Pháp Sư Chi Thượng
Chương 198: Tâm như sắt
Chương 198: Tâm kiên định như sắt
Dược thảo ma thực, trong miệng Flora đều gọi chung là “cỏ”. “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Cao Đức đáp. “Sao lại phải phiền phức vậy chứ?”
“Phiền phức chỗ nào?”
“Tại sao loài người các ngươi lại muốn tổng kết nhiều quy luật đến thế?”
“Bởi vì như vậy, mới có thể biết được tập tính của ma thực, biết được điều kiện thích hợp nhất để chúng sinh trưởng, thậm chí là thăng cấp, biết được chúng ước chừng khi nào sẽ trưởng thành, biết được chúng sau đó cần gì.” Cao Đức kiên nhẫn giải thích.
“Những điều này các ngươi không thể trực tiếp cảm nhận được sao?”
“Đương nhiên là không thể rồi.” Cao Đức chợt phản ứng lại, trừng lớn mắt nhìn Flora, “Ngươi có thể?!”
“Đúng vậy, Flora đại nhân chỉ cần chạm vào chúng một chút, là biết ngay chúng cần gì.”
Cái này không phải là gian lận thì là cái gì. Cao Đức chấn kinh.
“Bất kỳ loại thực vật nào, Flora đại nhân đều có thể thông qua tiếp xúc để biết nhu cầu của chúng sao?” Cao Đức trịnh trọng hỏi.
“Đúng vậy.”
“Flora đại nhân, ta muốn rút lại lời lúc trước.”
“Lời gì?”
“Ta sẽ không trồng cây, trồng hoa, cũng sẽ không trồng cỏ. Ít nhất so với ngươi, ta không tính là biết.”
“Pháp sư, vậy ta cũng muốn rút lại lời lúc trước.”
“Lời gì?”
“Ngươi không thông minh.”
Cao Đức mím môi, lựa chọn nhịn. Hắn cúi xuống, đặt chén nhỏ trong tay xuống đất, đẩy đến trước mặt Flora. Flora cúi đầu nhìn “chén nhỏ” rồi lại ngẩng đầu nhìn Cao Đức: “Đây là cái gì?”
“Đồ uống ngon, ta mời ngươi.”
Thế là, Flora bay đến bên cạnh cái chén, vịn vào mép chén, như một đứa trẻ con đang ôm một cái vạc nước, cẩn thận từng chút một liếm một ngụm.
“?” Nàng lập tức lại ngẩng đầu nhìn Cao Đức.
“Flora đại nhân thích không?”
“Ừm.”
“Cái này đều là cho ngươi, sau này còn nữa.”
“Cám ơn ngươi.”
Ngày hôm sau. Sương mù tháng, ngày 21. Cao Đức dậy rất sớm. Ít nhất khi hắn thức dậy, Flora vẫn còn đang ngủ say sưa. Hôm nay, hắn vẫn còn rất nhiều việc muốn làm. Cao Đức đến khu giao dịch của học viện trước. So với các khu vực khác của học viện thì các cửa hàng ở khu giao dịch đã mở cửa từ sớm. Cho nên hắn rất dễ dàng mua được men cần thiết để làm nước trái cây lên men cùng các loại hoa quả mùa vụ. Nhưng Cao Đức cũng không rời đi ngay mà đi đến khu vực trung tâm của khu giao dịch. Các cửa hàng ở khu vực biên giới của khu giao dịch học viện chủ yếu bán các đồ dùng sinh hoạt thông thường hoặc thức ăn, các cửa hàng ở khu vực trung tâm thì buôn bán các vật phẩm của pháp sư. Cao Đức tìm đến một cửa hàng ma dược ở giữa rồi bước vào.
“Chào ngài, ngài cần gì ạ?” Người tiếp đón Cao Đức là một pháp sư trẻ tuổi mặc trường bào học viên, hiển nhiên cũng là một học viên “làm thêm”.
