Pháp Sư Chi Thượng
Chương 131: Giống như tượng đá
Chương 131: Giống như tượng đá Sau khi xem Jose Okenley yêu cầu mình xem tài liệu, đồng thời làm xong bài “luyện tập sau tiết” và “suy nghĩ sau tiết” mà hắn “bố trí”, Cao Đức đặt bài kiểm tra của mình xuống dưới sổ tay, rồi lặng lẽ rời khỏi văn phòng Phù Văn. “Xem tài liệu ở trên bàn trước, xem xong thì có thể đi” – đây là mệnh lệnh của Jose Okenley. Cao Đức tuân thủ nghiêm ngặt mệnh lệnh để làm việc. Vì thế, sau khi hắn rời đi, văn phòng Phù Văn rộng lớn như vậy chìm vào tĩnh lặng lâu dài. Rất lâu sau, một tiếng động nhỏ khẽ phá tan sự tĩnh lặng của văn phòng. Đó là tiếng cánh cửa phòng nhỏ bên trong văn phòng bị nhẹ nhàng đẩy ra. Ngay sau đó, một lão nhân chống gậy bước ra. Lão nhân mặc một bộ áo trường bào màu xám kiểu dáng cổ xưa, mang lại cảm giác có tuổi, trên áo không có bất kỳ họa tiết nào, giản dị đến mức có phần đơn sơ. Tóc ông đã hoa râm, nhưng vẫn được chải chuốt cẩn thận, tỉ mỉ. Trán ông đầy nếp nhăn, hốc mắt hơi lõm xuống, nhưng đôi mắt màu xanh lam bên trong lại không hề vẩn đục, mà sâu thẳm như mặt hồ. Thần sắc lão nhân có vẻ hơi mệt mỏi. Tuổi của ông đã cao, tinh lực không còn được như trước, ấy vậy mà lại phải làm những việc hao tổn tinh lực nhất. Ông chính là Jose Okenley, đạo sư được phân cho Cao Đức. Đã rất lâu rồi ông không nhận học sinh. Cũng không ai muốn trở thành học sinh của ông. Mặc dù ông là pháp sư Tam Hoàn. Mặc dù thân phận của ông trong Học viện Sires là: Đạo sư cao cấp, Chủ nhiệm hệ Phù Văn, thủ tịch đạo sư Phù Văn. Mặc dù lĩnh vực mà ông am hiểu được vinh dự là “vương miện của Phù Văn Học” – Phù Văn cấu trang. Mặc dù ông là người duy nhất trong toàn bộ Sean Công Quốc có thể chế tạo ra phù văn sư Phù Văn cấu trang bậc ba. Nhưng lực nghiên cứu của ông về “logic và tính toán Phù Văn” bị các đạo sư khác của hệ Phù Văn, thậm chí là bị các phù văn sư cao cấp đếm trên đầu ngón tay trong toàn bộ Sean Công Quốc đều coi là những lời nói vô căn cứ, là một con đường cụt dẫn tới vực thẳm. Thực tế không chỉ có vậy. Từ rất lâu trước đây, ở nơi mà kỹ thuật Phù Văn phát triển nhất trên đại lục này, nghiên cứu của Jose Okenley đã bị coi là chuyện viển vông, bị phủ định không chỉ một lần. Mà tất cả học viên đều hiểu rõ, đi theo một vị đạo sư như vậy, sẽ chỉ giống như ông “sống hoài uổng phí tuổi tác” sau đó “đường cùng ngõ cụt” thậm chí là không tốt nghiệp. Hơn nữa Jose cũng không cung cấp tài nguyên gì cho học viên. Không một ai ở Sean Công Quốc hiểu được, Jose Okenley vốn dĩ tiền đồ vô hạn, còn trẻ đã có thể chế tạo ra Phù Văn cấu trang bậc ba, tại sao lại đắm chìm vào một con đường rẽ như vậy, đồng thời không thể tự kìm chế. Không tăng cấp bậc pháp sư của mình, không nâng cao trình độ phù văn của mình, không thử chế tạo ra Phù Văn cấu trang bậc bốn đủ để thay đổi hệ sinh thái Sean Công Quốc, một khi thành công liền có thể giúp ông một bước lên trời. Mà lại đem tất cả thời gian và tinh lực đặt vào một thứ mà dù “người ngoài nghề” nghe qua cũng biết là không thể thực hiện được. Vào 50 năm trước, Jose Okenley đã có thể dễ dàng chế tạo ra Phù Văn cấu trang bậc ba. 50 năm sau, ông vẫn không có bất kỳ tiến bộ nào. Các đạo sư khác trong hệ Phù Văn đã khuyên can ông, viện trưởng Shel Ian đã khuyên can ông, thậm chí ngay cả quốc vương Sean Công Quốc là Jaros đời thứ mười ba cũng đã từng tự mình khuyên can ông. Tất cả mọi người đều mong muốn ông từ bỏ con đường rẽ này, quay trở về quỹ đạo. Nhưng Jose Okenley tựa như một khối kim quặng trong hầm mỏ dưới vách đá, lấp lánh ánh vàng nhưng lại vừa hôi vừa cứng, trầm mặc, không ai có thể thay đổi, không ai có thể lay động. Mà thành quả nghiên cứu của ông cũng giống như con người ông, vừa thối vừa cứng. Dịch ra ngôn ngữ thông tục dễ hiểu chính là “hao phí nhiều thời gian, nhưng không có tiến triển thực chất nào”.
