Pháp Sư Chi Thượng
Chương 24: Kiếm tiền khó
Chương 24: Kiếm tiền khó
“Lại còn có loại pháp thuật này……” Cao Đức đối pháp thuật đã có nhất định nhận biết, biết pháp thuật sẽ có đủ loại hiệu quả thần kỳ, lực phá hoại kinh người cùng lực sát thương chỉ là một phần trong rất nhiều hiệu quả. Nhưng cũng không ngờ hiệu quả của pháp thuật thậm chí còn rộng đến mức có thể đề cao kỹ nghệ. “Thần đạo thuật.” Cao Đức âm thầm để tâm, nếu có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng trước mắt, về sau nhất định phải tìm cách có được phương pháp điều chế thần đạo thuật. Không còn nghi ngờ gì nữa, thần đạo thuật tuyệt đối là pháp thuật mà những người như ma dược sư, luyện kim thuật sĩ và tất cả các công tượng siêu phàm khác phải học. Còn về hiện tại, hay là nghĩ cách kiếm tiền đi!
Hai hạng đại công trình kết thúc, Cao Đức tiếp tục ngồi xếp bằng, bắt đầu tu hành ngày hôm nay. Hắn đương nhiên biết dù là dẫn đạo pháp hay là minh tưởng thuật, cũng cần thời gian tích lũy, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể có đột phá lớn. Ít nhất là trước lần thử nghiệm thuốc tiếp theo thì không có đột phá nào cả. Còn nếu đến lúc đó hắn không thể phản kháng lại pháp sư Seda thành công, vậy bây giờ tu hành chỉ là lãng phí thời gian. Khốn nỗi, đó lại là việc có xác suất lớn xảy ra.
Nhìn như vậy, việc cố gắng bây giờ không cần thiết? Nhưng Cao Đức hiểu rõ, bất kể thế nào, đó cũng không phải là lý do để lười biếng tu hành. Đối với tất cả mọi người mà nói, chỉ cần có ý thức muốn trở thành một pháp sư cường đại, tu hành tuyệt đối không thể lười biếng nghỉ ngơi được. Điều này cần nghị lực kinh người. Nhưng đối với mỗi một pháp sư, đây cũng là điều cơ bản nhất.
Dần dà, nội tâm Cao Đức trống rỗng, tinh thần nội liễm, chìm đắm vào dẫn đạo pháp. Trong lặng lẽ không một tiếng động, ma lực dồi dào phiêu đãng khắp thế gian theo tinh thần lực của hắn dẫn dắt, chảy vào cơ thể Cao Đức, lại từng chút một bị luyện hóa thành pháp lực.
Mặc dù thi triển pháp thuật tiêu hao là pháp lực, nhưng việc khống chế pháp thuật phóng ra cũng cần tinh thần lực tham gia. Vì vậy, do đã thi triển [Tu Phục thuật +] chữa trị thần đạo giới chỉ, khi bắt đầu tu hành, tinh thần lực của Cao Đức không phải là ở trạng thái sung mãn nhất. Chỉ trong chưa đầy hai giờ, tinh thần lực hao tổn của hắn đã đạt đến ngưỡng bốn phần, hiệu suất dẫn đạo ma lực bắt đầu nhanh chóng giảm xuống. Cao Đức quả quyết gián đoạn việc tu hành dẫn đạo pháp, chuyển sang tu luyện học đồ minh tưởng thuật.
Cho đến khi bốn phần tinh thần lực tiêu hao đã hoàn toàn hồi phục dưới tác dụng của minh tưởng thuật, tu hành của hắn hôm nay mới chính thức kết thúc. Xem xét thời gian, cũng đã gần nửa đêm.
“Cánh hoa sen thứ sáu cũng sắp xuất hiện rồi… So với tiền thân, tốc độ tu hành của dẫn đạo pháp không có gì thay đổi, nhưng tốc độ tu hành của minh tưởng thuật dường như nhanh hơn rất nhiều, là vì nguyên nhân hồn xuyên sao?” Cao Đức âm thầm suy tư: “Thiên phú tu hành của dẫn đạo pháp quyết định ở thể chất, quyết định ở độ thân hòa giữa cơ thể và ma lực.”