“Trứng chim tùng hải, vây cá Abesian, bột sừng dê Omra mỗi loại một phần, bột thái dương thảo nửa cổ tư, dung dịch quả băng sương 15 giọt.”
Đây là các nguyên liệu cần thiết cho ma dược của pháp thuật 【 Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh 】.
“Còn có bột vũ yến thảo 1 cổ tư, dịch quả ô chua 1 cổ tư, thịt trai hầu gái 8 cổ tư.” Cao Đức lại lần lượt báo ra các nguyên vật liệu chính và phụ cần thiết cho ma dược của 【 Thông Hiểu Ngữ Ngôn 】 và 【 Hộ Thuẫn thuật 】.
Nghe Cao Đức đọc một loạt tên nguyên liệu như đang đọc thực đơn, vị pháp sư trẻ tuổi kia lập tức thuần thục và lưu loát tìm kiếm trong tủ thuốc ở cạnh tường. Cao Đức chọn ba loại pháp thuật Nhất Hoàn này, đều là những pháp thuật thường thấy nhất của pháp sư Nhất Hoàn, tương ứng, các nguyên liệu và phụ kiện của chúng cũng đầy đủ nhất.
“Trứng chim tùng hải nhất giai một phần 14 kim 2 ngân, bột sừng dê Omra nhất giai một phần 13 kim 16 ngân, bột thái dương thảo nửa cổ tư 3 kim.”
Pháp sư trẻ tuổi vừa cân đong các nguyên liệu theo yêu cầu của Cao Đức vừa báo giá. Một phần ma dược pháp thuật thông thường được tạo thành từ 2 loại chủ dược và 3-5 loại phụ dược. Chủ dược đều là các nguyên liệu ở giai vị tương ứng, chủ dược của pháp thuật Nhất Hoàn thông thường là ma dược vật liệu nhất giai, còn phụ dược thì thường là ma dược vật liệu dưới một giai. Tổng giá trị của chủ và phụ dược cộng lại xấp xỉ ở khoảng 40 kim tệ, có khi hơn một chút, có khi kém một chút.
“Còn thịt trai hầu gái thì trong tiệm không đủ hàng, lô hàng tiếp theo ước tính phải bảy ngày sau mới có.” Vị pháp sư trẻ tuổi mở tủ thuốc chứa thịt trai hầu gái ra nhìn một chút rồi nói lời xin lỗi. Các nguyên liệu mà Cao Đức cần thì chỉ thiếu duy nhất thịt trai hầu gái. “Thứ này không dễ bảo quản, thông thường đều là hái tươi, cho nên học viện mới đặc biệt bỏ ra một vùng nước để gây giống trai hầu gái.” Anh ta nói. Cao Đức gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Cũng không vội, bảy ngày sau lại đến là được.
“Nhưng thứ này, ta kiến nghị ngài dùng danh nghĩa học tập điều chế ma dược pháp thuật 【 Thông Hiểu Ngữ Ngôn 】, trực tiếp đến khoa Ma Dược xin phép tự mình xuống nước thu thập, một con trai hầu gái chỉ lấy ngài 5 kim, tất nhiên, chỉ cho phép thu thập một con. Mua trong tiệm cũng phải 12 kim.” Pháp sư trẻ tuổi đột nhiên nhắc nhở Cao Đức.
Cao Đức giật mình, sau đó ngạc nhiên nói: “Ngươi biết ta?”
“Ta tên Uz, thành viên Hội Hỗ Trợ, Cao Đức, đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu.” Pháp sư trẻ tuổi khách khí cười một tiếng, tự giới thiệu. Tin Cao Đức tấn thăng pháp sư Nhất Hoàn, anh ta cũng đã thấy tối qua. Đối với thiên tài pháp sư như vậy, có cơ hội để kết giao tỏ thiện ý, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ. Đây chính là lợi ích của việc có tiếng tăm bên ngoài. Ngoài việc sẽ mang đến những phiền phức không cần thiết, thì thường thì nó lại mang đến những lợi ích và thiện ý không thể ngờ được.
