Chương 2: Pháp thuật của Yilan quả nhiên thần kỳ, khiến người ta không ngừng ước mơ và tưởng tượng, nhưng Cao Đức không có quá nhiều thời gian để cảm thán rung động. Hoàn cảnh nơi này cực kỳ tồi tệ, âm u mục nát, không hề thông gió, lại yên tĩnh như mồ mả, hắn chỉ ở lại một lát đã cảm thấy tâm trạng u ám. Nơi đây hiển nhiên không phải chỗ ở lâu dài. Điều quan trọng hơn là, hắn là pháp sư Seda thí nghiệm thuốc mà có thể sống lại, chuyện này lẽ nào có thể tốt đẹp như vậy sao? Không còn nghi ngờ gì nữa, việc cấp bách là phải thoát khỏi dược viên này. Làm sao trốn đây? Đúng như Amy đã nói, bọn họ những học đồ này, ngay ngày đầu tiên bị pháp sư Seda mang về đã bị in dấu truy tung ấn ký. Ấn ký truy tung không tiêu trừ thì căn bản không thể thoát khỏi ma trảo của pháp sư Seda. Cao Đức bám vào thân thể chậm rãi ngồi dậy, nhưng không xuống giường, mà dựa vào tường, chăm chú suy nghĩ cách đào thoát khỏi sự khống chế của pháp sư Seda. Với kiến thức hiện tại của hắn, có thể nghĩ ra được hai phương pháp. Một, đã có loại pháp thuật truy tung ấn ký, tất nhiên cũng phải có pháp thuật có thể giải trừ ấn ký. Hai, nếu không giải quyết được vấn đề, thì hãy giải quyết người tạo ra vấn đề - pháp sư Seda. Nói thì dễ, nhưng làm thì còn khó hơn lên trời. Ít nhất đối với hắn lúc này, là như vậy. Pháp thuật thần kỳ nên cũng vô cùng trân quý. Hắn, một kẻ không có chút bối cảnh, bị xem như "chuột xám", pháp sư học đồ, đến nay chỉ nắm giữ hai ảo thuật, mà cũng đều là của pháp sư Seda, vậy thì đi đâu mà học được pháp thuật có thể giải trừ ấn ký truy tung? Huống chi, việc học pháp thuật vô cùng khó khăn, coi như hắn thật sự có được pháp thuật tương ứng, cũng tuyệt đối không thể trong thời gian ngắn nắm vững được. Còn việc giải quyết pháp sư Seda lại càng là không thể. Pháp sư Seda dù sao cũng là pháp sư thâm niên, không biết nắm giữ bao nhiêu pháp thuật cường đại. Mà hắn, chỉ có hai ảo thuật, và đều là ảo thuật không có chút sát thương nào. Cao Đức lật qua lật lại suy nghĩ kỹ mấy lần, vẫn không nghĩ ra biện pháp giải quyết tình cảnh khó khăn trước mắt. Hắn suy tư một hồi, đang định mở miệng hỏi Amy mới yên tĩnh lại được một lúc, thì bên ngoài có động tĩnh truyền đến. Tiếng bước chân gấp gáp "đông đông đông" truyền đến, một học đồ trông già dặn hơn gõ cửa rồi đi vào. Bước chân hắn vội vàng, đảo mắt nhìn quanh căn phòng chật hẹp, rất nhanh ánh mắt xác định chính xác Cao Đức đang nửa nằm trên giường. "Cao Đức, pháp sư Seda nghe nói ngươi tỉnh lại, bảo ngươi hiện tại đến gặp ông ấy!" Cao Đức nghe vậy thì ánh mắt ngưng lại, trong lòng suy nghĩ nhanh chóng, nhưng rõ ràng hiện tại hắn không có khả năng phản kháng mệnh lệnh của pháp sư Seda, nên chỉ gật đầu, nói "được". Cao Đức không hề trì hoãn, lập tức đứng dậy, đi theo học đồ đến thông báo rời khỏi phòng. Nhìn Cao Đức rời đi, Amy mới giật mình nhìn lại. Hình như, Cao Đức sau khi tỉnh dậy có chút không giống trước. Nhưng cụ thể không giống ở đâu, hắn lại không nói ra được. Đi ra khỏi gian phòng là một hành lang hẹp dài. Hành lang có hình vòng cung, như vành trăng lưỡi liềm khẽ cong, hai bên trái phải cứ cách một khoảng lại có một cánh cửa phòng. Hai bên cửa phòng đều có một cây nến, dùng ánh sáng và nhiệt lượng yếu ớt của chúng xua tan u ám và âm lạnh trong hành lang. Tiền thân dù đã ở đây gần hai năm, nhưng những ký ức này không hề lưu lại trong Cao Đức, nên hắn cảm thấy mười phần xa lạ với nơi này, giờ phút này đang bất động thanh sắc quan sát xung quanh. Học đồ đến truyền tin hiển nhiên không để ý đến động tác nhỏ của Cao Đức. Trên thực tế, trong một hoàn cảnh nguy hiểm lại bị kìm kẹp thế này, những học đồ này sao có tâm tư mà chú ý người khác? Nên ít nhất Cao Đức không cần lo bị lộ tẩy, bị người khác nhìn ra có gì khác biệt so với lúc trước. Vừa mới đến thế giới này, còn chưa kịp thở một hơi đã phải trực diện pháp sư Seda bí ẩn khó lường, trong lòng Cao Đức không thể nào không có áp lực. Hắn vừa đi theo học đồ đến thông báo, vừa suy đoán cảnh gặp mặt với pháp sư Seda