Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 604: Nghe nói ngươi cho Esney mua kỳ quái quần áo?

Chương 604: Nghe nói ngươi cho Esney mua quần áo kỳ quái?
Tập đoàn Alte.
Trong văn phòng rộng rãi và sáng sủa, ánh bình minh xuyên qua ô cửa kính lớn chiếu vào mọi ngóc ngách, tia nắng nhảy nhót trên bức tường trắng tinh, phản xạ ra một thứ ánh sáng ấm áp và dễ chịu.
Mỗi trạm làm việc đều có một chiếc ghế xoay lưng cao, chất liệu của nó vừa hiện đại lại thoải mái, dường như có thể mang lại sự nâng đỡ tối đa sau bất kỳ giờ làm việc kéo dài nào. Trên tường treo mấy bức tranh nghệ thuật hiện đại, những đường cong trừu tượng và màu sắc táo bạo điểm xuyết cho không gian chuyên nghiệp, tăng thêm vài phần không khí nghệ thuật.
"Hôm nay báo cáo phiền phức tăng tốc lên một chút, những chuyện cần hồi báo không được bỏ qua, sau đó lúc rảnh ta sẽ cẩn thận xem xét."
"Vâng! Thưa cô Eiffel!"
Ở một góc văn phòng, có một phòng bếp nhỏ trang bị đầy đủ, bên trong có máy pha cà phê và lò vi sóng, cùng một số đồ ăn vặt và trái cây được bày biện tỉ mỉ. Gần phòng bếp là khu vực nghỉ ngơi, trang bị mấy chiếc ghế sofa mềm mại và bàn cà phê thấp, góc tường đặt vài chậu cây xanh.
Đi ngang qua, Eiffel lặng lẽ lấy một miếng chocolate trong chiếc chén thủy tinh rồi trở về phòng làm việc.
Văn phòng của Eiffel có phong cách khác với văn phòng của Jonas, phong cách văn phòng của Jonas thường tùy theo ý thích, chỉ cần có hứng nhất thời và không quá phiền phức, hắn sẽ rất vui vẻ thay đổi phong cách trang trí sau một thời gian.
Còn Eiffel lại theo phong cách tối giản, gần giống với phong cách trang trí của tập đoàn Alte, nàng không bận tâm đến chuyện trang trí này, chỉ tùy ý chọn một văn phòng tương đối tốt.
Ấn tượng đầu tiên khi bước vào văn phòng là sự thoáng đãng và không gian tươi sáng. Nhờ một bức tường hoàn toàn bằng kính, ánh sáng tự nhiên được đón vào tối đa, đồng thời mang đến khung cảnh hùng vĩ của đường chân trời thành phố. Các bức tường sơn màu trắng nhạt tạo nên sự tương phản trang nhã với sàn nhà màu đậm bóng loáng.
Một mặt tường được chuyển thành khu vực lưu trữ đa năng, trên đó có mấy kệ sách kiểu dáng đơn giản treo lơ lửng. Trên kệ bày những cuốn sách được lựa chọn cẩn thận cùng một số đồ sưu tầm cá nhân như đồ trang trí nghệ thuật và ảnh gia đình, mang đến một chút hơi ấm cho không gian chuyên nghiệp.
Một góc văn phòng được khéo léo chuyển thành khu vực nghỉ ngơi, với một chiếc ghế sofa êm ái và một bàn cà phê nhỏ. Bên cạnh là một chậu cây trong nhà cao lớn, mang lại sức sống cho không gian. Khu vực này là nơi để thư giãn, tránh xa bàn làm việc, hoặc có thể dùng cho các cuộc đàm phán thương vụ không chính thức.
"Công việc hôm nay không sai biệt lắm kết thúc, thời gian này còn nhàn hơn so với ta nghĩ. Không đúng, không thể nói như vậy, mỗi khi nói như thế thì có nghĩa là tiếp theo sẽ bận tối mắt."
Eiffel không chọn ngồi vào bàn làm việc mà ngồi trên ghế sofa nhỏ, mở gói chocolate ra, khẽ cắn một miếng, bắt đầu bổ sung năng lượng.
"Không biết bây giờ Jonas tiên sinh đang làm gì?"
Chocolate ăn không ngon lắm.
Phúc lợi của nhân viên tập đoàn Alte không tệ, bằng không thì đã không có khu nghỉ ngơi và mấy món chocolate này, nhưng chocolate ở tập đoàn Alte phần lớn là loại đen 100%, nếu muốn bổ sung đường và calo thì chúng rất được ưa chuộng, nhưng nếu muốn tận hưởng một chút khi nghỉ ngơi thư giãn thì lại...
Thật đáng tiếc, Eiffel lại lấy phải chocolate đen, vận may không được tốt lắm.
Sau khi xử lý xong miếng chocolate, tiện tay ném vào thùng rác, Eiffel bắt đầu xử lý nốt phần việc còn lại.
Hiện tại việc còn lại đa phần đều là các văn kiện nhỏ không quan trọng, không quá khó cũng không cần quá nhiều sức lực, chỉ cần một chút thời gian xử lý là được.
Cũng chính vì vậy, Eiffel có thể thực hiện hoạt động không mấy thường xuyên của mình: tranh thủ "mò cá" một chút trong giờ làm.
Đối với Eiffel, làm việc là làm việc, cuộc sống là cuộc sống. Trước khi hoàn toàn quy phục Jonas, nàng thỉnh thoảng sẽ "mò cá" một chút. Tuy nhiên, trước kia là trước kia, bây giờ là bây giờ. Sau khi hoàn toàn quy phục, hành vi trắng trợn "mò cá" cũng không còn nữa.
Dù sao, nếu buổi sáng sớm đã xử lý xong hết công việc, thì buổi chiều muốn làm gì cũng được. Miễn là không có lịch trình gì, Jonas cũng sẽ không hỏi đến là nàng đang nghỉ ngơi hay là ngồi ngẩn người trong phòng làm việc, tiêu chuẩn của hắn ở phương diện này luôn rất rộng rãi.
Vậy nên, Eiffel vừa làm việc, vừa tranh thủ lướt internet xem thông tin, xem dạo này có xu hướng gì mới.
Đầu ngón tay Eiffel lướt nhẹ trên màn hình, mắt nhanh chóng đọc lướt qua từng dòng tin, ánh mắt của nàng nhảy vọt giữa các tin tức thương mại, mỗi tin đều đề cập đến một ngành nghề và thị trường khác nhau.
"Trong số này có một số tin đã được xác nhận trong mạng lưới tình báo của tập đoàn Alte, có thể ra tay cũng đã ra tay rồi. Một số thì lại quá giả tạo, tin đồn bên ngoài đúng là...."
Eiffel tiếp tục lướt xuống xem có tin tức nào khác không.
"Cái này cũng không tệ, ta nhớ trước đó mình cũng đã để ý? Nhưng lúc đó có vẻ không quá xem trọng, để ta xem dữ liệu này.... Sao cảm giác lại có chút bình thường quá vậy?"
Đầu tiên, đập vào mắt nàng là một bài liên quan đến việc công bố sản phẩm mới nhất của một tập đoàn chuyên về công nghệ thường ngày, bài viết mô tả chi tiết các chức năng mới của sản phẩm này cũng như mong muốn tác động của nó đến thị trường. Eiffel cảm thấy hứng thú với tin này vì nó có thể gây ảnh hưởng trực tiếp hoặc gián tiếp đến một số hoạt động của tập đoàn Alte.
Xem ra, tập đoàn Alte có thể sẽ giành được miếng bánh này, nhưng có lẽ cũng phải tốn chút sức...
"Khu vực 25 dường như đang phát triển không ngừng, chỉ cần duy trì được đà này thì..."
Tiếp theo, nàng nhìn thấy một bài tin tức về việc một công ty khởi nghiệp vừa nhận được một khoản đầu tư lớn. Công ty này đang phát triển nhanh chóng trong một lĩnh vực tiềm năng, điều này đã thu hút sự chú ý của Eiffel. Nàng lập tức tính toán giá trị tiềm ẩn của công ty này cũng như khả năng hợp tác với tập đoàn Alte.
Thời gian rảnh của nàng không hoàn toàn dùng để nghỉ ngơi, phần lớn thời gian đều dùng để tìm hiểu các công ty có thể tạo ra một chút sóng gió ở khu vực 25. Hợp tác với họ, hoặc có thể là mua lại trực tiếp, để họ trở thành một giọt bọt biển trong biển cả của tập đoàn Alte.
Trước đây, Jonas cũng biết làm vậy, nhưng bây giờ khu vực 25 đã nằm trong túi của Jonas, cho nên những việc này đã trở thành việc nhỏ, liền giao cho Eiffel.
Gõ gõ, dừng dừng, rất nhanh phần việc còn lại cũng đã xong, Eiffel dừng lại, nhìn thấy thời gian đã gần đến bữa trưa, suy nghĩ có lẽ là lúc này rồi.
Ngón tay nàng nhẹ nhàng chạm vào màn hình, thuần thục chuyển đổi giữa các ứng dụng, cuối cùng nàng cũng tìm được mục tiêu của mình: biểu tượng một ứng dụng có in dấu tên tập đoàn Alte.
Nhấn nhẹ vào biểu tượng, màn hình nhanh chóng hiện ra một giao diện mới, đây là một hệ thống liên lạc nội bộ cao cấp được thiết kế riêng cho công ty, giao diện được thiết kế đơn giản rõ ràng, các chức năng được phân khu rõ ràng.
Ở phía trên màn hình hiện lên ảnh chân dung của Jonas, bên cạnh là trạng thái trực tuyến, cho thấy hôm nay hắn đã điểm danh.
Dù mạnh như Jonas, cũng không thoát được số phận điểm danh.
"Bây giờ, Jonas tiên sinh hẳn là đang ở văn phòng, nếu đã điểm danh thì hôm nay chắc không cần ra ngoài... Hi vọng là vậy."
Ngón tay Eiffel lướt nhẹ trên màn hình, một khung chat nhỏ hiện ra, bàn phím cũng hiện ra ngay lập tức. Nàng bắt đầu gõ phím, các chữ cái trên màn hình nhanh chóng lướt qua, hợp thành thông điệp mà nàng muốn gửi cho Jonas.
Nhưng đến lúc gửi đi, Eiffel hơi do dự, vẫn là chọn trực tiếp gọi thoại.
Cân nhắc không chu đáo, nếu Jonas tiên sinh giả bộ không thấy tin nhắn thì sao?
Rất nhanh, cuộc gọi đã được kết nối.
"Eiffel, sao vậy?"
Giọng Jonas vang lên, có chút ngáp ngắn.
Cuộc gọi được kết nối, nhưng Eiffel không vội bắt đầu cuộc trò chuyện. Ngược lại, nàng cẩn thận lắng nghe trước, để tìm kiếm âm thanh xung quanh Jonas, tai của nàng rất nhạy, có thể bắt giữ bất kỳ âm thanh nền nào, dù là tạp âm nhỏ hay giọng nói của người khác.
Eiffel khẽ nhíu mày, nàng đang phân tích từng âm thanh, cố gắng phán đoán xem môi trường xung quanh Jonas có bình thường hay không, hoặc có bất kỳ tình huống bất thường nào không.
Nàng nghe thấy một vài âm thanh thường thấy trong văn phòng như tiếng gõ nhẹ, tiếng sột soạt từ xa và có thể là tiếng hệ thống đang hoạt động.
"Sao không nói gì?"
Giọng Jonas hơi nghi hoặc, nghi ngờ liệu có phải tín hiệu có vấn đề.
"Ta đang nghe xem Jonas tiên sinh có đang làm chuyện xấu gì không."
Eiffel chờ một lát rồi mới trả lời Jonas, xác nhận Jonas không có âm thanh kỳ lạ nào, mới yên tâm ngồi xuống.
"Chuyện gì xấu?"
"Jonas tiên sinh đây là đang giả vờ hồ đồ sao?"
Nhẹ nhàng nhấp một ngụm cà phê, giọng của Eiffel nghe bình thản nhưng ngữ khí lại khiến Jonas cảm thấy khó xử: "Jonas tiên sinh thường xuyên bận rộn, thường xuyên phải ngắt cuộc gọi giữa chừng khi đang làm việc gì đó, hay phải cố nhịn chút cảm xúc mà giả bộ bình tĩnh để nói chuyện với người khác."
"Cái này... Khụ khụ, đây cũng không phải là ta muốn, ngươi biết đó, ngươi biết đó, đôi khi chỉ là tình huống đặc biệt thôi, không phải ta muốn như vậy."
Jonas tự nhiên biết Eiffel đang nói gì, cũng biết vừa rồi nàng im lặng vì lý do gì.
"Phải không? Sao ta lại cảm thấy Jonas tiên sinh thực ra rất thích thú? Còn chuyện Jonas tiên sinh nói không phải là mình muốn như vậy, ừm, ta đây cũng có thể hiểu được...."
Eiffel hơi tựa lưng vào ghế, giọng điệu có chút thoải mái: "Dù sao ta cũng đã từng làm chuyện như vậy rồi, ừm? Ta nghĩ, Jonas tiên sinh, chẳng lẽ không phải mỗi..."
"Eiffel à giá, ngươi cứ gọi cho ta khi nào cũng được, bây giờ ta có chút việc, đợi bàn sau nhé, đợi bàn sau."
"Không đùa nữa, Jonas tiên sinh, sắp đến giờ ăn trưa rồi, có thời gian cùng ta đi ăn trưa không?"
Eiffel trở lại chủ đề chính, chờ đợi phản hồi của Jonas.
"Ừm... Cũng không phải là không được, vậy một tiếng nữa gặp nhé, cũng vừa đủ thời gian cho ngươi thay bộ quần áo khác."
"Không cần đâu, Jonas tiên sinh, chỉ là ăn trưa thôi mà, chủ yếu là ta sợ chờ đến một tiếng nữa thì có thể sẽ phát sinh tình huống đột xuất, đến lúc đó lại không đi được."
Nhà hàng nằm ở trung tâm thành phố náo nhiệt, ngoại thất được thiết kế trang nhã, bắt mắt. Bước vào nhà hàng, đập vào mắt đầu tiên là sảnh chính tinh xảo. Trên trần cao treo những chiếc đèn chùm pha lê lộng lẫy, tỏa ra ánh sáng dịu dàng ấm áp, trên tường trang trí một số tác phẩm nghệ thuật tuyệt đẹp, mỗi bức đều thể hiện gu thẩm mỹ nghệ thuật xuất sắc.
Cách bài trí của nhà hàng được thiết kế một cách khéo léo và cầu kỳ, khăn trải bàn được làm bằng vải lanh thượng hạng, phẳng phiu và bóng loáng. Trên đó bày biện bộ đồ ăn bằng sứ tinh xảo và bộ đồ ăn bằng bạc sáng bóng. Mỗi bàn ăn đều có một bó hoa tươi, làm tăng thêm sự quyến rũ tự nhiên cho không gian dùng bữa.
Nhà hàng là do Eiffel chọn, theo ý của Eiffel thì chọn ở đây chỉ vì nơi này vừa vặn có phòng riêng còn trống.
"Jonas tiên sinh, dùng thử xem hương vị thế nào."
Eiffel ngồi ở bàn ăn tinh xảo, trước mặt là một đĩa sườn cừu nhỏ được chế biến vừa đủ, trong bầu không khí ánh đèn dịu nhẹ và âm nhạc tao nhã, nàng thanh lịch cầm dao nĩa bạc lên, chuẩn bị nếm thử món ăn ngon này.
Nàng dùng nĩa ghim chặt một bên miếng sườn cừu, giữ cho miếng thịt cố định, sau đó nàng nhẹ nhàng dùng dao tìm vị trí cắt tốt nhất. Cổ tay Eiffel xoay chuyển uyển chuyển, lưỡi dao thuận theo thớ thịt lướt qua, dễ dàng cắt một miếng nhỏ.
Miếng sườn cừu được cắt ra thể hiện trình độ chế biến hoàn hảo, lớp ngoài vàng giòn, bên trong thì vẫn giữ được độ ẩm và mềm của thịt. Nàng nhẹ nhàng đặt miếng sườn đã cắt lên đĩa của mình, kết hợp cùng một vài món ăn kèm như rau quả tươi hoặc nước sốt được pha chế vừa đủ, tạo nên một sự kết hợp hoàn hảo.
"Muốn dùng chút rượu đỏ không?"
"Làm phiền ngươi."
Jonas cầm bình rượu lên trước, bắt đầu chậm rãi rót rượu vào ly trước mặt Eiffel. Rượu đỏ xoáy tròn trong ly, tạo thành một vòng xoáy hoàn hảo, màu sắc của rượu hiện lên quyến rũ hơn dưới ánh đèn dìu dịu.
Trong quá trình rót rượu, ánh mắt Jonas vô tình chạm với ánh mắt của Eiffel. Sau khi rót xong, hắn nhẹ nhàng xoay ly rượu, để rượu tiếp xúc đầy đủ với không khí, kích thích thêm một bước hương vị của rượu.
Sau đó, hắn tao nhã đưa ly rượu đến trước mặt Eiffel, ly rượu dưới ánh đèn lấp lánh màu đỏ thẫm đầy mê hoặc.
"Cảm ơn, Jonas tiên sinh, trong khi chờ các món tiếp theo được mang lên, chúng ta trò chuyện một chút đi."
Eiffel nhẹ nhàng lắc ly rượu vang đỏ, nhìn về phía Jonas.
"Nghe nói ngươi mang Esney cùng Celine đi dạo phố?"
"Ừm, Celine muốn vậy, ngẫu nhiên cho Esney một ngày nghỉ, cũng không tệ lắm nhỉ."
Jonas giả vờ không để ý, chậm rãi cắt miếng sườn cừu, chỉ là động tác có vẻ hơi chậm chạp.
"Đúng là rất tốt, Jonas tiên sinh có bao giờ nghĩ đến chuyện mang ta cũng ra ngoài dạo chơi một chút không?"
"Nếu như ta nhớ không lầm thì Eiffel chắc có rất nhiều bộ quần áo thủ công may riêng mới mà - Ta nói là, chiều nay cô rảnh không?"
Jonas sau khi phản ứng lại, đột nhiên sửa lời.
"Chiều nay à, sao không phải là bây giờ luôn đi? Vừa hay là sau bữa ăn sẽ tiêu cơm một chút. Ta nghe nói đi dạo phố với người khác rất mệt nên khách sạn dùng để nghỉ ngơi ta cũng đã chuẩn bị tốt rồi, tin rằng Jonas tiên sinh sẽ không cự tuyệt chứ."
"Thật sao?"
Bạn cần đăng nhập để bình luận