Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 220: Ủng da sóng gió

**Chương 220: Sóng gió vì ủng da**
Diệp Hi cúi đầu nhìn những chiến sĩ Công Đào đang ngồi xổm dưới chân mình, khó chịu lùi lại mấy bước.
Kết quả đám chiến sĩ Công Đào kia lại có thể di chuyển theo, dí sát đầu vào gần đôi ủng da, mắt mở to kinh ngạc, không ngừng đưa tay sờ mó.
Bình Diêu đứng phắt dậy, nắm lấy cánh tay Diệp Hi, k·í·c·h động hỏi: "Tiểu huynh đệ, đôi ủng tr·ê·n chân ngươi lấy ở đâu vậy?!"
Người bộ lạc Công Đào thực ra cũng có mang giày, nhưng họ mang loại giày được khâu lại bằng da thú đã qua sơ chế, khoét vài lỗ để tránh bí chân, đế giày làm bằng gỗ, vừa không thực dụng lại chẳng đẹp mắt. So với loại ủng da làm bằng da thú, đế làm bằng cao su thiên nhiên của Diệp Hi thì đúng là một trời một vực.
Họ là người trong nghề, cơ hồ chỉ cần nhìn một cái cũng biết đôi ủng da nhìn có vẻ bình thường này ẩn chứa kỹ thuật cao siêu đến mức nào, cho nên mới k·í·c·h động khác thường.
Bình Diêu nắm Diệp Hi rất chặt, Diệp Hi khẽ nhíu mày, đưa tay nắm lấy cổ tay hắn, dùng sức bóp một cái, gắng gượng gỡ tay hắn ra.
Bình Diêu cảm nhận được lực đạo từ cổ tay truyền đến, kinh ngạc không dám tin nhìn Diệp Hi. Lẽ nào khí lực của t·h·iếu niên chiến sĩ này lại lớn đến vậy, chẳng lẽ hắn là chiến sĩ cấp 4 đỉnh phong? !
Diệp Hi dừng một chút rồi trả lời: "Ngẫu nhiên có được."
Bình Diêu nhờ cái bóp tay vừa rồi của Diệp Hi mà có chút tỉnh táo lại, giọng nói dịu đi rất nhiều: "Tiểu huynh đệ, người bộ lạc Công Đào chúng ta cơ hồ ai ai cũng là tượng khí sư, cho nên nhìn thấy p·h·át minh mới liền có chút không khống chế được mình, vừa rồi thật thất lễ. Chẳng qua là chúng ta rất muốn biết lai lịch của vật tr·ê·n chân ngươi."
Diệp Hi trầm mặc một chút rồi nói: "Đây là do một bộ lạc rất rất xa chế tạo, nếu như ngươi muốn, sợ rằng phải đi rất nhiều đường."
Bình Diêu không hề do dự: "Bộ lạc nào? Nằm ở phương hướng nào? Xin hãy nói cho ta, ta lập tức bảo tộc nhân qua đó! Xa đến đâu cũng phải đi!"
Diệp Hi thấy sắc mặt Bình Diêu thành khẩn, ánh mắt nóng nảy, biết hắn nói thật, trong lòng có chút mềm đi.
Thật ra thì nói cho bộ lạc Công Đào phương p·h·áp chế tạo ủng da cũng không sao.
Một là phương p·h·áp chế tạo ủng da này vốn không phải hắn sáng tạo, hắn chẳng qua là mô phỏng theo kiến thức của người xưa ở Trái Đất, cho nên cũng không thấy tiếc. Hai là bộ lạc Công Đào và Đồ Sơn cách nhau bởi dãy núi tuyết liên miên, cho dù chế tạo được ủng da cũng không ảnh hưởng đến việc làm ăn của Đồ Sơn. Ba là, nâng cao một chút trình độ văn minh của người nguyên thủy, để cho càng nhiều người nguyên thủy có ủng da để mang, cũng là một chuyện tốt tạo phúc cho nhân loại.
Những chiến sĩ Công Đào còn lại cũng đứng lên, ánh mắt mong đợi nhìn Diệp Hi, ánh mắt nóng rực đến mức đốt da người cũng phải thủng một lỗ.
Diệp Hi cười, nói: "Thôi được, ta nói thật cho các ngươi biết. Thật ra thì đôi ủng da này là bộ lạc ta chế tạo."