“Các pháp sư thường ngại phiền phức, không muốn mất công xuống nước hái trai, thà dùng thêm 7 kim, nhưng ngài thì không giống vậy, điều này với ngài hoàn toàn không tốn nhiều sức.” Uz không hề giấu diếm mà tâng bốc nói. Danh tiếng “chuyên gia hái trai” của Cao Đức ở trong học viện cũng đã khá nổi.
“Ta hiểu rồi, đa tạ.” Cao Đức nhận lấy các vật liệu ma dược khác, đồng thời lấy túi tiền ra thanh toán xong 106 kim 12 ngân. Hắn thật sự rất dao động.
Cao Đức mang theo vật tư đã mua, trở về khu số 1 tòa nhà 30. Đầu tiên là ủ lên men nước hoa quả Vô Lậu Chi Thủy, sau đó liền đến phòng làm việc, tiến hành điều chế ma dược pháp thuật 【 Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh 】 và 【 Hộ Thuẫn Thuật 】. Gọi là điều chế, thật ra là nói quá, trên thực tế chỉ là một nồi hầm thập cẩm. Dựa theo phân lượng, đem tất cả vật liệu cho hết vào chung một chỗ, châm lửa nấu lên, đun cho nó thành chất lỏng là xong, cả quá trình không có bất kỳ chi tiết hay thao tác đáng nói nào. Dù sao mục đích của quá trình điều chế này chỉ là để dễ uống hơn mà thôi.
Sau khi bận rộn xong xuôi tất cả, Cao Đức lên lầu nhìn thoáng qua, Flora vẫn đang ngủ ngon lành. Hắn lắc đầu, không quấy rầy nàng. Đây chính là tiểu tổ tông.
Lầu hai của Tàng Thư Lâu. Cao Đức vội vã đến đúng giờ mở cửa. Cũng may, vị pháp sư lão trông coi lầu hai tuy lớn tuổi nhưng lại không nhiễm phải thói quen xấu “đi muộn về sớm” của người già.
“Sớm như vậy đã đến? Quyết định chọn môn tu hành pháp nào rồi?” Lão pháp sư vừa mới ngồi xuống rót trà ngon thì gặp Cao Đức từ góc rẽ đi ra, cũng hết sức ngạc nhiên. Cao Đức gật đầu.
“Ngươi muốn chọn cái nào?” Lão pháp sư cũng có chút hiếu kỳ về kết quả sau một đêm suy nghĩ của Cao Đức, vừa hỏi vừa bưng chén lên.
“Thanh Mộc Trường Sinh Kinh.” Mục tiêu của Cao Đức rất rõ ràng, dứt khoát nói.
“Phụt!” Nước trà lão pháp sư mới uống vào miệng lập tức phun ra. Cao Đức vô tội nhìn lão pháp sư.
“Hôm qua ta chẳng phải đã nói với ngươi là Thanh Mộc Trường Sinh Kinh có thiếu sót sao?” Lão pháp sư đặt chén trà xuống, nhíu mày nhìn Cao Đức, không nhịn được khuyên nhủ: “Ngươi không nên bị vẻ ngoài của nó làm cho mê hoặc.”
“Thiên hạ làm gì có bữa trưa miễn phí, nếu môn pháp tu hành phương đông này thần kỳ như thế, thì những pháp sư phương đông kia đã không tốn công sức truyền pháp như vậy rồi.”
“Ta đã nghĩ kỹ.” Cao Đức lộ ra vẻ hướng tới, “ta từ nhỏ đã thích trồng hoa cỏ cây cối, hiếm có môn tu hành pháp nào phù hợp với sở thích của ta như vậy, cho dù có chút thiếu sót, ta cũng vẫn rất muốn thử.”
