Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 492: Khế ước

**Chương 492: Khế Ước**
Cức vu ở bên cạnh quan sát Diệp Hi từ trên xuống dưới, thấy Diệp Hi cả người không có lấy một tia vết thương, hơn nữa tinh thần còn rất tốt, mới yên tâm, chống cốt trượng đi chữa trị cho những người bị thương khác.
Những người còn lại của bộ lạc Cức thì bận bịu thu dọn tàn cuộc, thu liễm t·h·i t·hể của tộc nhân c·h·ết trong trận đại chiến này, cùng với t·h·i t·hể của kinh cức tước.
Hai con chim hoàng yến không rời đi, mà là rập khuôn đi theo Cức vu đang chữa trị cho người bị thương.
Sở dĩ quấn quýt như thế, trừ cảm kích Cức vu ra, còn bởi vì Cức vu đang dùng vu lực trị thương, tản mát ra hơi thở rất có lực hấp dẫn, khiến hai con chim hoàng yến không tự chủ muốn tới gần.
Có lúc hai con chim hoàng yến cũng sẽ tạm thời rời xa Cức vu, vui sướng nhảy nhót tới trước mặt Diệp Hi, "lịch lịch lịch" kêu to thanh thúy, hình như là để biểu đạt lòng biết ơn.
Làm Diệp Hi vuốt ve bộ lông chim rực rỡ xinh đẹp như lưu kim của chúng, chúng cũng không tránh, mà là thuận thế cúi đầu xuống, để cho Diệp Hi gãi gãi cổ của chúng, híp mắt ra vẻ rất hưởng thụ.
Một lát sau, Đại Vàng, kẻ nãy giờ không thấy bóng dáng, bay trở về.
Đại Vàng tựa hồ cũng chột dạ, cúi đầu rụt cổ ra vẻ làm sai.
Diệp Hi nhìn nó cười lạnh một tiếng: "Bây giờ còn dám trở về?"
"Dát!"
Đại Vàng dè dặt ngẩng đầu lên, hướng về phía Diệp Hi lấy lòng kêu một tiếng.
Diệp Hi liếc nhìn nó, không nói gì.
Thật ra thì hắn không hề tức giận, dẫu sao Đại Vàng vốn nhát gan, biến dị đồng cỏ con lười khổng lồ to lớn đáng sợ như thế, nó sợ hãi bay đi cũng không có gì lạ.
Chẳng qua là hắn cảm thấy Đại Vàng làm ra vẻ cẩn thận nhận sai rất thú vị, cho nên cố ý xụ mặt không nói gì, trêu chọc nó.
Nhưng người bộ lạc Cức kính trọng Diệp Hi lại không có tính khí tốt như hắn, rối rít dùng ánh mắt khinh bỉ khiển trách nhìn Đại Vàng. Nếu không phải Diệp Hi ở bên cạnh, bọn họ với tính tình nóng nảy có lẽ đã đem những lời chửi rủa cùng hành động bạo lực trút lên người nó.
Rất nhiều con kinh cức tước màu xám sữa tròn vo bay tới, vây quanh Đại Vàng, líu ríu kêu, cùng chung khinh bỉ con chim to xác này. Hai con chim hoàng yến loài vương hình như cũng hiểu chuyện, cố ý tiến tới hung dữ với Đại Vàng, khiến nó sợ hãi kêu lên.
Ở giữa bầy chim, Đại Vàng càng tỏ ra hoảng sợ, ủ rũ cúi đầu, hận không thể co mình lại thành một đoàn chui xuống đất.
Diệp Hi sợ trêu quá trớn, khuyên can: "Thôi được rồi, các ngươi đừng dọa nó nữa."
Đại Vàng vốn không phải là chiến thú của hắn, chẳng qua là t·i·ệ·n tay bắt được để thay chim đi bộ, bởi vì bản thân hắn luôn đối tốt với nó nên mới giữ nó ở bên cạnh, không thể yêu cầu đối phương quá nhiều.
