Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 16: Hoàng Bi người tới

**Chương 16: Người của Hoàng Bi đến**
Sáng sớm.
Mấy đứa trẻ cầm trường mâu luyện tập đ·á·n·h nhau trên bãi đất trống, những người lớn trong bộ lạc thì làm việc ở cửa hang, thỉnh thoảng lại liếc nhìn chúng.
Bọn nhỏ đã đ·á·n·h nhau được một lúc, mồ hôi và bụi đất lấm lem trên đầu.
Một đứa trẻ trong số đó dừng thế c·ô·ng, dựng trường mâu lên, nói với những đứa trẻ khác: "Ta nghỉ một lát, đi uống nước đã."
Một đứa trẻ khác lập tức lên tiếng: "Ta cũng đi!"
Cuối cùng, tất cả bọn nhỏ đều quyết định nghỉ ngơi một chút để uống nước.
Bọn nhỏ chạy đến chỗ người lớn bên cạnh mình, xin túi nước, đặt trường mâu xuống, ừng ực uống nước.
Đứa trẻ khát nước một hơi uống cạn hơn phân nửa túi nước, số nước còn lại ào ào đổ lên đỉnh đầu, lấy tay lau sạch vết bẩn trên mặt, vẩy vẩy hất đầu, rồi chạy trở lại bãi đất trống, cầm trường mâu lên tiếp tục đ·á·n·h nhau.
Dùng nước rửa mặt, việc này ở bộ lạc Đồ Sơn vào mùa khô năm ngoái là một điều vô cùng xa xỉ, nhưng giờ phút này không có một người lớn nào lên tiếng trách mắng.
Dù sao, chỉ cần bất kỳ ai nghĩ đến năm mươi chum nước lớn tràn đầy trong hang núi, liền sẽ cảm thấy việc dùng chút nước thế này chẳng qua chỉ là chuyện nhỏ.
Có năm mươi chum nước đó, cho dù bộ lạc không đi lấy nước nữa, thì mùa khô này cũng đủ dùng.
Tù trưởng và Diệp Hi đứng ở cửa hang, chứng kiến cảnh tượng này.
Trong mắt tù trưởng ánh lên vẻ yên tâm vui vẻ, cảm thán nói với Diệp Hi: "Nhờ có ngươi nghĩ ra được biện p·h·áp này, năm nay mùa khô sẽ không có ai phải c·h·ết khát."
Diệp Hi đáp: "Cũng phải cảm ơn Thương Bàn, bọn họ đã vận chuyển nước không ngừng nghỉ."
Các chiến sĩ liên tục 10 ngày không ngừng nghỉ vận chuyển t·h·ùng gỗ giữa hồ và bộ lạc, mới có thể đổ đầy năm mươi chum nước lớn trong bộ lạc.
"Còn có chú Dũng đã giúp ta săn cức long thú, nhóm thợ đã thức trắng đêm để làm chum nước, những chiến sĩ đã tìm khắp nơi để kiếm đá làm chum, cộng thêm bọn họ, bộ lạc mới có thể không t·h·iếu nước như bây giờ."
Tù trưởng cười ha ha một tiếng: "Ừm, ai cũng có c·ô·ng lao cả, bất quá c·ô·ng lao của ngươi lớn nhất, điều này không thể chối cãi."
Nghĩ đến điều gì đó, tù trưởng lại thở dài: "Đáng tiếc, ta đã hứa ban thưởng cho ngươi t·h·ị·t hung thú mà vẫn chưa thực hiện được, đội săn bắt vẫn chưa p·h·át hiện ra tung tích của hung thú."
Việc khen thưởng t·h·ị·t hung thú cho Diệp Hi đã được Vu đặc biệt nhắc nhở với tù trưởng, cũng dặn dò ông ta phải bảo đội săn bắt chú ý đến tung tích của hung thú, đáng tiếc hơn nửa tháng trôi qua, vẫn không thấy bóng dáng hung thú xuất hiện.
Diệp Hi có chút thất vọng trong lòng, nhưng vẫn an ủi tù trưởng: "Không sao, đây cũng là chuyện ngoài ý muốn, ta không vội."
Lúc này, một chiến sĩ bộ lạc toàn thân trát đầy bùn tro màu xám, mặt vẽ vệt sáng vội vã đi nhanh từ bên ngoài vào.
