Pháp Sư Chi Thượng
Chương 338: Thắng cùng xin lỗi (1)
Chương 338: Thắng và xin lỗi (1)
Cao Đức dựa theo chỉ thị của nhân viên công tác, tiến vào “Trường thi”.
Đây là một khu vực được thiết kế chuyên dụng để cung cấp cho pháp sư tiến hành diễn tập thực chiến phép thuật.
Khi Cao Đức tiến vào sân bãi, phát hiện bốn phía sân luyện tập phép thuật đã có mười mấy lính gác biển pháp sư đến xem đứng đó, bây giờ phát hiện hắn ra trận, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người hắn.
Mà tại trên sân luyện tập phép thuật, một nam tử khôi ngô ước chừng cao 2m, nặng 300 cân đang đứng ở trung tâm, cũng nhìn hắn.
Nam tử khôi ngô kia hẳn là đối thủ của Cao Đức trong lần khảo hạch này, chỉ là bề ngoài và tướng mạo của đối phương thật sự quá khác biệt so với ý nghĩa truyền thống của pháp sư.
Toàn bộ hình thể dị thường cồng kềnh lại cường tráng, cho người ta cảm giác như một bức tường thành, chỉ đứng ở đó thôi cũng đã đủ dọa người.
“Đối thủ khảo hạch của ngươi hôm nay là Metis, bất luận là quân công hay thực lực, kỳ thực đều đã đạt đến tiêu chuẩn pháp sư hạ sĩ.”
“Chỉ là vì tính tình hắn nóng nảy, hơn nữa là một pháp sư cực kỳ hiếm thấy am hiểu cận chiến, năm ngoái trong lúc phát sinh tranh chấp với đồng nghiệp, đã động thủ đánh người, vì vết nhơ này mà lính gác biển vẫn chưa thông qua đơn xin thăng cấp của hắn, khiến cho hắn đến nay vẫn dừng lại ở nhất đẳng thực tập pháp sư.”
“Dưới tình huống bình thường, sơ mặc cho huấn luyện khảo hạch thế nào cũng sẽ không tìm Metis đến xem như đối thủ!”
“Bởi vì hắn căn bản không thuộc về ý nghĩa đồng dạng của nhất đẳng thực tập pháp sư.”
Trong đầu Cao Đức đột nhiên vang lên một giọng nói.
Hắn nhìn về phía đám người vây xem, Melia đang lo lắng nhìn hắn.
Chính nàng là người thông qua 【Đưa tin thuật】 nhắc nhở Cao Đức về tình hình đối thủ.
Cao Đức chuyển ánh mắt, rơi vào Lvov Burns đang đứng ở một bên không xa.
Đối phương lúc này cũng dùng một loại ánh mắt khó hiểu đánh giá hắn, không hề che giấu ý trêu tức.
“Trong khảo hạch, ra tay không ngừng dẫn đến đối tượng khảo hạch bị thương là chuyện rất bình thường, mọi người cũng sẽ không có bất kỳ trừng phạt hay trách cứ nào, nếu ngươi không địch lại thì tuyệt đối không nên cậy mạnh, phải kịp thời chịu thua.” Melia vẫn đang nhắc nhở Cao Đức.
Khảo hạch không yêu cầu phải đánh bại đối thủ mới được thông qua, nên dù có chịu thua cũng không bị coi là thất bại.
Vả lại, cũng chỉ là một buổi huấn luyện khảo hạch thôi, coi như không thông qua cũng không phải chuyện gì quá lớn, cứ huấn luyện thêm một thời gian rồi xin khảo hạch lại.
Cùng lắm thì trong lý lịch sẽ có một lần ghi chép khảo hạch không thông qua hơi khó coi một chút.
“Đa tạ nhắc nhở.” Cao Đức thu ánh mắt từ Lvov Burns, cảm tạ lời nhắc nhở của Melia.
Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh.
Bởi vì sau khi nhìn thấy Lvov Burns ở cửa, hắn đã chuẩn bị tâm lý xong, cho nên sẽ không quá bất ngờ trước bất kỳ tình huống ngoài ý muốn nào.
Ở một bên sân luyện tập phép thuật, một loạt bàn dài được bày ra, ba pháp sư lính gác biển có thâm niên đang ngồi thành hàng, làm "giám khảo" cho lần khảo hạch này.
“Cao Đức?” Vị pháp sư lính gác biển ngồi ở chính giữa nhìn thấy Cao Đức ra trận thì mở miệng nói.
“Vâng.” Cao Đức gật đầu xác nhận.
“Nếu chuẩn bị xong thì lên sân chuẩn bị bắt đầu đi.”
Naxi dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, đi về phía phòng khách quý của quán thuật Collingwood.
Trong phòng khách quý, đèn ma pháp Lục Mang Tinh rủ xuống từ mái vòm tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Trên tấm thảm màu xanh đậm, sau chiếc bàn dài bằng gỗ hồ đào, một pháp sư mặc chế phục thượng úy lính gác biển đang ngồi trên ghế cao, tay cầm cốt đồ uống bằng sứ, rót một chén trà.
“Naxi, lâu rồi không gặp, ngươi dạo này hiếm khi đến thăm ta.”
“Pháp sư Rowle,” pháp sư Naxi cung kính hành lễ nói, “Ngài nhiệm vụ bận rộn, ta không dám quấy rầy ngài.”
Thượng úy Rowle nghe vậy thì khẽ cười nói: “Ngươi vẫn như trước đây, nghĩ ngợi quá nhiều, lúc nào cũng cân nhắc quá nhiều đến người khác, ngươi đến thăm ta thì ta mừng còn không kịp, sao lại là quấy rầy chứ?”
“Ngồi đi.” Hắn ra hiệu Naxi ngồi xuống, sau đó đẩy chén trà đã rót sẵn đến trước mặt Naxi.
“Làm chỉ đạo pháp sư đâu có dễ dàng.” Thượng úy Rowle nói như đang chuyện trò việc nhà.
“Cũng tốt, pháp sư nào vào được lính gác biển thì bản thân đều có thiên phú rất tốt, nên cũng đỡ lo.” Pháp sư Naxi đáp.
“Cũng đúng, hồi trước ta làm chỉ đạo pháp sư của ngươi cũng không tốn bao nhiêu sức,” thượng úy Rowle cười, rồi nói: “Chỉ là ta không ngờ rằng sau chuyện của Jaden, ngươi vẫn nguyện ý tiếp tục làm chỉ đạo pháp sư.”
Nghe đến hai chữ Jaden, pháp sư Naxi trầm mặc một lúc, mới chậm rãi mở miệng: “Hắn đúng là một trong những pháp sư ưu tú nhất mà ta từng hướng dẫn.”
“Chỉ tiếc... chỉ có thể nói, không phải người của vương triều thì không đáng tin cậy.”
“Không thể vì một người mà đánh ngã cả một đám người...” Đối với lời khẳng định của thượng úy Rowle, Naxi lại không hùa theo, “Trong Thần Thánh đế quốc có mấy vị quý tộc là dân bản địa chứ?”
Thượng úy Rowle ngẩng đầu nhìn chằm chằm Naxi, hơi nhíu mày, dường như muốn phản bác nhưng lại không biết nên phản bác thế nào.
“Vậy còn người hiện tại, ngươi thấy có đáng tin không?”
“Ta không biết,” Naxi lắc đầu, “Nhưng ta thấy thiên phú của hắn không hề thua kém Jaden.”
“Cũng không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn chứ?” Hắn chân thành nói với thượng úy Rowle, hoàn toàn biết rõ chuyện gì đã xảy ra hôm nay.
Thượng úy Rowle nghĩ ngợi rồi chậm rãi nói: “Nếu thật sự là như thế, ngược lại ta thật sự muốn gặp hắn một chút.”
“Chuyện này đơn giản thôi, sau khi khảo hạch kết thúc thì ta sẽ dẫn hắn đến gặp ngài.”
“Sau khi khảo hạch kết thúc, hắn chưa chắc đã có thể đến gặp ta.” Thượng úy Rowle nói.
Naxi nghe vậy thì nhíu mày, trong nháy mắt hiểu ra điều gì, “Đối tượng khảo hạch của hắn hôm nay là ai?”