“Cũng nên có người bất mãn.” Jose Okenley đã già nua lẩm bẩm. Ông biết, việc học viện lúc này mượn danh nghĩa thư tiến cử của cựu viện trưởng, cưỡng ép gán cho ông một học sinh, chính là để gõ nhắc nhở ông. Kể từ khi đến học viện pháp thuật Sires, trong suốt năm mươi năm, Jose Okenley đã đặt toàn bộ tinh lực của mình vào đầu đề “logic và tính toán Phù Văn” có vẻ là ngõ cụt, cho đến nay vẫn chưa có kết quả. Từng là một nhân vật nổi danh trong giới Phù Văn Học của Sean Công Quốc, ông cứ như vậy dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Tựa như một tăng nhân quét rác ẩn mình trong Thiếu Lâm tự, chỉ im lặng quét rác, che giấu một thân võ nghệ thâm sâu. Học viện sớm đã bất mãn với hành vi của ông, việc liên tục cắt giảm kinh phí của hệ Phù Văn trong những năm gần đây chính là một dấu hiệu. Vì vậy, các đạo sư khác của hệ Phù Văn cũng đã rất kín đáo chỉ trích. Tất cả mọi người đều hy vọng ông làm những việc nên làm, chính xác hơn là việc chế tạo Phù Văn cấu trang. Chỉ cần Jose Okenley chịu đặt tinh lực của mình trở lại vào “Phù Văn cấu trang”, không cần bao nhiêu thời gian, chỉ cần đưa ra quyết định này, hệ Phù Văn có thể khôi phục lại sự huy hoàng như xưa. Nhưng ông vẫn làm theo ý mình.
“Ta đã không còn nhiều năm, những thứ hồi còn trẻ đều không thèm để ý, bây giờ há lại sẽ quan tâm sao?” Jose Okenley nói khẽ. Ông không hiểu tại sao học viện không hiểu đạo lý này, nhưng ông hiểu rõ rằng mình đã đi đến những năm tháng cuối đời. Tốn nhiều thời gian và công sức như vậy, nhưng nghiên cứu của ông vẫn chưa có tiến triển đột phá. Tuy nhiên Jose không thất vọng. Khoảng thời gian mấy chục năm, đối với lịch sử phát triển của Phù Văn Học mà nói, thực sự không đáng là gì. Huống chi, thứ ông muốn làm là phá vỡ triệt để hệ thống Phù Văn Học hiện hữu đã phát triển hàng nghìn năm, hàng vạn năm. Khoảng thời gian mấy chục năm, sức lực của một người, đối mặt với “công trình vĩ đại” này tựa như một hạt cát muốn lấp biển vậy, không thực tế. Lịch sử đã sớm chứng minh, nếu muốn đạt được đột phá hoặc những bước nhảy vọt trong một hệ thống nào đó, nếu không thì phải cần nhiều thế hệ, thậm chí mười mấy thế hệ người dốc hết tâm huyết nghiên cứu, nếu không thì phải xuất hiện những nhân vật vượt thời đại như “Leomon” đã sáng tạo ra phép thuật bát hoàn. Mà Jose cũng không cho rằng, và cũng không hy vọng viển vông mình sẽ là một nhân vật như vậy. Ông chỉ là căn cứ theo trái tim mình, đi nghiên cứu thứ mà ông cho là đúng, sau đó lưu lại một chút, để sau khi chết đi, cũng để lại chút tài liệu và phương hướng cho người đến sau. Nhưng mà nhiều năm như vậy, người giống như ông chưa từng xuất hiện, thậm chí những người đồng ý với ông cũng không hề có.
