Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 43: Gai gỗ trận cùng cạm bẫy

Chương 43: Gai gỗ trận và cạm bẫy
"Còn có chỗ nào không thoải mái không?"
Thấy Diệp Hi đứng ở cửa sơn động, rất nhiều người Đồ Sơn đều xúm lại, rối rít quan tâm thăm hỏi.
Tâm trạng Diệp Hi có chút nặng nề dần dần được hòa tan bởi những thanh âm ấm áp thăm hỏi này, hắn nội tâm k·í·c·h động, nhìn quanh bốn phía, mỗi một người trong đám người đều là người hắn quen, Thương Bàn, Khế, Trĩ Mục, Giảo Quyên. . .
Khi nhìn thấy Điêu không nói một lời, nhưng cũng ân cần nhìn hắn trong đám người, Diệp Hi có chút bất ngờ, hướng về phía hắn khẽ gật đầu cười một tiếng.
Điêu từ khi tới Đồ Sơn vẫn luôn trầm mặc ít nói, cũng không thấy hắn tiếp xúc cùng người khác, chẳng qua là tích cực theo đội hái vào rừng cây, thường xuyên đ·á·n·h chút con mồi nhỏ trở về.
Điêu ngẩn người, khóe miệng giật giật, muốn kéo ra một nụ cười, nhưng thất bại, nhìn lại, Diệp Hi đã dời ánh mắt sang chỗ khác.
"Cám ơn mọi người, ta đã không sao." Diệp Hi cười nói với mọi người.
"Không hổ là Vu đệ t·ử của chúng ta, lại có thể khôi phục nhanh như vậy."
"Cũng phải, nếu không sao có thể g·iết được một con thú dữ chứ?"
"Diệp Hi, ngươi thật lợi hại, còn chưa trở thành chiến sĩ dự bị đã có thể g·iết một con thú dữ."
"Ngươi đang nói gì vậy, bây giờ Diệp Hi đã là chiến sĩ dự bị rồi."
"Đúng đúng đúng, ta nói sai rồi."
Diệp Hi nháy mắt mấy cái, rốt cuộc nhớ tới ngày hôm qua là ngày hắn dự bị thực tập, nghe bọn họ nói như vậy, mình coi như là đã thông qua?
Diệp Hi xoay người hỏi Trùy: "Ta đã thông qua thực tập rồi sao?"
Trùy cười híp mắt vỗ vỗ vai hắn: "Đúng vậy, Bồ Chú tối hôm qua đã tỉnh, nói chính mắt nhìn thấy ngươi b·ắn c·hết một đầu Nhảy Linh, cho nên ngươi bây giờ đã là một chiến sĩ dự bị."
Bồ Chú ngày hôm qua bị thương nặng như vậy, lại còn nhớ chuyện này. . . Diệp Hi nội tâm cảm động.
"Đúng rồi, con m·ã·n·h thú kia có mang t·h·i t·hể về không?"
Đây chính là thuần huyết hung thú, hung thú hạch của nó so với tạp huyết hung thú hạch trân quý hơn nhiều, nếu như ném ở trong rừng cây bị người bộ lạc khác nhặt đi thì thật đáng tiếc.
Trùy: "Dĩ nhiên là mang về rồi, đã nhổ lông, làm thịt rồi ném ở phía sau núi chỗ xương trắng."
Diệp Hi cau mày: "Làm thịt rồi sao? Các ngươi sẽ không ăn đấy chứ." Thứ đó có đ·ộ·c.
"Yên tâm, chúng ta đâu có ngốc như vậy, con chim này chảy ra m·á·u đều là màu đen, chúng ta ăn t·h·ị·t nó còn có thể s·ố·n·g được sao?" Trùy thở dài, "Bất quá đây chính là thuần huyết hung thú t·h·ị·t, cứ như vậy ném đi, thật là đáng tiếc."
Diệp Hi bây giờ suy nghĩ một chút cũng rất đau lòng, bất quá lúc ấy có thể giữ được mạng đã là tốt lắm rồi, nào còn dư hơi nghĩ xem đ·ộ·c có ô nhiễm t·h·ị·t hung thú hay không.
"Hung thú hạch không có bị ô nhiễm chứ?"
"Dĩ nhiên là không có. Nói đến, con hung cầm thuần huyết này là do ngươi g·iết c·hết, hung thú hạch của nó tù trưởng lát nữa hẳn sẽ đưa cho ngươi." Trong ánh mắt Trùy toát ra vẻ hâm mộ nhàn nhạt.
Thiên phú của Trùy rất tốt, từ sớm đã thông qua thực tập trở thành chiến sĩ dự bị, sở dĩ chậm chạp chưa được Vu làm lễ chuyển đổi chiến sĩ, chính là bởi vì trong bộ lạc không có hung thú hạch tốt.
Dùng tạp huyết hung thú hạch thì quá lãng phí thiên phú của Trùy, cho nên Vu cùng tù trưởng đều bảo Trùy đợi thêm một chút, có lẽ sau này sẽ có cơ hội săn được một con hung thú tốt hơn, một lần đợi này, đã kéo dài ba năm.
