Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 541: Phân phối thế nào

Chương 541: Phân phối thế nào
Tù trưởng Đồ Sơn biết có rất nhiều tù trưởng cầu cây dục hoa không có kết quả, không ngờ Diệp Hi lại đáp ứng bọn họ, mà còn đáp ứng dứt khoát như vậy, không khỏi vui mừng quá đỗi: "Đa tạ Hi Vu!"
Diệp Hi cười nói: "Ngài quá khách khí."
Tù trưởng Đồ Sơn mặt mày hớn hở, đỏ ửng cả lên, khoát tay lia lịa nói: "Đây không phải là chuyện nhỏ, đây chính là cây dục hoa, tất cả bộ lạc đều ngước cổ trông mong, kết quả lại bị Đồ Sơn chúng ta giành trước một bước, ta làm sao có thể không nói tiếng cảm ơn!"
Bồ Thái cũng vui mừng nói: "Đúng vậy, thật phải cảm ơn Hi Vu đại nhân!"
Nhìn hai gương mặt chân thành cảm kích của hai người, trong lòng Diệp Hi hiện lên một tia buồn bã nhàn nhạt.
Muốn nói gì đó, nhưng cuối cùng lại thôi.
Thật ra thì cũng không có việc gì, hắn chẳng qua là chợt bừng tỉnh, nguyên lai mình đã không còn là người của bộ lạc Đồ Sơn nữa...
Nói đúng hơn, bộ lạc Đồ Sơn thuộc về Diệp Hi hắn, nhưng Diệp Hi lại không còn thuộc về duy nhất bộ lạc Đồ Sơn, cho nên tù trưởng Đồ Sơn đạt được dục hoa mới có thể cảm kích hắn như vậy.
Bồ Thái vỗ vai tù trưởng Đồ Sơn một cái.
Tù trưởng Đồ Sơn đột nhiên tỉnh táo lại.
Bây giờ không phải là lúc trì hoãn, đợi lát nữa các tù trưởng khác tìm tới thì phiền phức to, hắn không nói thêm nữa, hai người cởi áo da thú bắt đầu hái cây dục hoa, Diệp Hi thấy vậy cũng tới hỗ trợ.
Nữ đứng ở một bên, xem ba tên hán tử cao lớn ở trong sương mù sáng sớm vây quanh hoa cây, nhón chân dè dặt hái từng đóa hoa, cảm thấy hình ảnh này đẹp đến mức có chút không để cho nàng dám nhìn thẳng.
Nếu là hái các loại hoa khác trên cây, mọi người có thể không nói hai lời trực tiếp ôm thân cây dùng sức lay động, chỉ cần lay đủ mạnh, bất luận là hoa gì cũng có thể rụng xuống, ai lại đi tốn sức hái từng đóa một như thế. Nhưng mà dục cây trân quý, mọi người không muốn để nó bị tổn thương chút nào, vì vậy không hẹn mà cùng lựa chọn hái từng đóa một cách từ từ.
Cuối cùng mọi người hái được tràn đầy hai đâu áo da thú.
Tù trưởng Đồ Sơn và Bồ Thái ôm bảo bối, ôm thật chặt dục hoa, nghĩ đến việc sắp ấp ra được bầy lớn khủng long nhỏ và gấu ngựa, thật là vui vẻ ra mặt, sợ các tù trưởng khác đến cửa, vội vã cáo lui rời đi.
Gần như là tù trưởng Đồ Sơn và Bồ Thái vừa mới đi, tù trưởng Mãng Cổ liền mặt mày tươi cười tìm tới.
"Hi Vu đại nhân!"
Trên mặt Diệp Hi hiện lên vẻ bất đắc dĩ.
Dục hoa quá đắt hàng, đây đã là lần thứ hai tù trưởng Mãng Cổ tìm hắn muốn dục hoa.