Sau khi Cao Đức kể rõ lý do của mình xong, lão pháp sư vẫn tỏ vẻ khó xử. Hôm qua sau khi Cao Đức rời đi, ông cũng đã tìm hiểu về lai lịch của Cao Đức. Nhìn kiểu gì thì cậu ta cũng là một hạt giống pháp sư. Nếu mà chọn một môn pháp tu hành có thiếu sót như thế, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đáng tiếc.
“Ta đã nghĩ kỹ rồi.” Cao Đức lại một lần nữa nói ra, kiên trì quyết định của mình. Lão pháp sư kia lắc đầu, thở dài. Cao Đức đã nói rõ tâm kiên định như sắt của mình rồi, chắc chắn không thể bị khuyên ngăn chỉ bằng vài ba câu. Ông cũng không phải đạo sư hay người thân của Cao Đức, cứ khuyên can vô cớ chẳng nói làm gì mà lại còn bằng mặt mà không bằng lòng nữa.
“Lấy thẻ thân phận ra đây đi.” Ông nói. Cao Đức đưa thẻ thân phận của mình qua. Lão pháp sư thông qua máy luyện kim, trừ 25 học phần của Cao Đức, sau đó dẫn Cao Đức đi vào một nơi dùng phép bí khóa lại, đồng thời dán nhãn 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 trước một giá sách. Mở ra bên trong thì có mấy trăm bản ghi chép 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 được bày đầy ngay ngắn chỉnh tề.
“Ngươi xem, lúc trước mỗi pháp môn tu hành đều chế tạo 500 bản ghi chép, nhưng chỉ có cái 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 này là còn lại nhiều nhất.” Lão pháp sư chỉ vào 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 trong giá sách nói. Ông đang cố gắng thêm một lần cuối, ý định muốn Cao Đức thay đổi quyết định. Nhưng Cao Đức vẫn không lay chuyển. Lão pháp sư bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy ra một quyển trong số đó đưa cho Cao Đức.
(Hết chương)
Dược thảo ma thực, trong miệng Flora đều gọi chung là “cỏ”. “Đúng vậy, có vấn đề gì sao?” Cao Đức đáp. “Sao lại phải phiền phức vậy chứ?”
“Phiền phức chỗ nào?”
“Tại sao loài người các ngươi lại muốn tổng kết nhiều quy luật đến thế?”
“Bởi vì như vậy, mới có thể biết được tập tính của ma thực, biết được điều kiện thích hợp nhất để chúng sinh trưởng, thậm chí là thăng cấp, biết được chúng ước chừng khi nào sẽ trưởng thành, biết được chúng sau đó cần gì.” Cao Đức kiên nhẫn giải thích.
“Những điều này các ngươi không thể trực tiếp cảm nhận được sao?”
“Đương nhiên là không thể rồi.” Cao Đức chợt phản ứng lại, trừng lớn mắt nhìn Flora, “Ngươi có thể?!”
“Đúng vậy, Flora đại nhân chỉ cần chạm vào chúng một chút, là biết ngay chúng cần gì.”
Cái này không phải là gian lận thì là cái gì. Cao Đức chấn kinh.
“Bất kỳ loại thực vật nào, Flora đại nhân đều có thể thông qua tiếp xúc để biết nhu cầu của chúng sao?” Cao Đức trịnh trọng hỏi.
“Đúng vậy.”
“Flora đại nhân, ta muốn rút lại lời lúc trước.”
“Lời gì?”
“Ta sẽ không trồng cây, trồng hoa, cũng sẽ không trồng cỏ. Ít nhất so với ngươi, ta không tính là biết.”
“Pháp sư, vậy ta cũng muốn rút lại lời lúc trước.”
“Lời gì?”
“Ngươi không thông minh.”
Cao Đức mím môi, lựa chọn nhịn. Hắn cúi xuống, đặt chén nhỏ trong tay xuống đất, đẩy đến trước mặt Flora. Flora cúi đầu nhìn “chén nhỏ” rồi lại ngẩng đầu nhìn Cao Đức: “Đây là cái gì?”
“Đồ uống ngon, ta mời ngươi.”
Thế là, Flora bay đến bên cạnh cái chén, vịn vào mép chén, như một đứa trẻ con đang ôm một cái vạc nước, cẩn thận từng chút một liếm một ngụm.
“?” Nàng lập tức lại ngẩng đầu nhìn Cao Đức.
“Flora đại nhân thích không?”
“Ừm.”
“Cái này đều là cho ngươi, sau này còn nữa.”
“Cám ơn ngươi.”
Ngày hôm sau. Sương mù tháng, ngày 21. Cao Đức dậy rất sớm. Ít nhất khi hắn thức dậy, Flora vẫn còn đang ngủ say sưa. Hôm nay, hắn vẫn còn rất nhiều việc muốn làm. Cao Đức đến khu giao dịch của học viện trước. So với các khu vực khác của học viện thì các cửa hàng ở khu giao dịch đã mở cửa từ sớm. Cho nên hắn rất dễ dàng mua được men cần thiết để làm nước trái cây lên men cùng các loại hoa quả mùa vụ. Nhưng Cao Đức cũng không rời đi ngay mà đi đến khu vực trung tâm của khu giao dịch. Các cửa hàng ở khu vực biên giới của khu giao dịch học viện chủ yếu bán các đồ dùng sinh hoạt thông thường hoặc thức ăn, các cửa hàng ở khu vực trung tâm thì buôn bán các vật phẩm của pháp sư. Cao Đức tìm đến một cửa hàng ma dược ở giữa rồi bước vào.
“Chào ngài, ngài cần gì ạ?” Người tiếp đón Cao Đức là một pháp sư trẻ tuổi mặc trường bào học viên, hiển nhiên cũng là một học viên “làm thêm”.
“Trứng chim tùng hải, vây cá Abesian, bột sừng dê Omra mỗi loại một phần, bột thái dương thảo nửa cổ tư, dung dịch quả băng sương 15 giọt.”
Đây là các nguyên liệu cần thiết cho ma dược của pháp thuật 【 Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh 】.
“Còn có bột vũ yến thảo 1 cổ tư, dịch quả ô chua 1 cổ tư, thịt trai hầu gái 8 cổ tư.” Cao Đức lại lần lượt báo ra các nguyên vật liệu chính và phụ cần thiết cho ma dược của 【 Thông Hiểu Ngữ Ngôn 】 và 【 Hộ Thuẫn thuật 】.
Nghe Cao Đức đọc một loạt tên nguyên liệu như đang đọc thực đơn, vị pháp sư trẻ tuổi kia lập tức thuần thục và lưu loát tìm kiếm trong tủ thuốc ở cạnh tường. Cao Đức chọn ba loại pháp thuật Nhất Hoàn này, đều là những pháp thuật thường thấy nhất của pháp sư Nhất Hoàn, tương ứng, các nguyên liệu và phụ kiện của chúng cũng đầy đủ nhất.
“Trứng chim tùng hải nhất giai một phần 14 kim 2 ngân, bột sừng dê Omra nhất giai một phần 13 kim 16 ngân, bột thái dương thảo nửa cổ tư 3 kim.”
Pháp sư trẻ tuổi vừa cân đong các nguyên liệu theo yêu cầu của Cao Đức vừa báo giá. Một phần ma dược pháp thuật thông thường được tạo thành từ 2 loại chủ dược và 3-5 loại phụ dược. Chủ dược đều là các nguyên liệu ở giai vị tương ứng, chủ dược của pháp thuật Nhất Hoàn thông thường là ma dược vật liệu nhất giai, còn phụ dược thì thường là ma dược vật liệu dưới một giai. Tổng giá trị của chủ và phụ dược cộng lại xấp xỉ ở khoảng 40 kim tệ, có khi hơn một chút, có khi kém một chút.
