Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 20: Trăn titanoboa

**Chương 20: Trăn Titanoboa**
/*Dzung Kiều: xem hình trăn khổng lồ Titanoboa http://www.qwgtw.com/uploads/allimg/150203/1-150203150259204.jpg */
Toàn bộ mặt Diệp Hi bị vùi vào trong n·g·ự·c con tinh tinh cái, n·g·ự·c nó vừa chắc chắn, vừa hôi hám với một mùi vị khó tả, bị quấn đến mức cực kỳ khó chịu, hắn liền thử đẩy nhẹ một cái, một khắc sau liền bị tinh tinh cái quấn c·h·ặ·t hơn.
Trời ơi, hắn không bị khỉ gorilla xé thành hai nửa, ngược lại là sắp bị nó siết c·hết.
Đang lúc ấy thì bầy khỉ gorilla đột nhiên rối loạn, bên tai truyền tới tiếng gầm gừ xen lẫn tiếng "bang bang bang" đầy uy lực khi chúng đ·ấ·m vào n·g·ự·c mình.
Diệp Hi khó khăn xoay mặt ra khỏi n·g·ự·c tinh tinh cái, một giây kế tiếp, khi thấy rõ tình huống, hắn ngược lại hít một hơi lạnh, h·ậ·n không thể vùi đầu lại như cũ.
Một con trăn lớn khổng lồ đến mức kinh người chẳng biết từ lúc nào đã chậm rãi bò lên cây, thân thể to lớn đang cuộn từng vòng quanh thân cây.
Nó thật sự quá to lớn, đến nỗi đám khỉ gorilla trước mặt nó chỉ như những con khỉ nhỏ.
Đây chẳng lẽ là. . . Tiền sử từng xưng bá một thời trăn Titanoboa! Là loài rắn k·h·ủ·n·g· ·b·ố, ngay cả T-rex cũng không sợ, dám đối đầu, còn được gọi là trăn khổng lồ địa ngục!
Các con tinh tinh đối với nó đ·i·ê·n cuồng gào thét, không ngừng đ·ấ·m n·g·ự·c mình định dọa nó lui, nhưng trăn Titanoboa chẳng qua là bịt tai không nghe, đôi mắt to như quả đ·ấ·m, đỏ ngầu, nhìn chằm chằm vào một con tinh tinh trong đó, cái đầu khổng lồ dữ tợn chậm rãi nâng lên.
Con tinh tinh bị nhìn chằm chằm đã có ý kh·iếp sợ, mặc dù cũng đang gầm thét, đ·ấ·m đ·á·n·h vào n·g·ự·c, nhưng chân lại không tự chủ được lùi một bước.
Tựa như động tác chậm trong phim ảnh trước khi ra chiêu, hết thảy bị k·é·o dài ra.
Ánh mắt Diệp Hi chậm rãi trợn to, cả người c·ứ·n·g ngắc, sợ hãi tới cực điểm, sinh vật trước mắt thật sự quá kinh người, trong cơn ác mộng k·h·ủ·n·g· ·b·ố nhất cũng không mơ thấy được cảnh tượng k·h·ủ·n·g· ·b·ố đến thế.
Bỗng nhiên, trăn Titanoboa động, ra chiêu nhanh như tia chớp, Diệp Hi còn chưa kịp thấy rõ, cái miệng to như chậu m·á·u kinh người đã c·ắ·n phập một cái vào con khỉ gorilla kia, con khỉ gorilla kia thậm chí còn không kịp phản kích, đã bị răng nhọn đ·â·m thủng n·g·ự·c, nhất thời m·á·u chảy như suối, chỉ còn lại một phần nhỏ tứ chi không ngừng co quắp bên ngoài miệng trăn.
Tiếp đó liền thấy trăn Titanoboa ngóc cổ lên, khỉ gorilla bị nuốt trọn vào thân thể.
Sau khi nuốt xong một con khỉ gorilla, trăn Titanoboa thè lưỡi, đôi mắt to đỏ thẫm, lạnh như băng lại bắt đầu d·a·o động trong đám tinh tinh.
Con trăn Titanoboa này còn chưa ăn no! Toàn thân Diệp Hi chợt lạnh, đầu óc vẫn chưa khôi phục lại bình thường vì quá sợ hãi, bản năng sinh tồn của động vật thôi thúc hắn muốn lập tức thoát khỏi nơi k·h·ủ·n·g· ·b·ố này, nhưng tinh tinh cái lại ôm hắn quá c·h·ặ·t không buông.
Bầy khỉ gorilla chẳng biết từ lúc nào đã gầm to và đ·ấ·m n·g·ự·c trở lại.
Hoàn toàn yên tĩnh.
Một con khỉ gorilla lùi về phía sau hai bước sau đó nhanh chóng bám vào dây leo trên cây mà r·u·ng động, bỏ trốn, những con khỉ gorilla khác thấy vậy, cũng không còn ý chí chiến đấu, tất cả chạy tán loạn.