Tù trưởng Mãng Cổ chào một tiếng,
Thay một mặt khổ sở, cầu khẩn nói: "Hi Vu đại nhân à, ngài không biết bộ lạc Mãng Cổ của chúng ta khó khăn sinh sôi đến thế nào đâu, đối với Mãng Cổ mà nói, một năm chỉ có thể sinh hai con Mãng Cổ nhỏ, tiếp tục như vậy nữa, chiến sĩ của bộ lạc chúng ta cũng không có Mãng Cổ tốt để cưỡi!"
"Ngài làm ơn làm phúc, cho chúng ta gần nửa cây dục hoa có được hay không?"
Diệp Hi: "Nếu như chẳng qua chỉ là gần nửa cây dục hoa vậy thì không phải là không thể... Chẳng qua là ngươi tới không khéo, cây dục hoa đã hái xong rồi, cây tiếp theo phải đến mười ngày sau."
Cây dục hoa không thể một mực dùng vu lực thúc sinh, phải cho nó thời gian thai nghén nụ hoa.
Nghe được lời Diệp Hi, tù trưởng Mãng Cổ lúc này mới chú ý tới cây dục hoa trong sương mù dày đặc, thấy cành hoa trơ trụi, tù trưởng Mãng Cổ như bị sét đ·á·n·h.
Hắn rất nhanh nhớ tới trên đường đụng phải tù trưởng Đồ Sơn và Bồ Thái, còn có bọc da thú bọn họ ôm trong ngực, lập tức đoán ra là bọn họ hái hoa, không khỏi trong lòng ngầm hận.
Ngược lại không phải là hận Diệp Hi, tù trưởng Mãng Cổ không dám.
Hắn hận là bộ lạc Đồ Sơn, hận bọn họ dựa vào quan hệ với Diệp Hi lại có thể đem trọn vẹn cây dục hoa cho hái sạch, chút nào không cho người khác lưu lại chút gì.
Tù trưởng Mãng Cổ vốn chính là người có tính tình trẻ con, thật là càng nghĩ càng giận, gò má bắp thịt co rút, đã nghĩ xong phải làm thế nào để trong không phá hư quy tắc của thành phố, không chọc giận Diệp Hi, mà vẫn có thể âm thầm tụ tập những bộ lạc khác tới hùn vốn trả thù bộ lạc Đồ Sơn.
Hắn còn nhiều thủ đoạn âm ngoan để cho người Đồ Sơn có khổ mà cũng không nói ra được!
Tù trưởng Mãng Cổ không dám ở trước mặt Diệp Hi biểu lộ ra khác thường, nặn ra một nụ cười nói: "Hi Vu đại nhân, vậy ta mười ngày sau lại tới."
Dứt lời xoay người liền muốn rời đi.
Diệp Hi lại nói: "Chờ một hồi."
Tù trưởng Mãng Cổ trong lòng lộp bộp, cứng đờ xoay người.
Diệp Hi trầm mặc đánh giá tù trưởng Mãng Cổ, tầm mắt kia khiến tù trưởng Mãng Cổ càng phát ra thấp thỏm, cảm giác được những tính toán cẩn thận của mình dường như đều bị nhìn thấu.
Vừa rồi tù trưởng Mãng Cổ tuy hết sức che giấu, nhưng Diệp Hi vẫn thấy rõ ngoan ý lóe lên trong mắt hắn, trong lòng hơi suy nghĩ, liền biết là chuyện gì xảy ra.
Hắn trong lòng than thở, biết nếu không đặt ra quy tắc gì, sợ rằng các bộ lạc sẽ hận lẫn nhau, thật sự bất lợi cho đoàn kết của Hi thành.
Một lúc sau, hắn nói: "Các ngươi tất cả bộ lạc đều muốn dục hoa, nhưng dục hoa tổng cộng chỉ có bấy nhiêu, bất luận ta phân cho ai sợ rằng các bộ lạc khác đều sẽ có câu oán hận."
Tù trưởng Mãng Cổ trán rỉ ra mồ hôi lạnh, nháy mắt tức thì quên luôn chuyện muốn trả thù bộ lạc Đồ Sơn.
"Hi Vu đại nhân, chúng ta làm sao dám có oán hận!"
Diệp Hi không tiếp lời, chỉ là nói: "Như vậy đi, qua nửa tháng nữa Hi thành sẽ cử hành một trận thi đấu ở đấu thú trường, các bộ lạc phái chiến thú của riêng mình lên cuộc tỷ thí một phen, cây dục hoa sẽ dựa theo thực lực tổng hợp của chiến thú để phân phối, ngươi thấy thế nào?"
Tù trưởng Mãng Cổ ngẩn người, hắn còn tưởng rằng sẽ phải chịu trừng phạt, không nghĩ tới Diệp Hi lại đưa ra đề nghị như vậy.
Bất quá như vậy cũng được, dù sao cũng tốt hơn là chờ đợi đằng đẵng, huống chi hắn đối với con Mãng Cổ lớn của bộ lạc bọn họ có lòng tin, dù sao cũng sẽ không kém hơn mấy con gấu ngựa của bộ lạc Đồ Sơn!
"Hi Vu đại nhân anh minh!"
...
Tin tức muốn cử hành tranh tài chiến thú truyền đi, toàn bộ Hi thành đều sôi trào.
Tất cả bộ lạc đều muốn dục hoa, muốn để cho chiến thú của mình sắp tới thể hiện phong thái trong trận tranh tài.
Mọi người tích cực chuẩn bị, thường ngày sau khi kết thúc hoạt động săn thú, các bộ lạc bắt đầu tổ chức người thường xuyên vào rừng săn thú, một là vì tốt hơn huấn luyện chiến thú kỹ năng chiến đấu, hai là vì săn nhiều hung thú hạch, để tăng lên thực lực chiến thú.
Có chút bộ lạc biết nhà mình chiến thú thực lực không đủ, vì vậy dành phần lớn thời gian vào núi rừng tìm kiếm, tìm cơ hội thuần phục và khế ước chiến thú mới.
Toàn bộ Hi thành tràn đầy không khí khẩn trương, tất cả mọi người đều quyết tâm giành được dục hoa.
Kết quả là trước khi tranh tài mấy ngày, lại một tin tức chấn động lòng người truyền tới.
Đó chính là cây dục ở dưới vu lực và hung thú hạch, phân nha trùng, ba tầng bồi bổ, lại kết ra trái cây! Loại quả nhỏ màu đỏ tươi này đi qua thí nghiệm, phát hiện hiệu quả so với đóa hoa còn mạnh mẽ hơn!
Dục quả giống như một viên đá đập vào trong hồ, đem mặt hồ vốn không bình tĩnh càng thêm dậy sóng, nhất thời mọi người bàn luận sôi nổi, đều đang thảo luận về dục quả này.
Bên cạnh hồ Tinh.
Bình Diêu ngồi ở cạnh nước hồ, và thụ nhân Trạch đang trôi lơ lửng trên mặt nước trò chuyện.
Trạch nói: "Nghe nói tổng cộng thí nghiệm ba viên dục quả, trong đó một viên thí nghiệm ở trên người chim dữ của công Đào các ngươi, phải không?"
Bình Diêu cười một tiếng: "Tin tức của các ngươi thật linh thông."
Mặc dù hai tộc bởi vì là chuyện sông Nộ mà nảy sinh khúc mắc, nhưng sau hơn hai năm chung sống, khúc mắc này phai nhạt rất nhiều, ít nhất có thể ngồi xuống cùng chung trò chuyện.
Trạch nhìn chằm chằm hắn: "Hiệu quả thế nào?"
Mọi người đều biết công hiệu của dục quả rất mạnh, mạnh hơn so với dục hoa, nhưng lại không biết cụ thể là mạnh đến mức nào.
Bạn cần đăng nhập để bình luận