Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 579: Chelsea muốn tâm sự

Jonas rất ít khi chơi game, đối với game hay dở nhìn không ra, à không, hay dở thì có thể nhìn ra được, nhưng không thể đánh giá sâu được. Bất quá nói thật, 'kỳ tích ấm áp' là game Jonas thích chơi nhất, ngẫu nhiên chơi một lần, cả người đều tinh thần sảng khoái.
Lần này 'kỳ tích ấm áp' khác với lần trước, còn ra DLC, mở ra một hình thức khác, tăng thêm đủ loại bối cảnh và mở xưởng sáng tạo, người chơi có thể dùng công cụ chỉnh sửa để chế tác mod. Jonas cảm thấy mình được khen ngợi như nước thủy triều.
Nào là nữ tổng giám đốc mới lên chức ở tập đoàn mưu đồ làm loạn với nam nhân viên dưới trướng, nào là nữ võ thần thấy trai tráng trên đường liền xông lên trêu chọc, nào là vì tập đoàn không phá sản, đành phải nhẫn nhục gánh vác vị tổng giám đốc tiên sinh, nào là nữ ác ma bất lương đem thiếu niên lương thiện dụ vào hẻm nhỏ..... Cứ thế mà kích động, lần này để cho Jonas cũng được trải nghiệm cảm giác bị động. Jonas không cần động, mọi thứ đều tự động do Esney lo.
Sáng sớm, ánh bình minh xuyên qua lớp mây mỏng, chiếu rọi lên mặt đất yên tĩnh, trong không khí thoảng đãng hơi thở tĩnh lặng của màn đêm và bình minh, bầu trời từ màu xanh mực dần chuyển sang xanh lam nhạt, rồi từ xanh lam nhạt dịu dàng biến thành màu hồng, tựa như tự nhiên đang dùng bảng màu cẩn thận vẽ nên.
Phòng ngủ của Esney. Trong căn phòng mờ tối, hai bóng hình nằm yên trên giường, ôm chặt lấy nhau, hơi thở và nhịp tim của họ như hòa làm một, thật bình yên và hài hòa. Trong giấc ngủ mơ màng, Jonas lờ mờ cảm thấy có người đang cố gặm cổ mình, mở mắt ra xem thì thấy Esney đang ôm cổ mình, đôi môi mềm mại nhẹ nhàng mút lên cổ mình, miệng còn lẩm bẩm gì đó. Esney như một đứa trẻ vô tư, rúc vào lòng ngực hắn, hơi thở ấm áp và đều đặn, thỉnh thoảng lại lầm bầm những âm thanh như đang nói mê, xen lẫn những ngôn ngữ không rõ, khiến người ta sinh lòng yêu thương, hành động của nàng không hề có ý xâm phạm, chỉ là bản năng tìm kiếm sự an toàn và thoải mái, mà sự tồn tại của Jonas, rõ ràng đã cho nàng đầy đủ sự yên tâm. Giống như một cô bé con, nhưng vẫn rất đáng yêu.
Jonas thầm cảm khái trong lòng, cảm thấy mình không cần thiết phải dậy sớm như vậy, dù sao dạo này cũng không có nhiều chuyện như thế, đi làm hay không thì có gì khác nhau? Chi bằng ở nhà bồi Esney thêm chút nữa, hôm qua lời nói của cô nàng có hơi hướng bệnh kiều, phải chăm sóc thật tốt mới được.
“Ưm.....” Esney dụi dụi mắt, thấy mình đang ôm cổ Jonas, không những không buông ra, ngược lại theo bản năng ép mặt xuống sâu hơn, hít hà mùi hương của Jonas, khi nàng ý thức được hành động của mình, trên mặt đã thoáng chút ngượng ngùng, nàng không lập tức buông ra mà lại càng vùi mặt sâu hơn, giống như đang tìm được sự an ủi vô bờ bến trong vòng tay của Jonas.
“Chào buổi sáng, Esney.” Giọng Jonas trầm thấp và dịu dàng, đối với Esney mà nói, đó là lời thủ thỉ ấm áp nhất trong ánh nắng ban mai yên tĩnh. Esney ngẩng đầu lên, trong đôi mắt còn ngái ngủ thoáng qua một tia ngượng ngùng. Gương mặt nàng ửng hồng nhàn nhạt, trông vô cùng đáng yêu: “Sớm, Jonas... tiên sinh.” Nàng khẽ đáp lại, giọng nói mang theo chút mơ màng chưa tỉnh giấc.
Nhìn dáng vẻ của nàng, trong lòng Jonas thấy ấm áp, hắn nhẹ nhàng vuốt tóc nàng, những sợi tóc mềm mại trượt giữa các ngón tay. “Tối qua em có mơ thấy gì không?” Jonas dịu dàng hỏi, chủ đề thật nhẹ nhàng.
Esney có vẻ mơ hồ suy nghĩ một chút rồi lắc đầu, nét mặt của nàng lộ ra vài phần ngây thơ: “Không nhớ rõ, nhưng... cảm thấy rất yên tâm.”
“Vậy là tốt rồi,” Jonas nhẹ nhàng nói bên tai nàng: “Hy vọng mỗi đêm em mơ, đều là yên tâm và ấm áp.”
“Tốt nhất là còn có thể mơ thấy Jonas tiên sinh.” Trong giọng Esney lộ rõ sự chân thành, nàng xấu hổ tránh ánh mắt của Jonas, sự thẳng thắn vô tình này khiến không khí trở nên càng thêm dịu dàng, cũng làm tâm tình Jonas sảng khoái khác thường.
“Nếu như như vậy có thể khiến em vui vẻ, ta nguyện ý trở thành khách quen trong mỗi giấc mơ của em.” Jonas trả lời, giọng trầm. Lời tâm tình vẫn phải nói một chút.
Nghe vậy, trên mặt Esney nở nụ cười càng thêm rạng rỡ, tâm tình của nàng như bay theo mây trời, nàng nhẹ nhàng tựa đầu vào vai Jonas, chậm rãi hít thở. Căn phòng tràn ngập bầu không khí ấm áp và tĩnh lặng, hai trái tim trong yên lặng gắn kết, cùng tận hưởng khoảng thời gian buổi sớm tĩnh lặng này, trong khoảnh khắc như vậy, tất cả lo lắng, căng thẳng và mệt mỏi dường như đều bị cuốn sạch, chỉ còn lại sự đồng hành và cảm giác an ủi hiếm hoi này.
“Thảo nào mấy trang web thông tin kia nói chỉ có ôm nhau mới khiến người ta cảm thấy ấm áp và yên tâm, đến lúc này, ta mới cảm giác mình đang độc chiếm ngươi, được rồi, Jonas tiên sinh, ngươi cũng nên rời giường thôi.” Ôm nhau một lát, Esney tự nhiên buông tay, duỗi người một cái rồi bắt đầu mặc chiến phục, sai người máy thu dọn đống quần áo vứt trên sàn, rồi ném vào máy giặt.
“Lập tức dậy ngay, lập tức dậy ngay, chuyện dạo gần đây cũng qua một thời gian rồi, tự nhiên không cần dậy sớm như thế, để ta ngủ thêm chút nữa.....” Mặc dù với tình trạng của hắn, nghỉ ngơi một lát cũng có thể khôi phục hoàn toàn thể năng và tinh thần, nhưng ngủ nướng là bản tính của con người.
“Chịu hết nổi rồi, cảm thấy Jonas tiên sinh còn tệ hơn trước kia, nhưng ai bảo ta thích chứ?” Nói như thể đang phàn nàn, Esney cúi người xuống, nhẹ nhàng hôn lên má Jonas một cái rồi ra khỏi phòng. Thường ngày, nàng cũng sẽ đúng giờ đi sân huấn luyện một lúc, sau đó mới đến Bộ An ninh.
Một lát sau, Jonas uể oải ngồi dậy trên giường, duỗi người một cái, cảm thấy mỗi khớp xương trong người như đang giãn ra, hắn dụi dụi đôi mắt còn ngái ngủ rồi chậm rãi cử động, đưa chân xuống sàn nhà, một cảm giác thư thái chưa từng có tự nhiên nảy sinh.
Đi vào phòng tắm rửa mặt, sau đó thay bộ đồ ở nhà thoải mái gồm áo sơ mi và quần dài mà lần trước Esney cùng mình đi tắm, xác nhận không có vấn đề gì rồi, liền đi đến văn phòng. Ai mà để ý đến một ông chủ mặc đồ ở nhà đi lang thang trong tòa nhà Alte cơ chứ?
Về đến văn phòng, theo thói quen hắn pha một ly cà phê trước, bữa sáng thì tùy tiện đối phó chút, lấy bánh mì và bánh quy ăn lót dạ. Kết nối vào mạng để xem tin tức, là việc đầu tiên mà Jonas làm mỗi khi đến văn phòng.
Celine gửi tin nhắn trêu chọc, còn Elise thì nhắn tin hỏi thăm, những tin này đều rất bình thường. Tiếp theo đó là dòng tin dưới.
“Jonas tiên sinh, không biết hôm nay có thể may mắn cùng ngài dùng bữa tối không?” Là tin nhắn của Chelsea gửi.
Phía sau còn thêm một câu nữa: “Ryōko cũng muốn đi cùng, ta đã đổi một nhà hàng khác, tiện thể nói chuyện với ngài về chút chuyện gần đây.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận