Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 715: Ừ

Chương 715: Ừ
Mèo bông trắng lớn như một cơn gió, mang Diệp Hi tới chân núi tuyết.
Diệp Hi đứng ở trong lớp tuyết dày tới đầu gối, nhìn quanh bốn phía trắng xóa, ngẩng đầu hỏi mèo bông trắng lớn: ". . . Ngươi nói cốt trượng của ta ở đây?"
"Meo ~ "
Mèo bông trắng lớn ngồi xuống, lười biếng kêu một tiếng.
Hai cây răng mèo nhọn trắng như tuyết xung quanh.
"Được, đa tạ ngươi."
Diệp Hi ngẩng đầu liếc nhìn đỉnh núi bị mây che phủ, trong lòng biết, nếu như cốt trượng đúng là ở chân núi, vậy rất có thể là do Vũ Nhân lạnh lùng kia vứt xuống.
Nếu là người khác dám làm như vậy, Diệp Hi tuyệt đối sẽ dạy hắn một bài học, cho hắn biết vì sao máu lại đỏ như vậy, vì sao quả đấm lại cứng rắn như vậy, nhưng hết lần này tới lần khác lại là Vũ Nhân có khả năng cứu mạng hắn, hơn nữa có thể không đánh lại. . .
Diệp Hi có thể làm sao đây, hắn chỉ có thể tự cổ vũ bản thân, bắt đầu vùi đầu tìm kiếm xung quanh.
Lần tìm kiếm này mất mấy giờ đồng hồ.
Phạm vi chân núi tuyết quá lớn, mèo trắng lớn giữa chừng mất kiên nhẫn, rời đi đến sông băng bắt cá. Cuối cùng, Diệp Hi may mắn tìm được tổ vu cốt trượng nằm nghiêng trong khe đá dưới đáy đống tuyết.
"Tốc tốc. . ."
Diệp Hi nhặt tổ vu cốt trượng lên, dùng tay lau sạch tuyết dính trên thân cốt trượng, trong lòng nhẹ nhõm, trên mặt không khỏi lộ ra nụ cười vui sướng khi tìm lại được vật đã mất.
Hắn vẫn là may mắn, tổ vu cốt trượng tuy bị Vũ Nhân ném từ đỉnh núi tuyết xuống, nhưng chất liệu đặc thù của nó không bị tổn hại chút nào. Hơn nữa, khu vực Bắc Cực động vật thưa thớt, hiếm có dấu vết con người, tổ vu cốt trượng – cây xương lớn này không bị sinh vật khác tha đi, Diệp Hi mới có thể tìm lại được nó.
Bầu trời dường như cảm nhận được tâm trạng của Diệp Hi, tầng mây xám xịt bỗng nhiên bị gió mạnh thổi tan, lộ ra hai vầng mặt trời rực rỡ lớn nhỏ, vùng đất cực toàn là tuyết trắng này, thoáng chốc bị ánh mặt trời mãnh liệt chiếu rọi gần như chói mắt.
Diệp Hi không khỏi nheo mắt lại.
"Hô!"
Có cơn gió mãnh liệt từ phía bên kia dãy núi thổi tới.
Đó là cơn gió cực mạnh đặc trưng của vùng đất cực, rõ ràng bầu trời xanh rực rỡ đến trắng bệch, nhưng hết lần này tới lần khác lại có cơn gió cực mạnh cường độ có thể so với gió lốc cuốn tới, nó cuốn tung lớp tuyết dày trên mặt đất, lại hung hăng đánh nát, không khí nhất thời trở nên trắng xóa toàn là tuyết bay.
"Hô! !"
Cực địa liệt phong cuốn theo vô tận bông tuyết, cuồng bạo nhấn chìm Diệp Hi, da mặt hắn đều bị thổi gợn sóng, da đầu như muốn vén lên, cốt trượng cắm trên mặt đất, còn không tự chủ được lùi lại mấy bước.
Tuyết đọng trên núi tuyết bị gió cực mạnh cuốn lên, lộ ra những tảng đá đen gầy trơ xương.
Diệp Hi đứng vững thân hình, khuỵu gối nhảy mấy cái, đi tới khe hở giữa hai khối đá dưới chân núi tuyết để tránh cơn gió cực mạnh này.
Động tác không được trơn tru cho lắm.
Thực tế, khi ngã từ thác nước lớn xuống, xương đùi Diệp Hi bị gãy, dị hoa mà mèo bông trắng lớn cho hắn ăn tuy đã giúp xương đùi vỡ nát của hắn liền lại, nhưng, vì không nắn lại xương gãy, nên xương đùi không may liền lệch. . .
Diệp Hi nhìn đùi phải hơi vặn vẹo của mình, trong mắt lộ ra một tia tàn nhẫn, bỗng nhiên dùng tay bẻ gãy xương đùi đã liền lại!
Nuốt xuống một tiếng kêu đau, Diệp Hi chống tay lên vách đá gầy trơ xương, trên người dâng lên ánh sáng xanh biếc nhạt.
Đúng lúc này.
Trước mắt hắn tối sầm lại.
Trong cơn gió cực mạnh cuồng bạo, một bóng người có đôi cánh to lớn, khuất sáng lơ lửng trên bầu trời xuất hiện trước mặt Diệp Hi, không nói hai lời tiến lên nắm lấy cánh tay hắn.
Diệp Hi có thể cảm giác được hắn không có ác ý, ấn đường hơi nhíu lại, không chống cự.
Vũ Nhân quạt đôi cánh to lớn, mang Diệp Hi nhanh chóng xuyên qua cơn gió cực địa liệt phong cuồng bạo, an toàn trở lại động băng trên đỉnh núi tuyết.
Bên trong động băng rất an toàn, tất cả bão tuyết đều bị ngăn lại bên ngoài.
Vũ Nhân mang Diệp Hi về động băng xong, không quản hắn nữa, tựa vào vách băng nhắm mắt lại tiếp tục ngủ.
Hắn mang Diệp Hi về không phải vì lòng thương hại, mà bởi vì bây giờ Diệp Hi ở trong mắt hắn, tương đương với một viên dị quả chữa trị hình người, vẫn có thể sử dụng lặp đi lặp lại. Vũ Nhân muốn giữ hắn lại, như vậy sau này bị thương cũng không cần tốn kỳ hoa dị thảo, tính toán đâu ra đấy.
Diệp Hi lờ mờ biết ý tưởng của Vũ Nhân, không nói lời cảm ơn hắn, tìm một nơi ngồi xếp bằng xuống, bắt đầu suy tưởng.
Trên người hắn còn có vài chỗ xương sườn liền lệch, nhất định phải sửa lại, nhưng vu lực của hắn còn chưa đủ.
Một lát sau.
Mèo bông trắng lớn ngậm cá, linh hoạt nhảy vào trong động băng.
Nó thả cá xuống, hất đầu hất tóc.
Cơn gió cực địa liệt phong bên ngoài vẫn chưa dừng lại, trên người mèo bông trắng lớn bây giờ toàn là bông tuyết, vừa vung, bông tuyết lạnh như băng liền hất vào người Diệp Hi, khiến Diệp Hi giật mình tỉnh lại khỏi trạng thái suy tưởng.
Diệp Hi rất có hảo cảm với con mèo trắng vừa giúp hắn tìm lại tổ vu cốt trượng, một chút cũng không tức giận vì mèo trắng lớn giữa chừng bỏ hắn đi bắt cá, nhàn nhạt cười một tiếng, lên tiếng chào hỏi: "Ngươi trở về."
"Meo ~ "
Mèo bông trắng lớn nghiêng đầu kiều mị kêu một tiếng.
Nó rất vui mừng khi thấy Diệp Hi trong động băng, nằm xuống bên cạnh Diệp Hi, thân thể to lớn bao quanh Diệp Hi, sau đó vừa nghiêng đầu gặm thịt cá, vừa dùng móng vuốt mèo trắng như tuyết gẩy Diệp Hi không ngừng, như gẩy đồ chơi.
Diệp Hi tóc bị làm rối tung cũng không tức giận, cười dùng hai tay ôm lấy móng vuốt to lớn của mèo bông trắng lớn, không cho nó tiếp tục gẩy.
Tuy thời tiết giá rét, quần áo của hắn lại bị Vũ Nhân đoạt đi, nhưng giờ phút này kề bên lông nhung mèo bông trắng lớn, Diệp Hi cảm giác cả người ấm áp.
"Gãi ngứa cho ngươi nhé?"
