùng núi tuyết Đan Đông này, gió lớn liên tục 1-2 tuần cũng không phải chuyện không thể xảy ra.
"Ta ra ngoài tìm chút củi lửa." Cao Đức nói.
"Không cần phiền phức vậy đâu." Đã khôi phục vẻ mặt "mặt đơ" quen thuộc, Duwe ngăn Cao Đức lại. Trong ánh mắt hỏi thăm của Cao Đức, trong lòng bàn tay Duwe xuất hiện một ngọn lửa sáng rực, tiếp đó rời khỏi tay, quanh quẩn giữa không trung, nhảy nhót, cuối cùng chậm rãi rơi xuống đất, hóa thành một đống lửa đang cháy hừng hực.
Một nhóm lửa phép thuật, chắc chắn không đến mức vượt quá cấp ba, nhưng đã trải qua chương trình học "Nhận biết phép thuật thông dụng" của Cao Đức, lại chưa từng nghe nói đến phép thuật như vậy. Rõ ràng, đây là một phép thuật hiếm có. Từ hư không tạo ra một đống lửa, thật sự rất hữu dụng. Cao Đức không kìm được cảm thán trong lòng. Có lửa, Cao Đức liền tranh thủ dựng nồi, bỏ chỗ thịt bò còn lại vào nấu chín. "Ăn chút thịt đi, giúp hồi phục thể lực." Hắn nói với Duwe. Duwe khẽ gật đầu, không nói gì. Cao Đức thật ra trong lòng cũng có phần khâm phục hắn. Từ trên núi ngã xuống, thậm chí đã mất ý thức, nói không sứt mẻ chút nào thì không thể nào. Nhưng Duwe từ đầu đến cuối không hề rên rỉ một tiếng, chứng tỏ là người rất có khí phách. Cao Đức tập trung vào nồi thịt bò. Mặc dù bây giờ điều kiện có hạn, nhưng bản tính của người nông dân coi trọng thực phẩm khiến hắn vẫn rất tỉ mỉ kiểm soát lửa, cố gắng làm món canh thịt bò nước trong này càng ngon miệng hơn chút nữa. Trong khi hắn chuyên tâm nấu nướng, Duwe đã lặng lẽ dùng ánh mắt sắc bén đánh giá Cao Đức một lượt. Bao gồm tuổi tác, chiều cao, trang phục, hành lý mang theo của Cao Đức, bất kể thứ gì cũng không thoát khỏi ánh mắt của hắn. Thậm chí Duwe còn chú ý thấy, Cao Đức từ đầu đến cuối mặc dù không quá đề phòng hắn, nhưng luôn vô ý thức che chở cái bọc bên cạnh. Rõ ràng, bên trong cái bọc đó có thứ gì mà hắn rất coi trọng hoặc là đồ vật quý giá. Duwe cũng không có ý định tìm xem bên trong cái bọc đó rốt cuộc cất giữ thứ gì. Một là Cao Đức xem như ân nhân cứu mạng mình, nếu mình còn đi xâm phạm chuyện riêng của hắn, thì điều này trái với nguyên tắc mà mình hết lòng tuân thủ. Thứ hai là đối với Duwe mà nói, trên thế giới thật ra không có mấy thứ được gọi là "quý giá". Xem xét kỹ Cao Đức xong, chút cảnh giác cuối cùng trong lòng Duwe cuối cùng cũng tan biến. Bên này, Cao Đức đã nấu xong canh thịt bò, đưa cho Duwe. Duwe cũng không khách sáo hay tỏ ra giữ ý. Một bát canh nóng vào bụng, lại gặm vài miếng thịt bò còn khá tươi, rồi nghỉ ngơi một lát, tinh thần và trạng thái của hắn đã được cải thiện rất nhiều. Hắn có chút thoải mái dựa vào túp lều cũ nát. Duwe biết mình nợ Cao Đức một ân tình. Hơn nữa, hắn còn nhìn thấy trong mắt Cao Đức một sự chân thành mà hắn gần như chưa từng thấy. Sự chân thành không hề xen lẫn bất kỳ mục đích nào. Điều này đối với Duwe mà nói, là rất hiếm thấy. Cao Đức cũng đồng dạng nhạy bén nhận ra, trong ánh mắt của đối phương, ngoài sự bình tĩnh còn có thêm chút ôn hòa. Nhưng sự ôn hòa này lại không ấm áp, mà mang theo một kiểu nhìn từ trên cao xuống. Điều này khiến Cao Đức cũng không quen lắm. Hắn cũng không phải người ngốc, sớm đã từ việc đối phương có thể tùy ý đưa ra một công thức phép thuật cấp Một và từ cử chỉ, tư thái của Duwe, nhận ra Duwe chắc chắn xuất thân từ gia đình giàu có. Nhưng điều này cũng không liên quan nhiều đến Cao Đức. Mặc dù hắn thật sự rất thiếu tiền, cũng rất yêu tiền, nhưng hắn quen với việc tự mình kiếm tiền. Hơn nữa, Cao Đức bây giờ dồn hết tâm trí vào việc trồng cây. Mặc dù xuất phát vội vàng, nhưng nếu người đã cứu được rồi, lúc này Cao Đức tự nhiên cũng không thể bỏ mặc Duwe vừa mới tỉnh lại không lâu. Dựa theo nguyên tắc đưa Phật đưa đến Tây Thiên, Cao Đức quyết định dừng lại ở sườn núi chắn gió này thêm hai ngày, cho đến khi Duwe hoàn toàn hồi phục. Xem như nghỉ ngơi giữa chừng vậy – Cao Đức thầm nghĩ. Gần nửa ngày sau, Duwe mới giật mình nhận ra, Cao Đức là vì mình mới quyết định tiếp tục dừng lại. – Đối với kinh nghiệm cuộc sống trước đây của hắn mà nói, việc mọi người xung quanh lấy hắn làm trung tâm mà xoay chuyển, quả thật là chuyện quá đỗi bình thường. Sau khi nhận ra điều đó, hắn chậm rãi mở miệng nói: “Cảm ơn. Ta có thể tự chăm sóc bản thân mình, ngươi không cần vì ta mà trì hoãn thời gian.” Cao Đức nhướn mày, thờ ơ nói: “Không có gì, dù sao ta cũng không có việc gì đặc biệt gấp.” Lại im lặng một lúc, Duwe chủ động hỏi: “Ngươi là lần đầu tiên thử thách núi tuyết phải không?” Cao Đức gật đầu. "Ta leo lên núi tuyết Đan Đông là có nguyên nhân riêng, còn ngươi thì sao? Chẳng lẽ chỉ là vì thử thách bản thân?" Hắn lại hỏi. “Không phải, chỉ đơn thuần là đi đường cần đi qua thôi.” "Đi đường..." Giọng nói của Duwe lại dừng lại một lát. Việc thử thách núi tuyết Đan Đông, mà ở gia tộc Listeria đều bị coi là "Tám Vinh Quang", trong miệng đối phương lại trở thành cái gọi là "đi đường". Cứ như núi tuyết Đan Đông không phải là ngọn núi cao nhất đại lục, mà chỉ là một ngọn núi nhỏ bình thường vậy. Điều này khiến Duwe có chút khó tiếp nhận về mặt cảm xúc. Hắn trầm mặc một lúc, mới xem như đè nén được tâm trạng của mình, rồi lại mở miệng hỏi: “Đi đường?” “Ta định vào Bắc Cảnh.” Cao Đức nhún vai. “Bắc Cảnh?” Duwe nhíu mày, rõ ràng không thể hiểu được vì sao Cao Đức lại muốn đi đến nơi lạnh giá cực độ đó. Sau đó, hắn đột nhiên phát hiện ra một chi tiết mà trước đó mình đã bỏ qua. “Chẳng lẽ ngươi còn chưa nắm vững [Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh]?” Hắn hỏi. Bởi vì, Duwe phát hiện, trên người Cao Đức không có bất kỳ dao động ma pháp nào, điều này có nghĩa là hắn lúc này cũng không tự gia trì bất kỳ phép thuật nào. “Học được rồi, tạm thời chưa cần dùng.” Cao Đức đáp. "Tạm thời chưa cần dùng?" Khóe mắt Duwe giật giật. Hắn nhìn bộ quần áo bình thường trên người Cao Đức, rõ ràng không phải vật phẩm siêu phàm gì, có thể khiến Cao Đức không bị biến sắc dưới thời tiết gần âm 50 độ này. "Ngươi đúng là da dày thịt béo." Duwe khen một câu. Không phải mỉa mai, mà là thật tâm khen. Khó trách một người rõ ràng là tân thủ, mà hắn lại không thể gạt bỏ được. Thì ra là do thiên phú dị bẩm. Với kiến thức của hắn, đương nhiên hiểu được nhiệt độ này không thể giải thích bằng vấn đề thể chất đơn thuần. Đối phương có thể chịu đựng như vậy, rất có thể là do "sở trường". Duwe coi thiên phú chính là sở trường.
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận