Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 85 Một ngày này, thiếu nữ lại độ hồi tưởng lại bị Jonas chi phối sợ hãi

Chương 85 Ngày hôm đó, thiếu nữ lại lần nữa hồi tưởng lại nỗi sợ hãi bị Jonas chi phối ở Enlis khu. Trước kia phong ba vì Anse cưỡng ép trấn áp nên đã tạm thời có một kết thúc, những lời liên quan đến trừng phạt Sueko Amou trong tổ chức Thiên Mệnh cũng đã ít đi rất nhiều. Một phần nguyên nhân là Anse cùng một đám quản lý cấp cao kỷ luật nghiêm minh, một phần khác dĩ nhiên là do Sueko Amou tự mình lập quân lệnh trạng. Nhưng bọn họ đều rất rõ, nỗi oán khí kia chỉ là tạm thời bị đè nén, chứ không hề vì vậy mà biến mất... Tổ chức Thiên Mệnh sau một thời gian chấn chỉnh lại đã một lần nữa trở về quỹ đạo, tất cả đều bắt đầu phát triển theo chiều hướng tốt. Mâu thuẫn bị che giấu dưới vẻ hài hòa, mọi thứ trông đều khôi phục dáng vẻ vốn có. Trong căn nhà gỗ, thiếu nữ tóc trắng ngồi bên lò lửa đang nấu trà. Hơi nóng trong phòng mờ ảo, hòa cùng hương trà và tiếng củi tí tách. Ngồi trước mặt thiếu nữ tóc trắng là một người trung niên trông rất chững chạc. Nếu có người của tổ chức Thiên Mệnh ở đây, chắc chắn sẽ nhận ra thân phận của hai người này. — Sueko Amou và Anse. "Kế hoạch chuẩn bị thế nào rồi?" Thấy Sueko Amou im lặng không nói gì, Anse đành phải mở miệng hỏi trước. Hắn thấy, dạo gần đây thiếu nữ cứ ru rú trong bếp trông thật sự không được thích hợp, vì quan tâm đến đồng đội nên hắn mới đến chỗ ở của đối phương. Điều làm hắn bất ngờ là, Sueko Amou hình như đã sớm biết hắn sẽ đến, đã sớm chuẩn bị xong trà nước và điểm tâm. "Đã đến bước cuối cùng rồi... Nhưng vẫn chưa tới đúng thời cơ." Sueko Amou nói, lắc đầu, tiếp tục nói: "Jonas · Wetton rất đề phòng, muốn dẫn hắn vào cuộc không phải chuyện dễ dàng." "Ừm, cẩn thận một chút vẫn tốt hơn..." Anse gật đầu, đưa tay lấy chén trà trên bàn, bị nóng quá nên vội rụt tay về, hơi lúng túng thu tay lại, ngược lại mở miệng nói: "Cô cần gì cứ nói với ta, ta sẽ cố hết sức đáp ứng yêu cầu về tài nguyên." Tổ chức Thiên Mệnh phát triển đến được tình trạng như ngày hôm nay, Sueko Amou có công lao không hề nhỏ... Về thực lực và mưu trí của nàng, Anse vẫn hết sức công nhận, vì vậy hắn không muốn Sueko Amou vì chuyện lúc trước mà tự nhốt mình. Nhưng bây giờ tổ chức Thiên Mệnh đang ở thời kỳ phát triển, Anse cũng không muốn trong nội bộ tổ chức xảy ra lục đục. Đến thời khắc cần thiết, hắn biết phải đưa ra lựa chọn. "Vừa hay có một chuyện cần Anse tiên sinh giúp ta giải quyết." Nghe Anse nói vậy, Sueko Amou cũng không khách sáo, trực tiếp cầm một phần văn kiện trên bàn đặt trước mặt Anse, mở miệng nói: "Ta nhớ chúng ta với tập đoàn Morris còn có hợp tác mà... Đem phần kế hoạch này với danh nghĩa tổ chức Thiên Mệnh giao cho vị người thừa kế tập đoàn Morris kia, sau này mọi chuyện giao cho ta xử lý là được." Anse cầm lấy bản kế hoạch liếc qua, sắc mặt không khỏi thay đổi, sau một hồi khá lâu mới lên tiếng: "Cô chắc chứ?" "Rủi ro cứ để tôi gánh." "Nếu kế hoạch thất bại, chúng ta sẽ hoàn toàn mất đi sự hợp tác với tập đoàn Morris." Giọng Anse có chút do dự, sự hợp tác giữa tổ chức Thiên Mệnh và tập đoàn Morris luôn là một trong những nguồn kinh tế quan trọng, sau khi bị ép kết thúc hợp tác với tập đoàn Pound, bản thân tổ chức Thiên Mệnh cũng có chút lâm vào quẫn cảnh, mà kế hoạch của Sueko Amou không thể nghi ngờ là một ván cược. "Chúng ta vốn dĩ không nên hợp tác với bọn chúng." Giọng Sueko Amou bình tĩnh, ngữ khí kiên định nói: "Đã đến lúc để những tập đoàn kia thấy răng nanh của chúng ta rồi." Nếu kế hoạch thành công, tổ chức Thiên Mệnh chắc chắn sẽ cướp đoạt được một lượng lớn tài nguyên từ các tập đoàn này, số tài nguyên đó còn nhiều hơn lợi ích từ việc hợp tác gấp vô số lần, điều này không thể nghi ngờ khiến Anse có chút động lòng. Nhưng nếu kế hoạch thất bại thì... "Không có khả năng thất bại." Giống như nhìn thấu được sự lo lắng của Anse, Sueko Amou mở miệng, giọng nói đinh tai nhức óc: "Xin hãy tin tưởng tôi, Anse tiên sinh." Nhìn ánh mắt kiên định của Sueko Amou, Anse có chút do dự. Một lúc lâu sau, hắn mới lên tiếng: "Nếu kế hoạch thất bại, ta sẽ nói tất cả chuyện này là do cô tự ý quyết định." Hắn nhất định phải cân nhắc đến khả năng thất bại, mà biện pháp tốt nhất để giảm thiểu thiệt hại là tìm một con dê thế tội. "Không vấn đề." Sueko Amou lập tức đáp ứng. Như nàng nói từ đầu, đây là một ván cược, và nàng sẽ chịu rủi ro. — Dù cho kết cục có là xương tàn thịt nát... * * * Anse rời đi. Còn việc hắn có đáp ứng yêu cầu của Sueko Amou tiểu thư hay không, có lẽ chỉ có hai người bọn họ biết. Sau khi Anse đi rồi, ấm trà trong phòng cũng nguội dần. Sueko Amou nhìn đống tư liệu trước mặt, trong lòng không khỏi dấy lên một tia bất an. Gần đây nàng vẫn luôn quan sát tình hình Alte khu, và Rachel tiểu thư kia cũng không hề đến làm phiền nàng nữa. Xét từ một ý nghĩa nào đó thì đây có thể coi là một chuyện tốt đối với Sueko tiểu thư, nhưng thời gian trôi qua quá dài, trong lòng nàng cũng khó tránh khỏi dấy lên một dự cảm bất an. Sueko Amou rất hiểu Rachel · Tante tiểu thư kia là người như thế nào, dù đã cảnh cáo đối phương đừng tự ý hành động, nhưng nàng không cho rằng lời cảnh cáo của mình có thể mang lại tác dụng kiềm chế nào. Nếu Rachel tiểu thư kia thật sự tự mình đi động thủ với Jonas... Sueko Amou hít sâu một hơi, lắc đầu, xua ý nghĩ này ra khỏi đầu. Không nhất định là tình huống xấu nhất, cũng có thể là... Suy nghĩ còn chưa kịp dâng lên thì tiếng thông báo đột ngột cắt ngang dòng suy nghĩ của nàng. — Tít tít tít Âm thanh đột ngột khiến Sueko Amou giật mình, nàng theo bản năng nhìn về phía góc trên bên phải. Trên giao diện thông tin cá nhân, hiển thị Rachel · Tante gửi tin nhắn riêng cho nàng. Việc này vốn nên giúp Sueko Amou xua tan những suy nghĩ lung tung, nhưng không hiểu sao, khi thấy đối phương gửi tin nhắn cho mình, cảm giác bất an trong lòng Sueko Amou càng trở nên mãnh liệt hơn. Nàng chần chừ một lát, cuối cùng vẫn mở hộp thư của mình. Mà trong email, một đoạn video cùng vài tấm hình lại khiến con ngươi Sueko Amou đột nhiên co lại. — Bình tĩnh, bình tĩnh. Sueko Amou không ngừng ép buộc mình phải tỉnh táo, nhưng những bức ảnh và video xuất hiện trong email lại khiến cơ thể nàng run rẩy không ngừng. Rõ ràng là những cảnh tượng đủ để làm người khác sôi trào, nhưng Sueko Amou lại cảm nhận được cảm giác như rơi xuống hầm băng. Ngày hôm đó, Sueko Amou lại một lần nữa hồi tưởng lại nỗi sợ hãi bị Jonas chi phối. * * * PS: Chương này hơi muộn, xin lỗi. Đây là ngày cuối cùng cày 2 chương, chờ tôi khỏe nhất định sẽ viết 3 chương. Xin giới thiệu sách của bạn, bách hợp kết hợp Pokemon, ấm áp chữa lành, bạn nào thích thì đọc thử nhé.
Bạn cần đăng nhập để bình luận