Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 83: Tiếng cười nói

**Chương 83: Tiếng cười nói**
Trời dần tối.
Nhưng mọi người không vào hang núi mà đốt một đống lửa lớn ở giữa khe Hồng Thảo.
Đống lửa bùng cháy, thỉnh thoảng có những đốm lửa bay ra, phiêu tán khắp nơi.
Không ít nam nữ trẻ tuổi vây quanh đống lửa, nhảy múa nhẹ nhàng và cười nói.
Bên đống lửa ở Đồ Sơn.
Đột Đồn và những người khác đang thu dọn củi và xương thức ăn cháy dở trên đất.
Trùy, Đại Hà và mấy chàng trai trẻ tuổi đã không nhịn được mà tiến về phía đống lửa.
Mắt thấy bóng tối hoàn toàn buông xuống, mọi người vẫn không có ý rời đi, ngược lại càng ngày càng có nhiều người khiêu vũ. Diệp Hi kinh ngạc hỏi Thương Bàn: "Ban đêm không phải rất nguy hiểm sao, chúng ta không cần tìm nơi qua đêm à?"
Thương Bàn ngẩng đầu nhìn trời: "Ngươi nhìn bầu trời đi."
Trên bầu trời, mặt trời trắng rực đã lặn, chỉ còn lại một vầng trăng đỏ.
Trong màn đêm, chỉ thấy vầng trăng đỏ ấy bị mây dày che khuất, chỉ có ánh đỏ mờ ảo xuyên qua tầng mây tỏa ra.
"Chúng ta chọn ngày này, chính là vì trong năm, mấy ngày này mây dày nhất. Bất quá có lúc vận khí không tốt, mây không đủ dày, không che được trăng đỏ thì chúng ta phải trốn vào trong hang núi."
"Che kín ánh sáng trăng đỏ, ban đêm sẽ không nguy hiểm ư?"
"Không, vẫn nguy hiểm, nhưng mức độ nguy hiểm sẽ giảm xuống." Thương Bàn chỉ về phía cửa vào sơn cốc, "Bên kia chúng ta có người trông coi, đủ để ứng phó."
Diệp Hi nhớ đến đêm ở trong rừng khi đến bộ lạc Hắc Trạch, ngày thứ hai tỉnh lại trên đất toàn là xác côn trùng dày đặc, lại hỏi: "Trăng đỏ có ảnh hưởng đến côn trùng sao?"
"Đúng vậy, tổ tiên p·h·át hiện trăng đỏ sẽ khiến côn trùng hưng phấn, phần lớn sâu khổng lồ thích qua lại vào buổi tối, cho nên ban đêm trong rừng trở nên vô cùng nguy hiểm."
Diệp Hi bừng tỉnh.
Lúc này, bên đống lửa đã có rất nhiều trai gái đang khiêu vũ.
Diệp Hi và những người khác thu dọn xong xương cốt, cũng tiến về phía đống lửa.
Bên đống lửa, ánh lửa chiếu rọi từng khuôn mặt trẻ tuổi treo nụ cười.
Diệp Hi xem vũ điệu của họ, lúc thì bắt chước tư thế bò tót húc sừng, lúc thì bắt chước động tác hổ vồ mồi, lúc thì dùng sức lắc mông, lúc thì ngã xuống đất vung vẩy hai chân như thỏ bị chim ưng đụng ngã.
Mỗi người vừa nhảy, trong miệng còn phát ra những âm thanh "oa ngao oa gào" hòa nhịp, phảng phất như đang đánh nhịp.
Khó coi, không đủ uyển chuyển, nhưng ai nấy đều nhảy rất nhiệt tình, rất ra sức, một cảm giác mỹ cảm nguyên thủy đập vào mặt.
Trùy và những người khác cũng nhảy rất vui vẻ, đột nhiên thấy Diệp Hi không nhúc nhích, bèn nhiệt tình nói: "Diệp Hi, cùng nhau nhảy đi!"