“Thiên phú tu hành của minh tưởng thuật lại là quyết định ở linh hồn, mà linh hồn của ta mạnh hơn tiền thân?” Xác suất lớn là vậy. Nhưng bất kể là nguyên nhân gì, tốc độ tu hành của minh tưởng thuật có tăng lên luôn là chuyện tốt.
“Nên nghỉ ngơi thôi,” Cao Đức hài lòng kéo thân thể mệt mỏi rời khỏi phòng làm việc, trở về phòng ngủ của mình nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau.
Thức Tỉnh tháng, ngày thứ mười bốn.
Buổi chiều.
Cao Đức điều phối xong một tổ dược tề nhện độc sơ cấp, kết thúc công việc của ngày hôm nay. Tuy nhiên vẫn còn một phần việc ngoài kế hoạch, vốn dĩ là việc của Yilan. Dược tề trong dược viên đã đủ số lượng, đã đến lúc đem giao cho tiệm thuốc Philemon. Vừa hay hôm nay Cao Đức vốn phải vào thành, để trả lại chiếc nhẫn thần đạo đã được sửa chữa.
Hắn kiểm tra lại một lượt các loại và số lượng ma dược cần giao đi. Dược thủy tăng sức chịu đựng sơ cấp, mười tổ. Đây là ma dược do pháp sư Seda điều chế, cả dược viên chỉ có mình ông ta có thể điều chế loại này. Dược thủy nhện độc sơ cấp 13 tổ. Cái này là thành quả lao động của Cao Đức, trong đó có một tổ thuộc về hắn. Số lượng công việc hàng ngày của Cao Đức là điều chế một tổ (ba bình nhỏ) dược tề nhện độc sơ cấp. Với kỹ thuật của mình, mỗi khi điều chế một tổ, Cao Đức có thể thêm ra 2 phần một cổ độc tư. Một bình nhỏ dược tề nhện độc sơ cấp có phân lượng là 2 cổ độc tư, cũng có nghĩa là cứ bốn ngày Cao Đức có thể thêm được một bình nhỏ dược tề nhện độc sơ cấp. Đã mười hai ngày trôi qua kể từ lần xuất hàng trước, trên tay hắn dành dụm được dược tề nhện độc sơ cấp của riêng mình, vừa đúng một tổ.
Cao Đức lại một lần nữa rời dược viên, tiến vào khu buôn bán trong thành. Đến tiệm thuốc Philemon, trán Cao Đức đã toát ra một lớp mồ hôi rịn. Lúc này không có Amy đi cùng, toàn bộ ma dược đều dồn lên một mình hắn. Hơn hai mươi tổ ma dược đặt trên người, riêng bản thân ma dược đã có trọng lượng là 1 phẩm thoát (1,8 lít), cộng thêm trọng lượng của bình đựng, với một cậu bé 13 tuổi, thiếu dinh dưỡng chưa phát triển như Cao Đức mà nói, đây là một gánh nặng không nhỏ.
Giống như lần trước, một tay giao tiền, một tay giao hàng. Giá thu mua dược thủy nhện độc sơ cấp là 2 kim, còn dược thủy tăng sức chịu đựng sơ cấp là 2 kim 5 ngân một tổ, cùng là dược thủy sơ cấp nhưng có sự khác biệt. Điều này chưa phải là gì, nếu là dược thủy trị liệu sơ cấp, thậm chí có thể đạt tới giá thu mua 3 kim một tổ. Bởi vì trong tất cả các loại dược thủy sơ cấp, dược thủy trị liệu luôn là loại được ứng dụng rộng rãi nhất, không hề lo không có đầu ra. Nhưng đồng thời, phương thuốc điều chế dược thủy trị liệu cũng quý giá nhất, chỉ có một vài thế lực lâu đời nắm giữ, cơ bản sẽ không đem ra bán, trên thị trường thuộc loại có tiền mà không mua được, có thể coi như là báu vật gia truyền.
Tổng cộng hai mươi hai tổ dược thủy, đổi lấy đơn hàng thu mua trị giá 46 kim 10 ngân. Nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng thực tế lợi nhuận còn lâu mới được cao như vậy. Không nói những cái khác, chỉ tính riêng dược thủy nhện độc sơ cấp, theo quan sát của Cao Đức, nếu mua tất cả nguyên vật liệu để điều chế một tổ ở tiệm thuốc, sẽ tốn khoảng 30 ngân. Nói cách khác, đối với một ma dược sư, lợi nhuận thực tế của một tổ dược thủy nhện độc sơ cấp chỉ khoảng 10 ngân trở xuống, đây là còn tính trong điều kiện thành công chế dược 100%. Nếu một ma dược sư không đủ thành thạo, hễ thất bại một lần trong khi điều chế ma dược, chẳng khác nào phải gánh chịu chi phí 30 ngân. Vất vả học được một phương thuốc, sau đó bận rộn hơn nửa ngày, kết quả chỉ có thể kiếm được hai phần tiền công.
——Trừ khi nắm giữ phương thuốc điều chế dược thủy trị liệu loại hiếm có này, còn không thì các ma dược sư cấp thấp nói chung đều chỉ có mức lợi nhuận này. May mắn là pháp sư Seda có dược viên của riêng mình. Cho nên một phần dược liệu cần thiết cho việc điều chế ma dược của ông có thể tự mình trồng trọt, không cần mua ở tiệm thuốc, lợi nhuận có thể tăng lên một chút. Đây cũng là điểm tương đồng của phần lớn ma dược sư: Cơ bản đều có một dược viên riêng, tự trồng thảo dược để giảm chi phí ma dược. Cho nên trong giới ma dược sư còn có câu tục ngữ lưu truyền —— “Không tu thảo dược thì không phải là ma dược sư giỏi.”
Nhét đơn hàng thu mua vào ngực, Cao Đức dẫn theo tổ dược thủy nhện độc sơ cấp còn lại và chiếc nhẫn thần đạo đã được sửa chữa đến tiệm tạp hóa của Pierre.
“Thật sự sửa được rồi?” Dù Pierre đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự thấy chiếc nhẫn thần đạo hoàn hảo như ban đầu, vẫn không khỏi ngạc nhiên.
“Ngài cứ thử xem thì biết.” Cao Đức không do dự đưa chiếc nhẫn thần đạo cho Pierre.
Pierre nhận lấy chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay phải, rồi tĩnh tâm cảm nhận một phen, sau đó lộ ra nụ cười hài lòng.
“Tay nghề của ngươi cũng không tệ, nếu trước đó không biết, thậm chí không nhìn ra nó từng bị hư hỏng.” Pierre khen ngợi.
“Tạm được,” Cao Đức cũng không khiêm tốn, “chân tướng phơi bày”.
“Lão bản, ngươi quan hệ rộng, có thể giúp ta để ý một chút, nếu có ai cần sửa chữa vật phẩm pháp thuật thì giới thiệu giúp ta nhé.”
“Dễ thôi, dễ thôi.” Pierre cười tủm tỉm nói. Chuyện một tay nhấc lên, hắn tự nhiên sẽ không từ chối. Hơn nữa làm trung gian, không nói đến việc lấy tiền hoa hồng, chỉ kiếm lời một chút nhân tình hai bên, cũng không lỗ.
“Giá thu mua dược thủy như lần trước, không thay đổi, phí sửa chữa thần đạo giới chỉ lẽ ra là 30 ngân.” Pierre mở ngăn kéo bên dưới quầy, lấy mấy đồng kim tệ và ngân tệ đưa cho Cao Đức.
Giá thu mua một tổ dược thủy nhện độc sơ cấp là 33 ngân, phí sửa chữa thần đạo giới chỉ là 30 ngân, tổng cộng 63 ngân. Nhìn những đồng tiền kim loại mới có trong tay, ba đồng kim Sean và ba đồng ngân ba lá, Cao Đức không tự chủ vui vẻ không ít. Cộng thêm 35 ngân tiết kiệm còn lại, tổng số tích lũy của hắn đạt 4 kim 15 ngân.
(Hết chương)
“Lại còn có loại pháp thuật này……” Cao Đức đối pháp thuật đã có nhất định nhận biết, biết pháp thuật sẽ có đủ loại hiệu quả thần kỳ, lực phá hoại kinh người cùng lực sát thương chỉ là một phần trong rất nhiều hiệu quả. Nhưng cũng không ngờ hiệu quả của pháp thuật thậm chí còn rộng đến mức có thể đề cao kỹ nghệ. “Thần đạo thuật.” Cao Đức âm thầm để tâm, nếu có thể thoát khỏi cảnh khốn cùng trước mắt, về sau nhất định phải tìm cách có được phương pháp điều chế thần đạo thuật. Không còn nghi ngờ gì nữa, thần đạo thuật tuyệt đối là pháp thuật mà những người như ma dược sư, luyện kim thuật sĩ và tất cả các công tượng siêu phàm khác phải học. Còn về hiện tại, hay là nghĩ cách kiếm tiền đi!
Hai hạng đại công trình kết thúc, Cao Đức tiếp tục ngồi xếp bằng, bắt đầu tu hành ngày hôm nay. Hắn đương nhiên biết dù là dẫn đạo pháp hay là minh tưởng thuật, cũng cần thời gian tích lũy, trong thời gian ngắn tuyệt đối không thể có đột phá lớn. Ít nhất là trước lần thử nghiệm thuốc tiếp theo thì không có đột phá nào cả. Còn nếu đến lúc đó hắn không thể phản kháng lại pháp sư Seda thành công, vậy bây giờ tu hành chỉ là lãng phí thời gian. Khốn nỗi, đó lại là việc có xác suất lớn xảy ra.
Nhìn như vậy, việc cố gắng bây giờ không cần thiết? Nhưng Cao Đức hiểu rõ, bất kể thế nào, đó cũng không phải là lý do để lười biếng tu hành. Đối với tất cả mọi người mà nói, chỉ cần có ý thức muốn trở thành một pháp sư cường đại, tu hành tuyệt đối không thể lười biếng nghỉ ngơi được. Điều này cần nghị lực kinh người. Nhưng đối với mỗi một pháp sư, đây cũng là điều cơ bản nhất.
Dần dà, nội tâm Cao Đức trống rỗng, tinh thần nội liễm, chìm đắm vào dẫn đạo pháp. Trong lặng lẽ không một tiếng động, ma lực dồi dào phiêu đãng khắp thế gian theo tinh thần lực của hắn dẫn dắt, chảy vào cơ thể Cao Đức, lại từng chút một bị luyện hóa thành pháp lực.
Mặc dù thi triển pháp thuật tiêu hao là pháp lực, nhưng việc khống chế pháp thuật phóng ra cũng cần tinh thần lực tham gia. Vì vậy, do đã thi triển [Tu Phục thuật +] chữa trị thần đạo giới chỉ, khi bắt đầu tu hành, tinh thần lực của Cao Đức không phải là ở trạng thái sung mãn nhất. Chỉ trong chưa đầy hai giờ, tinh thần lực hao tổn của hắn đã đạt đến ngưỡng bốn phần, hiệu suất dẫn đạo ma lực bắt đầu nhanh chóng giảm xuống. Cao Đức quả quyết gián đoạn việc tu hành dẫn đạo pháp, chuyển sang tu luyện học đồ minh tưởng thuật.
Cho đến khi bốn phần tinh thần lực tiêu hao đã hoàn toàn hồi phục dưới tác dụng của minh tưởng thuật, tu hành của hắn hôm nay mới chính thức kết thúc. Xem xét thời gian, cũng đã gần nửa đêm.
“Cánh hoa sen thứ sáu cũng sắp xuất hiện rồi… So với tiền thân, tốc độ tu hành của dẫn đạo pháp không có gì thay đổi, nhưng tốc độ tu hành của minh tưởng thuật dường như nhanh hơn rất nhiều, là vì nguyên nhân hồn xuyên sao?” Cao Đức âm thầm suy tư: “Thiên phú tu hành của dẫn đạo pháp quyết định ở thể chất, quyết định ở độ thân hòa giữa cơ thể và ma lực.”
“Thiên phú tu hành của minh tưởng thuật lại là quyết định ở linh hồn, mà linh hồn của ta mạnh hơn tiền thân?” Xác suất lớn là vậy. Nhưng bất kể là nguyên nhân gì, tốc độ tu hành của minh tưởng thuật có tăng lên luôn là chuyện tốt.
“Nên nghỉ ngơi thôi,” Cao Đức hài lòng kéo thân thể mệt mỏi rời khỏi phòng làm việc, trở về phòng ngủ của mình nghỉ ngơi.
Ngày hôm sau.
Thức Tỉnh tháng, ngày thứ mười bốn.
Buổi chiều.
Cao Đức điều phối xong một tổ dược tề nhện độc sơ cấp, kết thúc công việc của ngày hôm nay. Tuy nhiên vẫn còn một phần việc ngoài kế hoạch, vốn dĩ là việc của Yilan. Dược tề trong dược viên đã đủ số lượng, đã đến lúc đem giao cho tiệm thuốc Philemon. Vừa hay hôm nay Cao Đức vốn phải vào thành, để trả lại chiếc nhẫn thần đạo đã được sửa chữa.
Hắn kiểm tra lại một lượt các loại và số lượng ma dược cần giao đi. Dược thủy tăng sức chịu đựng sơ cấp, mười tổ. Đây là ma dược do pháp sư Seda điều chế, cả dược viên chỉ có mình ông ta có thể điều chế loại này. Dược thủy nhện độc sơ cấp 13 tổ. Cái này là thành quả lao động của Cao Đức, trong đó có một tổ thuộc về hắn. Số lượng công việc hàng ngày của Cao Đức là điều chế một tổ (ba bình nhỏ) dược tề nhện độc sơ cấp. Với kỹ thuật của mình, mỗi khi điều chế một tổ, Cao Đức có thể thêm ra 2 phần một cổ độc tư. Một bình nhỏ dược tề nhện độc sơ cấp có phân lượng là 2 cổ độc tư, cũng có nghĩa là cứ bốn ngày Cao Đức có thể thêm được một bình nhỏ dược tề nhện độc sơ cấp. Đã mười hai ngày trôi qua kể từ lần xuất hàng trước, trên tay hắn dành dụm được dược tề nhện độc sơ cấp của riêng mình, vừa đúng một tổ.
Cao Đức lại một lần nữa rời dược viên, tiến vào khu buôn bán trong thành. Đến tiệm thuốc Philemon, trán Cao Đức đã toát ra một lớp mồ hôi rịn. Lúc này không có Amy đi cùng, toàn bộ ma dược đều dồn lên một mình hắn. Hơn hai mươi tổ ma dược đặt trên người, riêng bản thân ma dược đã có trọng lượng là 1 phẩm thoát (1,8 lít), cộng thêm trọng lượng của bình đựng, với một cậu bé 13 tuổi, thiếu dinh dưỡng chưa phát triển như Cao Đức mà nói, đây là một gánh nặng không nhỏ.
Giống như lần trước, một tay giao tiền, một tay giao hàng. Giá thu mua dược thủy nhện độc sơ cấp là 2 kim, còn dược thủy tăng sức chịu đựng sơ cấp là 2 kim 5 ngân một tổ, cùng là dược thủy sơ cấp nhưng có sự khác biệt. Điều này chưa phải là gì, nếu là dược thủy trị liệu sơ cấp, thậm chí có thể đạt tới giá thu mua 3 kim một tổ. Bởi vì trong tất cả các loại dược thủy sơ cấp, dược thủy trị liệu luôn là loại được ứng dụng rộng rãi nhất, không hề lo không có đầu ra. Nhưng đồng thời, phương thuốc điều chế dược thủy trị liệu cũng quý giá nhất, chỉ có một vài thế lực lâu đời nắm giữ, cơ bản sẽ không đem ra bán, trên thị trường thuộc loại có tiền mà không mua được, có thể coi như là báu vật gia truyền.
Tổng cộng hai mươi hai tổ dược thủy, đổi lấy đơn hàng thu mua trị giá 46 kim 10 ngân. Nhìn thì có vẻ nhiều, nhưng thực tế lợi nhuận còn lâu mới được cao như vậy. Không nói những cái khác, chỉ tính riêng dược thủy nhện độc sơ cấp, theo quan sát của Cao Đức, nếu mua tất cả nguyên vật liệu để điều chế một tổ ở tiệm thuốc, sẽ tốn khoảng 30 ngân. Nói cách khác, đối với một ma dược sư, lợi nhuận thực tế của một tổ dược thủy nhện độc sơ cấp chỉ khoảng 10 ngân trở xuống, đây là còn tính trong điều kiện thành công chế dược 100%. Nếu một ma dược sư không đủ thành thạo, hễ thất bại một lần trong khi điều chế ma dược, chẳng khác nào phải gánh chịu chi phí 30 ngân. Vất vả học được một phương thuốc, sau đó bận rộn hơn nửa ngày, kết quả chỉ có thể kiếm được hai phần tiền công.
——Trừ khi nắm giữ phương thuốc điều chế dược thủy trị liệu loại hiếm có này, còn không thì các ma dược sư cấp thấp nói chung đều chỉ có mức lợi nhuận này. May mắn là pháp sư Seda có dược viên của riêng mình. Cho nên một phần dược liệu cần thiết cho việc điều chế ma dược của ông có thể tự mình trồng trọt, không cần mua ở tiệm thuốc, lợi nhuận có thể tăng lên một chút. Đây cũng là điểm tương đồng của phần lớn ma dược sư: Cơ bản đều có một dược viên riêng, tự trồng thảo dược để giảm chi phí ma dược. Cho nên trong giới ma dược sư còn có câu tục ngữ lưu truyền —— “Không tu thảo dược thì không phải là ma dược sư giỏi.”
Nhét đơn hàng thu mua vào ngực, Cao Đức dẫn theo tổ dược thủy nhện độc sơ cấp còn lại và chiếc nhẫn thần đạo đã được sửa chữa đến tiệm tạp hóa của Pierre.
“Thật sự sửa được rồi?” Dù Pierre đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi thật sự thấy chiếc nhẫn thần đạo hoàn hảo như ban đầu, vẫn không khỏi ngạc nhiên.
“Ngài cứ thử xem thì biết.” Cao Đức không do dự đưa chiếc nhẫn thần đạo cho Pierre.
Pierre nhận lấy chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay phải, rồi tĩnh tâm cảm nhận một phen, sau đó lộ ra nụ cười hài lòng.
“Tay nghề của ngươi cũng không tệ, nếu trước đó không biết, thậm chí không nhìn ra nó từng bị hư hỏng.” Pierre khen ngợi.
“Tạm được,” Cao Đức cũng không khiêm tốn, “chân tướng phơi bày”.
“Lão bản, ngươi quan hệ rộng, có thể giúp ta để ý một chút, nếu có ai cần sửa chữa vật phẩm pháp thuật thì giới thiệu giúp ta nhé.”
“Dễ thôi, dễ thôi.” Pierre cười tủm tỉm nói. Chuyện một tay nhấc lên, hắn tự nhiên sẽ không từ chối. Hơn nữa làm trung gian, không nói đến việc lấy tiền hoa hồng, chỉ kiếm lời một chút nhân tình hai bên, cũng không lỗ.
“Giá thu mua dược thủy như lần trước, không thay đổi, phí sửa chữa thần đạo giới chỉ lẽ ra là 30 ngân.” Pierre mở ngăn kéo bên dưới quầy, lấy mấy đồng kim tệ và ngân tệ đưa cho Cao Đức.
Giá thu mua một tổ dược thủy nhện độc sơ cấp là 33 ngân, phí sửa chữa thần đạo giới chỉ là 30 ngân, tổng cộng 63 ngân. Nhìn những đồng tiền kim loại mới có trong tay, ba đồng kim Sean và ba đồng ngân ba lá, Cao Đức không tự chủ vui vẻ không ít. Cộng thêm 35 ngân tiết kiệm còn lại, tổng số tích lũy của hắn đạt 4 kim 15 ngân.
(Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận