Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 163: Giải quyết ■■ Vấn đề? Cái kia, 5 lần có thể chứ?

Chương 163: Giải quyết vấn đề? Vậy thì, 5 lần được không?
“Đây là vật phẩm ngài đã đấu giá thành công.” Vừa rồi, cô gái thỏ mặc đồ thiếu nữ không biết từ lúc nào đã quay lại phòng, trên tay vẫn cầm hộp gỗ đựng tấm thẻ tên.
“Sau đó, chúng tôi sẽ cấp chứng nhận đấu giá thành công vật phẩm này cho ngài... Mong ngài bảo quản cẩn thận vật phẩm.”
Phải thừa nhận, người chủ trì đằng sau màn này có sở thích kỳ quái thật khó mà chấp nhận. Rõ ràng là một cuộc đấu giá hết sức bình thường mà lại cứ muốn làm như thể một cuộc giao dịch đen tối vậy.
Jonas nhận hộp gỗ từ cô gái, rồi nghe đối phương nói tiếp:
“Thưa ngài Jonas, cảm ơn sự ủng hộ nhiệt tình của ngài với buổi đấu giá lần này. Chủ nhân của chúng tôi cũng rất muốn được biết ngài, chỉ tiếc bây giờ chưa phải lúc.”
Lời nói của cô gái khiến Jonas không khỏi ngẩn người. Anh nhanh chóng ý thức được người chủ nhân mà đối phương nhắc đến là ai.
Việc đối phương biết rõ thân phận của anh thì anh cũng không nghĩ ngợi nhiều nữa. Những chuyện xảy ra trên đường đến đây đã đủ chứng minh anh đã bị lộ thân phận trước khi tới.
Nhưng anh vẫn không rõ mục đích của đối phương là gì, hoặc có lẽ là… Vì sao muốn đưa tấm thẻ tên này đến tay anh?
“Chủ nhân nhà cô rốt cuộc có mục đích gì?” Jonas cau mày hỏi.
Cô gái kia chỉ lắc đầu, rồi đáp: “Đợi thời cơ chín muồi, ngài tự nhiên sẽ biết.”
Lại là kiểu đánh đố khó chịu.
Jonas kìm nén xúc động muốn đấm vào mặt người thích đánh đố kia, bực tức nói: “Vậy cô nói với chủ nhân của cô rằng, ta không kết giao với lũ chuột nhắt giấu đầu lộ đuôi.”
Ít nhất theo những gì đã biết, đối phương không hề có ác ý. Bởi nếu muốn bắt anh tại địa bàn này thì chuyện đó quá dễ dàng.
Mà việc đối phương gián tiếp trao cho anh tấm thẻ tên này có vẻ cũng không đơn giản, nếu chỉ muốn giăng bẫy thì hoàn toàn không cần phí công tốn sức như vậy.
Đến giờ Jonas biết được thông tin thì có vẻ chỉ có mối liên hệ giữa đối phương và Hư cảnh giáo là khả nghi, những cái khác thì hoàn toàn không có manh mối.
Kẻ có thể chi phối toàn bộ khu Angers và chợ đen thì thực lực ẩn chứa chắc chắn cực kỳ khủng bố. Nếu đối phương có ý kết giao với anh thì anh cũng không ngại thêm một người bạn.
Nhưng nếu đối phương cứ giấu đầu lộ đuôi thì chẳng có gì để kết giao cả.
Nghe Jonas nói vậy, cô gái cũng không tỏ vẻ dao động cảm xúc gì lớn, cứ như không quan tâm tới sự đánh giá của Jonas vậy. Cô hơi khom người rồi nói: “Chủ nhân của tôi xin lỗi vì đã dò xét ngài trong suốt chặng đường này. Để tỏ lòng xin lỗi, chúng tôi sẽ cử chuyên gia đưa ngài trở về khu Alte.”
“Không cần.” Jonas vừa nói vừa liếc nhìn cô Eiffel bên cạnh. Cả hai đều hiểu ý nhau.
Cất tấm thẻ vào hộp, anh hướng ra cửa đi.
Cô gái kia từ đầu đến cuối không lên tiếng, chỉ hơi khom người sau khi Jonas rời đi.
Giọng của cô gái vọng đến từ phía sau: “Mong rằng chúng ta sẽ sớm gặp lại.”
Rời khỏi khu Angers, trên đường về cũng không có bất cứ điều gì bất thường xảy ra, hai người trở lại khu Alte.
Thực tế, với mức độ thức tỉnh linh năng của Jonas hiện tại, mấy tình huống bất ngờ thông thường chẳng là gì.