Thấy thời gian mà thượng thiên dành cho mình không còn nhiều, tâm tình của ông cũng có chút biến hóa kỳ diệu. Nếu như không có một người đồng hành, hoặc là nói một người tán thành, thì sau khi ông chết, có lẽ sẽ không còn ai nhớ đến nghiên cứu của ông. Đến lúc đó, tất cả những gì mà ông đã hao phí cả đời tinh lực, có lẽ trong mắt người khác, chỉ là mấy bản thảo toàn là những dòng chữ hoang đường đến cực điểm. Sẽ bị tùy tiện ném vào một góc nào đó trong đống rác của học viện, cùng với đồ ăn thừa hôi thối mà mục nát, bầy đầy sâu bọ.
Lão nhân khẽ thở dài, ông lường trước được loại khả năng này, nhưng không có cách nào ngăn chặn loại chuyện này xảy ra.
Lão nhân vừa nghĩ, vừa đi đến chiếc bàn làm việc trung tâm của văn phòng Phù Văn. Mặc dù cậu học sinh tên là Cao Đức này được học viện đưa tới cho ông như một sự nhắc nhở kín đáo, nhưng thực tế thì ông luôn là một người có trách nhiệm. Cho dù người học sinh này có đến bằng cách nào, nếu đã bái ông làm đạo sư, Jose sẽ dạy cho cậu ta thật tốt về những kiến thức của Phù Văn Học. Đương nhiên, tiền đề là người ta phải có nguyện ý học, và học được. Thật ra ông đã rất lâu không nhận học sinh, đến mức quên cả cách dạy dỗ một học sinh. Cho nên tối qua ông đã đặc biệt dành ra hai canh giờ, giở xem một lượt những cuốn sách nhập môn Phù Văn Học mà trong trí nhớ của ông đã gần như mơ hồ, phai nhạt. Sau đó là chuẩn bị tư liệu mà “Cao Đức” có thể dùng, giúp cậu ta trong thời gian ngắn nhất có thể hiểu sơ bộ về môn học sâu sắc «Phù Văn Học». Nhưng khi Jose quét mắt qua bàn làm việc, lại không thấy những tài liệu mà tối qua ông đã chuẩn bị đâu cả. Ông cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi có chút bực mình gõ vào cây gậy. “Già rồi nên lú lẫn rồi, sáng sớm vội đến kiểm tra, quên mang theo tài liệu, lại còn vô thức cho rằng mình đã mang đến.” Sau đó, Jose lại nghĩ đến một vấn đề. Nếu không có tài liệu mang tới, vậy thì cái tên tân sinh Cao Đức vừa rồi, đang làm gì vậy? Không thấy tài liệu, cũng không hỏi han gì ông, cứ vậy mà bỏ đi sao? Jose hơi nhíu mày, ông có thể hiểu được việc Cao Đức “biết khó mà lui” sau khi nhìn tài liệu, nhưng không thể chấp nhận cái kiểu “tự tiện rời đi” như thế. “Haizz!” Ông lại thở dài, cảm thấy rằng mình còn so đo cái việc vô nghĩa này trong tình huống này. Nhưng những kinh nghiệm đã trải qua vô số gian khổ khi còn bé để học «Phù Văn Học» đã khiến cho Jose có bản năng bài xích cái kiểu không trân trọng cơ hội “học tập” này. Nghĩ vậy, ông bắt đầu thu dọn những bản thảo tính toán mà hôm qua mình đã tùy tiện bày bừa. Sau khi chỉnh lý và phân loại xong, Jose lại đóng quyển sổ tay của mình, chuẩn bị mang về để sao chép lại vài bản. Sao chép thêm vài bản, có lẽ có thể đảm bảo trong đó sẽ có một hai bản không bị vứt vào đống rác? Lão nhân cảm thấy ý nghĩ của mình có chút buồn cười, nhưng lại chuẩn bị làm theo. Tuy nhiên, sau khi nhấc bút lên để sao chép, lão nhân lại phát hiện, ở bên dưới cuốn sổ tay của mình, lại còn một tờ bản thảo đè ở đó.
