Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 292: Lần nữa lên đường

**Chương 292: Lần Nữa Lên Đường**
(Converter Dzung Kiều cầu khen thưởng và cảm ơn bạn ꧁༺° Ƭrăทջ°༻꧂ tieud·a·otu666 cùng h·e·oh·e·o đã tặng nguyệt phiếu)
Trong phòng đá, cạnh thạch đài.
Diệp Hi dùng ngón tay dính nước viết chữ lên mặt tảng đá, bắt đầu dạy từ "Một" đến "Lớn", sau đó dạy Đoạn Linh viết tên của mình.
Đoạn Linh không chỉ có thiên phú chiến sĩ mạnh mẽ, mà còn rất thông minh, học chữ cực nhanh, rất nhanh đã có thể viết được tên mình dù còn hơi khó khăn.
Hai người, một dạy một học, tạo nên bầu không khí vui vẻ, hòa thuận.
"Diệp Hi anh bạn trẻ có ở đây không?!"
Lúc này, ngoài nhà đá vang lên giọng nói trầm ấm của Hoạt.
Cùng Đoạn Linh liếc mắt nhìn nhau, Diệp Hi buông Khặc Khặc xuống, đi ra ngoài nhà đá.
Trong gió tuyết, Hoạt cùng một chiến sĩ Cửu Công ăn mặc hoa lệ đứng chung một chỗ. Tên chiến sĩ Cửu Công kia đang ôm một thanh đao răng cưa bằng đồng xanh, một cây cung gỗ lớn nặng và một ống tên cốt có lông đuôi dài.
Tên chiến sĩ Cửu Công thấy Diệp Hi đi ra, đầu tiên là ánh mắt sáng lên, sau đó ánh mắt dò xét nhanh chóng quan sát hắn một lượt, nói: "Ta là Mang, đến từ tháp Đúc, Bàn Thâu đại nhân bảo ta đem ba món đồ này giao cho ngươi."
Dứt lời, hắn tiến lên một bước đưa đồ vật cho Diệp Hi.
Diệp Hi thấy cung tên được đưa tới trước mắt hơi ngẩn ra: "Cây cung và tên này cũng là hắn bảo ngươi chuyển giao cho ta?" Hắn chưa từng nói với Bàn Thâu rằng hắn dùng cung tên, làm sao Bàn Thâu biết hắn biết dùng cung tên.
"Đúng vậy." Mang thấy Diệp Hi không nhận, lại đưa tới, dùng động tác thúc giục hắn nhận lấy.
Diệp Hi nhận lấy ba món đồ, khách khí nói: "Làm phiền."
Mang gật đầu: "Không có gì, đồ đã đưa đến ta đi đây."
"Chờ một chút!" Diệp Hi vội vàng gọi hắn lại.
"Bàn Thâu có nói tại sao lại đưa ta cung tên không?"
Mang nhíu mày vì Diệp Hi liên tục gọi tên Bàn Thâu, nhưng nghĩ tới việc Diệp Hi có thể là tộc nhân bộ lạc cũ của Bàn Thâu đại nhân, vẫn là nhịn không mắng, nói:
"Bàn Thâu đại nhân của chúng ta không thích nói chuyện, chỉ phân phó ta đem ba món đồ này giao cho ngươi."
Diệp Hi dừng một chút, nói: ". . . Được, xin giúp ta cảm ơn hắn."
Không giải thích được nghi hoặc, Diệp Hi cũng không giữ Mang lại. Mang giống như có chuyện gấp, vội vã trở về tháp Đúc. Hoạt cũng vội vàng nói một tiếng với Diệp Hi, rồi đi theo sau lưng Mang rời đi.
Đứng ở cửa nhà đá, Diệp Hi rũ mắt nhìn thanh đao vỏ đồng xanh trong tay.
Đường cong của lưỡi đao này thẳng tắp, thân đao chạm trổ những hoa văn mờ ảo khó thấy, còn mang một loại cảm giác dày nặng đặc trưng của thanh đồng, toát lên vẻ cổ xưa, tinh xảo và quý trọng.
Cửu Công mặc dù luyện được đồng xanh, nhưng sản lượng vô cùng ít, ở tháp đồng, trong các điểm giao dịch, nó được xem như đồ xa xỉ để bán, giá bán đắt tiền. Một thanh đao hoàn toàn bằng đồng xanh như vậy, coi như bỏ qua công nghệ tuyệt đẹp của nó, cũng đủ xa xỉ khiến người ta phải tặc lưỡi.
Mà cây cung gỗ lớn nặng kia, thân cung nhìn qua có vẻ đen trầm, không hề tầm thường. Diệp Hi không nhận ra đây là loại gỗ gì, nhưng hắn nhận ra dây cung kia được làm từ gân của một loại vương loại hung thú, khẽ đàn một cái, liền có âm thanh trầm thấp như tiếng sấm vang lên.
Mà túi tên kia cũng không tầm thường, mỗi mũi tên đều nặng 1kg, thân mũi tên được làm từ loại gỗ sấm nặng của thuần huyết hung thú, một quả hạch nặng đến hai lạng rưỡi, đầu mũi tên chính là dùng răng hàm của man chủng hung thú chế tạo thành, đầu mũi tên dài chừng bảy, tám cm, sắc bén đến mức nhìn qua liền cảm thấy ánh mắt như bị đâm, bị thương.
Bàn Thâu làm sao biết mình biết sử dụng cung tên? Chẳng lẽ hắn phái người điều tra mình?
Không, không đúng, phải biết rằng từ khi mình bị sông Nộ cuốn đến đây, chưa từng sử dụng cung tên, Bàn Thâu không thể nào thần thông quảng đại đến mức đó.
Diệp Hi nhẹ nhàng vuốt ve trường cung, bỗng nhiên chú ý tới khớp xương bàn tay trái, ngón trỏ và ngón giữa có một lớp kén mỏng mà mình cũng không để ý!
Diệp Hi bừng tỉnh.
Có lẽ trong cuộc gặp gỡ ngắn ngủi ở tháp Đúc, Bàn Thâu đã chú ý tới vết chai trong tay mình. Nhận ra loại vết chai phân bố như vậy chỉ có thể xuất phát từ một cung tiễn thủ.
Bàn Thâu này lại thận trọng đến mức này!
Bừng tỉnh, Diệp Hi còn có chút chấn động.
Xem ra Bàn Thâu, với tư cách là một chiến sĩ truyền kỳ của lưu vực sông Nộ, dựa vào tuyệt đối không chỉ có thực lực. Hơn nữa, Mang gọi Bàn Thâu là đại nhân, lại tùy ý sai khiến, xem ra Bàn Thâu ở tháp Đúc vẫn có địa vị.
Cất ba món đồ này đi, Diệp Hi trở lại nhà đá.
"Chúng ta thu dọn đồ đạc một chút, chuẩn bị sáng mai lên đường." Diệp Hi nói với Đoạn Linh.
Cách thời điểm bắt đầu mùa đông đã hơn một tuần, với thời tiết lạnh như vậy, vô tận ao đầm hẳn đã đóng băng.
Đoạn Linh: "Ừ."
Lần này bọn họ ở Cửu Công mua rất nhiều thứ, như kỳ hoa dị thảo, còn có ví dụ như nước suối Lễ, ngọc trai, những đồ vật có thể tích không lớn, rất thuận tiện mang theo.
Chủ yếu cần thu dọn là các loại hạt giống cây trồng mua được từ tháp giống.
Diệp Hi dự định giữ lại một nửa cho Đồ Sơn, cho nên mỗi loại đều mua rất nhiều, tổng cộng có hơn 100kg, hai người dùng túi da thú đóng gói, ước chừng được ba túi lớn.
Sáng ngày thứ hai, Diệp Hi và Đoạn Linh sau khi ăn điểm tâm xong, chất tắt đống lửa, liền cưỡi thú Lôi Kỳ rời khỏi bộ lạc Cửu Công.
Đi ra khỏi Cửu Công, lúc này tuyết đã không còn ngập đến đầu gối.
Trong tầm mắt đều là một vùng trắng xóa, cả thế giới đã bị tuyết phủ hoàn toàn.
Ngồi trên lưng thú Lôi Kỳ đang lao nhanh, Diệp Hi đưa mắt nhìn bốn phía, so với cảnh náo nhiệt vạn vật xào xạc của hôm trước thì sinh động của khủng long cùng cự thú cũng không biết trốn đi nơi nào. Mấy chục dặm cũng không thấy được một bóng người, cảnh tượng người Cửu Công chen chúc náo nhiệt tựa như chỉ là một giấc mộng.
Bất quá Diệp Hi biết, đây mới thật sự là man hoang, mới thật sự là thế giới tiền sử.
***
Thú Lôi Kỳ một ngày đi ngàn dặm, một tuần lễ sau, bọn họ đã ở rất gần vô tận ao đầm.
"Ngày hôm nay dừng lại ở đây đi!" Diệp Hi vỗ vỗ thú Lôi Kỳ dưới háng, lớn tiếng nói.
Thú Lôi Kỳ ngừng bước chân, ngẩng đầu kêu một tiếng.
Sắc trời dần tối, nhưng bầu trời vẫn trắng toát như vừa được giặt qua.
Đây là một vùng rừng tùng bị tuyết bao phủ.
Trải qua một tuần lễ tuyết rơi, tuyết đọng lại trên mặt đất dày hơn rất nhiều, Diệp Hi vừa nhảy xuống thú Lôi Kỳ, lớp tuyết xốp đã ngập đến bắp đùi hắn.
Đoạn Linh thảm hại hơn, tuyết đọng che mất đến tận eo hắn.
Khặc Khặc chui ra khỏi ngực Diệp Hi, giống như một quả đạn pháo nhảy thẳng vào trong tuyết đọng, còn lăn hai vòng như quả cầu, dính đầy tuyết lên bộ lông thú.
Sau đó nó rất xấu tính, rụt rè rũ cánh bên cạnh Diệp Hi, làm tuyết trên người rơi vãi khắp người Diệp Hi.
Không sai, trong một tuần lễ này, Khặc Khặc rốt cuộc đã mọc ra được mấy sợi lông tơ ngắn ngủn, cuối cùng cũng không phải là con chim trụi lông. Có thể bởi vì mấy sợi lông này mọc lên không dễ dàng, Khặc Khặc rất bảo bối hai sợi lông này, không cho người khác đụng, ngay cả Diệp Hi sờ cũng phải cẩn thận.
Diệp Hi giả bộ muốn sờ lông của nó, Khặc Khặc lập tức quạt cánh nhào lên trong tuyết, nó dựa vào thân hình nhỏ bé của mình, giống như chuột chui vào trong đống tuyết không ra ngoài.
Diệp Hi bật cười vì dáng vẻ nhỏ bé của nó.
Cót két.
Bên cạnh vang lên tiếng cây cối gãy.
Chỉ thấy Đoạn Linh đứng trên một cây tùng cao lớn, dùng cốt đao chặt gãy một cành cây tùng to khỏe.
Sau đó hắn nhảy từ trên cây xuống, nhấc cành cây to bằng bắp đùi mình lên, dùng nó như chổi quét dọn tuyết.
Diệp Hi lôi Khặc Khặc ra khỏi đống tuyết, cũng chặt một cành tùng xuống bắt đầu giúp đỡ.
Hai người đều là chiến sĩ, sức lực vô cùng lớn, rất nhanh đã quét dọn được một khoảng đất trống mười mấy mét vuông trong rừng tùng.
Heo bờm bạc chậm rãi bước tới mặt đất trống, rũ lông trên người, co rúm lại một góc, bắt đầu gặm cỏ trên đất.
Diệp Hi nhìn heo bờm bạc một cái.
Không biết có phải vì Khặc Khặc uống quá nhiều hay không, con heo bờm bạc này gầy đi rất nhiều.
Từ khi bị bắt tới đây, bởi vì sợ thú Lôi Kỳ và Diệp Hi, nó luôn nơm nớp lo sợ, thịt cũng không dám ăn, chỉ dám rúc vào góc gặm cỏ, giống như một người vợ nhỏ chịu đủ ủy khuất.
Diệp Hi động lòng thương hại, nghĩ dù sao nó cũng là vú nuôi của Khặc Khặc, vì vậy móc ra hai viên hạt sen mua được từ bộ lạc Cây Sen cho nó.
Bạn cần đăng nhập để bình luận