Nhưng cô Eiffel không rõ điều này, nên cô vẫn hết sức cẩn thận.
Dù sao, trong ấn tượng của cô, ngài Jonas chỉ là một nhà tư bản yếu gà không trói nổi, an toàn của đối phương là trách nhiệm của cô, cô Eiffel đương nhiên phải loại trừ mọi nguy cơ.
Tính cách thích sắp xếp đâu vào đấy của cô Eiffel giúp Jonas bớt được không ít phiền phức, lần đi cùng cô Eiffel lần này khiến Jonas càng thêm hiểu rõ hơn về sự tỉ mỉ quá mức của cô.
“Ngài Jonas có cần tôi điều tra người chủ mưu đằng sau chợ đen khu Angers không?”
Về tới văn phòng, cô Eiffel cũng thở phào nhẹ nhõm, cô nhìn Jonas đang nằm trên ghế, hỏi thăm dò ý.
Vốn dĩ chỉ nghĩ là một chuyến đi đơn giản mà lại rắc rối đến vậy, với cô Eiffel thì đây rõ ràng là sự tắc trách trong công việc của mình.
Việc cấp bách là phải làm rõ thân phận của người đứng sau khu Angers, có như vậy thì mới không quá bị động khi đối phương hành động.
Dù sao ai cũng không rõ mục đích của người chủ mưu đó là gì. Với nguồn lực người này đang nắm trong tay, nếu thực sự nhắm vào công ty Alte thì đó sẽ là phiền phức không nhỏ với Jonas.
“Ừm, nếu có thể điều tra rõ thân phận đối phương thì tốt nhất... Ta sẽ nhờ Elise giúp cô.”
Nói đến đây, Jonas dường như nhớ ra điều gì, liền hỏi: “Gần đây Elise đang làm gì?”
Đã lâu rồi không quan tâm tới tình hình của cô bé. Mỗi khi nghĩ đến cô Elise thì trong lòng Jonas lại không tránh khỏi có chút áy náy.
Nghe Jonas hỏi vậy, Eiffel hơi sững người, rồi dường như nghĩ ra điều gì đó, mặt trở nên quái dị:
“Gần đây nàng… tôi khó mà diễn tả, tôi đề nghị ngài Jonas tự mình đến xem thì hơn.”
Lần trước gặp Elise, cô bé đã bộc lộ một vài sở thích kỳ quái rồi, dù không rõ hiện tại tình hình thế nào, nhưng những sở thích đó hẳn vẫn chưa thay đổi.
Tuy đó là sở thích rất trẻ con, nhưng không hiểu sao lại có chút đáng sợ.
Thấy vẻ mặt của Eiffel, Jonas hơi lạ, nhưng anh cũng không bận tâm, chỉ thầm nghĩ lát nữa sẽ đi gặp cô Elise một chuyến rồi nhanh chóng gạt chuyện này ra sau đầu.
“Ừm, ta hiểu rồi, ta sẽ thu xếp đến thăm nàng.”
Nghe vậy, cô Eiffel gật đầu, rồi nói: “Vậy tôi đi thu thập tài liệu liên quan tới khu Angers…”
Nói đến đây, Eiffel dường như nhớ ra điều gì đó: “À đúng rồi, về dự án máy điều trị Nano thì tôi đã thu xếp ổn thỏa. Nhưng một vài đối tác cũ không hài lòng với việc chúng ta “thâu tóm ác ý” cổ phần của họ, họ cũng đã nộp đơn kiện lên Trọng Tài cục. Tuy việc này sẽ không gây ra ảnh hưởng quá lớn nhưng xin ngài cũng không nên lơ là.”
Nói xong cô Eiffel liền đứng dậy cáo từ, chỉ còn lại một mình Jonas trong văn phòng.
Một lát sau, Jonas lắc đầu, không nghĩ nhiều nữa mà tập trung sự chú ý vào tấm thẻ tên từ chợ đen khu Angers đưa đến.
Đây là một tấm thẻ nhỏ nhắn, trên đó khắc những ký tự mắt thường không thấy rõ.
Cảm giác khi chạm vào tấm thẻ này cứ như được làm bằng gỗ, nhưng theo như lời của người bán đấu giá kia, vật liệu của nó thì không ai biết.
Cầm tấm thẻ tên lên ngắm nghía một hồi, Jonas cũng không tìm được manh mối gì, cảm xúc hưng phấn ban đầu cũng tựa như ảo giác tan biến.
Dù Jonas có thử cách nào, anh cũng không thể khôi phục được cảm giác tim đập nhanh lúc nhìn thấy tấm thẻ lần đầu tiên.
Dần dà, Jonas cũng bỏ cuộc, thu tấm thẻ lại, không nghiên cứu thêm đạo cụ có vẻ như có liên hệ đến Hư Cảnh này nữa.
Dù sao, Jonas cũng không có cách nào xác định công dụng thực sự của tấm thẻ tên này, nhất thời nghiên cứu không ra manh mối thì anh cũng bỏ qua.
Nếu tấm thẻ này thực sự có liên hệ đến Hư Cảnh thì có thể nhờ vào đó, anh có thể liên kết sâu hơn với linh năng và Hư Cảnh. Còn nếu đây chỉ là một tấm ván gỗ bình thường thì với Jonas, tổn thất cũng không quá lớn.
Nhưng chính vào lúc này, trong đầu Jonas chợt lóe lên, anh như nhớ ra điều gì, lại lấy tấm thẻ tên ra.
Sau đó, anh chiếu vào những ký tự trên tấm thẻ và bắt đầu so sánh từng cái một, định dùng linh năng để kết nối những chữ tượng trưng cho con đường.
Chính vào lúc linh năng vừa tiếp xúc với tấm ván gỗ thì đại não của Jonas như bị một cái búa lớn nện vào, trong đầu hiện ra vô số hình ảnh.
Chiến hạm tinh tế, biển trùng vô tận, binh sĩ vũ trang đầy mình đang chém giết, hình trùng với hình dáng kỳ quái dị dạng.
Như có người thì thầm bên tai anh, tất cả đều là lời cầu nguyện cuối cùng trước khi chết của ai đó.
Những lời thì thầm đầy tuyệt vọng hoặc an ủi ấy vang vọng trong đầu Jonas, anh gắng sức lắc đầu, định đuổi những tạp niệm ấy ra.
Đến khi hình ảnh giống như phim chiếu trong đầu kết thúc, Jonas mới thoát khỏi trạng thái vừa rồi. Anh thở hổn hển như người vừa chết đuối vớt được lên, trong mắt loé lên sự kinh ngạc và hoang mang.
Vừa rồi… là ảo giác sao?
Hay đó là sự việc đã từng xảy ra?
Nhân loại của thời kỳ trước… Thật sự tồn tại trong dòng chảy lịch sử ư?
Jonas không biết những gì mình vừa nhìn thấy là tin tức do nhân loại thời tiền sử sử dụng phương thức nào đó để lại, hay đó chỉ là ảo giác đơn thuần.
Nhưng không còn nghi ngờ gì, những hình ảnh nhìn thấy trong trí nhớ, với trình độ khoa học kỹ thuật của nhân loại hiện tại thì còn lâu mới đạt được trình độ đó.
Xoa xoa mi tâm, trong mắt anh vẫn còn rung động.
Mất một thời gian dài sắp xếp lại tâm trạng, Jonas lúc này mới ổn định lại được.
Tin tức này thực sự vượt ngoài dự liệu của Jonas, dù sao anh cũng không rõ toàn bộ bối cảnh của trò chơi. Phần lớn thông tin anh biết là về khu hai mươi lăm, dù anh có hiểu rõ kỹ càng hơn nữa thì so với toàn bộ bối cảnh của câu chuyện, cũng chỉ là ếch ngồi đáy giếng mà thôi.
Vốn dĩ anh còn cho rằng bối cảnh rộng lớn này không liên quan gì đến mình, nhưng giờ thì thấy… suy đoán ban đầu của anh không hẳn chính xác.
Nhân loại cũ... thời kỳ trước?
… … …
Tập đoàn Alte, phòng ban an ninh mạng.
Lần cuối cô Elise gặp Jonas tiên sinh là khoảng thời gian nào?
Nếu không tính sai, chắc là sáu ngày bảy giờ năm mươi ba phút trước.
Vì dạo này công việc của Jonas bận quá nên anh đã rất lâu rồi không gặp mặt Elise.
Kết quả, cô bé Elise buồn chán bắt đầu phát triển những sở thích mới để vượt qua khoảng thời gian Jonas tiên sinh không ở bên.
Ví dụ như… đan áo.
Nghe có vẻ là một sở thích rất đáng yêu. Cô bé dồn hết tâm tư tình cảm vào những mũi kim và sợi chỉ, từng chút từng chút kết lại tình yêu của mình. Nghe thôi đã thấy đó là chuyện lãng mạn rồi.
Nhưng không hiểu sao, sở thích của cô Elise lại dần dần phát triển thành đan búp bê... Nếu như nói đến đây vẫn là bình thường thì hành động của cô sau này thì lại hơi bất thường.
Nàng bắt đầu lấy Jonas làm nguyên mẫu để đan búp bê.
Đương nhiên, đó không phải là kiểu búp bê ma thuật hay búp bê nguyền rủa, chỉ là những con búp bê nhồi bông đáng yêu đơn thuần mà thôi.
Tựa hồ cũng có liên quan đến việc gửi gắm tình cảm?
Trong phòng ban an ninh mạng, cô Elise đang ôm một con búp bê cao khoảng năm mươi centimet, tóc đen mắt đen, nhìn rất giống một người quen.
Cô gái vừa ôm búp bê, vừa nhìn vào mắt nó, như đang lẩm bẩm: “Ngài Jonas bao giờ mới đến thăm em đây…”
Vừa nói, nàng vừa vùi con búp bê vào lòng, khẽ thở dài một hơi.
Trên giá sách xung quanh bày đầy những quần áo và búp bê nàng đã đan trong thời gian vừa qua, tốc độ tiến bộ của cô gái có thể thấy bằng mắt thường.
“Nếu cô Elise muốn gặp ta, thì chỉ cần gửi tin nhắn là được rồi.”
Giọng nói hơi bất lực của chàng trai vang lên, Elise như giật mình kinh hãi suýt nhảy dựng lên.
“Ngài… ngài Jonas?”
Elise rõ ràng không nghĩ tới anh sẽ đến đây vào lúc này, dường như cảm thấy xấu hổ vì hành động vừa rồi, mặt cô nàng đỏ bừng.
Nghe Jonas nói vậy, Elise hồi lâu sau mới hoàn hồn, nhỏ giọng nói: “Vì em sợ làm phiền ngài Jonas…”
Hơn nữa, so với một năm trước, bây giờ cô đã rất hạnh phúc rồi, cô không dám mong cầu gì nhiều.
Nghe vậy Jonas không khỏi xoa xoa mi tâm. Tính tình của cô bé quá tự ti, dẫn đến những việc có thể tranh thủ được thì cũng e dè sợ hãi.
Nếu là cô Este thì có lẽ cô đã sớm “gây bão” trên tin nhắn rồi.
Jonas nhìn cô bé trước mặt, không biết phải nói sao.
Bản thân anh là người hay bận rộn công việc, dễ bỏ quên cảm nhận của người xung quanh. Những cô bé tính cách chiều theo kiểu này rất dễ chịu thiệt thòi.
Nghĩ đến đây, anh nhìn cô gái, ra vẻ hung tợn nói: “Không bận hay không, từ giờ trở đi, cô Elise mỗi tuần phải ‘làm’ một lần với ta.”
Nghe vậy, Elise cũng không hề lùi bước, mà ngược lại, đôi mắt nàng sáng lên.
Nhưng một lát sau nàng lại hơi do dự, ngập ngừng nói: “Thật… thật sự được không ạ?”
“Cô Elise là bạn đời của ta, lẽ ra phải luôn thỏa mãn nhu cầu của ta mới đúng chứ.”
Jonas làm vẻ lạnh lùng: “Đừng nói một tuần một lần, một tuần hai lần ngươi cũng phải ‘chịu’ đấy.”
Cô Elise nghe thế thì mắt càng sáng lên, lắp bắp: “Vậy, vậy một tuần hai lần được không ạ?”
Nghe vậy Jonas có chút cạn lời, chợt nghe đối phương hỏi: “Ngài Jonas, bây giờ ngài cũng đến đây để giải quyết ‘vấn đề’ đó sao?”
Nghe vậy Jonas vừa định mở miệng phủ nhận thì lại nhìn thấy sự mong chờ trong mắt cô gái, tự nhủ trong lòng không phải ta cần giải quyết “vấn đề” kia, là chính ngươi mới đúng.
Trong lòng bất lực nhưng nhìn ánh mắt khao khát kia của cô gái thì anh thực sự không tiện từ chối, chỉ đành gật đầu một cái.
“Vậy thì, 5 lần được không ạ?”
Elise giơ một bàn tay ra, nháy mắt, ánh mắt có chút vô tội.
… … …
PS: Vốn định đăng sớm một chút, lại bị trễ mất rồi.
Chương này coi như là đền bù cho hôm trước đã trễ giờ đăng, tổng cộng bốn ngàn từ.
Bạn cần đăng nhập để bình luận