Những con kinh cức tước sống cùng người bộ lạc Cức từ nhỏ đều hiểu tiếng người, nghe vậy liền lạch bạch lùi ra, dáng vẻ kia giống như một đoàn lông tơ màu xám sữa lăn đi.
Hai con chim hoàng yến thấy Cức vu đi tới, cũng tạm thời bỏ qua cho Đại Vàng.
Cức vu chữa trị xong cho tất cả người bị thương, chống cốt trượng từ từ đi tới, tinh thần có chút uể oải.
Hai con chim hoàng yến, một trái một phải, sà vào bên cạnh an ủi hắn, tiếng kêu thanh thúy dễ nghe, đặc biệt đáng yêu.
Cức vu cười ha hả sờ lông chim của chúng, đột nhiên trong lòng nảy ra một ý, hỏi: "Các ngươi có nguyện ý ở lại, làm chiến thú của người khác không?"
Hai đầu chim hoàng yến nghiêng đầu, mở to đôi mắt đen láy như đá quý, mờ mịt nhìn hắn.
Hai đầu chim hoàng yến loài vương mặc dù chỉ số thông minh cao, nhưng dù sao cũng là chim hoang dã, đối với lời nói của con người hiểu được một nửa, Cức vu liền vừa làm động tác vừa giải thích mới khiến chúng hiểu ra đôi chút.
"Lịch lịch!"
"Lịch u!"
Cức vu cũng không hiểu chúng là đồng ý hay không đồng ý, trực tiếp kéo Diệp Hi tới, để Diệp Hi thử ký kết khế ước với chúng.
Hai đầu chim hoàng yến hình như rất thích Diệp Hi, sà vào bên cạnh hắn, dùng đầu lông nhung cọ vào người hắn.
Đây là động tác bày tỏ sự thân thiết của loài chim.
Diệp Hi sờ bộ lông mềm mại hơi ấm của chúng, cười một tiếng, nói với Cức vu: "Ý tốt của ngài ta xin nhận, nhưng ta đã có chiến thú chim loại của riêng mình."
Cức vu nhìn về phía Đại Vàng rụt đầu ở cách đó không xa, khẽ nhíu mày, cảm thấy loại chiến thú vứt bỏ chủ nhân trong giây phút nguy nan này không xứng với Diệp Hi.
Diệp Hi hiểu ánh mắt của Cức vu, giải thích: "Con chim ưng này không phải chiến thú của ta, chiến thú chim loại của ta bây giờ không ở bên cạnh, nhưng thực lực của nó không thua kém hai con chim hoàng yến loài vương này, chẳng qua là vì một vài lý do mà tạm thời tách ra."
Mặc dù chim hoàng yến rất đẹp, nhưng hắn đã có Khặc Khặc.
Hơn nữa Khặc Khặc là một 'túi giấm', nếu nó trở về thấy mình có thêm hai con chim loại chiến sủng, rất có thể sẽ đại chiến một trận với hai con chim hoàng yến, không chừng hai con chim hoàng yến còn bị nó mổ c·hết.
Huống chi chiến thú của hắn đã đủ nhiều, ký kết chiến thú phải chia ra một phần linh hồn lực của bản thân, cho nên chiến sĩ không thể khế ước quá nhiều chiến thú.
Cức vu có chút thất vọng: "Thì ra là vậy..."
Hắn rất muốn báo đáp Diệp Hi, nhưng lại không có thứ gì tốt, không ngờ Diệp Hi lại không muốn cả hai con chim loài vương này.
Thu lại tâm tình, Cức vu kéo Đông Mộc Anh và Cầu Nha tới: "Các ngươi đi thử ký kết khế ước với hai con chim hoàng yến loài vương này xem."
Sợ chim hoàng yến chê hai người này, Cức vu không yên tâm, dặn dò thêm: "Trước tiên cho chúng ăn một ít sơn tra cùng dị thảo, chơi đùa với chúng một hồi, rồi sau đó thử ký kết khế ước."
