Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 457: Nguyệt quỹ

Chương 457: Nguyệt quỹ
Hi Thành lập tức bắt đầu động công.
Mọi người đã xem qua bản vẽ cùng mô hình, đối với ba tòa kiến trúc có dáng vóc to lớn này đặc biệt mong đợi, tâm trạng mọi người dâng cao, Hi Thành nhất thời một mảnh khí thế ngất trời.
Nhưng quá trình xây dựng cũng không thật sự thuận lợi.
Những mãnh thú khổng lồ kia đói nguyên cả một mùa đông dài, ánh mắt cũng đói đến mức hóa xanh, vội vàng cần được ăn uống.
Hi Thành đông dân cư, mỗi ngày đều có hung vật cường đại bị hấp dẫn tới công kích, trước đó không lâu, thậm chí có ba đầu hung thú cao cấp vương loại liên hợp công thành.
Hung thú cao cấp nhất vương loại có thực lực tương đương với chiến sĩ cấp sáu, mà Diệp Hi có thực lực cao nhất Hi Thành mới chỉ là chiến sĩ cấp năm, nếu không phải vu cùng các chiến sĩ liên thủ chống cự, toàn bộ Hi Thành không biết sẽ có bao nhiêu người phải táng thân trong miệng thú.
Điều này làm cho tất cả bộ lạc vừa nghĩ mà sợ đồng thời cũng may mắn không thôi.
Mọi người một lần nữa mừng vì ban đầu đã nghe theo quyết định của Diệp Hi, nếu không các bộ lạc ở riêng, sẽ phát sinh chuyện gì, chỉ cần nghĩ đến thôi đã khiến da đầu bọn họ tê dại.
"Cốc cốc cốc!"
"Đinh đinh đương đương, đinh đinh..."
Hi Thành huyên náo âm thanh, tràn ngập tiếng kháng đất cùng tiếng búa tạc.
Mặt đất khắp nơi đều là xi măng, bụi bặm cùng đá.
Đám người qua lại, có vài người vác đá núi vừa mới đào được từ bên ngoài vận chuyển đến nơi người bộ lạc Khắc mài, có vài người vác đá lớn đã được người bộ lạc Khắc đánh mài xong, vận chuyển tới nơi đặt nền móng, có vài người thì đẩy xe ba gác thô sơ vận chuyển xi măng.
Từ trên bầu trời nhìn xuống, những người này giống như đàn kiến thợ đang vận chuyển, cần cù chăm chỉ làm lụng.
Trong đám người, Ô Mộc của bộ lạc Nga Nha cũng để trần nửa thân trên tráng kiện, hai cánh tay bắp thịt nổi cuồn cuộn, vác khối đá lớn chưa được mài giũa, sải bước đi về phía người bộ lạc Khắc.
Một chiến sĩ Du Võng người đầy mồ hôi dầu đi qua, thấy Ô Mộc liền quen thuộc gọi một tiếng: "Ô Mộc, ngươi đã về rồi à?"
Người Nga Nha tướng mạo to lớn lại không giỏi giao tiếp, Ô Mộc nhìn như lạnh lùng, kỳ thật chỉ đần độn gật đầu một cái.
Chiến sĩ Du Võng kia cũng không cho là ngỗ ngược, cười ha hả nói: "Đến giờ ăn uống rồi, hôm nay có canh nấm hầm thịt, nếu ngươi đi trễ sẽ không còn đâu!"
Ánh mắt Ô Mộc sáng lên, nước miếng suýt chút nữa chảy xuống: "Hôm nay có canh nấm hầm thịt à?"
Nấm trong Hi Thành đều là do Diệp Hi mang tới từ chỗ rõ ràng kia để gây giống.
Thịt nấm vừa non lại vừa ngon, nhưng dân số Hi Thành đông, nấm có nhiều đến đâu cũng không đủ ăn, cho nên cách mấy ngày mới có thể ăn một bữa.
"Đúng vậy, hơn nữa làm thơm cực kỳ!"
Ô Mộc hung hăng nuốt nước miếng một cái, bước nhanh hơn: "Vậy ta phải vội vàng đem chuyến này chuyển xong!"
Chiến sĩ Du Võng kia bèn vác tảng đá lớn trên vai Ô Mộc qua: "Còn đưa gì nữa, canh sắp cạn rồi, còn không mau chạy đi?"
Ô Mộc cười ngây ngô một tiếng, khuôn mặt đen như than lộ ra một hàm răng sáng bóng: "Vậy cảm ơn ngươi."
"Không có gì, lát nữa cho ta một ít xương ống là được!"
"Được!"
Diệp Hi ở cách đó không xa thị sát, trong lúc vô tình nghe được cuộc đối thoại này, không khỏi khẽ mỉm cười.
Người bộ lạc Du Võng cao ngạo, trong xương xem thường những bộ lạc nhỏ trăm người, ngày thường đều không muốn cùng bọn họ trò chuyện quá nhiều.
Nhưng sau khoảng thời gian này ma hợp, còn có những lần liên thủ chống cự hung vật tập kích, cảm tình giữa các bộ lạc càng thêm sâu sắc, cũng thân cận hơn.
Có lẽ hung vật thường xuyên tập kích cũng không phải là chuyện xấu...
Diệp Hi ngẩng đầu nhìn hai con rồng cánh màu xanh đậm to lớn đang quanh quẩn trên bầu trời, cười thầm, xem ra lại được ăn thịt rồng cánh chua.
Thấy mọi người xung quanh mặc dù vất vả làm lụng, nhưng tinh thần ai nấy đều phấn chấn, trong ánh mắt tràn đầy hy vọng đối với tương lai, tâm tình Diệp Hi cũng rất là thoải mái, tràn đầy hăng hái.
Mùa xuân thật là một mùa tốt, vạn vật hồi sinh, sức sống bừng bừng!
Diệp Hi hứng thú cao hơn, đột nhiên nghĩ muốn làm chút đồ mới cho Hi Thành.
Hi Thành lạc hậu, xem thời gian chỉ có thể dựa vào mặt trời và trực giác, không cách nào ghi nhớ chính xác, Diệp Hi liền muốn làm một công cụ xem thời gian. Bình nước nhỏ giọt quá phiền phức, Diệp Hi sờ cằm suy nghĩ một chút, quyết định làm một cái nhật quỹ.
Hắn hứng thú bừng bừng tự mình chọn vật liệu đá, cuối cùng chọn hai khối đá lớn màu trắng như tuyết.
Loại đá này phẩm chất không quá cứng rắn, nhưng nguyên khối trắng như tuyết, không có một tia tạp sắc, dưới ánh mặt trời còn hơi phát sáng, hết sức đẹp mắt.
Diệp Hi không để cho người bộ lạc Khắc đang bận rộn làm nhật quỹ, mà là đích thân động thủ mài mặt bàn và mài kim đồng hồ.
Mọi người không dám để Diệp Hi động thủ, muốn giúp hắn làm, đều bị Diệp Hi không chút lưu tình đuổi đi, chỉ để lại một mình A Chức ở bên cạnh bầu bạn trò chuyện.
"Anh Diệp Hi, anh nói vật này giống như bình nước nhỏ giọt có thể xem thời gian sao? Có thật không?"
"Đúng vậy, vật này rất đơn giản, làm xong ngay thôi, đợi lát nữa ta sẽ dạy ngươi cách xem thời gian."
"Thật tốt!"
A Chức ngồi xổm ở bên cạnh gật đầu liên tục như gà con mổ thóc, dáng vẻ khôn khéo làm người ta yêu thích.
Một lát sau, A Chức nghĩ đến điều gì đó, ánh mắt trở nên u oán: "Anh Diệp Hi, sao gần đây anh không mặc áo tơ tằm em đan cho anh nữa?"
Diệp Hi trước đó không lâu thường xuyên vào núi rừng săn bắn, trường bào tơ tằm không tiện, cho nên đã đổi sang bộ áo giáp làm từ da vương loại hung thú.
Mấy ngày qua hắn mặc quen, cũng quên mất áo tơ tằm kia.
Diệp Hi suy nghĩ một chút, cẩn thận trả lời: "Áo tơ tằm quá trân quý, ta muốn để dành mặc vào dịp đại tế."
A Chức lúc này mới cười, rất thân thiết nói: "Cũng tốt, da vương loại hung thú cũng rất bền chắc... Đúng rồi, em giúp anh đan thêm một lớp áo ba lỗ bằng tơ tằm vào bên trong áo giáp nhé, như vậy sẽ an toàn hơn!"
Diệp Hi quay đầu cười một tiếng: "Được, vậy làm phiền A Chức rồi."
Hắn cũng muốn cho A Chức tìm chút việc để làm.
Ban đầu chính miệng cam kết tự mình đưa A Chức về Tang Tàm Lĩnh, nhưng mà đi Tang Tàm Lĩnh một chuyến ít nhất cũng phải mất một tháng, hiện tại Hi Thành trăm việc còn ngổn ngang, hắn thật sự không cách nào rời đi lâu như vậy.
Cho nên hắn luôn dặn tộc nhân bầu bạn với A Chức, dỗ dành và chơi cùng nàng, rất sợ nàng cảm thấy nhàm chán rồi đòi về.
Diệp Hi tiếp tục vừa nói chuyện với A Chức vừa mài mặt bàn.
"A!"
Bỗng nhiên Diệp Hi sững lại, chợt vỗ trán một cái, ảo não phát ra tiếng rên rỉ.
"Sao vậy, anh Diệp Hi?"
A Chức kinh hãi.
Diệp Hi gãi đầu, cười khổ: "... Không có gì, chỉ là có chút sai sót."
Sao hắn lại ngu như vậy, nơi này có hai vầng thái dương trên trời, làm sao có thể dùng nhật quỹ để xem thời gian?
Có lẽ dân khoa học tự nhiên có thể tính toán lại, căn cứ vào hai vầng thái dương chế ra nhật quỹ tương ứng, nhưng một người học xã hội như hắn thì thôi vậy, không phí công làm chuyện đó nữa.
Nhìn chằm chằm khối đá trắng như tuyết đã mài được một nửa, Diệp Hi vỗ tay một cái, quyết định làm một cái "nguyệt quỹ"!
Mặt trời có hai, nhưng mặt trăng ở đây chỉ có một, ta không làm được nhật quỹ, chẳng lẽ còn không làm được nguyệt quỹ sao?
Nghĩ là làm, Diệp Hi tiếp tục mài đá, rất nhanh đã làm xong nguyệt quỹ.
Nguyệt quỹ to lớn trắng như tuyết tọa lạc tại quảng trường trung tâm Hi Thành, tinh xảo lại không nhiễm một hạt bụi, dưới ánh mặt trời mãnh liệt, toàn bộ nguyệt quỹ tỏa sáng lấp lánh, đẹp đến gần như thần thánh.
Nền móng của nguyệt quỹ này có thể điều chỉnh, chỉ cần đợi buổi tối trăng đỏ xuất hiện, canh chỉnh chính xác góc độ là đại công cáo thành.
Người chung quanh rối rít vây lại, hiếm lạ nhìn chằm chằm.
Diệp Hi đứng dậy, vỗ vỗ bụi trên tay, lặp đi lặp lại đánh giá nguyệt quỹ mới ra lò của mình, trong lòng hài lòng cực kỳ.
Nhưng nhìn một hồi, hắn đột nhiên khựng lại.
Vật này đẹp thì có đẹp, khí phái thì có khí phái, nhưng mọi người đã quen với việc mặt trời mọc thì làm, mặt trời lặn thì nghỉ, xem thời gian buổi tối có ích lợi gì? Nguyệt quỹ này cũng chỉ là một công cụ trang trí mà thôi.
... Muốn xem thời gian vẫn phải tìm cách khác.
Đồng hồ nước thì sao?
Vật này dựa vào nước và phao để tính giờ, dường như có chút phức tạp, không biết mình có làm được không.
Đúng lúc này, đại vu Rùa Trắng của bộ lạc Râu Tóc Bạc Phếu tóc bạc trắng, mày chau lại, chống gậy vội vàng đi tới chỗ Diệp Hi, trong ánh mắt kinh ngạc của mọi người, mở miệng nói,
"Hi Vu đại nhân, có điềm hung!"
/*Dzung Kiều: QUỸ 1. bóng mặt trời; thời gian 2. nhật quỹ (dụng cụ tính thời gian thời xưa)*/
Bạn cần đăng nhập để bình luận