Con tinh tinh cái đang ôm hắn cũng muốn rút lui, nhưng lại không chịu buông hắn, một tay ôm c·h·ặ·t hắn, dùng tay còn lại bám thân cây muốn đu xuống, nhưng vì chỉ có một tay nên chậm hơn những con tinh tinh khác một nhịp, bị ánh mắt đỏ ngầu của trăn Titanoboa nhìn chằm chằm!
Trăn Titanoboa há to miệng m·á·u, đầu rắn hướng về phía tinh tinh cái và Diệp Hi lao tới nhanh như chớp.
Diệp Hi liếc thấy cái miệng to như chậu m·á·u mang theo gió tanh ập tới, cả người run lên, một luồng khí lạnh từ áo ba lỗ xông thẳng lên.
Xong rồi!
Trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, ngay lúc sắp bị c·ắ·n trúng, một con khỉ gorilla lại chạy trở lại, dùng nắm đấm hung hãn đ·ấ·m vào thân con trăn lớn.
Trăn Titanoboa bị c·ô·ng kích quay đầu, dùng cái đuôi to khỏe quật một cái, con khỉ gorilla kia bị đánh rơi xuống dưới tán cây.
Tiếp đó, cái đầu k·h·ủ·n·g· ·b·ố kia quay lại, ánh mắt đỏ ngầu vẫn nhìn chằm chằm tinh tinh cái và Diệp Hi.
Chạy mau! Lòng Diệp Hi như lửa đốt!
Tinh tinh cái kịp phản ứng, mang Diệp Hi muốn chạy trốn, lúc này một cái đuôi to khỏe đột nhiên quấn quanh lấy thân tinh tinh cái.
Trăn Titanoboa nhìn bọn họ với ánh mắt đỏ thẫm đầy hài hước, giống như đang đùa bỡn, không nuốt chửng bọn họ ngay, mà từ từ dùng thân thể cuốn lấy từng vòng một.
Toàn thân Diệp Hi bị siết đau nhức x·ư·ơ·n·g, cơ hồ muốn nghẹt thở, khi sinh m·ạ·n·g bị uy h·i·ế·p, tất cả nỗi sợ hãi tan biến, Diệp Hi liều m·ạ·n·g giãy giụa hai tay muốn rút con d·a·o găm ba cạnh bên hông, định giãy giụa lần cuối, nhưng hai tay hắn bị trói c·h·ặ·t trong thân trăn, căn bản không thể nhúc nhích.
Lẽ nào sinh m·ạ·n·g của hắn lại phải kết thúc ở đây sao?
Diệp Hi không cam lòng!
Tinh tinh cái ôm Diệp Hi ngửa đầu kêu "phun phun", hy vọng con trăn lớn sẽ tha cho bọn họ.
Đột nhiên, con khỉ gorilla bị đánh rơi xuống dưới tán cây chẳng biết từ lúc nào đã leo lên cây, trong l·ồ·ng n·g·ự·c phát ra một tiếng gầm thét vang dội, nhảy lên, giơ nắm đấm nện mạnh vào đầu con trăn.
Trăn Titanoboa không kịp đề phòng bị đ·ậ·p trúng, vòng quấn vì vậy mà nới lỏng một chút, trong khoảnh khắc ngàn cân treo sợi tóc, tinh tinh cái đột nhiên bộc phát sức lực cực lớn, nắm lấy Diệp Hi ném ra ngoài.
Diệp Hi cứ như vậy bị ném ra khỏi vòng quấn của trăn Titanoboa.
Không kịp đề phòng bị ném ra giữa không tr·u·ng, phản ứng đầu tiên của Diệp Hi là. . . Từ độ cao ba tầng lầu mà rơi xuống, tuyệt đối sẽ gãy x·ư·ơ·n·g!
Trong lúc rơi xuống, Diệp Hi t·ù·y tiện túm lấy dây leo của cây lớn, thân thể theo quán tính đập mạnh vào thân cây.
Hai tay hắn gắt gao bám lấy dây leo, thân thể tuột xuống mấy centimet mới dừng lại.
Diệp Hi nắm dây leo treo lơ lửng giữa không tr·u·ng, không màng đến lòng bàn tay đau rát, trong lòng vẫn còn chấn động vì chuyện vừa rồi. Con khỉ gorilla kia lại ném hắn ra, mà không màng bản thân bị trăn Titanoboa quấn lấy, sắp táng thân trong miệng rắn?
Đây là thật sự coi hắn như con mình sao. . . Tình mẫu tử lại có thể khiến nó bất chấp bản thân như vậy!
Một con khỉ gorilla đực khác chủ động c·ô·ng kích hình như chính là con đã bắt hắn tới, là bởi vì thấy tinh tinh cái sắp mất mạng trong miệng rắn nên mới liều m·ạ·n·g đi c·ô·ng kích trăn Titanoboa sao?