Diệp Hi: "Con hung thú hạch này cũng nên có một phần của Bồ Chú, nếu không phải hắn liều m·ạ·n·g kéo, ta đã sớm c·hết rồi."
Trùy: "Bồ Chú muốn hung thú hạch cũng không dùng được, dĩ nhiên là thuộc về ngươi."
Lời tuy nói như vậy, nhưng Bồ Thái lúc ấy vật lộn cùng hung thú t·h·iếu chút nữa đã mất mạng, tất cả chiến lợi phẩm đều thuộc về mình, loại chuyện này Diệp Hi sao có thể làm được.
Nhớ tới cái mỏ và móng vuốt sắc nhọn vô địch của con hung cầm, Diệp Hi suy nghĩ không biết có thể dùng những thứ này làm v·ũ k·hí cho Bồ Chú không?
Cốt đao của Bồ Chú lúc ấy hình như bị mỏ của hung cầm mổ thiếu mất một chỗ, cũng nên đổi một cái mới rồi.
Xào xào xào xào.
Gió lại thổi qua bụi cây, lá cây chập chờn.
Diệp Hi nghe được thanh âm, quay đầu nhìn về phía rừng cây.
Rừng cây thâm thúy cũng nhìn lại hắn.
Trùy: "Sao thế?"
Diệp Hi trong lòng bất an, nhưng vẫn cười lắc đầu nói với Trùy: "Không có gì."
Ngày hôm nay, đội hái lượm và đội săn bắt đều không có vào rừng cây, đất trống ngày thường vốn trống trải lúc này lại có chút chen chúc.
Mọi người hoặc là ngồi ở trên cọc gỗ, hoặc là ngồi ở trên tảng đá, hết sức phấn khởi trò chuyện, phần lớn là đang thảo luận về con hung cầm ngày hôm qua.
Trong đó, mấy người nói lớn tiếng nhất chính là những chiến sĩ vào rừng cây cứu viện ngày hôm qua, những chiến sĩ này vừa cao giọng đàm luận vừa thỉnh thoảng liếc nhìn Diệp Hi một cái, rồi lại tiếp tục thao thao bất tuyệt.
Đất trống chỉ lớn có vậy, bọn họ nói cái gì Diệp Hi đều nghe rất rõ ràng.
Nào là một mũi tên b·ắn c·hết thuần huyết hung thú, nào là con hung thú kia ngốc như vậy mà dám chọc tới Đồ Sơn Vu đệ t·ử, nào là con hung cầm kia có t·ử trạng vô cùng thảm, ba lạp ba lạp. . .
Nói đến mức nước miếng người nói văng tung tóe, người nghe thì vô cùng nồng nhiệt.
Chuyện này cũng được kể lại một cách khoa trương quá rồi! Diệp Hi mặt đỏ lên, có chút nghe không nổi nữa, quay đầu hỏi Trùy: "Bọn họ ngày hôm nay không có việc gì làm sao?"
Trùy ngày hôm qua không được chứng kiến hiện trường, cũng dựng lỗ tai lên nghe các chiến sĩ nói chuyện, nghe vậy sững sờ một chút: "Đúng vậy, bọn họ không săn thú thì còn có thể làm gì."
"Nói đến Diệp Hi," Trùy dùng cùi chỏ huých hắn, "Lúc ấy rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì, cung tên thật sự lợi hại như vậy sao, một người bình thường cũng có thể g·iết c·hết được một con hung thú?"
Diệp Hi mặt mày sa sầm: "Đây chẳng qua chỉ là cung tên bình thường, cũng không phải là thần khí, lúc đó ta suýt chút nữa đã bị con m·ã·n·h thú kia g·iết c·hết rồi, có được hay không, nào có dễ g·iết như vậy."
Trùy cười hì hì còn muốn nói gì.
Diệp Hi liếc hắn một cái: "Nếu các ngươi nhàn rỗi như vậy, không bằng làm chút chuyện đi."
"Chuyện gì?"
Sắc mặt Diệp Hi bỗng nhiên trở nên nghiêm túc: "Củng cố biện pháp phòng ngự cho bộ lạc."
"Biện pháp phòng ngự?" Từ phía sau bỗng dưng truyền tới một thanh âm trầm thấp, mạnh mẽ.
Hai người quay đầu lại nhìn, thì ra là tù trưởng.
Tù trưởng: "Ngươi muốn làm gì?"
Nguyên thủy xã hội công cụ thiếu thốn, Diệp Hi suy nghĩ một chút rồi nói: "Cắm gai gỗ có tẩm kịch độc trên mặt đất, rồi làm thêm cạm bẫy."
Nghe không tốn nhiều công phu, vì vậy tù trưởng gật đầu một cái nói: "Cũng tốt, dù sao hai ngày nay không có việc gì làm."
Vòng ngoài của bộ lạc đã từng được cắm gai gỗ, bất quá không có tẩm nọc độc.