Hai người nghe Cức vu nói, dùng dị thảo và sơn tra dụ chim hoàng yến, dùng đủ mọi thủ đoạn trêu chọc chúng, khiến chúng vui vẻ.
Hai con chim hoàng yến ăn xong đồ, vẫn có chút coi thường hai người, do dự rất lâu, cuối cùng miễn cưỡng đồng ý.
Có thể đồng ý là bởi vì chúng rất thích Cức vu, quan trọng nhất chính là Cức vu đã cứu mạng chúng, hai con chim loài vương này tính tình tương đối lương thiện, liền muốn dùng việc này để báo đáp Cức vu.
Vì vậy chim hoàng yến trống ký kết khế ước với Cầu Nha, chim hoàng yến mái ký kết khế ước với Đông Mộc Anh.
Điều khiến Cầu Nha càng vui mừng hơn chính là, chiến thú phi mao của hắn hình như rất thích chim hoàng yến, không hề bất mãn, luôn ở bên cạnh chim hoàng yến bày tỏ sự thân thiết.
Một vàng một xám, hai con chim ở chung khá hòa hợp.
Đông Mộc Anh nhìn dáng vẻ thân mật của chúng, có chút im lặng, bởi vì nàng nhớ lại việc vừa rồi mình tự tay chôn cất chiến sủng kinh cức tước.
Cầu Nha nhanh nhạy nhận ra Đông Mộc Anh đang buồn, cố ý chuyển sự chú ý của nàng: "Ai, chúng ta phải cho hai con chim hoàng yến loài vương này một cái tên chứ, ta có trình độ đặt tên rất cao, hai con đều do ta đặt, được không?"
Đông Mộc Anh quả nhiên không còn buồn nữa, nhíu mày, khinh bỉ nhìn hắn: "Ngươi định đặt là gì, tóc vàng mao mao? Hay là móng vuốt?"
Cầu Nha ủy khuất: "Rất hay mà!"
Đông Mộc Anh liếc xéo hắn, sờ cằm suy nghĩ một cái tên, một lúc sau phát hiện không nghĩ ra, bèn đi tới trước mặt Diệp Hi: "Đại nhân, có thể mời ngài đặt tên cho hai con chim hoàng yến loài vương này không?"
Diệp Hi từ chối: "Nhưng mà ta không giỏi đặt tên lắm."
Hắn đặt tên rất đơn giản thô bạo, hoa ăn thịt người gọi là Tiểu Hoa, trăn lớn gọi là Giao Giao, chim hót gọi là Khặc Khặc, hai con chim hoàng yến này rất xinh đẹp, hắn không nỡ đặt cho chúng cái tên như vậy.
Cầu Nha ở một bên nói với Đông Mộc Anh: "Ngươi đừng làm khó ân nhân của chúng ta, ta thấy tóc vàng rất hay, hình tượng biết bao!"
Tóc vàng...
Diệp Hi giật giật mí mắt, quả quyết nói: "Không bằng gọi là Tiểu Thái và Tiểu Dương đi, bộ lông của chúng chói mắt như mặt trời, hơn nữa dáng vẻ cũng tròn vo, rất giống hai mặt trời nhỏ!"
"Tiểu Thái... Tiểu Dương..."
Đông Mộc Anh lẩm nhẩm hai cái tên này, rất vui mừng đồng ý, dù sao cũng hay hơn tóc vàng!
Cầu Nha mặc dù cảm thấy tóc vàng vẫn hay hơn, nhưng Tiểu Thái, Tiểu Dương cũng không tệ, vì vậy cũng vui vẻ gọi theo.
Vậy là sau này chim hoàng yến mái của Đông Mộc Anh gọi là Tiểu Thái, chim hoàng yến trống của Cầu Nha gọi là Tiểu Dương.
(Converter Dzung Kiều cầu ủng hộ bộ Tiêu Diêu Tiểu Thần côn)
Bạn cần đăng nhập để bình luận