Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 796: Tử Vong thủy thảo câu

Chương 796: Tử Vong Thủy Thảo Câu
"Không cần lo lắng."
Thanh âm của Thương Vụ dễ nghe như tiếng suối trong, "Sẽ có người mang nó đến lãnh địa của ta chờ chúng ta."
Diệp Hi thở phào nhẹ nhõm.
Hai người lại vui vẻ chơi đùa, Diệp Hi kể cho Thương Vụ nghe những chuyện lý thú, chuyện lạ phát sinh trong những năm qua, hai người vừa trò chuyện, vừa đi lang thang trên hòn đảo nhỏ này.
Phải nói, đất cát cây cối trên đảo đều được chọn lựa kỹ càng rồi vận chuyển từ nơi khác đến, cát đặc biệt mềm mại nhẵn mịn, chân trần đạp lên có cảm giác đặc biệt tốt. Cây cối lớn lên giống như cây dừa, mấy viên lá cây xum xuê đều kết những quả to như dưa hấu, khoang quả có mùi *dịch trong veo đặc biệt.
Hòn đảo nhân tạo nhỏ này là một nơi hưởng thụ nhàn nhã tuyệt vời, chỉ tiếc nó quá nhỏ, bước chân có thả chậm đến đâu, thì bảy tám phút cũng có thể đi hết một vòng.
Thổi gió biển, đi vòng vèo không biết bao nhiêu vòng, Thương Vụ dừng lại ngẩng đầu nhìn mặt trời: "Ngoài đến thăm ta, ngươi tới biển còn có chuyện khác phải làm sao? Ta còn có 10 ngày để ở cùng ngươi."
Vẻ mặt Diệp Hi chợt đờ ra.
Hắn có thể gạt bỏ bốn tháng thời gian đến thì có ích lợi gì đâu, Thương Vụ còn bận rộn hơn hắn, người Giao tộc tựa hồ đặc biệt cần nàng đi trông nom cái lỗ thủng đáy biển đáng sợ kia, nhiều năm không gặp, bọn họ cũng chỉ có mười ngày ngắn ngủi ở bên nhau.
Mà liên quan đến lỗ thủng đáy biển kia, hắn có vô số nghi vấn muốn hỏi Thương Vụ, nhưng Thương Vụ lại không muốn nói cho hắn biết.
Thương Vụ thấy Diệp Hi không nói gì, xích lại gần: "Ừ?"
Diệp Hi hoàn hồn.
Lần này hắn đến đây chính là để gặp Thương Vụ, nếu như nói không có chuyện gì khác, vậy thì chính là... Diệp Hi nhớ tới cái xách tay buộc trên người mãng xà, nhớ tới thánh quả đặt bên trong, lại nghĩ tới công dụng của thánh quả, cổ họng đột nhiên hơi khô.
Thấy Thương Vụ vẫn nhìn hắn ở khoảng cách gần như vậy, ánh mắt Diệp Hi dao động, tai đỏ lên, ho khan một tiếng nói: "Khụ khụ, cái đó ta... Ừ..."
Nói quanh co nửa ngày, Diệp Hi vẫn không nói ra miệng.
Hắn ngại quá khi phải nói với Thương Vụ, hắn còn muốn tìm nàng sinh con! Không phải dùng biện pháp không tính là sinh sản của người Giao tộc, mà là dùng biện pháp có màu sắc kia của bọn họ!
"... Ta muốn đi xem những nơi ngươi đã từng đến khi còn bé."
Diệp Hi ủ rũ nói.
Thương Vụ tìm tòi quan sát, nhìn chằm chằm Diệp Hi một hồi lâu, cuối cùng chần chờ nói: "Chuyện này đơn giản, ta lập tức đưa ngươi đi."
Diệp Hi: "Đi thôi."
Thương Vụ kéo tay Diệp Hi, mang hắn trở lại trong nước biển.
Sau đó, phương thức di chuyển làm Diệp Hi da đầu phát đau lại xuất hiện.
Tốc độ của hai người nhanh như viên đạn gào thét, chỉ bơi khoảng mười mấy phút, Thương Vụ đã đưa Diệp Hi đến một vùng biển sâu cách đó mấy ngàn cây số, lúc này mới giảm tốc độ.
Diệp Hi lo lắng sờ đỉnh đầu. Hắn cảm thấy hai chuyến du ngoạn này, ít nhất cũng phải bị áp lực nước cao như nước chảy cạo sạch mấy trăm sợi tóc.
"Hy vọng tóc kiên cường chút, có thể đừng bơi thêm mấy chuyến nữa rồi biến thành Địa Trung Hải (hói)."
Diệp Hi thầm nghĩ trong lòng.
Đương nhiên đây đều là hắn nghĩ nhiều, thân là chiến sĩ cấp 8, tóc cũng mọc lên đặc biệt vững chắc, không thể tùy tiện bị trọc được.
"Ngươi nhìn phía dưới."
Thanh âm của Thương Vụ vang lên trong nước biển.
Diệp Hi nhìn xuống đáy biển.
Chỉ thấy đáy biển sâu tăm tối bất ngờ có một khe rãnh biển khơi, độ sâu không lớn, chiều rộng ước chừng mấy ngàn mét, trông như một khe lớn vắt ngang thềm lục địa đen nhánh, kéo dài không biết bao nhiêu dặm.
Sở dĩ có thể nhìn thấy khe rãnh biển sâu tăm tối trong hoàn cảnh đen kịt này không phải do thị lực của hắn tiến hóa, mà là trong khe rãnh này mọc đầy rong biển tươi tốt phát ra ánh huỳnh quang màu xanh lục u ám.
Những cây rong biển huỳnh quang này rất giống rong biển thông thường, dài đến hơn mười mét, từng cây một dày đặc như xích sắt nổi lơ lửng, bị nước chảy làm cho hơi đung đưa, ở đáy biển sâu tăm tối đặc biệt hấp dẫn sinh vật.
Thương Vụ vừa kéo Diệp Hi tiếp tục bơi xuống, vừa nói,
"Nơi này chính là nơi ta từng nhắc đến với ngươi, Tử Vong Thủy Thảo Câu."
Diệp Hi hiểu ra.
Thương Vụ đưa Diệp Hi đến bên bờ Tử Vong Thủy Thảo Câu.
Diệp Hi kinh ngạc nhìn phía trước, hắn phát hiện ở vùng biển sâu hơn 5000 mét này không hề tĩnh mịch, sinh vật hoạt động còn rất nhiều, có rất nhiều cá nhỏ tôm nhỏ qua lại trong bụi rong biển.
Bởi vì rong biển quá mức tươi tốt dày đặc, gió thổi không lọt, hắn tạm thời không thấy được có sinh vật lớn nào ở bên trong hay không.
Vừa nghĩ như vậy, một đám giao nhân mắt tròn vo từ trong bụi rong biển chui ra, ngó dáo dác nhìn Thương Vụ, biểu cảm cảnh giác như động vật nhỏ. Sau đó, khi nhận rõ là ai, đột nhiên run lên, lao ra hành đại lễ với Thương Vụ, thân thể dán sát vào thềm lục địa bên cạnh khe rãnh, đuôi mực rũ xuống, cả người phát run.
Diệp Hi nhìn những giao nhân trước mặt.
Đám giao nhân này dáng người đặc biệt nhỏ, theo hình người mà nói, đuôi cá mập của chúng cũng đặc biệt ngắn, không có vẻ đẹp lưu loát thon dài như những giao nhân khác. Ngoài ra, thực lực có vẻ đặc biệt yếu.
Thương Vụ vung đuôi cá mập, tạo ra một dòng nước, hất tung những giao nhân nhỏ này lên.
Các giao nhân đuôi nhỏ màu xanh lục bị hất tung, sau khi hoàn hồn, không biết làm sao nhìn Thương Vụ, chen chúc vào nhau run lẩy bẩy, vừa hưng phấn vừa sợ hãi, đáng thương lại đáng yêu.
Thương Vụ thấy vậy, từ trong cổ họng phát ra tiếng chập chờn thân thiện.
Các giao nhân đuôi nhỏ màu xanh lục được trấn an, không còn sợ hãi nữa, quay lại vô cùng sùng kính kích động nhìn Thương Vụ, đuôi hơi lay động như cún con.
Thương Vụ giải thích với Diệp Hi: "Bọn họ không biết nói chuyện."
Diệp Hi ở trong nước cũng là người câm, nên gật đầu.
Thương Vụ lại nói tiếp: "Tuy đầu bọn họ nhỏ, nhưng đã trưởng thành."
Đã trưởng thành?
Diệp Hi kinh ngạc quay đầu nhìn nàng.
Thương Vụ: "Đúng vậy, đầu của bọn họ chỉ nhỏ như vậy."
Nàng thủ thỉ nói tiếp: "Khe rãnh sâu này được chúng ta gọi là Tử Vong Thủy Thảo Câu, bởi vì những cây bèo này có tính công kích rất mạnh, giao nhân có thực lực bình thường cũng sẽ bị cuốn lấy, không cách nào thoát thân, cuối cùng chỉ có thể biến thành chất dinh dưỡng của chúng."
"Nhưng những cây cỏ này không công kích sinh vật có dáng người nhỏ, nhìn bọn họ xem..."
Thương Vụ nhìn về phía các giao nhân đuôi nhỏ màu xanh lục.
"Dáng người của bọn họ vừa vặn, có thể sống trong bụi rong nước, được những cây bèo này bảo vệ, mà sẽ không phải chịu bất kỳ công kích nào."
Bởi vì Diệp Hi không nói được trong nước, không hỏi được những vấn đề muốn hỏi, Thương Vụ一 phản lại tính cách không thích nói chuyện trước kia, giải đáp luôn những vấn đề Diệp Hi có thể hỏi.
"Những giao nhân này thực lực rất yếu."
Thương Vụ: "Bọn họ không có móng tay sắc nhọn, bơi chậm, cũng không thể dùng thanh âm g·iết c·hết những hải quái mạnh hơn một chút, nếu thoát khỏi sự che chở của khe rãnh rong, sẽ rất khó sinh tồn."
"Khe rãnh rong là thiên đường của bọn họ, bọn họ sẽ dùng giao hương để đưa dã thú nước, cá thú lớn từ các nơi đến, mượn rong biển g·iết c·hết chúng, sau đó để lại một ít hài cốt cho rong biển tiêu hóa."
"Bọn họ đã sống ở đây rất nhiều năm, tộc lão cũng không biết bọn họ đã sống bao lâu..."
Diệp Hi cảm thấy giao nhân quả là có nhiều chủng loại.
Bọn họ do lãnh địa quá rộng, khu vực sinh sống khác biệt lớn, nên đã tiến hóa ra các hình dáng khác nhau dựa theo đặc điểm khu vực của mình, sự khác biệt giữa chúng bây giờ còn lớn hơn cả người da trắng và người da đen, có thể so sánh với sự khác biệt giữa mèo không lông và mèo Sphynx.
Một tộc quần phân tán như vậy, việc xuất hiện một tộc trưởng chung là điều không tưởng.
Thương Vụ vừa nói vừa dừng lại, suy tư nhìn những giao nhân đuôi nhỏ màu xanh lục đang ngước mắt nhìn nàng, một lúc sau, nói
"Không biết nói chuyện không tốt, ta phái mấy người đến dạy các ngươi."
Thương Vụ có hành động lực rất mạnh, lập tức dùng sóng âm gọi hai giao nhân đến.
Hai giao nhân lên tiếng đáp lại đầu tiên là một đôi bạn lữ, hai người sống ở một vùng biển cách đó mấy chục dặm. Nơi này coi như là nơi hẻo lánh, hai người chưa từng gặp biển chủ trong truyền thuyết, nghe được biển chủ truyền gọi, kích động không thôi, dùng tốc độ nhanh nhất chạy tới, nhanh đến mức vảy cá ma sát với nước tóe lửa.
"Dạy bọn họ nói chuyện."
Thương Vụ lạnh nhạt hạ lệnh.
Giống như trừ Diệp Hi, nàng nói chuyện với những người khác đều lộ ra một chút lạnh lùng.
"Vâng, biển chủ đại nhân!"
"Vâng, biển chủ đại nhân!"
Hai giao nhân hưng phấn kích động kêu.
Diệp Hi kéo tay Thương Vụ, chỉ vào đám rong.
Thanh âm của Thương Vụ trở nên ấm áp, dịu dàng: "Ngươi muốn vào xem xem?"
Diệp Hi gật đầu, nắm tay Thương Vụ, để lòng bàn tay nàng mở ra, vu lực phun trào, vẽ một vòng vu văn che giấu không nhìn thấy trong lòng bàn tay nàng, lại vẽ một vòng vu văn che giấu trong lòng bàn tay mình.
Sau đó, trước ánh mắt kinh ngạc và lo lắng của những giao nhân khác, kéo Thương Vụ chui vào trong bụi rong nước.
p/s: thủy thảo = rong, bèo.
Bạn cần đăng nhập để bình luận