“Metis.” Thượng úy Rowle đưa ra đáp án.
“Không phải đã định là Neilne rồi sao?”
“Hắn có việc bận làm nhiệm vụ rồi, nên phía trên phái Metis chống đỡ một hồi.” Thượng úy Rowle bình tĩnh giải thích.
“Thượng úy Rowle, sao ngài cũng lẫn vào với đám người kia rồi.” Naxi vô thức liếc nhìn ra phía ngoài, ý thức được cuộc khảo hạch đã bắt đầu, cuối cùng bất đắc dĩ nói.
Thượng úy Rowle nhíu mày: “Ta không thích nghe câu này.”
“Chỉ là, có chuyện của Jaden trước đó, ta có chút thành kiến với hắn cũng là chuyện bình thường, người phía dưới muốn cho hắn một chút áp lực, ta cũng đồng ý, Metis tuy lỗ mãng nhưng vẫn biết điểm dừng, vả lại còn có giám khảo xem chừng nữa, ngươi không cần lo lắng.”
Naxi nâng chung trà lên nhấp một ngụm, gật đầu nói: “Không phải lo lắng, chỉ là không hy vọng trông thấy ngài lẫn vào cùng một chỗ với đám người kia thôi.”
“Không lo lắng?” Thượng úy Rowle có chút kinh ngạc liếc nhìn Naxi, “Đó là Metis đấy?”
Naxi cười cười: “Tuy ta không đặc biệt hiểu hắn, nhưng ta luôn cảm thấy hắn sẽ cho ta kinh hỉ.”
“Ngươi nói vậy thì ta có chút mong đợi rồi,” Thượng úy Rowle biết tính cách của Naxi, tuyệt không phải người nói suông, lúc này đứng dậy, “Đi thôi, cùng đi xem hắn khảo hạch thế nào.”
Sân huấn luyện phép thuật.
Cao Đức đi về phía trước đón nhận ánh mắt của mọi người.
Pháp sư tên là Metis kia thấy Cao Đức đến thì có vẻ rất lễ phép, dùng giọng nói cực kỳ thô và trầm tự giới thiệu: “Cao Đức, ta là Metis, đối thủ của ngươi trong cuộc khảo hạch.”
“Ta ra tay tương đối nặng, lát nữa nếu không dừng tay được mà làm ngươi bị thương thì tuyệt đối không phải cố ý, ta xin lỗi trước ở đây, đừng ghi hận ta.” Ánh mắt hắn hơi nheo lại, nói với giọng điệu có vẻ thật thà.
Cao Đức lại không lên tiếng đáp lời, mà chậm rãi đi đến trước mặt Metis, rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Vì Metis vóc dáng thực sự khôi ngô, như một ngọn núi nhỏ đứng sừng sững ở đó, nên hắn dùng thái độ bề trên nhìn Cao Đức.
Tư thế này khiến hắn bản năng chiếm giữ sự khoan dung trong lòng, như thể đã là phe thắng lợi.
Nhưng lúc này, hắn kinh ngạc phát hiện ánh mắt của đối phương quá mức bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh đến mức lãnh mạc, không một gợn sóng.
Hắn không hiểu vì sao Cao Đức có thể bình tĩnh như vậy, nhưng trong lòng vô thức dâng lên một ngọn lửa giận khó hiểu, dù là sự bình tĩnh hay im lặng của Cao Đức, hắn đều thấy là một sự bất kính đối với hắn.
Mà theo quy tắc, sau khi Cao Đức ra trận và hai bên đã hoàn thành việc nhìn thẳng vào mắt nhau, thì có nghĩa là cuộc khảo hạch có thể bắt đầu.
Metis trông có vẻ thô kệch chất phác, nhưng tính cách thực tế lại hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài.
Bản chất hắn ngang ngược và hẹp hòi.
Vì vậy, Metis không hề khách khí phát động công kích.
Bắp thịt trên hai cánh tay hắn trong nháy mắt nổi lên từng cục, như những sợi dây thừng căng thẳng, đồng thời nổi lên linh quang ma pháp.
Cao Đức dựa theo chỉ thị của nhân viên công tác, tiến vào “Trường thi”.
Đây là một khu vực được thiết kế chuyên dụng để cung cấp cho pháp sư tiến hành diễn tập thực chiến phép thuật.
Khi Cao Đức tiến vào sân bãi, phát hiện bốn phía sân luyện tập phép thuật đã có mười mấy lính gác biển pháp sư đến xem đứng đó, bây giờ phát hiện hắn ra trận, tất cả mọi người đều đổ dồn ánh mắt lên người hắn.
Mà tại trên sân luyện tập phép thuật, một nam tử khôi ngô ước chừng cao 2m, nặng 300 cân đang đứng ở trung tâm, cũng nhìn hắn.
Nam tử khôi ngô kia hẳn là đối thủ của Cao Đức trong lần khảo hạch này, chỉ là bề ngoài và tướng mạo của đối phương thật sự quá khác biệt so với ý nghĩa truyền thống của pháp sư.
Toàn bộ hình thể dị thường cồng kềnh lại cường tráng, cho người ta cảm giác như một bức tường thành, chỉ đứng ở đó thôi cũng đã đủ dọa người.
“Đối thủ khảo hạch của ngươi hôm nay là Metis, bất luận là quân công hay thực lực, kỳ thực đều đã đạt đến tiêu chuẩn pháp sư hạ sĩ.”
“Chỉ là vì tính tình hắn nóng nảy, hơn nữa là một pháp sư cực kỳ hiếm thấy am hiểu cận chiến, năm ngoái trong lúc phát sinh tranh chấp với đồng nghiệp, đã động thủ đánh người, vì vết nhơ này mà lính gác biển vẫn chưa thông qua đơn xin thăng cấp của hắn, khiến cho hắn đến nay vẫn dừng lại ở nhất đẳng thực tập pháp sư.”
“Dưới tình huống bình thường, sơ mặc cho huấn luyện khảo hạch thế nào cũng sẽ không tìm Metis đến xem như đối thủ!”
“Bởi vì hắn căn bản không thuộc về ý nghĩa đồng dạng của nhất đẳng thực tập pháp sư.”
Trong đầu Cao Đức đột nhiên vang lên một giọng nói.
Hắn nhìn về phía đám người vây xem, Melia đang lo lắng nhìn hắn.
Chính nàng là người thông qua 【Đưa tin thuật】 nhắc nhở Cao Đức về tình hình đối thủ.
Cao Đức chuyển ánh mắt, rơi vào Lvov Burns đang đứng ở một bên không xa.
Đối phương lúc này cũng dùng một loại ánh mắt khó hiểu đánh giá hắn, không hề che giấu ý trêu tức.
“Trong khảo hạch, ra tay không ngừng dẫn đến đối tượng khảo hạch bị thương là chuyện rất bình thường, mọi người cũng sẽ không có bất kỳ trừng phạt hay trách cứ nào, nếu ngươi không địch lại thì tuyệt đối không nên cậy mạnh, phải kịp thời chịu thua.” Melia vẫn đang nhắc nhở Cao Đức.
Khảo hạch không yêu cầu phải đánh bại đối thủ mới được thông qua, nên dù có chịu thua cũng không bị coi là thất bại.
Vả lại, cũng chỉ là một buổi huấn luyện khảo hạch thôi, coi như không thông qua cũng không phải chuyện gì quá lớn, cứ huấn luyện thêm một thời gian rồi xin khảo hạch lại.
Cùng lắm thì trong lý lịch sẽ có một lần ghi chép khảo hạch không thông qua hơi khó coi một chút.
“Đa tạ nhắc nhở.” Cao Đức thu ánh mắt từ Lvov Burns, cảm tạ lời nhắc nhở của Melia.
Ánh mắt của hắn rất bình tĩnh.
Bởi vì sau khi nhìn thấy Lvov Burns ở cửa, hắn đã chuẩn bị tâm lý xong, cho nên sẽ không quá bất ngờ trước bất kỳ tình huống ngoài ý muốn nào.
Ở một bên sân luyện tập phép thuật, một loạt bàn dài được bày ra, ba pháp sư lính gác biển có thâm niên đang ngồi thành hàng, làm "giám khảo" cho lần khảo hạch này.
“Cao Đức?” Vị pháp sư lính gác biển ngồi ở chính giữa nhìn thấy Cao Đức ra trận thì mở miệng nói.
“Vâng.” Cao Đức gật đầu xác nhận.
“Nếu chuẩn bị xong thì lên sân chuẩn bị bắt đầu đi.”
Naxi dưới sự dẫn dắt của nhân viên công tác, đi về phía phòng khách quý của quán thuật Collingwood.
Trong phòng khách quý, đèn ma pháp Lục Mang Tinh rủ xuống từ mái vòm tỏa ra ánh sáng dịu nhẹ.
Trên tấm thảm màu xanh đậm, sau chiếc bàn dài bằng gỗ hồ đào, một pháp sư mặc chế phục thượng úy lính gác biển đang ngồi trên ghế cao, tay cầm cốt đồ uống bằng sứ, rót một chén trà.
“Naxi, lâu rồi không gặp, ngươi dạo này hiếm khi đến thăm ta.”
“Pháp sư Rowle,” pháp sư Naxi cung kính hành lễ nói, “Ngài nhiệm vụ bận rộn, ta không dám quấy rầy ngài.”
Thượng úy Rowle nghe vậy thì khẽ cười nói: “Ngươi vẫn như trước đây, nghĩ ngợi quá nhiều, lúc nào cũng cân nhắc quá nhiều đến người khác, ngươi đến thăm ta thì ta mừng còn không kịp, sao lại là quấy rầy chứ?”
“Ngồi đi.” Hắn ra hiệu Naxi ngồi xuống, sau đó đẩy chén trà đã rót sẵn đến trước mặt Naxi.
“Làm chỉ đạo pháp sư đâu có dễ dàng.” Thượng úy Rowle nói như đang chuyện trò việc nhà.
“Cũng tốt, pháp sư nào vào được lính gác biển thì bản thân đều có thiên phú rất tốt, nên cũng đỡ lo.” Pháp sư Naxi đáp.
“Cũng đúng, hồi trước ta làm chỉ đạo pháp sư của ngươi cũng không tốn bao nhiêu sức,” thượng úy Rowle cười, rồi nói: “Chỉ là ta không ngờ rằng sau chuyện của Jaden, ngươi vẫn nguyện ý tiếp tục làm chỉ đạo pháp sư.”
Nghe đến hai chữ Jaden, pháp sư Naxi trầm mặc một lúc, mới chậm rãi mở miệng: “Hắn đúng là một trong những pháp sư ưu tú nhất mà ta từng hướng dẫn.”
“Chỉ tiếc... chỉ có thể nói, không phải người của vương triều thì không đáng tin cậy.”
“Không thể vì một người mà đánh ngã cả một đám người...” Đối với lời khẳng định của thượng úy Rowle, Naxi lại không hùa theo, “Trong Thần Thánh đế quốc có mấy vị quý tộc là dân bản địa chứ?”
Thượng úy Rowle ngẩng đầu nhìn chằm chằm Naxi, hơi nhíu mày, dường như muốn phản bác nhưng lại không biết nên phản bác thế nào.
“Vậy còn người hiện tại, ngươi thấy có đáng tin không?”
“Ta không biết,” Naxi lắc đầu, “Nhưng ta thấy thiên phú của hắn không hề thua kém Jaden.”
“Cũng không thể vì chuyện nhỏ mà bỏ việc lớn chứ?” Hắn chân thành nói với thượng úy Rowle, hoàn toàn biết rõ chuyện gì đã xảy ra hôm nay.
Thượng úy Rowle nghĩ ngợi rồi chậm rãi nói: “Nếu thật sự là như thế, ngược lại ta thật sự muốn gặp hắn một chút.”
“Chuyện này đơn giản thôi, sau khi khảo hạch kết thúc thì ta sẽ dẫn hắn đến gặp ngài.”
“Sau khi khảo hạch kết thúc, hắn chưa chắc đã có thể đến gặp ta.” Thượng úy Rowle nói.
Naxi nghe vậy thì nhíu mày, trong nháy mắt hiểu ra điều gì, “Đối tượng khảo hạch của hắn hôm nay là ai?”
“Metis.” Thượng úy Rowle đưa ra đáp án.
“Không phải đã định là Neilne rồi sao?”
“Hắn có việc bận làm nhiệm vụ rồi, nên phía trên phái Metis chống đỡ một hồi.” Thượng úy Rowle bình tĩnh giải thích.
“Thượng úy Rowle, sao ngài cũng lẫn vào với đám người kia rồi.” Naxi vô thức liếc nhìn ra phía ngoài, ý thức được cuộc khảo hạch đã bắt đầu, cuối cùng bất đắc dĩ nói.
Thượng úy Rowle nhíu mày: “Ta không thích nghe câu này.”
“Chỉ là, có chuyện của Jaden trước đó, ta có chút thành kiến với hắn cũng là chuyện bình thường, người phía dưới muốn cho hắn một chút áp lực, ta cũng đồng ý, Metis tuy lỗ mãng nhưng vẫn biết điểm dừng, vả lại còn có giám khảo xem chừng nữa, ngươi không cần lo lắng.”
Naxi nâng chung trà lên nhấp một ngụm, gật đầu nói: “Không phải lo lắng, chỉ là không hy vọng trông thấy ngài lẫn vào cùng một chỗ với đám người kia thôi.”
“Không lo lắng?” Thượng úy Rowle có chút kinh ngạc liếc nhìn Naxi, “Đó là Metis đấy?”
Naxi cười cười: “Tuy ta không đặc biệt hiểu hắn, nhưng ta luôn cảm thấy hắn sẽ cho ta kinh hỉ.”
“Ngươi nói vậy thì ta có chút mong đợi rồi,” Thượng úy Rowle biết tính cách của Naxi, tuyệt không phải người nói suông, lúc này đứng dậy, “Đi thôi, cùng đi xem hắn khảo hạch thế nào.”
Sân huấn luyện phép thuật.
Cao Đức đi về phía trước đón nhận ánh mắt của mọi người.
Pháp sư tên là Metis kia thấy Cao Đức đến thì có vẻ rất lễ phép, dùng giọng nói cực kỳ thô và trầm tự giới thiệu: “Cao Đức, ta là Metis, đối thủ của ngươi trong cuộc khảo hạch.”
“Ta ra tay tương đối nặng, lát nữa nếu không dừng tay được mà làm ngươi bị thương thì tuyệt đối không phải cố ý, ta xin lỗi trước ở đây, đừng ghi hận ta.” Ánh mắt hắn hơi nheo lại, nói với giọng điệu có vẻ thật thà.
Cao Đức lại không lên tiếng đáp lời, mà chậm rãi đi đến trước mặt Metis, rồi từ từ ngẩng đầu lên.
Vì Metis vóc dáng thực sự khôi ngô, như một ngọn núi nhỏ đứng sừng sững ở đó, nên hắn dùng thái độ bề trên nhìn Cao Đức.
Tư thế này khiến hắn bản năng chiếm giữ sự khoan dung trong lòng, như thể đã là phe thắng lợi.
Nhưng lúc này, hắn kinh ngạc phát hiện ánh mắt của đối phương quá mức bình tĩnh, thậm chí bình tĩnh đến mức lãnh mạc, không một gợn sóng.
Hắn không hiểu vì sao Cao Đức có thể bình tĩnh như vậy, nhưng trong lòng vô thức dâng lên một ngọn lửa giận khó hiểu, dù là sự bình tĩnh hay im lặng của Cao Đức, hắn đều thấy là một sự bất kính đối với hắn.
Mà theo quy tắc, sau khi Cao Đức ra trận và hai bên đã hoàn thành việc nhìn thẳng vào mắt nhau, thì có nghĩa là cuộc khảo hạch có thể bắt đầu.
Metis trông có vẻ thô kệch chất phác, nhưng tính cách thực tế lại hoàn toàn không tương xứng với vẻ ngoài.
Bản chất hắn ngang ngược và hẹp hòi.
Vì vậy, Metis không hề khách khí phát động công kích.
Bắp thịt trên hai cánh tay hắn trong nháy mắt nổi lên từng cục, như những sợi dây thừng căng thẳng, đồng thời nổi lên linh quang ma pháp.
Bạn cần đăng nhập để bình luận