“Là ngày nào thử lại phép tính, quên chưa thu lại rồi phân loại sao?” Hắn nghĩ đến, đồng thời theo tầm mắt vô thức rơi xuống trang giấy nháp phía trên, rơi vào chỗ chữ viết rõ ràng không phải của hắn. Thế là, vị lão nhân bình tĩnh này, con ngươi đã lâu giãn ra, đôi mắt bình lặng như mặt hồ đột nhiên nổi lên gợn sóng. (Hết chương)
“Cũng nên có người bất mãn.” Jose Okenley đã già nua lẩm bẩm. Ông biết, việc học viện lúc này mượn danh nghĩa thư tiến cử của cựu viện trưởng, cưỡng ép gán cho ông một học sinh, chính là để gõ nhắc nhở ông. Kể từ khi đến học viện pháp thuật Sires, trong suốt năm mươi năm, Jose Okenley đã đặt toàn bộ tinh lực của mình vào đầu đề “logic và tính toán Phù Văn” có vẻ là ngõ cụt, cho đến nay vẫn chưa có kết quả. Từng là một nhân vật nổi danh trong giới Phù Văn Học của Sean Công Quốc, ông cứ như vậy dần dần biến mất khỏi tầm mắt của mọi người. Tựa như một tăng nhân quét rác ẩn mình trong Thiếu Lâm tự, chỉ im lặng quét rác, che giấu một thân võ nghệ thâm sâu. Học viện sớm đã bất mãn với hành vi của ông, việc liên tục cắt giảm kinh phí của hệ Phù Văn trong những năm gần đây chính là một dấu hiệu. Vì vậy, các đạo sư khác của hệ Phù Văn cũng đã rất kín đáo chỉ trích. Tất cả mọi người đều hy vọng ông làm những việc nên làm, chính xác hơn là việc chế tạo Phù Văn cấu trang. Chỉ cần Jose Okenley chịu đặt tinh lực của mình trở lại vào “Phù Văn cấu trang”, không cần bao nhiêu thời gian, chỉ cần đưa ra quyết định này, hệ Phù Văn có thể khôi phục lại sự huy hoàng như xưa. Nhưng ông vẫn làm theo ý mình.
“Ta đã không còn nhiều năm, những thứ hồi còn trẻ đều không thèm để ý, bây giờ há lại sẽ quan tâm sao?” Jose Okenley nói khẽ. Ông không hiểu tại sao học viện không hiểu đạo lý này, nhưng ông hiểu rõ rằng mình đã đi đến những năm tháng cuối đời. Tốn nhiều thời gian và công sức như vậy, nhưng nghiên cứu của ông vẫn chưa có tiến triển đột phá. Tuy nhiên Jose không thất vọng. Khoảng thời gian mấy chục năm, đối với lịch sử phát triển của Phù Văn Học mà nói, thực sự không đáng là gì. Huống chi, thứ ông muốn làm là phá vỡ triệt để hệ thống Phù Văn Học hiện hữu đã phát triển hàng nghìn năm, hàng vạn năm. Khoảng thời gian mấy chục năm, sức lực của một người, đối mặt với “công trình vĩ đại” này tựa như một hạt cát muốn lấp biển vậy, không thực tế. Lịch sử đã sớm chứng minh, nếu muốn đạt được đột phá hoặc những bước nhảy vọt trong một hệ thống nào đó, nếu không thì phải cần nhiều thế hệ, thậm chí mười mấy thế hệ người dốc hết tâm huyết nghiên cứu, nếu không thì phải xuất hiện những nhân vật vượt thời đại như “Leomon” đã sáng tạo ra phép thuật bát hoàn. Mà Jose cũng không cho rằng, và cũng không hy vọng viển vông mình sẽ là một nhân vật như vậy. Ông chỉ là căn cứ theo trái tim mình, đi nghiên cứu thứ mà ông cho là đúng, sau đó lưu lại một chút, để sau khi chết đi, cũng để lại chút tài liệu và phương hướng cho người đến sau. Nhưng mà nhiều năm như vậy, người giống như ông chưa từng xuất hiện, thậm chí những người đồng ý với ông cũng không hề có.
Thấy thời gian mà thượng thiên dành cho mình không còn nhiều, tâm tình của ông cũng có chút biến hóa kỳ diệu. Nếu như không có một người đồng hành, hoặc là nói một người tán thành, thì sau khi ông chết, có lẽ sẽ không còn ai nhớ đến nghiên cứu của ông. Đến lúc đó, tất cả những gì mà ông đã hao phí cả đời tinh lực, có lẽ trong mắt người khác, chỉ là mấy bản thảo toàn là những dòng chữ hoang đường đến cực điểm. Sẽ bị tùy tiện ném vào một góc nào đó trong đống rác của học viện, cùng với đồ ăn thừa hôi thối mà mục nát, bầy đầy sâu bọ.
Lão nhân khẽ thở dài, ông lường trước được loại khả năng này, nhưng không có cách nào ngăn chặn loại chuyện này xảy ra.
Lão nhân vừa nghĩ, vừa đi đến chiếc bàn làm việc trung tâm của văn phòng Phù Văn. Mặc dù cậu học sinh tên là Cao Đức này được học viện đưa tới cho ông như một sự nhắc nhở kín đáo, nhưng thực tế thì ông luôn là một người có trách nhiệm. Cho dù người học sinh này có đến bằng cách nào, nếu đã bái ông làm đạo sư, Jose sẽ dạy cho cậu ta thật tốt về những kiến thức của Phù Văn Học. Đương nhiên, tiền đề là người ta phải có nguyện ý học, và học được. Thật ra ông đã rất lâu không nhận học sinh, đến mức quên cả cách dạy dỗ một học sinh. Cho nên tối qua ông đã đặc biệt dành ra hai canh giờ, giở xem một lượt những cuốn sách nhập môn Phù Văn Học mà trong trí nhớ của ông đã gần như mơ hồ, phai nhạt. Sau đó là chuẩn bị tư liệu mà “Cao Đức” có thể dùng, giúp cậu ta trong thời gian ngắn nhất có thể hiểu sơ bộ về môn học sâu sắc «Phù Văn Học». Nhưng khi Jose quét mắt qua bàn làm việc, lại không thấy những tài liệu mà tối qua ông đã chuẩn bị đâu cả. Ông cẩn thận suy nghĩ một chút, rồi có chút bực mình gõ vào cây gậy. “Già rồi nên lú lẫn rồi, sáng sớm vội đến kiểm tra, quên mang theo tài liệu, lại còn vô thức cho rằng mình đã mang đến.” Sau đó, Jose lại nghĩ đến một vấn đề. Nếu không có tài liệu mang tới, vậy thì cái tên tân sinh Cao Đức vừa rồi, đang làm gì vậy? Không thấy tài liệu, cũng không hỏi han gì ông, cứ vậy mà bỏ đi sao? Jose hơi nhíu mày, ông có thể hiểu được việc Cao Đức “biết khó mà lui” sau khi nhìn tài liệu, nhưng không thể chấp nhận cái kiểu “tự tiện rời đi” như thế. “Haizz!” Ông lại thở dài, cảm thấy rằng mình còn so đo cái việc vô nghĩa này trong tình huống này. Nhưng những kinh nghiệm đã trải qua vô số gian khổ khi còn bé để học «Phù Văn Học» đã khiến cho Jose có bản năng bài xích cái kiểu không trân trọng cơ hội “học tập” này. Nghĩ vậy, ông bắt đầu thu dọn những bản thảo tính toán mà hôm qua mình đã tùy tiện bày bừa. Sau khi chỉnh lý và phân loại xong, Jose lại đóng quyển sổ tay của mình, chuẩn bị mang về để sao chép lại vài bản. Sao chép thêm vài bản, có lẽ có thể đảm bảo trong đó sẽ có một hai bản không bị vứt vào đống rác? Lão nhân cảm thấy ý nghĩ của mình có chút buồn cười, nhưng lại chuẩn bị làm theo. Tuy nhiên, sau khi nhấc bút lên để sao chép, lão nhân lại phát hiện, ở bên dưới cuốn sổ tay của mình, lại còn một tờ bản thảo đè ở đó.
“Là ngày nào thử lại phép tính, quên chưa thu lại rồi phân loại sao?” Hắn nghĩ đến, đồng thời theo tầm mắt vô thức rơi xuống trang giấy nháp phía trên, rơi vào chỗ chữ viết rõ ràng không phải của hắn. Thế là, vị lão nhân bình tĩnh này, con ngươi đã lâu giãn ra, đôi mắt bình lặng như mặt hồ đột nhiên nổi lên gợn sóng. (Hết chương)
Bạn cần đăng nhập để bình luận