Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 337: Cuồng Tiểu Shi? Nhưng có vẻ như Jonas tiên sinh cuồng hơn a

Chương 337: Tiểu Shion cuồng? Nhưng có vẻ như tiên sinh Jonas cuồng hơn a. Quản lý trung niên tên là Sandy Cenrir xem như một trong những thành viên đầu tiên của thương hội Anh Hoa, khi nơi này còn là hình thức “băng đảng”, hắn đã là một đầu mục nhỏ. Cho nên nói hắn là nguyên lão của thương hội Anh Hoa thì không đủ, dù sao hình thức thương hội chính là mấy vị quản lý nắm giữ các tài nguyên khác nhau, quyền hạn một nửa nằm trong tay những người dưới trướng, một nửa còn lại lại nằm trong tay vị hội trưởng kia. Mà những nhân vật như Sandy đương nhiên đã sớm biết nhân vật Jonas Wetton... Chỉ trong thời gian ngắn nhất mà phát triển một công ty nhỏ không có chút danh tiếng nào thành một con quái vật khổng lồ không ai dám coi thường ở cả hai mươi lăm khu, phải biết rằng hơn một năm trước, danh tiếng lớn nhất của đối phương vẫn chỉ là thân phận "người thừa kế tập đoàn Wetton", chỉ trong thời gian ngắn ngủi chưa tới một năm, tập đoàn Wetton đã bị hắn chiếm đoạt. Lúc này Jonas đã tháo bỏ lớp ngụy trang, ánh mắt rơi vào màn hình trước mặt, tựa hồ làm ngơ trước lời nói của người đến, điều này gây ra áp lực tâm lý cực lớn cho người quản lý trung niên kia. “Ngài, là tiên sinh Jonas Wetton sao?” Người đàn ông trung niên run rẩy lên tiếng hỏi thăm, trong lòng đã sớm mắng cái người phục vụ đưa tin cho hắn không biết bao nhiêu lần. Một trong những nhân vật có danh tiếng lớn nhất ở hai mươi lăm khu gần đây, mà ngươi lại bảo là con dê béo từ nơi khác tới sao? Jonas lúc gặp người thị giả kia cũng không hề bóc bỏ ngụy trang, đối phương không nhận ra hắn cũng là chuyện hợp tình hợp lý. Nhưng người trung niên không rõ điểm này, đương nhiên là cực hận cái đồ vật vừa rồi không có một chút nhãn lực nào kia... cũng may là hắn phản ứng nhanh, đoán chừng nếu không thì phải mất nửa cái mạng ở đây. Nghe đối phương gọi tên mình, Jonas khẽ quay đầu, nhìn về phía người đàn ông trung niên đứng ở cửa, như thể không có chuyện gì xảy ra, lên tiếng nói: “Ta đến đây, là để điều tra một số chuyện... liên quan đến người của Magnifi City.” Nghe vậy, Sandy Cenrir ngược lại thở phào nhẹ nhõm. Nói theo một ý nghĩa nào đó, đối với những nhân vật thuộc tầng lớp của đối phương, nếu đến đây để giao dịch, trước khi đến thương hội ít nhiều sẽ nhận được một chút tin tức. Việc này vừa là để chuẩn bị cho đối phương hình thức tiếp đón cao nhất, vừa là để cho giao dịch tiếp theo càng thêm thuận lợi. Cho nên khi nhìn thấy Jonas trong phòng khách quý, phản ứng đầu tiên của Sandy Cenrir là đối phương là kẻ đến không thiện... không nói không rằng đã xông vào đây, rất khó khiến người ta không hoài nghi mục đích của hắn. Mặc dù Jonas đã trực tiếp nói ra ý định của mình, nhưng Sandy Cenrir vẫn không hoàn toàn thả lỏng cảnh giác. “Ngài cụ thể muốn biết điều gì? Ta nhất định sẽ biết gì nói nấy, không giấu diếm.” Ngoài việc hiểu lầm ban đầu ra, hai bên cũng không có xung đột gì thêm. Điều này khiến Sandy Cenrir dần dần yên tâm, dẫn Jonas tới chỗ giam giữ những người của Magnifi City kia. Những người này phần lớn vì thiếu hụt dinh dưỡng lâu ngày mà sắc mặt có chút kém, khi nhìn thấy Jonas thì sắc mặt của bọn họ không khỏi trở nên khó coi hơn chút, trong đó có những cô gái can đảm tương đối nhỏ, rụt người về phía sau, ngẩng đầu sợ hãi nhìn nam tử đang đứng trước mặt bọn họ. Không ít người trong số họ mang cả gia đình đến khu hai mươi lăm tị nạn, nhưng kết cục cuối cùng lại khiến người ta thở dài. “Tiên sinh, tiên sinh, xin hãy mua tôi đi, tôi...” Có một người trong số họ dường như đã hạ quyết tâm lên tiếng cầu xin, người quản lý trung niên biến sắc, liền giơ chân đá về phía người kia. “Ai cho phép ngươi tùy tiện nói trước mặt tiên sinh Jonas!” Người quản lý trung niên trong lòng có chút tức giận, nhưng lại không dám biểu hiện quá rõ ràng trước mặt Jonas, hắn sợ người Magnifi City này không biết điều chọc giận Jonas, không thể làm gì khác hơn là ra tay trước. Như đã nói trước đó, những người Magnifi City bị bán đến nơi này là tầng lớp thấp kém nhất, giá trị của họ thậm chí không bằng một cái Chip nô lệ. Đây cũng là lý do vì sao trong bọn họ chỉ có số ít người bị cấy Chip nô lệ, mà nam tử lên tiếng hi vọng được Jonas mua vừa vặn lại là một trong số ít người bị cấy Chip đó. Sau khi bị người quản lý trung niên đá ngã xuống đất, một cô bé nhỏ nhắn nhanh chóng chạy đến, dường như là con gái của người nam kia, khi thấy cha mình bị ngã, cô bé theo bản năng muốn kêu lên, nhưng lại cố gắng nhịn xuống, cắn chặt môi dưới, mắt ngấn lệ, lo lắng nhìn cha mình. Hội chứng sốt ban không chỉ khiến các cơ quan trong cơ thể người dần suy kiệt, mà còn làm giảm rất nhiều thể chất của họ. Có thể nói, một cú đá khi đang ở trạng thái như vậy sẽ nguy hiểm hơn rất nhiều so với lúc bình thường. Người nam bị đá ngã xuống đất hồi lâu không thể đứng dậy, đau đớn co rúm người lại. Đứng sau lưng Jonas, Shion thấy vậy thì cau mày, nhưng không nói gì... chỉ là hơi siết chặt nắm đấm, ánh mắt lạnh lùng. Trong khoảnh khắc vừa rồi, trong lòng cô nảy sinh ý định muốn dạy cho tên quản lý trung niên này một bài học. Nhưng Jonas đang ở bên cạnh, nếu không có lệnh của đối phương, bất kỳ hành động nào của cô đều là quá phận... Cô rất rõ tình cảnh hiện tại của mình, cũng vô cùng hiểu rằng đây có thể là một lần dò xét của Jonas. Cho nên Shion chỉ đành cưỡng ép đè nén loại xúc động này xuống, nhìn về phía Jonas... Người sau chỉ liếc qua tên quản lý trung niên kia, không nói gì thêm. Điều này khiến Shion không khỏi có chút thất vọng, dù cô hiểu rõ rằng trong tình huống này, nhất là khi đang chuẩn bị giao dịch với đối phương thì trở mặt không phải là một lựa chọn chính xác, nhưng trong lòng Shion vẫn khó tránh khỏi cảm xúc bực bội. Jonas nhìn về phía người đàn ông bị đánh ngã dưới đất, trên quần áo của đối phương có ghi rõ tên. Điều này rất phổ biến ở những người Magnifi City... Những “nô lệ” khác không được khắc tên lên người, vì thân phận trước đây của bọn họ bây giờ không còn tác dụng gì nữa. Nhưng những người Magnifi City này thì khác, trước khi Magnifi City xảy ra biến động, họ đều có công việc của riêng mình, thậm chí có những người mà thông tin nghề nghiệp trước đây của họ còn có thể tìm thấy trên internet, cho nên cái tên đối với những người này mà nói, ngược lại là một “thẻ đánh bạc” có thể “gia tăng giá trị” Bill Owen. Đây là tên người đàn ông kia, cũng chính vào khoảnh khắc cái tên này xuất hiện trong tầm mắt Jonas, hắn rất nhanh đã tìm được thân phận của đối phương: - Kỹ sư hậu kỳ của công ty công nghệ Lục Duy ở Magnifi City. “Ngươi là kỹ sư phát triển phần mềm?” Jonas mở miệng hỏi. Nghe vậy, trong lòng người đàn ông kia dấy lên chút chờ mong, cố nén đau đớn trên cơ thể, lên tiếng nói: “Đúng vậy, tiên sinh, ta là một kỹ sư phần mềm, đến từ Magnifi City, phần mềm ta đã phát triển thì có…” Đối phương vừa định miêu tả sơ lược về quá trình làm việc của mình để tăng thêm ấn tượng trong mắt hắn, thì Jonas giơ tay lên ngăn lại, người nam kia định tiếp tục nói gì đó, nhưng khi nhìn thấy vẻ mặt không chút hứng thú của Jonas, hắn không khỏi có chút ảm đạm, há to miệng, nhưng rồi cũng không nói gì, chỉ mím môi lại, nhìn về phía cô con gái nhỏ bên cạnh mình. Từ Magnifi City đến khu hai mươi lăm, cuộc sống của hắn đã thay đổi một trời một vực, mắc phải hội chứng sốt ban khiến tuổi thọ của hắn bị rút ngắn rất nhiều, càng khiến người ta tuyệt vọng là, khu hai mươi lăm không có ai chịu tiếp nhận hắn với thân phận một nhân viên doanh nghiệp, đi đến đâu cũng bị người khác nhìn với con mắt của thành viên băng đảng, cuối cùng thì cũng không thể trốn khỏi sự nhòm ngó của bọn chúng, bị bán đến nơi đây trở thành một nô lệ, ngay cả cô con gái của hắn cũng không may mắn thoát khỏi tai nạn. Hắn biết mình không sống được bao lâu nữa, nên muốn phát huy chút giá trị cuối cùng của mình, cầu xin có người mua mình đi, dùng giá trị còn lại của mình đổi lấy sự tự do cho con gái mình, trong tình thế hiện tại, đây là biện pháp duy nhất hắn có thể nghĩ đến để con gái mình có thể sống sót. “Tên của ngươi là Bill Owen, đúng không?” Nghe vậy, trong đôi mắt ảm đạm của người nam kia lóe lên chút chờ mong, hắn vội vàng đáp: “Đúng vậy, tiên sinh.” “Đây là con gái của ngươi?” “Đúng vậy, ta chỉ mong ngài có thể đưa nó ra ngoài, ta không cần bất kỳ tiền lương nào, ta sẽ làm việc cho công ty của ngài đến giây phút cuối cùng, đây là yêu cầu duy nhất của ta, xin ngài…” Thân thể hắn run rẩy, nằm rạp xuống đất, cơ thể vốn đã suy yếu vì hội chứng sốt ban càng trở nên gầy gò, giọng nói của hắn tràn đầy cầu khẩn, dáng vẻ đáng thương khiến người ta không khỏi cảm thấy chua xót. “Ai cho phép ngươi đưa ra yêu cầu?! Tiên sinh Jonas bằng lòng mua ngươi đi đã là ân đức rồi!” Tên đàn ông trung niên kia nghe vậy thì hơi nóng nảy, vừa có hành động giơ chân, thì cô bé đã giơ hai tay che trước mặt cha, mắt vẫn ngấn lệ, dù ánh mắt vẫn còn có chút sợ hãi, nhưng động tác của cô bé lại hết sức kiên định. Tên quản lý trung niên kia không vì thế mà dừng động tác của mình lại, nhưng hành động của hắn đã bị Jonas Shion ở phía sau ngăn cản. Cô thực sự không thể chịu nổi nữa, tên quản lý trung niên bất ngờ bị đánh một cú ngã xuống đất. Shion không vì hành động có phần lỗ mãng của mình mà cảm thấy hối hận, chỉ nghiêng đầu sang chỗ khác, nhìn về phía Jonas, ánh mắt bình tĩnh. Jonas có chút bất đắc dĩ, nhưng trong lòng đã sớm quyết định, đi lên phía trước, nhìn về phía người quản lý trung niên kia, mở miệng nói: “Tiên sinh Sandy, ta nghĩ ta đã có câu trả lời...” “Tự ý bắt cóc nhân viên của tập đoàn Alte, buôn bán người, cấy Chip, dính líu đến các giao dịch bí mật của công ty... những việc làm của thương hội Anh Hoa, so với trong tưởng tượng của ta còn tồi tệ hơn.” “Rin, động thủ.” Lời vừa nói ra, không chỉ có tên quản lý trung niên, mà ngay cả Shion cũng không khỏi sửng sốt. Shion vốn tưởng rằng đối phương muốn mua hết tất cả những người ở Magnifi City, kết quả suy nghĩ của đối phương lại còn nhảy số hơn cả mình đoán. Uất khí trong lòng hoàn toàn tan biến, Shion lúc này từ bên hông rút ra một khẩu súng ngắn, nhắm thẳng vào đầu người quản lý trung niên, cơ thể hắn không khỏi cứng đờ, không thể tin được nhìn hai người trước mặt, thân thể không dám nhúc nhích một chút nào. Hắn hiện tại vẫn chưa hoàn toàn hiểu rõ mục đích của đối phương, hắn vẫn đang tính toán xem lời nói vừa rồi của Jonas về "nhân viên của tập đoàn Alte" là có ý gì. Những người này đều là do hắn thu trực tiếp từ những băng đảng ở khu ổ chuột về, tuyệt đối không có bất kỳ mối liên hệ nào với tập đoàn Alte, qua sự tương tác vừa rồi giữa hai bên cũng có thể thấy được, trước đây bọn họ hoàn toàn chưa từng gặp mặt. Nói ra những lời này, không hề nghi ngờ, đối phương đến gây chuyện. Hơn nữa chuyện lần này không phải là một rắc rối nhỏ. Bị súng chĩa vào đầu, Sandy cũng bị khơi dậy chút huyết tính, dù sao thì trước đây hắn cũng từng lăn lộn trong băng đảng, loại tình huống này đối với hắn đương nhiên không còn lạ lẫm. Hắn nghiến răng, nhìn về phía Jonas, lên tiếng nói: “Tiên sinh Jonas, ngài có hiểu rõ mình đang làm gì không?” “Đương nhiên ta hiểu rõ.” Jonas ung dung đeo găng tay, thờ ơ liếc qua người đàn ông trung niên trước mặt, lên tiếng nói: “Ngược lại là ta muốn hỏi ngươi, quý thương hội lấy đâu ra can đảm, dám bắt cóc và buôn bán nhân viên của tập đoàn Alte ta.” “Những người này rõ ràng là chúng ta thu từ khu ổ chuột về...” Lời còn chưa dứt, Sandy bỗng nhiên nhớ đến thủ đoạn quen thuộc nhất của người trước mặt, cùng với vài thành tích làm nên tên tuổi của hắn, trong lòng bỗng nhiên hiểu rõ, nhìn về phía Jonas cũng thêm mấy phần địch ý. “Ngươi dám động thủ, thương hội Anh Hoa sẽ không để ngươi rời khỏi đây.” Dù thế nào đi nữa thì nơi này tiền thân đều là băng đảng, mà thành viên của những băng đảng này không bao giờ thiếu đi huyết tính. Jonas dám động thủ ở nơi này, hơn nữa chỉ có một mình một ngựa tới đây, hắn và thư ký của hắn thế nào cũng phải bỏ mạng ở đây một người. “Chỉ là muốn thương hội Anh Hoa đưa ra lời giải thích mà thôi, có gì mà phải động thủ?” “— không biết tiên sinh Jonas muốn một lời giải thích như thế nào?” Người chưa đến, tiếng đã tới trước. Một người trung niên có vóc người gầy nhỏ, vừa nói vừa tiến vào hội trường. Người quản lý trung niên thấy vậy, không khỏi nhẹ nhàng thở ra. Đây là hội trưởng thương hội Anh Hoa, cũng có liên hệ với rất nhiều thế lực ở khu hai mươi lăm. Đối phương đến rồi, việc hôm nay chắc là sẽ không náo loạn lớn. “Tiên sinh Wetton, thương hội Anh Hoa chúng ta không muốn gây chuyện, nhưng không có nghĩa là chuyện gì cũng có thể đổ lên đầu chúng ta, ngươi nói chúng ta bắt cóc nhân viên của tập đoàn Alte, ít nhất cũng phải đưa ra bằng chứng chứ.” Nghe vậy, Jonas nhìn về phía người đàn ông Magnifi City một bên, chỉ vào bọn họ, mở miệng nói: “Nhân chứng đều ở đây, vẫn chưa đủ sao?” “Nói mà không có bằng chứng, những người này chỉ vừa đến khu hai mươi lăm vài ngày trước, sao lại thành nhân viên tập đoàn Alte của ngươi được?” “Ta đã nói như vậy thì đương nhiên là có bằng chứng.” Jonas khẽ giọng, mở miệng nhìn về phía người đàn ông trung niên trước mặt, rồi nói thêm: “Đương nhiên, các ngươi không có tư cách xem chứng cứ.” Lời này vừa nói ra, không khí trong nháy mắt trở nên ngưng trệ. Vị hội trưởng kia nghe xong thì dường như giận quá mà cười. Vốn kính nể ngươi là một nhân vật nên không hề gây sự, mà ngươi thì lại cứ nhiều lần giẫm vào lằn ranh đỏ, chẳng lẽ ngươi thực sự coi thường thương hội Anh Hoa ta sao? “Ta ngược lại thực sự muốn xem xem, tiên sinh Jonas bên này chỉ có hai người, sao có thể không cho chúng ta tư cách xem bằng chứng.” Nghe vậy, Jonas không nói gì, đi lên trước, giật lấy khẩu súng trong tay Shion. Bóp cò. - Phanh. Đạn xuyên qua đầu người quản lý trung niên kia, mang theo máu bắn tung tóe. Tại chỗ không có ai kịp phản ứng lại. Trong nháy mắt, không gian tĩnh lặng như tờ. ......................................................... PS: Chương này ba ngàn chữ, trước sáu giờ sáng sẽ có thêm một chương nữa.
Bạn cần đăng nhập để bình luận