Bởi vì một khi thuốc độc bộc lộ ra ngoài không khí, qua khoảng hai ba ngày thì hiệu quả sẽ giảm đi rất nhiều, hơn nữa vùng lân cận rừng cây của bộ lạc ban đầu đều đã được các chiến sĩ Đồ Sơn quét dọn qua một lần, trừ ban đêm nguy hiểm, ban ngày sẽ không có sinh vật nguy hiểm nào tới gần.
Muốn tẩm đ·ộ·c lên gai gỗ, trước tiên phải thu thập nọc độc.
Động vật có đ·ộ·c thường sống ở sâu trong rừng cây, các chiến sĩ bởi vì có lệnh của Vu nên không dám vào rừng, đành phải dùng tốc độ nhanh nhất góp nhặt một ít cỏ đ·ộ·c, côn trùng có đ·ộ·c ở vùng lân cận bộ lạc.
Bọn họ moi những cây gai gỗ cũ ra, sau đó làm theo lời Diệp Hi, đem gai gỗ mới chôn từng cái một, từ ngoài vào trong, từ nông đến sâu.
Giảo hoạt ở chỗ, ở nơi cách trận gai gỗ này một thước về phía bên ngoài, dưới sự che giấu của bụi cỏ, bọn họ đặt một hàng gai gỗ rất nông, nếu không cẩn thận nhìn thì căn bản không thấy được, mà hàng gai gỗ này mới được tẩm thứ nọc độc độc nhất.
Diệp Hi lại chỉ huy mọi người, ở vòng ngoài trận gai gỗ, đào thêm mấy cái hố sâu theo quy luật bất quy tắc.
Các chiến sĩ khí lực vô cùng lớn, những hố sâu này chỗ nông nhất cũng sâu đến năm sáu mét.
Mà ở dưới đáy hố cắm dày đặc những cây gai nhọn hoắt, dài và sắc, một khi rơi xuống, đảm bảo sẽ c·hết không thể c·hết lại.
Nọc độc có hạn, gai ở đáy hố cũng không tẩm, tin rằng rơi vào hố sâu như vậy thì không cần đến nọc độc phát huy tác dụng.
"Xem ra không tệ, sinh vật có sức bật không mạnh hẳn là sẽ không dám đi vào mảnh đất này." Khế buông mai xương xuống, hài lòng nhìn qua cạm bẫy một cái.
Khế cho rằng cạm bẫy này đã làm xong rồi sao?
Diệp Hi: "Còn chưa có làm xong đâu."
Diệp Hi chặt một ít ván gỗ, xoay người lại để cho tượng khí sư (thợ làm đồ vật bằng gỗ) trong bộ lạc xẻ thành những tấm gỗ mỏng và có hình dáng, đem những tấm gỗ này sắp xếp theo thứ tự ở trong hố sâu, tạo thành một cái bè gỗ thô sơ, lại cắt một ít cỏ, tỉ mỉ che phủ lên trên bè gỗ.
Khi làm xong những việc này, cạm bẫy đã được che kín hoàn toàn, nếu không cẩn thận xem, sẽ không thể nhận ra mảnh đất này có gì khác biệt so với xung quanh.
Những chiến sĩ tham gia đào bẫy nhìn bãi cỏ, hết sức ngạc nhiên.
Việc này cũng quá mờ ám rồi?
Nếu không phải bọn họ chính mắt nhìn thấy, bọn họ thật sự không phát hiện được nơi này có chỗ nào không đúng, đừng nói là động vật, ngay cả người của bộ lạc khác cũng không thể nhận ra có cạm bẫy?
Diệp Hi đối với phản ứng của bọn họ cảm thấy hài lòng.
Mờ ám thì đã sao, miễn là có tác dụng là được!
Cuối cùng tất cả cạm bẫy đều được che đậy kín như vậy.
Sợ người Đồ Sơn mình vô tình đạp lên, Diệp Hi cho tất cả người bộ lạc tới, dặn dò ghi nhớ vị trí của những cái bẫy này.
Những tộc nhân chưa từng tận mắt chứng kiến quá trình chế tạo cạm bẫy, hiếm lạ mà chỉ trỏ vào bãi cỏ nhìn không có gì khác biệt so với xung quanh kia: "Nơi này có cạm bẫy?"
"Nhìn không có gì khác biệt mà!"
Các chiến sĩ tham dự đào hố đứng ở một bên xem náo nhiệt, cười hì hì nhìn những tộc nhân ngơ ngác.
Diệp Hi buồn cười nhìn bọn họ một cái, cẩn thận tránh những tấm ván gỗ trên đất rồi đi tới cạnh cạm bẫy, ngồi xổm xuống vén một chút cỏ, khuyên bảo: "Có thấy không, phía dưới là rỗng, bên trong tất cả đều là gai gỗ, rơi xuống liền thảm."
Các tộc nhân giật mình nhảy dựng: "Thật sự là cạm bẫy!"
Tù trưởng rất hài lòng với thành quả của bọn họ, không chỉ tán dương Diệp Hi mà còn khen ngợi những chiến sĩ tham gia.
Mặt trời đã lên cao.
Đoàn người vừa cười đùa vừa nháo nhào đi về hang núi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận