Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 89: Trẻ sơ sinh tiếng khóc

**Chương 89: Tiếng khóc trẻ sơ sinh**
Converter Dzung Kiều cầu phiếu
Trên đỉnh núi.
Mọi người vội vã chạy vào nhà đá của riêng mình.
Theo sau Diệp Hi và Giao Giao cũng chạy vào trong nhà, tù trưởng đưa tay ra, ôm lấy một tấm đá vừa dày vừa nặng chặn cửa lại.
Người nguyên thủy không biết làm bản lề, cho nên nhà đá không có gắn loại cửa có thể mở ra đóng vào. Bình thường khi ngủ chỉ cần dùng một tấm đá lớn chặn lại là được.
Dĩ nhiên nguyên lý bản lề rất đơn giản, Diệp Hi cũng có thể chỉ cho họ cách làm. Nhưng hắn cảm thấy đây là chuyện nhỏ, ngược lại nếu phải làm, sẽ tốn rất nhiều công phu, không bằng trực tiếp dùng tấm đá chặn lại cho kịp thời.
Nhà đá cũng không có cửa sổ, nhưng ở bên hông phòng có đục một khe hở nhỏ, bình thường buổi tối chặn cửa thì sẽ dựa vào khe hở này để thông khí.
Sau khi chạy vào nhà, những người khác nhanh chóng lấy một tấm da thú chặn khe hở đó lại.
Lần này nước con rít sẽ không thể bò vào được nữa.
Bồ Thái đặt t·h·ùng đá xuống, mới vừa rút lui, t·h·ùng đá vẫn là hắn vác: "Đợi một lát đi, không c·ắ·n được chúng ta thì chúng sẽ lui thôi."
Chùy nhìn qua t·h·ùng đá, p·h·át hiện trong t·h·ùng cá còn t·h·iếu chút nữa là đầy, nếu không phải tại lũ nước con rít này, bọn họ nói không chừng còn có thể thêm một t·h·ùng nữa: "Những c·ô·n trùng này thật đáng ghét, rõ ràng không mạnh, nhưng vì số lượng nhiều, lại còn mang đ·ộ·c, nên chúng ta đành chịu thua."
Bồ Thái: "Năm nào cũng vậy, thôi, ta cũng quen rồi, ở lâu rồi chúng sẽ tự rút lui."
Giao Giao bị mấy con nước con rít c·ắ·n trúng, vừa mới vào nhà, liền cứng đờ nằm ở góc nhà, không thể cử động thân thể, cứ như vậy nằm thẳng đơ trong nhà. May mà gian nhà khá lớn, có thể chứa được nó nằm như vậy.
Diệp Hi thấy vậy có chút lo lắng.
Tù trưởng an ủi: "Không sao, qua ngày mai nọc đ·ộ·c của nước con rít sẽ rút đi, đến lúc đó sẽ không có việc gì."
Nếu trong chốc lát không ra ngoài được, mấy người dứt khoát ở yên trong phòng, tán gẫu về chuyện ở Cùn·g· ·Sơn.
Mấy người bắt đầu, ngươi một lời ta một lời kể về những chuyện họ từng gặp phải vào mùa mưa trước kia.
Diệp Hi là lần đầu tiên trải qua mùa mưa, vì vậy hắn không có chuyện gì để nói, chỉ tập trung lắng nghe bọn họ nói chuyện.
Sau khi Dũng và mấy người đàn ông Đồ Sơn khác kể xong, những người phụ nữ từ bộ lạc khác gả tới cũng bắt đầu kể chuyện.
Trong số đó, có những trải nghiệm mùa mưa đặc sắc, có những chuyện rất thú vị, có những chuyện lại rất mạo hiểm. Thế nhưng những kinh nghiệm này trước kia họ đã kể không biết bao nhiêu lần, mọi người trừ Diệp Hi ra, đều đã nghe đến chán rồi, vì vậy mọi người để Linh kể.
Linh là người mới gả đến Đồ Sơn, nàng kể những câu chuyện mọi người chưa từng nghe qua. Linh có tài ăn nói, những chuyện nguy hiểm qua lời kể của nàng trở nên càng kịch tính, chuyện vui càng khiến người ta bật cười.
Đào, đứa bé đó, bị chọc cho lúc thì cười ha ha ha, khi thì khoa trương hít hà, dáng vẻ này khiến cho người lớn vô cùng vui vẻ.
Diệp Hi nghe bọn họ kể, tặc lưỡi lấy làm kỳ lạ, nghe đến đoạn đặc sắc, chỉ hận trong tay không có một túi hạt dưa, nếu không vừa ăn vừa nghe, nhất định càng thêm thú vị.
"Oa oa oa..."
Đột nhiên, một hồi tiếng trẻ sơ sinh khóc chói tai vang lên ở ngoài nhà.
Tiếng trẻ sơ sinh khóc từ đâu tới?
Mấy người nhìn nhau trố mắt.
Chẳng lẽ là từ phòng khác truyền đến? Nghe âm thanh này không giống lắm, cảm giác giống như ngay tại ngoài nhà...
Diệp Hi gỡ tấm da thú chặn khe hở trên vách tường ra, sau đó rút chủy thủ bên hông, chuẩn bị đối phó với lũ nước con rít có thể chui vào.
Chờ một lát, không có con nước con rít nào bò vào từ khe hở.
Vì vậy Diệp Hi đưa mắt đến gần khe hở, nhìn ra bên ngoài.
Đột nhiên thấy cảnh tượng bên ngoài, Diệp Hi ngạc nhiên.
Trên mặt đất đỉnh núi vẫn là vô số bầy nước con rít dày đặc, nhưng giữa đám đó, không biết từ lúc nào, lại xuất hiện một con quái vật khổng lồ xấu xí!
Quái vật này dài chừng bảy, tám mét, bề ngoài giống Vinh Nguyên, da màu tro đen, toàn thân có vân như nham thạch, miệng há to đến mức khó tin, cái đuôi vừa dài vừa thô lại vừa dẹt.
Nhìn bề ngoài này... Hình như là đại nghê?
Nhưng đại nghê trong ấn tượng, tục xưng là kỳ nhông, hình như không giống con vật khổng lồ này?
Xung quanh nó là bầy nước con rít, nhưng nó không hề sợ hãi, miệng há to, giống như đang ăn kiến vậy, mỗi lần ngoạm một cái có thể nuốt được cả một đám.
Khi bầy nước con rít trước mặt nó muốn chạy trốn, nó dùng cái đuôi dẹt dài quật qua, quét đám nước con rít đang bỏ chạy quay trở lại.
Cũng có vài con nước con rít leo lên người nó, nhưng nó không hề quan tâm, mặc cho chúng gặm cắn mình.
Diệp Hi thầm nghĩ, sinh vật này chắc là đại nghê, nhưng là đại nghê thời tiền sử.
Nhưng con vật này quá to lớn, hơn nữa nghe nói đại nghê không hoạt động vào ban đêm, ban ngày ngủ, là loài sinh vật lười biếng yếu đuối sao? Sao con đại nghê tiền sử này lại sống động, hung dữ, còn chạy đến đỉnh núi để nuốt đám nước con rít.
Bất luận Diệp Hi nghĩ thế nào, đại nghê cứ như vậy tiếp tục nuốt thức ăn, có lẽ ăn quá sung sướng, thỉnh thoảng còn kêu lên một tiếng.
Âm thanh kia lại chính là tiếng trẻ sơ sinh khóc mà bọn họ vừa nghe được.
"Bên ngoài thế nào?" Chùy ở bên cạnh thấy Diệp Hi cứ dán mắt vào khe hở nhìn, không nói lời nào, sốt ruột vỗ vai hắn.
Những người khác cũng vây quanh hắn, bọn họ cũng rất muốn biết tình hình bên ngoài.
Diệp Hi nhường vị trí: "Ngươi tự xem đi."
