Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 81: Mùi thơm mê người

**Chương 81: Mùi thơm mê người**
Phốc xuy phốc xuy.
Trên tấm đá, thịt bản răng tê dần dần chín, hương vị khen khét cùng mùi thơm của mỡ heo dần dần tản ra.
Gió nhẹ thổi qua khe Hồng Thảo.
Những người phụ nữ đang đi lang thang gần đó hít một hơi, dừng bước: "Mùi gì mà thơm vậy?"
Mùi thơm này quá mức mê người, khiến người ta vừa ngửi đã không nhịn được mà nuốt nước miếng.
Rốt cuộc là món ăn gì lại tỏa ra mùi thơm như vậy?
Ngửi thấy mùi thơm, những người phụ nữ không ai có thể chống cự, lục tục men theo mùi thơm đi đến trước đống lửa của Đồ Sơn.
Đám nhóc Đồ Sơn thấy có nhiều người phụ nữ đến vây xem như vậy, trong lòng vui mừng, vội vàng nhiệt tình tiến đến bắt chuyện, rất sợ các nàng cảm thấy bị lạnh nhạt.
Trùy thấy trong đám người có một cô gái dáng dấp đặc biệt tinh xảo, vui vẻ, ánh mắt tỏa sáng, lập tức lách đến bên cạnh nàng.
Thiếu nữ này tết một bím tóc óng ả, phía trên cài rất nhiều nhung vũ màu xanh, nhìn rất xinh đẹp. Nàng thấy Trùy đến, liền liên tục hỏi: "Thịt này của các người sao lại thơm như vậy, ta ngửi mà thấy đói bụng rồi. Còn nữa, sao các người lại đặt thịt trên tấm đá, kỳ lạ thật đấy."
Thanh âm vui vẻ mềm mại, bị hỏi như vậy, Trùy cảm thấy xương cốt cũng mềm nhũn.
Những chàng trai Đồ Sơn khác cũng chú ý tới cô gái xinh đẹp này, cũng đi đến bên cạnh nàng lách mình. Trước mặt người đẹp, cạnh tranh trong tộc cũng không nể nang tình cảm, nhao nhao lấy lòng, tranh nhau trả lời: "Đây chính là phương pháp nướng thịt đặc biệt của Đồ Sơn chúng ta."
"Thịt nướng làm như vậy rất đặc biệt thơm."
"Đợi một chút chín, ngươi nếm thử xem, ngửi đã thấy thơm, ăn càng thơm hơn."
Trùy liếc mắt nhìn bọn họ một cái, thay một bộ nụ cười tự cho là phong lưu: "Ngươi tên là gì, dáng dấp của ngươi thật đẹp, giống như hoa bảo lam vậy, đẹp lắm."
Thiếu nữ dồn toàn bộ tâm trí lên thịt nướng, nghe vậy, qua loa đáp lại: "Ta tên là Sa La."
Mùi thơm càng ngày càng nồng đậm, những phụ nữ vây ở gần đó đều không nhịn được nuốt nước miếng.
"Có thể ăn chưa, ta muốn một miếng." Sa La ngẩng đầu nhìn Trùy.
Trùy rất muốn đáp ứng Sa La, nhưng thấy Diệp Hi không nói có thể ăn, liền nói: "Còn phải đợi thêm một chút."
Sa La bị món ăn ngon câu đến mức mất kiên nhẫn, dậm chân nói: "Nhưng ta thấy thịt đã chín rồi mà, tại sao phải đợi thêm."
Những người phụ nữ khác cũng nhao nhao tán đồng, các nàng cũng rất muốn ăn.
Những nhóc Đồ Sơn khác mặc dù cũng rất muốn đáp ứng các nàng, nhưng Diệp Hi không lên tiếng, bọn họ không dám đồng ý.
Trùy khuyên nhủ: "Sa La, đợi một chút đi, một lát nữa là được."
Sa La tức giận trừng mắt nhìn hắn một cái, nhưng cuối cùng không nỡ rời đi.
Diệp Hi thấy thịt đã chín kỹ, từ trong bọc lấy ra hai hũ gỗ.
Mở một hộp ra, bên trong bất ngờ là một hũ muối trắng như tuyết.
Diệp Hi đều tay rắc muối lên thịt nướng.
Các cô gái vây xem thấy trên thịt bỏ muối, càng thêm mong đợi. Các nàng cảm thấy, bất kỳ món ăn nào chỉ cần bỏ muối, liền sẽ trở nên ngon miệng.
Diệp Hi lại vặn mở một hũ khác, trong này lại toàn là bột màu nâu.
Trong ánh mắt nghi hoặc của các cô gái đang vây xem, Diệp Hi dùng mũi dao chọn một chút bột rắc lên thịt nướng.
Một mùi thơm đặc biệt, mê người lập tức lan tỏa.
Ực.
Tất cả mọi người hung hăng nuốt một ngụm nước miếng.
Sa La nắm lấy cánh tay Trùy, vội vàng hỏi: "Trời ơi, đây là thứ gì, sao lại thơm như vậy!"
Trùy vốn cũng bị mùi thơm của món ăn quyến rũ, nhưng cánh tay bị Sa La nắm lấy, sự chú ý lập tức thay đổi: "Đây là hương liệu do bộ lạc chúng ta tự phát minh, chỉ cần bỏ một chút xíu, sẽ rất thơm."
"Bộ lạc của các ngươi sao lại biết làm món ăn ngon như vậy, những thứ này ta chưa từng nghe qua."
Trùy dụ dỗ nói: "Chỉ cần đến Đồ Sơn chúng ta, đồ ăn ngon không biết có bao nhiêu mà kể."
Sa La nhìn hắn một cái, không lên tiếng, ngược lại, chú ý tới Diệp Hi đang chuyên tâm nướng thịt.
Thiếu niên nhỏ tuấn tú nghiêm túc nướng thịt, dáng vẻ đó khiến nàng rung động.
Mùi thơm càng ngày càng nồng đậm, thu hút càng ngày càng nhiều nữ nhân đến.
Mà những người phụ nữ đi lang thang ở xa, thấy nơi này vây quanh nhiều người như vậy, tò mò cũng đi tới. Bị mùi thơm hấp dẫn, cũng nhất thời không muốn rời đi.
Không ít nữ nhân trong lúc không có ai, bàn luận.
"Đây là người đàn ông của bộ lạc nào?"
"Đây là bộ lạc Đồ Sơn, ngươi thấy đồ trong hũ gỗ kia không, đó chính là muối bông tuyết, nghe nói là do Đồ Sơn bọn họ tự sản xuất đấy."
"Vậy gả đến bộ lạc bọn họ, muối không phải có thể tùy ý ăn sao?"
"Chắc chắn rồi, ngươi xem bọn họ bỏ muối kìa, hoàn toàn không đau lòng, không giống những bộ lạc khác, bỏ muối cứ rón rén, hận không thể bỏ từng viên từng viên một."
"Hơn nữa còn có loại hương liệu đặc biệt đó, bỏ một chút liền thơm lừng."
Có phụ nữ tò mò hỏi người đàn ông Đồ Sơn: "Loại hương liệu này tên gì, bộ lạc các người có nhiều loại này không?"
Bọn họ vội vàng đáp: "Loại hương liệu này chúng ta gọi là hồ tiêu, trong bộ lạc làm rất nhiều, có thể tùy ý dùng, tùy ý ăn!"
Mấy phụ nữ nghe vậy, liếc mắt nhìn nhau, đều thấy được sự động lòng từ trong mắt đối phương.
Mùi thơm xộc vào mũi, mọi người không nói gì thêm, chuyên tâm nhìn thịt nướng trên tấm đá.
Trong ánh mắt đói khát của mọi người.
Diệp Hi rốt cuộc đại phát từ bi nói: "Được rồi, có thể ăn."
Còn không đợi đám nhóc Đồ Sơn tiến lên đem thịt nướng chia ra, đã thấy các cô gái nhất thời hô nhau mà lên, hoàn toàn không để ý đến việc phỏng tay, dùng tay cướp thịt nướng.
"Xì xì, nóng quá nóng quá."
"Ngon quá, trời ơi, ngon quá đi mất!"
"Sao lại có món ăn ngon như vậy!"
Cướp được thịt, những người phụ nữ ăn ngấu nghiến, hạnh phúc hít hà, những người phụ nữ không cướp được thì tức giận dậm chân, hận mình ra tay quá chậm.
Mặc dù Diệp Hi đã cố gắng nướng nhiều, nhưng số người phụ nữ vây lại thực sự quá đông, cho nên có đến hơn một nửa số phụ nữ không cướp được thịt nướng.
Thấy các cô gái ăn ngấu nghiến như vậy, đám nhóc Đồ Sơn trợn mắt há hốc mồm.
Bất quá, ngay sau đó bọn họ liền hiểu.
Thịt nướng do Diệp Hi làm, lần nào bọn họ cũng tranh mua như vậy. Không trách được các nàng, bởi vì thực sự là quá ngon!
Bọn họ mặc dù biết phương pháp, cũng thử tự làm, nhưng không ngon bằng Diệp Hi làm.
Thật ra thì bọn họ cũng rất muốn xông lên cướp, bởi vì Diệp Hi đã rất lâu không tự mình động thủ làm, chỉ là nghĩ đến mục đích của lần này, gắng gượng nhịn xuống mà thôi.
Những người phụ nữ không được ăn khẩn cầu: "Làm thêm một chút đi, ta thèm ăn quá."
Những người phụ nữ đã nuốt thịt nướng liếm khóe miệng: "Ta cảm giác còn chưa kịp nếm vị, ăn hai miếng đã hết rồi. Hay là, nướng thêm một chút đi?"
Đám nhóc Đồ Sơn không chịu nổi sự thỉnh cầu của các cô gái, nhao nhao ngước mắt nhìn về phía Diệp Hi.
Diệp Hi vẫy tay với bọn họ: "Các người cũng đến đây, học cách nướng cho tốt."
Bọn họ ngoan ngoãn đi qua.
"Trước kia các người luôn nói không học được, bây giờ vì bạn lữ, dù sao cũng phải học cho tốt, học được rồi thì làm cho bạn lữ của các người ăn."
"Đồ Sơn chúng ta bây giờ không thiếu thức ăn, sau này các người có thể ngày ngày làm món này cho bạn lữ, nuôi các nàng béo trắng."
Một đám cô nương nghe vậy, ánh mắt tỏa sáng.
Ngày ngày ăn thịt nướng này, nghe cũng thấy hạnh phúc!
Bạn cần đăng nhập để bình luận