Diệp Hi nh·ậ·n ra, đây là Hôi Uế, chiến sĩ tuần tra trú đóng ở bên bờ của bộ lạc.
Hôi Uế chào tù trưởng một tiếng, nhanh c·h·óng báo cáo: "Tù trưởng! Có bốn người của bộ lạc Hoàng Bi ở bên ngoài, thỉnh cầu được vào bộ lạc để trao đổi thức ăn."
Người của bộ lạc Hoàng Bi đến?
Tù trưởng gật đầu một cái tỏ ý đã biết: "Ngươi nói với bọn họ ta lập tức tới ngay."
Hôi Uế lĩnh m·ệ·n·h, vội vã chạy ra ngoài.
"Bộ lạc Hoàng Bi, bọn họ đến làm gì?" Diệp Hi hỏi tù trưởng.
"Nhất định là đến dùng muối trao đổi đồ rồi."
Biết được bên ngoài bộ lạc có người đến, tù trưởng không hề vội vàng, phân phó người bộ lạc lập tức thu dọn những túi nước đã được trang bị đầy, còn có những vết nước trên mặt đất cũng phải lau sạch.
Sau khi bộ lạc đã dọn dẹp, không còn nhìn ra dấu vết của nước, tù trưởng mới nói với Diệp Hi: "Ta đi xem một chuyến." Nói xong liền đi tới trạm gác của bộ lạc.
Trạm gác của Đồ Sơn.
Một nhóm người với d·ị· ·t·h·ư·ờ·n·g nổi bật, hoàn toàn xa lạ với bộ lạc Đồ Sơn đang đứng ở trạm gác.
Mấy người này vóc dáng to lớn, khí thế b·ứ·c người, mặc trên mình da trăn mát mẻ, v·ũ k·hí trên tay đều là cốt khí trắng như tuyết, lưỡi dao rõ ràng đã được mài giũa tinh tế, dưới ánh mặt trời lóe lên ánh hàn quang.
Điều khoa trương hơn là, có một người trong số đó đang cưỡi trên lưng một con gấu ngựa to lớn, con gấu to này lại ngoan ngoãn đứng yên, hết sức nghe lời.
Bọn họ chính là những người được bộ lạc Hoàng Bi cử đến trong lần giao dịch này.
Tù trưởng không hề bị ảnh hưởng bởi đội hình sang trọng này của bọn họ, trên mặt nở nụ cười c·ở·i mở, nghênh đón bọn họ: "Các vị kh·á·c·h quý, hôm nay sao lại có thời gian rảnh rỗi đến bộ lạc Đồ Sơn của chúng ta vậy, hoan nghênh hoan nghênh! Tê Thượng, dọc đường đi không gặp phải nguy hiểm gì chứ."
Gấu to thấy có một người với khí thế cường đại đến gần, uy h·iếp phát ra một tiếng gầm thấp về phía hắn.
Tê Thượng vỗ vỗ đầu gấu to, xoay người nhảy xuống, chào một cái rồi mỉm cười t·r·ả lời:
"Tự nhiên là không gặp phải nguy hiểm gì, cảm ơn Đồ Sơn tù trưởng đã quan tâm."
Tê Thượng là người dẫn đầu của bộ lạc Hoàng Bi trong lần đến bộ lạc Đồ Sơn này, cũng là một trong những chiến sĩ thường ngày phụ trách việc giao dịch của bộ lạc Hoàng Bi.
Tù trưởng dò hỏi: "Lần này các ngươi đến là có việc gì?"
Tê Thượng khẽ mỉm cười: "Là đến dùng muối trao đổi đồ."
Tù trưởng vừa nghe xong liền yên tâm, là đến giao dịch thì tốt: "Tốt quá, chúng ta rất hoan nghênh, mời các vị vào trong."
Ba người của bộ lạc Hoàng Bi phía sau Tê Thượng dường như không nghe thấy, vẫn đứng yên không nhúc nhích.
Đợi Tê Thượng xoay người nhảy lên lưng gấu to, nhàn nhạt phân phó ba người: "Chúng ta đi thôi." Ba người này mới đi th·e·o sau lưng gấu to, tiến vào bên trong bộ lạc Đồ Sơn.
Diệp Hi đang ngồi trên một cái cộc gỗ lớn, đột nhiên thấy một người cưỡi một con gấu ngựa to lớn đi vào bộ lạc.
Gấu lớn thật! Diệp Hi giật mình, một con gấu lớn như vậy lại cam tâm làm thú cưỡi cho loài người!
Lại nhìn chiến sĩ đang cưỡi trên lưng gấu to, ở trung tâm đồ đằng hình ngọn lửa bên l·ồ·ng n·g·ự·c trái của hắn, bất ngờ có hai ấn ký hỏa diễm văn.
Hắn là chiến sĩ cấp 2!
Mọi người trong bộ lạc Đồ Sơn thấy có người của bộ lạc khác đến cũng xúm lại gần.
Một người phụ nữ trong bộ lạc bưng bốn quả tím lăng đến, đi tới bên cạnh bọn họ.
Tù trưởng chỉ tay vào quả tím lăng trên tay nàng, nói với Tê Thượng: "Tê Thượng lĩnh đội, đây là quả tím lăng mới hái được trong bộ lạc hai ngày trước, các ngươi đường xa tới đây chắc hẳn đã vất vả, ăn trước một chút đi."
Trên người người phụ nữ bộ lạc này dính đầy bụi bặm, lòng bàn tay bưng quả tím lăng cũng có vết đen.
Tê Thượng khẽ cau mày, trong mắt lóe lên ánh sáng chán gh·é·t, cũng không nh·ậ·n lấy quả tím lăng.
Hắn không nói lời nào, ba người của bộ lạc Hoàng Bi phía sau cũng không hề động đậy.
Mặc cho người phụ nữ vẫn giơ tay, bưng bốn quả tím lăng.
Bầu không khí trở nên có chút lúng túng.
Tù trưởng đầu tiên là hơi sầm mặt xuống, nhưng sau đó lại cười lớn: "Ha ha ha, nếu mấy vị kh·á·c·h quý không thích quả tím lăng vậy thì thôi, thu lại đi."
Thấy một màn này, Diệp Hi thầm cười trong lòng.
Vị tù trưởng này của chúng ta, đủ tinh ranh.
Quả tím lăng, quả thật rất khó tìm, hiến tặng cho kh·á·c·h quý, về mặt lễ nghĩa tự nhiên là không có gì để chê trách.
Bất quá, cô gái này cũng quá dơ bẩn, rõ ràng là bộ lạc hiện tại không t·h·iếu nước để tắm rửa.
Xem ra, tù trưởng đã sớm có sự chuẩn bị cho việc những sứ giả mua bán này đến. Vì không muốn tiết lộ việc bộ lạc có lượng nước dồi dào, nên đã sắp xếp từ trước.
Diệp Hi đồng thời cũng nhìn ra, bốn người này mặc dù nhìn có vẻ lịch sự, nhưng từ khi tiến vào lãnh địa của Đồ Sơn, ánh mắt nhìn người của Đồ Sơn đều mang một vẻ kiêu căng ngạo mạn không hề che giấu.
Bất quá, người ta cũng quả thật có tư cách để xem thường bộ lạc Đồ Sơn, chỉ cần nhìn người của Đồ Sơn mặc quần áo bằng rơm rạ, mà người của bộ lạc Hoàng Bi lại khoác trên mình da trăn mát rượi thư t·h·í·c·h, thì người ta đã có lý do để kiêu ngạo.
Lại nhìn những món đồ trang sức bằng xương cốt tinh xảo trên người họ, mà những món đồ trang sức bằng xương cốt trên người các chiến sĩ Đồ Sơn lại thô kệch không chịu n·ổi, khi so sánh như vậy, quả thật khiến cho Đồ Sơn trở nên rất nghèo nàn.
Đối phương rõ ràng mạnh hơn Đồ Sơn, sự an bài khôn khéo và t·h·ậ·n trọng lần này của tù trưởng khiến Diệp Hi trong lòng thầm khen ngợi.
Chỉ nghe tù trưởng tiếp tục nói: "Mấy vị, lần này các ngươi mang th·e·o bao nhiêu muối, muốn trao đổi thứ gì?"
Tê Thượng: "Cửu Hùng, cởi túi ra để cho bọn họ xem."
Chiến sĩ tên là Cửu Hùng đặt túi da thú vẫn luôn đeo trên lưng xuống, mở ra đặt trên mặt đất.
Bên trong tự nhiên đều là muối.
Số muối này nhìn có vẻ khoảng 1.5kg, phẩm chất cực kém, muối trắng lẫn màu vàng, xen lẫn rất nhiều viên đất bùn.
"Nhiều muối thật, cái này có thể dùng được bao lâu!"
"Đúng vậy, bất quá so với những năm trước, hình như phẩm chất có kém hơn một chút."
Có người của bộ lạc Đồ Sơn ở xung quanh xì xào bàn tán.
Tê Thượng nói với tù trưởng: "Số muối này, đổi lấy 500kg t·h·ị·t tươi."
Diệp Hi nh·e·o mắt, 1.5kg muối này mà đòi đổi 500kg t·h·ị·t, sao không đi c·ướp luôn đi? Còn chỉ rõ là muốn t·h·ị·t tươi, thật là.
Tù trưởng cau mày: "Năm nay muối có phẩm chất kém hơn năm ngoái rất nhiều, bên trong xen lẫn quá nhiều đất."
Tê Thượng "ồ" một tiếng, nói: "Những viên đất bùn này không sao cả, chỉ cần để cho đầy tớ gái trong bộ lạc của các ngươi phân loại ra là được."
Diệp Hi nhíu mày, nếu biết viên đất bùn có thể để cho đầy tớ gái phân loại, tại sao không phân loại ngay khi còn ở bộ lạc Hoàng Bi, mà lại mang thứ muối lẫn nhiều viên đất bùn như vậy đến để trao đổi.
Nhìn dáng vẻ ung dung ổn định của bốn người này, dường như chắc chắn rằng cuộc giao dịch này sẽ không thất bại, Diệp Hi suy nghĩ. Chẳng lẽ muối bị bộ lạc Hoàng Bi lũng đoạn? Cho nên bọn họ mới không hề sợ hãi như vậy?
Tù trưởng trầm mặc một lúc: "500kg quá nhiều, không thể đổi nhiều như vậy."
Trong mắt Tê Thượng lóe lên tinh quang, cười nói: "Xem như nể tình chúng ta thường x·u·y·ê·n giao dịch, ta có thể lùi một bước, 450kg, thế nào?"
Diệp Hi cau mày, bộ dạng này của bộ lạc Hoàng Bi là chắc chắn Đồ Sơn nhất định sẽ trao đổi.
"Không được, trong số muối này của ngươi còn lẫn đất, sau khi loại bỏ ra, lượng muối sẽ còn giảm xuống, 450kg vẫn là quá nhiều."
Nụ cười trên mặt Tê Thượng dần dần thu lại, hắn cứ như vậy nhìn chằm chằm tù trưởng.
Hai bên đối mặt nhau.
Hồi lâu sau, giọng nói của Tê Thượng chuyển lạnh lùng: "Nếu Đồ Sơn tù trưởng không muốn trao đổi, vậy thì cáo từ."
Dứt lời, hắn ra lệnh cho Cửu Hùng thu lại túi muối, dẫn đầu đi về phía gấu to.
Mọi người Đồ Sơn vây xem có chút bối rối, lại đi như vậy sao? Vậy còn muối thì sao, một năm mới đến đổi một lần, bọn họ không thể không có muối.
Tù trưởng vẫn không hề nhúc nhích.
Tê Thượng đã cưỡi lên lưng gấu to, dẫn theo những người khác của bộ lạc Hoàng Bi đi thẳng ra ngoài, nhìn dáng vẻ không hề lưu luyến chút nào.
"Đợi một chút!" Tù trưởng gọi lớn.
Tê Thượng giống như không nghe thấy, vẫn tiếp tục đi về.
"450kg thì 450kg đi!" Tù trưởng bất đắc dĩ hô lên.
Lúc này Tê Thượng mới vỗ một cái vào gấu to, ra lệnh cho nó dừng lại, sau đó nhảy xuống khỏi lưng gấu to, trên mặt lần nữa nở nụ cười: "Đây mới là lựa chọn của người thông minh."
/*Dzung Kiều: Thật ra thời này chưa có đơn vị cân, mà bỏ qua đi*/
Bạn cần đăng nhập để bình luận