Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 383: Trùng liễu

**Chương 383: Trùng liễu**
A Chức thấy Diệp Hi cười, còn tưởng Diệp Hi thích, không nói hai lời lại hăm hở bay lên ngọn cây, đi hái lá dâu.
"Ai..."
Diệp Hi vừa mới kêu một tiếng, A Chức đã đi mất hút, hắn chỉ có thể lặng lẽ thu tay về, cúi đầu nhìn lá dâu non trong tay.
Cây dâu cổ trên khắp nơi là sơ đại tằm, chúng nguyên bản nằm trên lá dâu, xào xạc gặm lá, thấy có người ngoài tới, đều tò mò ngẩng đầu nhìn hắn. Có những con sơ đại tằm hiếu kỳ quá mức, thậm chí nhích từng chút một bò qua, quang minh chính đại nhìn chằm chằm hắn.
Diệp Hi nhíu mày, cầm mấy miếng lá dâu non khác nhau kín đáo đưa cho mấy con sơ đại tằm mập mạp kia.
Mấy con sơ đại tằm ngơ ngác ngẩng đầu, dùng chân bưng lá dâu, nửa thân trên dao động.
Diệp Hi búng ngón tay, đuổi mấy con sâu nhỏ này đi, nhanh chóng phi tang chứng cứ.
A Chức từ ngọn cây bay xuống, phất phất lá dâu non, vui vẻ nói: "Diệp Hi, ngươi xem ta lần này hái được nhiều lắm, cho ngươi ăn hết!"
Nàng thấy tay Diệp Hi trống trơn, kinh ngạc: "A, những lá ban đầu ngươi đã ăn xong rồi à!"
Diệp Hi: "Ta..."
Hắn còn chưa nói hết, A Chức đã đưa hết lá dâu trong tay cho hắn, yêu thương lại đau lòng nhìn hắn, giống như nhìn đứa trẻ ăn không no: "Không sao, ta hái được nhiều lắm, ngươi lần này không cần gấp, cứ từ từ ăn! Ăn xong ta lại hái cho ngươi."
Diệp Hi: "!"
Hắn nhìn đống lá dâu trong ngực nhiều gấp ba, gấp bốn lần mới rồi, sắc mặt có chút tái mét.
Vùng vẫy ba giây, cuối cùng vì dạ dày của mình, Diệp Hi vẫn khó khăn nói cho A Chức, người bình thường không ăn lá dâu.
A Chức có chút mơ hồ.
Diệp Hi tốn rất nhiều thời gian mới khiến nàng tin, mình không phải khách khí, mà là thật sự không thích ăn.
Mang vẻ mặt kiêu ngạo "Thức ăn ngon như vậy mà ngươi lại không thích" kinh ngạc đến ngây người, A Chức quấn quýt đi tìm thức ăn khác cho hắn.
Một lát sau, A Chức không biết từ đâu cầm tới một nắm quả dâu tươi.
Những quả dâu này to gấp đôi quả dâu bình thường, mọng nước, thịt quả đầy đặn. Cắn một miếng nước quả tràn ra, không cần lo lắng có thuốc trừ sâu, Diệp Hi ăn rất thỏa mãn.
A Chức thấy Diệp Hi thích ăn như vậy, cũng ăn theo một viên, nàng bình thường không ăn quả dâu.
Kết quả vừa cắn một cái, nước màu tím lập tức phun ra, làm bẩn cả mặt nàng. A Chức luống cuống tay chân lau mặt, kết quả càng lau càng bẩn, giống như con mèo hoa nhỏ bẩn thỉu.
Diệp Hi nhìn A Chức ngốc nghếch, ánh mắt cong lên, vui vẻ.
A Chức không hiểu ra sao, thấy Diệp Hi cười cũng cười theo.
Nhưng không cười thì còn tốt, A Chức cười lên lộ ra hàm răng bị nhuộm tím bởi quả dâu, trông ngốc nghếch không chịu được, dáng vẻ này phối hợp với mái tóc dài trắng như tuyết mộng ảo của A Chức, lại có một loại hài hước khác.
Dù sao thấy Diệp Hi thiếu chút nữa phun cả quả dâu trong miệng ra ngoài.
Nụ cười lây lan.
Rừng dâu cổ yên tĩnh tạm thời tràn ngập tiếng cười vui vẻ của hai người.
Đêm xuống.
Diệp Hi nằm ngửa trên cành dâu, đắp lên tấm tơ tằm xộc xệch A Chức cho, hai tay kê sau ót, xuyên qua khe hở nhìn vầng trăng đỏ, trong lòng bình yên.
Dâu Tằm lĩnh không biết tại sao, ban đêm không có côn trùng, bốn phía yên tĩnh đến mức có thể nghe thấy tiếng hít thở.
Đáng tiếc trong bầu không khí yên bình này, Diệp Hi lại không ngủ được, trong đầu khi thì nhớ tới Lệ Dương lụ khụ ở bộ lạc, khi thì nghĩ đến đội di chuyển, khi thì nhớ Hạ ở bờ biển xa xôi...
Cho đến khi đêm khuya mới dần dần buồn ngủ, nhắm mắt lại.
Trong bóng tối tan vỡ.
Có vô số thứ nhỏ bé vừa giống rắn vừa giống dây leo, từ nơi sâu thẳm của bóng tối nhe nanh múa vuốt lặng lẽ bò tới, cắt ánh trăng càng thêm tan vỡ, im hơi lặng tiếng quấn lấy từng con sơ đại tằm đang say ngủ trên lá dâu.
Những con sơ đại tằm này còn chưa kịp giãy giụa kêu to, liền bị thứ này siết chặt đến chết, một hơi thở sau hoàn toàn hóa thành chất lỏng màu xanh đậm, tí tách rơi xuống.
Tí tách, tí tách.
Có hai thứ lặng yên không một tiếng động cuốn về phía gần Diệp Hi, nơi đó có mấy con sơ đại tằm trắng mềm mập mạp đang say ngủ trên lá dâu.
Ngón tay khô khốc như cành cây càng ngày càng gần.
Diệp Hi đột nhiên mở mắt.
Phập!
Chỉ thấy ánh đao lóe lên, hai thứ nhỏ dài kia bị chém đứt.
Động tác của Diệp Hi nhanh vô cùng, người thường căn bản không thấy hắn rút đao lúc nào, chém xuống lúc nào.
Mà hai vật kỳ quái kia bị chém xuống rơi trên cành dâu, lại có thể nhảy nhót như cá mắc cạn.
Diệp Hi đứng trên cành dâu, nhặt một thứ bị chém rơi lên.
Hướng về phía ánh trăng đỏ tan vỡ, hắn cau mày, phát hiện thứ giống rắn này lại là một cành liễu cường tráng!
Ngẩng đầu nhìn lên, hắn phát hiện vô số cành liễu như tóc Medusa từ nơi sâu thẳm của bóng tối vươn tới, chúng linh hoạt luồn qua từng bẫy tơ tằm, tham lam cuốn lấy từng con sơ đại tằm trên lá dâu, cuốn chúng lên không trung, vặn thành chất lỏng, hấp thu chiếm đoạt.
"A Chức, mau dậy đi!"
Diệp Hi vừa hét lớn, vừa chém rơi mấy cành liễu.
Âm thanh vang vọng trong rừng dâu cổ tĩnh mịch.
Nhưng bất luận là A Chức hay A Tang đang ngủ trên cây dâu cổ bên cạnh, đều không nhúc nhích, ngược lại đánh thức cả cây sơ đại tằm, toàn bộ phát ra tiếng kêu chói tai yếu ớt, giống như tiếng kêu của loại đồ chơi giày đạp dưới chân trẻ con.
Diệp Hi thấy A Chức không tỉnh, sực nhớ lỗ tai các tằm nữ không tốt, tiếng gọi không có tác dụng, đang muốn bẻ gãy cành cây ném nàng tỉnh lại, nhưng phát hiện nàng đã nhảy lên.
Nguyên lai các tằm nữ vì lỗ tai không tốt, khi ngủ sẽ để mấy con sơ đại tằm bên cạnh, mấy con sơ đại tằm này nếu phát hiện nguy hiểm có thể kịp thời đánh thức các nàng.
Mà vừa rồi Diệp Hi tuy không đánh thức A Chức, nhưng lại đánh thức sơ đại tằm bên cạnh A Chức.
"Lại là trùng liễu! Những người này thật là càng ngày càng xấc xược!"
Sau lưng đột nhiên truyền tới một tiếng quát lạnh tràn đầy lửa giận.
Bóng trắng như tuyết bên cạnh Diệp Hi chợt lóe lên, chỉ thấy A Tang bay đến cành cây trước mặt hắn, hai tay nàng lật ra, từ tuyến thể ở cổ tay bay ra hai sợi tơ tằm.
Hai sợi tơ tằm này hung ác vô cùng, mang theo tiếng rít cắt vỡ không khí, vặn gãy toàn bộ trùng liễu gần đó.
A Tang mặt lạnh như băng, tơ tằm chui ra từ tuyến thể ở cổ tay càng ngày càng to, những sợi tơ tằm to này rời khỏi cơ thể lại hóa thành mười mấy sợi trên không trung, như thiên la địa võng bao phủ lấy cành trùng liễu.
Sau đó nàng vung hai tay lên, tất cả cành trùng liễu nguyên bản nhe nanh múa vuốt lập tức bị tơ tằm nhỏ chém xuống sạch sẽ, rơi lả tả như cánh bướm tan nát.
A Tang còn chưa bỏ qua, tơ tằm từ rốn thoát ra nhanh chóng quấn lấy cành dâu phương xa, cả người bị tơ tằm kéo biến mất trong bóng tối.
Cành cây dưới chân khẽ run.
A Chức nhảy tới bên cạnh Diệp Hi.
Nàng sắc mặt ngưng trọng, tơ tằm từ rốn bay ra quấn lấy một cành dâu phía trước, vội vàng nói với Diệp Hi: "Ngươi ở đây, chúng ta lập tức trở về." Rồi cũng theo A Tang biến mất trong bóng tối.
Diệp Hi dĩ nhiên không thể nào ở lại đây.
Hắn thu hồi răng đao, di chuyển trong rừng dâu cổ, áp sát bóng tối, khi thì né người, khi thì nhào lộn, khi thì lăn lộn, linh hoạt tránh từng bẫy tơ tằm trong rừng dâu cổ. Cứ như vậy theo sau A Tang và A Chức, đuổi theo hướng trùng liễu tấn công.
Bạn cần đăng nhập để bình luận