Bình Diêu đầu tiên là sững sờ một chút, ngay sau đó mừng rỡ như đ·i·ê·n: "Quá tốt! Tiểu huynh đệ, xin hãy cho ta biết ngươi thuộc bộ lạc nào, ta sẽ cho tộc nhân mang theo lễ vật đến bộ lạc các ngươi bái phỏng."
Diệp Hi biết Bình Diêu hiểu lầm mình là người ở đây, cũng không giải thích: "Không cần thiết phải phiền toái như vậy, nếu ngươi muốn biết ủng da chế tạo như thế nào, ta bây giờ liền có thể nói cho ngươi."
Bình Diêu ngẩn người: "Ngươi không sợ người trong bộ lạc trách tội sao?"
Diệp Hi: "Không sao, ủng da là ta p·h·át minh, người trong bộ lạc sẽ không nói gì."
Bình Diêu kh·i·ế·p sợ trợn to hai mắt: "Ngươi nói gì?"
Thứ được gọi là ủng da này vừa nhìn đã biết chế tạo không hề đơn giản, vậy mà chiến sĩ còn chưa thành niên trước mắt này lại nói với hắn rằng đây là do hắn p·h·át minh.
Thấy Bình Diêu không tin, Diệp Hi cười một tiếng: "Loại chuyện này không nói dối được."
Bình Diêu nghiêm nghị nói: "Ừm, ta tin ngươi."
Hai người thương nghị đợi khi hoạt động của tộc Thụ Nhân kết thúc, Diệp Hi sẽ đến bộ lạc Công Đào làm khách, dạy bọn họ phương p·h·áp chế tạo ủng da. Mà bộ lạc Công Đào chủ động đề nghị tặng cho Diệp Hi một đóa dị hoa làm thù lao.
Các chiến sĩ Công Đào đạt được lời hứa của Diệp Hi, trong lòng yên tâm hơn, chợt nhớ tới túi đồ bị mình t·i·ệ·n tay vứt bỏ.
Những chiến sĩ bộ lạc khác mang túi của họ tới. Họ mở ra, p·h·át hiện đồ gốm bên trong lại có thể vỡ nát hết cả, toàn bộ vỡ vụn, đau lòng không thôi.
Diệp Hi không nói gì nhìn bọn họ. Lúc ném sao không nghĩ tới việc nó sẽ vỡ.
Sau khi qua đi sóng gió về đôi ủng da, những người khách cũng tản đi, chiến sĩ Kiền t·h·í·c·h cửa cưỡi sư hổ thú không biết đã đi đâu, còn lại người các bộ lạc thì bắt đầu bày sạp, bận rộn trao đổi đồ đạc.
Bộ lạc Công Đào cũng bắt đầu bày gian hàng.
Gian hàng của họ so với các bộ lạc khác lớn gấp đôi, phía tr·ê·n bày đồ đạc cũng đủ loại mẫu mã.
Trong đó sản phẩm chủ lực là vải lanh và đồ gốm.
Vải lanh được nhuộm thành các loại màu sắc, nhìn rất tinh xảo, nhưng giá bán cũng tương đối đắt, một tấm cần một viên hạch tâm thú hung thú thuần huyết.
Theo Diệp Hi thấy, những tấm vải lanh hào nhoáng bên ngoài này còn không bằng da thú, bền chắc hơn nhiều. Nhưng ngoài dự đoán của hắn là lại có rất nhiều chiến sĩ tới mua.
Sau đó theo lời chiến sĩ bộ lạc Công Đào, vải lanh của họ có độ bền chắc có thể so với da của tạp huyết hung thú, được chế tạo từ thực vật đặc thù, còn được ngâm qua dung dịch đặc biệt. Cho nên các chiến sĩ có thể yên tâm x·u·y·ê·n, không dễ dàng bị hỏng.
Mà bộ lạc Công Đào mang tới đồ gốm còn nhiều hơn vải lanh, chủng loại đa dạng, có chén, chậu, bình, thậm chí còn có búp bê hình con mồi bằng gốm... Đáng tiếc bây giờ tất cả đều đã vỡ nát.
Mặc dù theo ánh mắt của Diệp Hi, những đồ gốm này có chút thô ráp, không làm hắn hứng thú. Nhưng theo ánh mắt của người nguyên thủy thì vẫn rất tinh mỹ, thậm chí có vài người nguyện ý bỏ hồng răng ô ra để mua đồ gốm tàn phế.
Điều làm Diệp Hi kinh ngạc nhất chính là, bộ lạc Công Đào lại còn p·h·át minh ra thước cuộn, ống mực và cái bào, ba loại đồ vật này ở tr·ê·n trái đất thời kỳ Xuân Thu mới p·h·át minh ra, vậy mà người Công Đào ở đây lại có thể sáng tạo ra sớm như vậy, tuy rằng vẫn chưa hoàn thiện, nhưng cũng đủ để làm Diệp Hi thán phục.
Diệp Hi không nhịn được chỉ điểm mấy câu, nói cho bọn họ biết ba loại đồ vật này có thể cải tiến như thế nào.
Các chiến sĩ Công Đào ban đầu còn có chút không dám tin, kết quả càng nghe ánh mắt càng sáng, sau đó còn mang p·h·át minh của mình ra trước mặt Diệp Hi để hắn nhận xét, mà Diệp Hi thường thường cũng có thể gãi đúng chỗ ngứa, chỉ ra ưu điểm và khuyết điểm.
Đến cuối cùng, những chiến sĩ Công Đào nhìn Diệp Hi trong ánh mắt đã có tiểu tinh tinh, h·ậ·n không thể tộc Thụ Nhân hoạt động lập tức kết thúc, mang hắn về bộ lạc của mình ngay.
Ngay trong lúc họ đang thảo luận, thời gian bất tri bất giác trôi qua.
Trời dần tối.
Vì những bộ lạc ở xa phải đến ngày mai mới có thể tới, hoạt động ngày mai mới bắt đầu, cho nên họ cần ngủ lại một ngày.
Vốn dĩ tộc Thụ Nhân an bài mọi người ngủ nhà đá, nhưng các chiến sĩ vào nhà đá vừa thấy, p·h·át hiện tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g đá đầy đất bùn, phía tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g đá không có nóc nhà, chẳng khác gì ngủ ngoài trời.
Muốn ngủ một giấc còn phải dọn dẹp sạch sẽ lớp đất tr·ê·n g·i·ư·ờ·n·g đá, xong rồi ngày thứ hai còn phải trải đất lại, thà rằng ngủ ở ngoài còn hơn!
Vì vậy đại đa số mọi người chọn nằm trần tr·ê·n mặt đất nghỉ ngơi. Tộc Thụ Nhân có đại vu tồn tại, ngủ ngoài trời cũng sẽ không gặp nguy hiểm gì.
Tộc Thụ Nhân không có bất kỳ ý kiến gì về lựa chọn của các chiến sĩ.
Chính bọn họ sở t·h·í·c·h ngủ ở những địa điểm khác nhau, có người t·h·í·c·h ngủ trong hồ, có người t·h·í·c·h ngủ nhà đá, mỗi người có sở t·h·í·c·h riêng.
Màn đêm buông xuống.
Mặt trăng đỏ dần dần khuất trong mây mù, những vì sao dày đặc như được khảm nạm lấp lánh tr·ê·n bầu trời đêm.
Diệp Hi ngủ ở ven hồ, hai tay gối sau ót nằm tr·ê·n đệm lông thú, nhìn những vì sao dày đặc đầy trời, bất giác nhớ tới Đồ Sơn.
Vu, tù trưởng, Dũng thúc, Chú Bồ bọn họ đều ổn cả chứ, Giao Giao và Tiểu Hoa bây giờ thế nào rồi? Lúa mạch trong ruộng đã chín chưa? Tinh tảo có phải hay không lại phân l·i·ệ·t ra rất nhiều?
Chợt trong đầu hắn lại thoáng qua hình ảnh những ngày liên tục lên đường trong hơn ba tháng qua. Ánh mắt lạnh như băng của dã thú, những cuộc g·iết h·ạ·i gần như c·hết lặng, sự xâm nhập không ngừng nghỉ của sâu khổng lồ vào ban đêm, cùng với dãy núi tuyết không có điểm dừng...
Diệp Hi nhìn bầu trời đêm, dần dần mí mắt càng ngày càng nặng, cuối cùng nhắm hai mắt lại, ngủ thật say.
Bạn cần đăng nhập để bình luận