“Còn thịt trai hầu gái thì trong tiệm không đủ hàng, lô hàng tiếp theo ước tính phải bảy ngày sau mới có.” Vị pháp sư trẻ tuổi mở tủ thuốc chứa thịt trai hầu gái ra nhìn một chút rồi nói lời xin lỗi. Các nguyên liệu mà Cao Đức cần thì chỉ thiếu duy nhất thịt trai hầu gái. “Thứ này không dễ bảo quản, thông thường đều là hái tươi, cho nên học viện mới đặc biệt bỏ ra một vùng nước để gây giống trai hầu gái.” Anh ta nói. Cao Đức gật gật đầu, tỏ ý đã hiểu. Cũng không vội, bảy ngày sau lại đến là được.
“Nhưng thứ này, ta kiến nghị ngài dùng danh nghĩa học tập điều chế ma dược pháp thuật 【 Thông Hiểu Ngữ Ngôn 】, trực tiếp đến khoa Ma Dược xin phép tự mình xuống nước thu thập, một con trai hầu gái chỉ lấy ngài 5 kim, tất nhiên, chỉ cho phép thu thập một con. Mua trong tiệm cũng phải 12 kim.” Pháp sư trẻ tuổi đột nhiên nhắc nhở Cao Đức.
Cao Đức giật mình, sau đó ngạc nhiên nói: “Ngươi biết ta?”
“Ta tên Uz, thành viên Hội Hỗ Trợ, Cao Đức, đã ngưỡng mộ đại danh từ lâu.” Pháp sư trẻ tuổi khách khí cười một tiếng, tự giới thiệu. Tin Cao Đức tấn thăng pháp sư Nhất Hoàn, anh ta cũng đã thấy tối qua. Đối với thiên tài pháp sư như vậy, có cơ hội để kết giao tỏ thiện ý, anh ta tuyệt đối sẽ không bỏ lỡ. Đây chính là lợi ích của việc có tiếng tăm bên ngoài. Ngoài việc sẽ mang đến những phiền phức không cần thiết, thì thường thì nó lại mang đến những lợi ích và thiện ý không thể ngờ được.
“Các pháp sư thường ngại phiền phức, không muốn mất công xuống nước hái trai, thà dùng thêm 7 kim, nhưng ngài thì không giống vậy, điều này với ngài hoàn toàn không tốn nhiều sức.” Uz không hề giấu diếm mà tâng bốc nói. Danh tiếng “chuyên gia hái trai” của Cao Đức ở trong học viện cũng đã khá nổi.
“Ta hiểu rồi, đa tạ.” Cao Đức nhận lấy các vật liệu ma dược khác, đồng thời lấy túi tiền ra thanh toán xong 106 kim 12 ngân. Hắn thật sự rất dao động.
Cao Đức mang theo vật tư đã mua, trở về khu số 1 tòa nhà 30. Đầu tiên là ủ lên men nước hoa quả Vô Lậu Chi Thủy, sau đó liền đến phòng làm việc, tiến hành điều chế ma dược pháp thuật 【 Nhẫn Thụ Hoàn Cảnh 】 và 【 Hộ Thuẫn Thuật 】. Gọi là điều chế, thật ra là nói quá, trên thực tế chỉ là một nồi hầm thập cẩm. Dựa theo phân lượng, đem tất cả vật liệu cho hết vào chung một chỗ, châm lửa nấu lên, đun cho nó thành chất lỏng là xong, cả quá trình không có bất kỳ chi tiết hay thao tác đáng nói nào. Dù sao mục đích của quá trình điều chế này chỉ là để dễ uống hơn mà thôi.
Sau khi bận rộn xong xuôi tất cả, Cao Đức lên lầu nhìn thoáng qua, Flora vẫn đang ngủ ngon lành. Hắn lắc đầu, không quấy rầy nàng. Đây chính là tiểu tổ tông.
Lầu hai của Tàng Thư Lâu. Cao Đức vội vã đến đúng giờ mở cửa. Cũng may, vị pháp sư lão trông coi lầu hai tuy lớn tuổi nhưng lại không nhiễm phải thói quen xấu “đi muộn về sớm” của người già.
