Lợi Hại Ta Người Nguyên Thủy

Chương 774: Cửu Ấp người tới

**Chương 774: Người Cửu Ấp tới**
Ngày thứ ba khu giao dịch chính thức mở cửa.
Chân trời cuộn lên cát vàng, mặt đất rung chuyển mơ hồ như động đất.
Xa xa ở phương bắc, người Cửu Ấp cuối cùng cũng cưỡi đại tượng, mệt nhọc vượt đường xa chạy tới Hi thành.
"Đây chính là Hi thành sao?"
Lỗ từ lưng thằn lằn cổ diềm long nhảy xuống, rung động ngước nhìn khu giao dịch được chống đỡ bởi bốn mươi tám cột trụ thông thiên màu trắng to lớn, xuyên qua khu giao dịch, hướng tầm mắt về nơi xa là tường thành nguy nga uy nghiêm quấn quanh dây gai bụi rậm.
Mấy trăm tên chiến sĩ Cửu Ấp cũng theo đó nhảy xuống từ lưng những con thú lớn cường tráng.
"Đi!"
Lỗ dẫn thằn lằn cổ diềm long, dẫn đầu bước lên thềm đá màu trắng, tiến vào khu giao dịch Hi thành.
Nhìn những nhà đá mọc lên san sát như rừng, Lỗ xúc động: "Khu giao dịch này tựa hồ còn tốt hơn so với cái ở Cửu Công."
Hắn mấy chục năm trước đã từng đến khu giao dịch Cửu Công một lần, vẫn còn ấn tượng đôi chút về hình dáng nơi đó. Tuy người ở khu giao dịch Hi thành trước mắt không đông bằng khu giao dịch Cửu Công, nhưng bất luận là kiến trúc, hay là mức độ phong phú của vật phẩm giao dịch, đều vượt xa khu giao dịch Cửu Công.
Hơn nữa khi bước vào lại có một luồng khí lạnh, lập tức mang đi hơi nóng, chỉ cảm thấy toàn thân mát mẻ.
"Nhánh cây Tịnh Khiết? Cỏ Kim? Ừ... Nơi này bày sạp bán đều là đồ tốt."
Lỗ liếc nhìn các cửa tiệm và gian hàng ven đường muốn.
Ồ đợi chút, người bày sạp này hình như là chiến sĩ bộ lạc Ngũ Mộc, còn là chiến sĩ cấp 7!
Chuyện gì xảy ra vậy?
Muốn bán đồ sao không mua hoặc thuê cửa tiệm? Chiến sĩ cấp 7 không đến nỗi khó khăn như thế chứ!
Lỗ vỗ vỗ bụng rộng rãi nạm trần trụi của mình, hai hàng lông mày rậm nhíu lại đầy vẻ khó hiểu.
Hắn lại liếc nhìn gian hàng bên cạnh, ồ, gian hàng này bán nước Tế Lễ?
"Người Cửu Ấp, mua mấy hũ nước Tế Lễ không?"
Tiên Vũ ngồi dưới đất, liếc nhìn ngực trái trần trụi của Lỗ, lập tức nhận ra đồ đằng bộ lạc Cửu Ấp, tinh thần chấn động, ân cần chào hàng nước Tế Lễ đổi nước của mình.
Người Cửu Ấp không thường gặp, có thể gặp ở đây, thật là hiếm có.
Lỗ không trả lời, hắn vẫn còn đang xem những gian hàng khác.
Nhìn quanh, hắn phát hiện ở đây bày sạp cơ hồ đều là người của các siêu cấp bộ lạc! Có bộ lạc Lôi, có bộ lạc Lệ Dương, ngay cả người của bộ lạc Dung Lửa cũng có.
Đám người cao ngạo này lại có thể ngồi bệt xuống đất bày hàng vỉa hè!
Chuyện này thật sự quá kỳ quái.
Lỗ và những người Cửu Ấp khác vừa mới đến đều ngây người sửng sốt.
Tiên Vũ và Bồng ở sạp bên cạnh nhìn nhau, trong lòng thầm cười.
Nghe nói người Cửu Ấp ai ai cũng là dạ dày lớn, ham ăn, ăn khỏe mà vóc dáng còn lớn kinh người, chỉ e sau khi bọn họ phát hiện con phố thức ăn ngon kia, so với bọn hắn còn thảm hại hơn, không chừng đến thú hạch thuê một gian hàng cũng không có, đến cả da thú trên người, đao mâu mang theo cũng đều phải bán hết.
"Mua mấy hũ?"
Tiên Vũ lại một lần nữa chào hàng.
Lỗ cúi đầu, còn chưa kịp trả lời, phía bên kia khu giao dịch bỗng nhiên truyền đến động tĩnh.
Chỉ thấy con đường từ ngoại thành thông vào nội thành, đám người và chiến thú qua lại rối rít dạt sang hai bên, một đoàn loài vương sư hổ thú khí thế kinh người từ nội thành xông ra, sau đó lẳng lặng canh giữ ở hai bên đường, không để cho người chung quanh đi vào giữa đường nữa.
Ngoại thành vốn đang huyên náo lập tức trở nên yên tĩnh.
Bị bầu không khí này lây nhiễm, khu giao dịch cũng theo đó yên tĩnh lại, mọi người ngóng trông nhìn về phía cửa thành.
Bao gồm tất cả các chiến sĩ siêu cấp bộ lạc đang ngồi dưới đất bày sạp cũng rối rít đứng dậy, ngưng thần nhìn chăm chú nơi đó, có người thậm chí còn nhảy lên mình chiến thú, để có được tầm nhìn tốt hơn.
"Đây là có cao tầng Hi thành nào ra sao?"
Tiên Vũ và Bồng thấp giọng nói.
Những người của siêu cấp bộ lạc như bọn họ đã từng chứng kiến không biết bao nhiêu cảnh tượng to lớn, vốn loại trận thế này đối với bọn họ mà nói là chuyện nhỏ, ban đầu khi bộ lạc Cửu Công nghênh đón người của Giao tộc biển chủ, động tĩnh còn lớn hơn nhiều.
Nhưng bởi vì động tĩnh này là do tòa Hi thành thần bí này làm ra, cho nên đặc biệt khiến bọn họ cảm thấy hứng thú.
Phải biết cho đến tận bây giờ, bọn họ còn chưa gặp qua một vị cao tầng nào của Hi thành cả.
"Ta lên xem xem."
Bồng ngại người ở đây càng chen lấn càng không thấy rõ, dứt khoát nhảy lên nóc cửa hàng bên cạnh.
Dưới ánh mắt của mọi người, qua một lúc lâu, từ trong cửa thành đi ra hai mươi mấy vị già cả tay cầm cốt trượng.
Bọn họ hoặc là tóc muối tiêu rối bù, hoặc là tóc trắng xoá chấm đất, hoặc là vành mắt thâm quầng ngũ quan phiền muộn, hoặc là sắc mặt hồng hào hiền hòa vô cùng, hoặc là sống lưng thẳng tắp tinh thần quắc thước, hoặc là còng lưng còng eo trông như sắp mục nát Khô Mộc.
Tiên Vũ hưng phấn cũng nhảy lên nóc nhà, vỗ vỗ vai Bồng: "Này, ngươi nói nguyên vu của Hi thành có ở trong đó không?"
"Không có, những người này đều là đại vu của Hi thành chúng ta!"
Đột Sơn nói ở bên cạnh căn nhà kia, sau khi nghe xong lập tức đáp.
Tiên Vũ và Bồng, bao gồm cả những người của siêu cấp bộ lạc xung quanh tai thính mắt tinh đều mở to hai mắt nhìn Đột Sơn.
"Ngươi nói những người này đều là đại vu?!"
Mọi người đều bày ra vẻ mặt ngươi đang đùa chúng ta à.
Làm sao có thể nhiều như vậy, đại vu của Hi thành là đá sao? Nếu thật sự toàn là đại vu thì còn nhiều hơn so với bộ lạc của bọn họ!
Tuy nhiên Đột Sơn không nói gì nữa, thụ thụ ngón trỏ, sắc mặt nghiêm túc nhìn về phía trước.
Chỉ thấy hai mươi mấy vị già cả tay cầm cốt trượng này lui qua một bên, cúi người xuống, khom người thi lễ về phía nội thành.
Đột Sơn và tất cả các chiến sĩ Hi thành trong khu giao dịch đột nhiên đồng loạt quỳ một chân xuống, sùng kính lại có vẻ kích động thi lễ về phía nội thành, còn các chiến sĩ Hi thành ở hai bên đường ngoài thành, cũng như cắt đổ lúa mạch vậy, rối rít quỳ một chân xuống, chôn sâu đầu.
Những người của bộ lạc do Hắc Kỳ bộ lạc cùng những bộ lạc bên ngoài hợp thành, đối với Hi thành tồn tại lòng kính sợ, mặc dù không rõ tình huống, cũng theo đó quỳ một chân xuống thi lễ.
Ngoại thành và khu giao dịch lớn như vậy chỉ còn lại mấy ngàn người của siêu cấp bộ lạc đứng thẳng đờ, bên trái nhìn xem bên phải nhìn xem, không biết làm thế nào cho phải. Bọn họ tự có sự kiêu ngạo của siêu cấp bộ lạc, bảo bọn họ quỳ một chân xuống thi lễ với cao tầng của bộ lạc khác, bọn họ không làm được.
Bất quá xem dáng điệu của các đại vu Hi thành, người đi ra này chỉ sợ là nguyên vu Hi thành trong truyền thuyết!
Chỉ thấy trong vòng vây của các vị đại vu và các vị tù trưởng, một người khí chất xuất trần, mặt mũi tuấn tú, mi mắt trầm tĩnh từ trong cửa thành đi ra.
Tiên Vũ và một đám chiến sĩ siêu cấp bộ lạc ngưng thần nhìn sang.
Cơ hồ toàn bộ vừa nhìn liền xác nhận người có vẻ ngoài vô cùng trẻ tuổi này chính là nguyên vu Hi thành trong truyền thuyết.
Bởi vì trừ nguyên vu, không ai có thể khiến bọn họ vừa nhìn liền sinh lòng kính sợ, sinh ra ý niệm không dám nhìn thẳng lâu dài.
"Đứng lên đi."
Có thanh âm trong trẻo như nước suối vang lên bên tai mỗi người.
Chiến sĩ Hi thành và những chiến sĩ của các bộ lạc trung và đại khác cùng đứng dậy, cùng với mấy ngàn tên chiến sĩ siêu cấp bộ lạc, nhìn về phía vị nguyên vu Hi thành thần bí kia.
Chỉ thấy nguyên vu Hi thành tóc đen hơi dài, da có vẻ trắng bệch do lâu không phơi nắng, hắn mặc trường bào tơ tằm trắng như tuyết, vạt áo thêu ám văn phức tạp duy chỉ có thợ của Hi thành mới có thể làm, dáng người cao ngất khi bước đi, bước chân trầm ổn, một chút cũng không có cái loại chậm chạp khi đi lại của những vu khác, ngược lại càng giống một chiến sĩ.
Giờ phút này vị nguyên vu Hi thành đang dẫn mọi người dọc theo con đường ngoại thành, sải bước đi về phía khu giao dịch.
Tiên Vũ chậm rãi thở ra một hơi.
Vị nguyên vu này trên người có một loại cảm giác khiến trái tim người ta nhanh chóng sợ hãi, giống hệt như nguyên vu của bộ lạc bọn họ. Không biết có phải hay không bất luận lớn lên có dáng vẻ gì, tất cả nguyên vu đều có loại cảm giác uy hiếp không nói thành lời này?
Bất quá cười một tiếng lại tựa như gió ấm đối diện thổi phất, ánh mặt trời cũng theo đó trở nên ấm áp...
Đợi chút, tại sao vị nguyên vu Hi thành này lại mặt mày tươi cười nhìn hắn, sao lại vui vẻ như vậy, ánh mắt tựa như đang nhìn một người bạn cũ lâu ngày không gặp?!
Tiên Vũ thân thể cứng đờ, sợ đến mức lông tơ sau sống lưng đều dựng đứng lên.
Bạn cần đăng nhập để bình luận