Hai con khỉ gorilla này lại có nhân tính như vậy!
Ngẩng đầu nhìn lên, có thể thấy đầu rắn to lớn của trăn Titanoboa liên tục c·ô·ng kích về phía con tinh tinh đực, mà con tinh tinh đực kia lại cực kỳ linh hoạt, không ngừng né tránh, còn kêu "oa oa" thật to để thu hút sự chú ý của nó.
Con tinh tinh đực muốn thu hút toàn bộ sự chú ý của trăn Titanoboa về phía mình, để tinh tinh cái có thể chạy thoát.
Nhưng thân rắn Titanoboa vẫn quấn c·h·ặ·t lấy tinh tinh cái không buông, chỉ dùng đầu rắn liên tục c·ô·ng kích con tinh tinh đực.
Mặc dù con tinh tinh đực đã cố gắng hết sức né tránh, nhưng tốc độ của con trăn quá nhanh.
Trăn Titanoboa bắt được sơ hở, đầu rắn lao tới, miệng to như chậu m·á·u c·ắ·n trúng tinh tinh đực, xé xuống một miếng t·h·ị·t ở đầu con khỉ gorilla.
Động tác của con tinh tinh đực dần trở nên chậm chạp.
Tinh tinh cái phát ra một tiếng kêu thảm thiết.
Diệp Hi c·ắ·n răng, nắm dây leo, khớp x·ư·ơ·n·g tay dùng sức đến trắng bệch, nếu như hắn bây giờ chạy trốn, có hai con tinh tinh đang thu hút tầm mắt của trăn Titanoboa, hắn rất có thể sẽ chạy thoát, nhưng, hai con khỉ gorilla ở phía trên. . .
Diệp Hi cảm thấy có một ngọn đuốc bùng lên từ sâu trong đáy lòng, hắn không quản được! ! ! Vạn sự có việc nên làm, có việc không nên làm, nếu hắn bỏ đi lúc này, ngay cả bản thân hắn cũng sẽ khinh bỉ mình!
Hắn đỏ ngầu cả mắt, nắm dây leo, đ·ạ·p chân vào thân cây leo lên! Từ phía sau lưng trăn Titanoboa mà nhìn nó.
Chính là lúc này!
"A!" Diệp Hi nắm d·a·o găm ba cạnh hét lớn một tiếng, nhảy lên, đ·â·m mạnh vào chỗ cổ khổng lồ, trăn Titanoboa tuy vô cùng k·h·ủ·n·g· ·b·ố, nhưng dù sao không phải hung thú, trên mình tuy có vảy bảo vệ, nhưng d·a·o găm ba cạnh sắc bén đến mức nào, lại thêm cú nhảy dùng hết toàn lực của Diệp Hi, cuối cùng cũng đ·â·m rách lớp vảy phòng vệ của thân rắn, đ·â·m sâu vào!
Diệp Hi hai tay nắm c·h·ặ·t d·a·o găm ba cạnh, thân thể treo lơ lửng giữa không tr·u·ng.
"Tê!" Trăn Titanoboa bị đ·â·m trúng yếu h·ạ·i ngửa mặt lên trời gào thét, âm thanh đinh tai nhức óc, lá cây cũng r·u·ng chuyển theo.
Nó bị đ·â·m trúng bảy tấc!
Trăn Titanoboa bị đ·â·m, trong cơn đau đớn không còn để ý đến hai con tinh tinh nữa, tinh tinh cái và con tinh tinh đực bị rơi xuống đất, cái đuôi dài k·h·ủ·n·g· ·b·ố hất một cái liền đánh gãy một đoạn thân cây cường tráng, thân thể to lớn uốn éo, muốn hất "con côn trùng nhỏ" trên người xuống.
Diệp Hi treo trên mình trăn Titanoboa, bị hất qua hất lại giữa không tr·u·ng, hắn c·ắ·n răng, dùng hết khí lực toàn thân, hai tay nắm c·h·ặ·t d·a·o găm ba cạnh không buông tay.
Một khi buông tay, chắc chắn phải c·hết! Trong đầu Diệp Hi chỉ có một ý niệm này.
Bây giờ bởi vì đang treo trên mình trăn Titanoboa, miệng to như chậu m·á·u của nó không c·ắ·n trúng hắn, cái đuôi k·h·ủ·n·g· ·b·ố cũng không đ·á·n·h trúng hắn, mà nếu như Diệp Hi bị hất văng ra, con trăn Titanoboa đang cuồng nộ nhất định sẽ g·iết c·hết hắn trong giây lát!
Chỉ có thể c·ắ·n răng kiên trì.
Converter Dzung Kiều xin ủng hộ bộ DỊ NĂNG TIỂU THẦN NÔNG nhé http://truyencv.
Bạn cần đăng nhập để bình luận