Trong đám người vây quanh đống lửa khiêu vũ, Diệp Hi đứng im bất động hết sức nổi bật, vì vậy Diệp Hi cười một tiếng, cũng bắt chước vũ điệu của họ.
Vũ điệu này động tác đơn giản, muốn theo kịp không khó, nhưng động tác này đối với Diệp Hi mà nói quá khôi hài, đặc biệt còn có động tác nằm trên đất bắt chước thỏ duỗi chân, cho nên ban đầu Diệp Hi không nhịn được vừa nhảy vừa cười, suýt chút nữa không làm được.
Đây quả thực là giới vũ của giới vũ!
Nhưng nhảy một hồi, Diệp Hi dần dần nhận ra thú vui, nhảy nhót như vậy hình như cũng rất có ý nghĩa.
Theo tiếng kêu "oa ngao oa gào", tất cả người nguyên thủy đột nhiên đưa tay nắm lấy tay người bên cạnh.
Bên cạnh Diệp Hi là hai chàng trai Đồ Sơn, hắn đang định đưa tay ra thì một bàn tay nhỏ bé mềm mại đột nhiên nắm chặt lấy tay hắn.
Diệp Hi ngẩn ra, quay đầu nhìn lại thì thấy Sa La.
Sa La cười rạng rỡ, giống hệt như những người phụ nữ nguyên thủy nhiệt tình khiêu vũ khác.
"Cùng nhau nhảy đi!" Sa La nhiệt tình nói, trong mắt hoàn toàn không có ngăn cách, không có dấu vết của sự tức giận.
Diệp Hi thầm nghĩ, phụ nữ bộ lạc nguyên thủy thật là phóng khoáng, giận nhanh mà hết giận cũng nhanh.
Chính sự phóng khoáng này khiến Diệp Hi không kìm được mà nảy sinh hảo cảm với Sa La, bất quá hảo cảm này không liên quan đến phong nguyệt, chỉ là thưởng thức, giống như thưởng thức một đóa hoa đẹp vậy.
Lần này hắn không từ chối, cười một tiếng, cũng nắm lấy tay Sa La.
Mọi người nắm tay thành vòng tròn, vừa vây quanh đống lửa nhảy, vừa xoay vòng.
Tất cả người của dãy núi bộ lạc Hắc Tích, giờ khắc này đều quên đi mâu thuẫn giữa các bộ lạc, mọi người phảng phất như cùng một bộ lạc vậy, tương thân tương ái.
Có một nam tử đột nhiên lớn tiếng hát:
"Mắt sáng ngời, mi cong cong.
Da ngăm đen, chân vững chãi.
Nụ cười xinh đẹp của em làm anh say mê, làm anh mê say.
Dù thú hung dữ em cũng không sợ, anh nguyện vì em ném đầu, ném đầu.
Cô gái xinh đẹp ơi, anh nguyện vì em vẩy máu nóng, vẩy máu nóng ~ "
Tiếng hát lảnh lót hùng hậu, ngân nga kéo dài, như lưỡi câu móc vào cô nương đối diện.
Các cô gái cười khúc khích.
Đột nhiên có một cô nương lên tiếng hát:
"Hắc u! Ai là em gái các ngươi, ai là anh của chúng ta.
Ai thèm đầu các ngươi, ai thèm máu các ngươi.
Ta có tay có thể hái quả, ta có chân có thể leo cây cao.
Huynh đệ bộ lạc sẽ tự vì ta ném đầu, huynh đệ bộ lạc sẽ tự vì ta vẩy máu nóng.
Chi bằng trông nom cha mẹ, vĩnh viễn không chia lìa, không chia lìa."
Các cô gái cười ầm lên, đám đàn ông không giận, tiếp tục cười ha hả khiêu vũ.
Sa La bên cạnh đột nhiên cất giọng, thanh thúy hát lớn:
"Có một thiếu niên, lòng quá nhẫn tâm.
Cô nương ta đẹp như hoa, mà lại từ chối ta."
Mọi người Đồ Sơn cười ầm lên, Thương Bàn bên cạnh còn cười nhạo nháy mắt với hắn.
Diệp Hi hơi lúng túng, không lên tiếng.
Những người phụ nữ nguyên thủy này quá bạo dạn!
Trong tiếng cười nói ồn ào, các chàng trai cô gái nhìn nhau, tình ý lưu chuyển trong ánh mắt.
Đột nhiên có một người phụ nữ chạy đến bên một người đàn ông, nắm lấy tay hắn cắn một cái.
Người đàn ông này không giận mà còn thích, vui vẻ cười to, vác người phụ nữ này lên, rời khỏi đống lửa, không nhảy nữa, đi về phía góc khuất.
Người phụ nữ bị vác trên vai cũng không giãy giụa, chỉ véo người đàn ông một cái, rồi ngoan ngoãn theo hắn đi.
Ở lễ hội Hồng Thảo, nếu có người phụ nữ nào nhìn trúng người đàn ông, liền cắn hắn một cái, đại biểu đời này đã định người đàn ông này, nếu người đàn ông cũng có ý, hai người có thể vào bụi cỏ.
Đây giống như một tín hiệu, càng ngày càng có nhiều người phụ nữ bắt đầu dùng miệng, tìm được người đàn ông mình ngưỡng mộ, rồi cắn xuống.
Những người đàn ông không được chọn thì nhìn quanh quất trong đám người, khao khát có người phụ nữ cắn mình.
Cảm giác tay phải đột nhiên truyền đến một lực đạo, Diệp Hi lập tức quay đầu, thấy Sa La nhe răng, vẻ mặt hung ác muốn cắn cánh tay hắn.
Diệp Hi không né tránh.
Sa La cắn rất mạnh, thật sự muốn cắn một miếng thịt của hắn vậy.
Diệp Hi cố gắng nhịn bản năng rút tay về, mặc cho nàng cắn.
Lực đạo này... Nếu không phải hắn là đồ đằng chiến sĩ, sợ rằng thật sự sẽ bị cắn thịt.
Sa La cắn xong, nháy mắt ngẩng đầu nhìn hắn.
Diệp Hi nhìn lại nàng, không có bất kỳ động tác nào.
Sa La hừ một tiếng trong mũi, hậm hực bỏ lại một câu: "Ta biết ngươi không phản ứng, cho nên ta mới cắn mạnh như vậy! Hừ, chính là muốn làm ngươi đau chết!" Nói xong hất tóc bỏ đi.
Diệp Hi nhìn dấu răng trên mu bàn tay, khá lắm, không qua một đêm là không hết được.
Lúc này đột nhiên có mấy người phụ nữ khác chạy tới, ánh mắt sáng lên nhìn hắn.
Diệp Hi giật mình, lùi về phía sau một bước.
Mấy người phụ nữ kia cười ha ha một tiếng, nhào tới muốn cắn hắn.
Diệp Hi bất thình lình bị các nàng kéo vạt áo, áo da rắn bị xé ra, lộ ra ngực và da thịt trắng nõn.
Mấy người phụ nữ thấy vậy ánh mắt càng sáng hơn, càng muốn cắn.
Da thịt trắng nõn của Diệp Hi ở giữa đám người da đen quá chói mắt, cho nên có những người phụ nữ thích thiếu niên tuấn tú da trắng, đã sớm nhắm vào Diệp Hi.
Diệp Hi thấy các nàng vẫn muốn cắn, không để ý đến vạt áo không khép lại, chật vật lùi về sau mấy bước, vội vàng chạy đi.
Hắn cũng không muốn trên người toàn là dấu răng!
"Ha ha ha..." Mọi người Đồ Sơn chưa từng thấy Diệp Hi chật vật như vậy, rối rít cười lớn.
Bạn cần đăng nhập để bình luận