Nhưng không đợi Chùy đưa đầu tới, Dũng đã đẩy Chùy ra, đưa đầu mình vào khe hở trước.
Khiến Chùy tức giận không ngừng trợn mắt: "Dũng chú!"
Dũng dán mắt vào khe hở, nhìn thấy tình huống bên ngoài, thấp giọng kêu lên: "Lại là con này, đã mấy năm không gặp! Vật này không sợ nọc đ·ộ·c của nước con rít, nhiều nước con rít như vậy lại là cho nó ăn no."
Bồ Thái không chút khách khí đẩy Dũng ra, dán mắt vào khe hở xem: "A! Thì ra là con này, chúng ta thật may mắn, t·h·ị·t con này rất thơm ngon."
Giờ phút này, lũ nước con rít bên ngoài có vẻ sợ hãi bỏ chạy xuống núi, bao gồm cả những con trên người đại nghê, cũng đều sợ hãi bò xuống.
Chùy vò đầu bứt tai, tò mò: "Rốt cuộc là cái gì vậy!"
Bồ Thái đưa đầu ra khỏi khe hở, quay người cầm v·ũ k·hí trên mặt đất lên: "Các chiến sĩ th·e·o ta ra ngoài, bên ngoài bây giờ nước con rít ít đi rồi, ta đi làm t·h·ị·t con này, các ngươi phụ trách g·iết c·hết lũ nước con rít xung quanh."
Chùy thấy Bồ Thái nhường vị trí, sợ có người c·ướp mất, nhanh chóng chiếm vị trí, nhìn ra ngoài khe hở, vừa nhìn đã kinh hô lên: "Ồ, nó xuống núi rồi!"
Bồ Thái và mấy người khác vừa nghe, lập tức cầm v·ũ k·hí lên, dỡ tấm đá ra, đuổi theo ra cửa.
Diệp Hi cũng cầm d·a·o găm lên, th·e·o ra cửa.
Nhưng trời mưa đường trơn, đường xuống núi lại càng trơn trượt, nếu tăng tốc, không cẩn thận sẽ ngã xuống sườn núi.
Mà con đại nghê này lại khác, sườn núi này đối với nó không có nghĩa lý gì.
Nó vốn đ·u·ổ·i th·e·o nước con rít, thấy có kẻ địch đ·u·ổ·i th·e·o sau lưng, tứ chi dán xuống đất, bò nhanh hơn. Chẳng mấy chốc đã bò xuống chân núi, bơi vào trong nước.
Các chiến sĩ không thể đ·u·ổ·i th·e·o nó trong nước, đành phải dừng bước.
"Đáng tiếc Giao Giao bị nước con rít c·ắ·n, không thể cùng chúng ta đi, nếu không nhất định có thể đ·u·ổ·i kịp nó!" Bồ Thái không cam lòng nói.
Nhiều t·h·ị·t như vậy lại chạy mất.
Diệp Hi cũng có chút tiếc nuối, lẽ ra nên mang cung tên th·e·o.
Mấy người đứng ở bên bờ, nhìn con đại nghê nửa bơi nửa bò trong nước, dần dần rời đi.
Đợi đến khu rừng ngập nước, trong nước bỗng nhiên xuất hiện một cái miệng to như chậu máu! Cùng với nước bắn tung tóe, cái miệng cực kỳ nhanh mạnh c·ắ·n vào đại nghê, ngậm đại nghê trong miệng.
Cá sấu chúa thời tiền sử!
p/s: Tam Giới Toàn Thư
20 Tháng 9, 2017 •
Đại Nghê
Oa oa ngư
* Nguồn gốc
- Đại Nghê là loài kỳ nhông lưỡng cư, thuộc Thủy Tộc, thường sống ở các vùng nước trũng, khe đá, bờ hồ và sông suối có nguồn nước sạch, tinh khiết.
- Đại Nghê là giống loài đã xuất hiện từ khoảng hơn một trăm triệu năm trước trên trái đất này. Hiện tại còn rất ít cá thể sống sót do môi trường sống bị ô n·hiễm n·ặng nề, lại thêm việc các nhà hàng hải sản muốn chế biến những món ăn đ·ộ·c lạ nên loài Đại Nghê bị săn bắt đến cạn kiệt trong tự nhiên.
- Linh thể đại nghê là những chơn hồn nhàn rỗi, thường thích ngủ vùi lặng yên ở nơi có bóng râm mát, khe đá của các con suối, sông hồ thanh khiết. Những chơn hồn yêu thích chỗ thanh vắng, mát mẻ, trong lành, lại thích ngủ vùi trong bóng râm để mặc thời gian lặng lẽ trôi theo năm tháng, nhưng họ chưa đủ lực thanh tịnh để nhập vào các cõi Thượng Giới, họ sẽ có xu hướng chuyển sinh thành Đại Nghê hay một số loài có tính chất tâm tình giống như thế để hưởng thụ lạc thú an nhàn nơi Trung Giới.
* Hình dạng và tính chất đặc trưng
- Đại Nghê có thân hình to khỏe, da trơn, có lớp nhớt mỏng bao quanh toàn thân. Thân thể Đại Nghê có ba phần gồm phần đầu, phần thân có tứ chi và phần đuôi. Tùy theo khu vực khác nhau mà các cá thể Đại Ngư sẽ khác nhau ở phần lưng có vây lưng và ở giữa các ngón chân có lớp màng da.
- Cá thể trưởng thành có thể đạt kích thước chiều dài từ đầu đến đuôi là khoảng 180cm. Tuổi thọ trung bình của loài này trong thiên nhiên khoảng 100 năm. Một số cá thể may mắn sống nơi vùng nước trong lành hoang sơ, ít người biết đến thì phát triển thân hình to lớn đặc biệt hơn bình thường, và có tuổi thọ dài hàng trăm năm, gần giống với hình dạng nguyên thủy từ lúc loài này xuất hiện.
- Đại nghê là loài ăn tạp nhưng lương thực chủ yếu vẫn là rong rêu, tảo và vi sinh vật trong nước nên có bộ hàm răng đều, nhỏ li ti, không sắc bén, gần giống với bộ hàm răng của loài cá voi vậy.
- Tiếng kêu của đại nghê nghe giống như tiếng trẻ con khóc oa oa, có khi nghe ồm oàm như tiếng bò rống, tiếng ễnh ương kêu, hoặc tiếng khò khè, khà khà, o o như người ngủ ngáy. Vì vậy mà đại nghê còn có tên gọi là Oa Oa Ngư. Các cá thể sống lâu năm có xu hướng bắt chước được tiếng kêu của các loài khác trong khu vực mình sinh sống, bao gồm luôn cả tiếng nói của loài người.
- Đại nghê từ nhỏ tới lúc trưởng thành luôn tích tụ c·hất đ·ộc trong thân thể để tự bảo vệ mình, tránh được việc trở thành thức ăn của các loài khác trong môi trường sinh sống tự nhiên. Nhờ vậy mà chủng loài này không cần sự thay đổi nhiều so với hình dạng nguyên thủy từ lúc xuất hiện trên trái đất hơn một trăm triệu năm trước. Vì trong môi trường tự nhiên, loài sinh vật hiền lành dễ tính này không có kẻ thù săn bắt mình. Càng sống lâu năm, c·hất đ·ộc này tích tụ càng nhiều, đ·ộ·c tố càng mạnh.
* Đại nghê với đời sống loài người
- Nhiều người cho rằng đại nghê sống ở nơi có dòng nước thanh khiết, lại có lớp da thịt chắc bóng nên cho rằng ăn thịt của đại nghê sẽ rất bổ dưỡng, có tính hàn, mát người. Nhưng họ không hiểu rằng thịt đại nghê cực đ·ộ·c, những người ăn thịt loài này đều tự mình đưa hàn khí đ·ộ·c vào thân mình, khiến cho nội tạng bị yếu, sức đề kháng cơ thể yếu, tẩu hỏa nhập ma, rối loạn khí huyết, chóng mặt, buồn nôn, tai biến và dễ đột t·ử khi đã trúng đ·ộ·c từ việc ăn thịt loài này.
- Hiện tại người ta đã hiểu biết nhiều hơn về đ·ộ·c tính của loài này nên việc săn bắt làm thức ăn không còn phổ biến nữa. Chỉ còn một số nơi vì lợi nhuận khổng lồ đem lại từ việc làm món lạ, đ·ộ·c cho các thực khách thượng lưu vẫn bất chấp nguy hiểm tính mạng người dùng mà đem loài này vào thực đơn của mình. Loài này đã được liệt vào sách đỏ bên bờ tuyệt chủng cần bảo vệ nghiêm ngặt trong những năm gần đây.
* Đại nghê với hành giả tu tập
- Chơn hồn đại nghê do thích yên tĩnh, an lạc nên nếu thấy biết trong khu vực mình an trú có các hành giả tu tập thiền tịnh, có phương pháp tu luyện giúp cho thân tâm an lạc thì sẽ thích tiếp cận để kết duyên tu tập. Các đại nghê ấy thích bắt chước tiếng đọc kinh, trì chú. Thế nên khi đại nghê đã tiếp cận với các hành giả, lúc họ có công phu phát ra pháp âm thì đại nghê bắt chước đọc theo họ. Các hành giả sẽ nghe văng vẳng bên tai mình những tiếng đọc kinh, trì chú bắt chước theo sau hơi chậm nhịp hơn tiếng của họ đọc một chút, vì đại nghê đang tập tành bắt chước theo nên vậy.
- Khi thấy biết có sự lạ quanh mình lúc đọc kinh, nếu hành giả ấy để ý, tìm hiểu thì có thể biết được có linh thể đại nghê đang theo mình tập đọc kinh trì chú lúc công phu như thế. Hành giả nên hoan hỉ, bình tâm, không cần phải hoảng sợ lo lắng hay tìm cách để ngăn chặn, đuổi đại nghê ấy rời xa mình. Đó là duyên lành, tâm tình và công phu của hành giả ấy tốt, có an lạc khí, thanh tịnh khí phát ra mới chiêu cảm được chơn hồn đại nghê đến bên mình, hồi hướng trở thành cộng tu thiện nghiệp chung. Lúc ấy hành giả cứ sinh hoạt như bình thường, nên thường mời trái cây với nước cho bạn đồng tu của mình cảm thấy có sự gần gũi thân thiết, chỉ vậy là được.
* Anh linh Đại Nghê có tu tập
- Khi chơn hồn đại nghê trải qua một giai đoạn tu tập tinh tấn tâm thức, đạt được trạng thái thanh tịnh, thần thức phát triển trí tuệ, giác ngộ được lẽ Đạo, hành được nhiều thiện nghiệp, không vướng mắc vào chấp niệm thích nhàn rỗi, ngủ nghỉ an yên dài lâu. Lúc bấy giờ anh linh Đại Nghê ấy hoàn toàn có thể tự do du nhập vào các cõi thiên Giới, an hưởng khoái lạc thong dong tự tại, nhàn nhã như ý nguyện đại nghê thích thú hưởng cảnh như thế từ lúc còn mang thân mạng hữu hình.
- Toàn thân Đại Nghê tỏa ra an lạc khí, có khả năng tương tác khí lực làm thay đổi dòng thủy lưu nơi mình an trú. Có khả năng hô phong hoán vũ. Có năng lực chữa lành những thương tổn thân tâm chúng sinh, nhất là các triệu chứng b·ệ·n·h t·ậ·t mà nguyên nhân nhân do c·hất đ·ộc xâm hại vào thân.
/*Dzung Kiều : xem hình đại nghê tiền sử khác bây giờ http://www.1nongjing.com/uploads/allimg/170814/2165-1FQ4153Hb33.jpg */ Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Thần Võ Chí Tôn này nhé http://truyencv.
Bạn cần đăng nhập để bình luận