Diệp Hi biết động vật họ mèo đều thích cù lét, học theo chiến sĩ Kiền thích cù lét sư hổ thú, bắt đầu gãi ngứa cho mèo bông trắng lớn.
"Meo ô!"
Mèo bông trắng lớn được gãi rất thoải mái, meo ô meo ô kêu không ngừng, trong cổ họng phát ra tiếng ngáy thoải mái, lộ ra cái bụng mềm mại, dáng vẻ nằm ườn lười biếng mặc sức vuốt ve.
Phải biết Vũ Nhân từ trước tới nay không hề sờ mèo bông trắng lớn, cho nên con mèo bông trắng lớn đáng thương này trên thực tế là lần đầu tiên hưởng thụ đãi ngộ được loài người gãi ngứa, được gãi rất thư thái, lần này đến cá cũng không gặm nữa.
Trong mắt Diệp Hi lộ ra nụ cười.
Kiếp trước có một người bạn đặc biệt thích mèo, tự xưng là nô lệ của mèo, vô cùng yêu thích mèo, nếu hắn thấy con thú bông mèo quý hiếm vừa đẹp lại vừa quấn người thế này, nhất định sẽ vui vẻ thăng thiên tại chỗ, không nói hai lời nhảy vọt vào ngực thú bông mèo, chôn mặt si hán vào bụng lông nhung của thú bông mèo mà hít hà!
Diệp Hi cười cười, nụ cười trên mặt lại ẩn đi.
Hắn cũng rất thích con mèo bông trắng lớn xinh đẹp này, nhưng Đát Đát bây giờ vẫn tung tích không rõ, thậm chí khế ước cũng không cảm ứng được vị trí của nó, điều này cho thấy khoảng cách giữa bọn họ đã vượt qua mười mấy cây số.
Diệp Hi dừng động tác cù lét, nhìn về phía Vũ Nhân đang nhắm mắt nghỉ ngơi, lại lần nữa định bắt chuyện với hắn.
"Dám hỏi, khi ngươi cứu ta có thấy một con chim hung dữ màu đỏ tím khổng lồ không?"
Vũ Nhân mở mắt ra, trên khuôn mặt trắng như tuyết không tì vết, một vẻ thờ ơ, không có ý định lên tiếng.
Diệp Hi trên mặt dâng lên ánh sáng xanh biếc mông lung, nửa uy hiếp nửa dụ dỗ nói: "Nếu như ngươi nói cho ta biết tin tức của nó, sau này ngươi bị thương ta sẽ hết lòng chữa trị cho ngươi."
Ý nói là, nếu như không nói, hắn cũng không chữa trị cho hắn.
Vũ Nhân: "Ừ."
Diệp Hi chưa từng gặp qua người cao lãnh như thế, hoặc là không nói lời nào, hoặc là chỉ thốt ra một chữ "ừ" hoặc là "hả", cao lãnh như tuyết trên đỉnh núi này.
Bất quá bây giờ hắn không so đo cái này, hắn cho rằng Vũ Nhân đã "ừ" một tiếng, có nghĩa là đồng ý, cho nên Diệp Hi vội vàng truy hỏi: "Lúc ấy ngươi thấy nó thế nào? Kéo ngươi lên bờ liền sao?"
"Hả."
Diệp Hi trong lòng vui mừng, tách ra khỏi con mèo bông trắng lớn đang quấn người, đứng lên: "Nơi cuối cùng ngươi thấy nó ở đâu, xin hãy mang ta đi!"
"Ừ."
Diệp Hi đi tới cửa động băng, quay đầu thấy Vũ Nhân còn ngồi bất động, trong lòng vô cùng sốt ruột, không khỏi thúc giục: "Đi nhanh đi, ngươi không phải đã đồng ý với ta rồi sao?"
Vũ Nhân: "Ừ."
Người vẫn không nhúc nhích.
Diệp Hi nghĩ đến điều gì đó, nheo mắt lại, ánh mắt quỷ dị nhìn chằm chằm Vũ Nhân, một lát sau bỗng nhiên mở miệng: ". . . Ngươi là kẻ ngu sao?"
Vũ Nhân trên mặt lạnh nhạt như tuyết không chút chập chờn, không hề do dự hừ ra một chữ.
"Ừ."
Bạn cần đăng nhập để bình luận