lát nữa. Ngay lúc này, một cánh cửa bên trái đột nhiên mở ra, một thanh niên mặt mày u ám lao ra. Cao Đức không nhận ra hắn. Nhưng hắn ta dường như nhận biết Cao Đức, lạnh tanh đứng chắn trước đường đi của Cao Đức, trước khi Cao Đức kịp mở miệng nói, liền cười nhạt nhìn hắn. "Cao Đức, xem ra mạng ngươi lớn nhỉ, thí nghiệm thuốc mà cũng không giết chết được ngươi." Cao Đức nhíu mày liếc hắn một cái, không nói gì, quay người định đi tiếp. Không phải là sợ hắn, chủ yếu là hắn không quen người này, mà nói chuyện vào lại dễ lộ sơ hở. Hơn nữa người này rõ ràng đang tìm phiền phức, quan tâm hắn ta làm gì? Nhưng khi Cao Đức vừa muốn lách qua người này, vai hắn bị một cú huých không hề có ý tốt đánh tới, sức mạnh rất lớn, khiến Cao Đức cảm giác mình như đâm phải một bức tường, phải lảo đảo lùi lại mấy bước mới ổn định được. "Sao, Cao Đức, bây giờ ngươi đã kiêu ngạo đến mức khinh thường nói chuyện với ta rồi?" Thanh niên u ám cười âm dương quái khí: "Ngươi không thật sự cho rằng bản thân mình có chút thiên phú, điều chế được độc dược từ nhện cấp thấp mà có thể khiến pháp sư đại nhân phải nể trọng sao?" "Pháp sư đại nhân coi trọng ngươi thì đã không để ngươi đi thí nghiệm thuốc" hắn lạnh lùng nhìn Cao Đức, cảm giác bức bách mười phần, lại mang theo vài phần cao cao tại thượng: "Ngươi vẫn chưa nhận rõ hiện thực sao?" "Pháp sư đại nhân triệu kiến ta, ta đang muốn đến gặp ông ấy, chuyện của ngươi so với việc của pháp sư đại nhân còn quan trọng hơn sao?" Cao Đức bình tĩnh hỏi: "Nếu không phải thì xin mời tránh ra." Sắc mặt thanh niên lập tức trở nên khó coi. Nhưng rất nhanh hắn ta lại khôi phục vẻ bình tĩnh, sau đó hơi nghiêng người, tránh ra chỗ, cười hề hề nói: "Sao không nói sớm là pháp sư đại nhân tìm ngươi, được được được, đi đi đi, cũng đừng làm chậm trễ chuyện của pháp sư đại nhân." Cao Đức liếc nhìn thanh niên, không nói một lời, mặt lạnh lùng đi lướt qua hắn. "Ngươi hẳn là nghĩ rằng lần này thí nghiệm thuốc không giết được ngươi thì ta không có cách nào đối phó ngươi?" Lúc lướt qua thanh niên, bên tai Cao Đức vang lên giọng điệu uy hiếp trầm thấp của thanh niên. "Két ~" Nói xong câu đó, thanh niên đi về phòng mình vừa mới đi ra, đóng cửa lại. "Chúng ta tranh thủ thời gian đi, đừng để pháp sư đại nhân phải sốt ruột chờ." Đối diện với lời nói hung ác của thanh niên, Cao Đức không chút thay đổi sắc mặt, nói với học đồ dẫn đường. Học đồ già dặn gật đầu, tiếp tục đi lên phía trước, đi xa hơn một chút, hắn không nhịn được mở miệng nói: "Ai, Cao Đức, lần này ngươi bị pháp sư đại nhân chọn làm thí nghiệm thuốc mà không chết, chứng tỏ mạng ngươi chưa đến tuyệt lộ, nhưng ngươi cũng đâu phải lần nào cũng có cái vận may đó, sao còn đi trêu chọc Yilan? Ai mà không biết hắn là người hay thù dai." Ánh mắt Cao Đức lóe lên, thì ra tên của thanh niên là Yilan. "Yilan?" Hắn dò hỏi. "Yilan là học đồ đầu tiên của pháp sư Seda, pháp sư Seda đối với hắn ít nhiều vẫn có chút khác biệt. Hắn là người duy nhất trong số chúng ta có thể tự do ra vào dược viên, tuy là thay pháp sư đại nhân xuất hàng, nhưng cũng đủ thấy hắn không giống chúng ta. Hơn nữa, không cần phải nói, chỉ trong những năm gần đây đám học đồ trong dược viên đã đổi không biết bao nhiêu lứa, chỉ có mình hắn vẫn luôn bình yên vô sự, điều này có thể nói lên rất nhiều thứ." "Chúng ta chọc không nổi hắn." "Sao, hắn còn có thể giết ta sao?" Cao Đức hỏi ngược lại. "Hắn tuy không dám trực tiếp đánh giết ngươi, nhưng muốn ngáng chân ngươi thì dễ như trở bàn tay." "Ngươi xem, lần này nếu không phải vận khí của ngươi tốt, chẳng phải là bị hắn chơi chết rồi sao?" Học đồ già dặn nói. Cao Đức giật mình một cái, lập tức hiểu được nguồn sức mạnh của Yilan, "lần này ta bị pháp sư Seda chọn làm thí nghiệm thuốc, là do hắn sắp đặt?" "Không phải thì làm sao lại chọn trúng ngươi? Ngươi dù sao cũng là người duy nhất trong chúng ta tự điều chế được độc dược từ nhện cấp thấp." Thì ra là thế. Cao Đức quay đầu nhìn cánh cửa phòng đóng kín của Yilan, ánh mắt lóe lên. (Hết chương)