“Sớm như vậy đã đến? Quyết định chọn môn tu hành pháp nào rồi?” Lão pháp sư vừa mới ngồi xuống rót trà ngon thì gặp Cao Đức từ góc rẽ đi ra, cũng hết sức ngạc nhiên. Cao Đức gật đầu.
“Ngươi muốn chọn cái nào?” Lão pháp sư cũng có chút hiếu kỳ về kết quả sau một đêm suy nghĩ của Cao Đức, vừa hỏi vừa bưng chén lên.
“Thanh Mộc Trường Sinh Kinh.” Mục tiêu của Cao Đức rất rõ ràng, dứt khoát nói.
“Phụt!” Nước trà lão pháp sư mới uống vào miệng lập tức phun ra. Cao Đức vô tội nhìn lão pháp sư.
“Hôm qua ta chẳng phải đã nói với ngươi là Thanh Mộc Trường Sinh Kinh có thiếu sót sao?” Lão pháp sư đặt chén trà xuống, nhíu mày nhìn Cao Đức, không nhịn được khuyên nhủ: “Ngươi không nên bị vẻ ngoài của nó làm cho mê hoặc.”
“Thiên hạ làm gì có bữa trưa miễn phí, nếu môn pháp tu hành phương đông này thần kỳ như thế, thì những pháp sư phương đông kia đã không tốn công sức truyền pháp như vậy rồi.”
“Ta đã nghĩ kỹ.” Cao Đức lộ ra vẻ hướng tới, “ta từ nhỏ đã thích trồng hoa cỏ cây cối, hiếm có môn tu hành pháp nào phù hợp với sở thích của ta như vậy, cho dù có chút thiếu sót, ta cũng vẫn rất muốn thử.”
Sau khi Cao Đức kể rõ lý do của mình xong, lão pháp sư vẫn tỏ vẻ khó xử. Hôm qua sau khi Cao Đức rời đi, ông cũng đã tìm hiểu về lai lịch của Cao Đức. Nhìn kiểu gì thì cậu ta cũng là một hạt giống pháp sư. Nếu mà chọn một môn pháp tu hành có thiếu sót như thế, nghĩ thế nào cũng cảm thấy đáng tiếc.
“Ta đã nghĩ kỹ rồi.” Cao Đức lại một lần nữa nói ra, kiên trì quyết định của mình. Lão pháp sư kia lắc đầu, thở dài. Cao Đức đã nói rõ tâm kiên định như sắt của mình rồi, chắc chắn không thể bị khuyên ngăn chỉ bằng vài ba câu. Ông cũng không phải đạo sư hay người thân của Cao Đức, cứ khuyên can vô cớ chẳng nói làm gì mà lại còn bằng mặt mà không bằng lòng nữa.
“Lấy thẻ thân phận ra đây đi.” Ông nói. Cao Đức đưa thẻ thân phận của mình qua. Lão pháp sư thông qua máy luyện kim, trừ 25 học phần của Cao Đức, sau đó dẫn Cao Đức đi vào một nơi dùng phép bí khóa lại, đồng thời dán nhãn 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 trước một giá sách. Mở ra bên trong thì có mấy trăm bản ghi chép 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 được bày đầy ngay ngắn chỉnh tề.
“Ngươi xem, lúc trước mỗi pháp môn tu hành đều chế tạo 500 bản ghi chép, nhưng chỉ có cái 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 này là còn lại nhiều nhất.” Lão pháp sư chỉ vào 【 Thanh Mộc Trường Sinh Kinh 】 trong giá sách nói. Ông đang cố gắng thêm một lần cuối, ý định muốn Cao Đức thay đổi quyết định. Nhưng Cao Đức vẫn không lay chuyển. Lão pháp sư bất đắc dĩ, chỉ có thể lấy ra một quyển trong số đó đưa cho Cao Đức.
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận