Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 425: Tù binh Rhine, ra khỏi hàng!

Chương 425: Tù binh Rhine, ra khỏi hàng!
"Jonas Wetting, ta khuyên ngươi đừng có quá đáng!" Xấu hổ giận dữ cùng tức giận như mực đậm đổ vào nước, trong nháy mắt thấm ướt nội tâm, nàng vội vàng hít sâu mấy hơi, mới miễn cưỡng để lý trí một lần nữa trở lại đại não. Rhine nghiến răng nghiến lợi nói: "Ngươi tin không ta bây giờ liền mang toàn bộ Senna Lab ra khỏi liên minh, ta dù không gia nhập tiện nhân Dorothy kia, cũng tuyệt đối sẽ không để cho ngươi chiếm một cọng lông!" Hệ thống điều trị của Senna Lab bao trùm toàn bộ hai mươi lăm khu, đối với Liên Minh Hai Mươi Lăm Khu mà nói là một sự trợ giúp rất lớn. Nàng không chỉ đang phát tiết, mà là thật sự có sức mạnh này để từ chối đối phương!
"Vậy Rhine tiểu thư thật sự dự định ra khỏi liên minh sao?" Jonas hỏi.
"Ngươi cho là ta không dám?"
"Không phải, ta chỉ thấy tiếc cho quyết định của Rhine tiểu thư thôi." Hắn lắc đầu, từ trong hộp quà hai lớp chậm rãi lấy ra một cái Chip, "Vậy món quà này vốn định tặng Rhine tiểu thư, đành phải thu về vậy." Trong lòng Rhine đột nhiên hiện lên một dự cảm không hay, ánh mắt nghi hoặc nhìn vào chiếc chip trong tay Jonas. "Đây là cái gì?"
"Công nghệ người máy y tế Nano đời mới nhất, cùng với toàn bộ quá trình nghiên cứu phát minh tài liệu liên quan, so với Senna Lab, thậm chí toàn Liên Bang còn tiên tiến hơn."
"Ngươi..."
"Vốn định tặng cho Rhine tiểu thư, để bày tỏ Liên Minh Hai Mươi Lăm Khu sẽ không bạc đãi bất cứ minh hữu nào... chỉ là đáng tiếc, Rhine tiểu thư lại muốn rời khỏi liên minh vào lúc này..." Jonas đột nhiên dừng lại ở đây, hắn tiếc nuối thở dài, tay vẫn vuốt ve chiếc chip vô cùng quý giá đối với Senna Lab kia, trong mắt lóe lên vẻ chế nhạo.
Cảm giác mất đi một vật quý giá, đột ngột giáng xuống trong lòng Rhine. Nàng cắn nhẹ răng, biết rõ đây là đối phương giăng bẫy, nhưng mồi nhử trên cái bẫy lại mỹ vị đến cực điểm, mỹ vị đến mức nàng không thể nào từ chối. Trong lòng thiên nhân giao chiến chốc lát, khát vọng đối với chiếc chip cuối cùng thắng lý trí, Rhine nắm chặt đôi tay trắng nõn, ngay cả móng tay cũng đã hơi hằn vào da thịt. "Jonas, ngươi thắng!"
"Ta thắng cái gì?"
"Dù là ta - Rhine Delta, hay Senna Lab, từ nay về sau sẽ gắn bó mật thiết với Liên Minh Hai Mươi Lăm Khu, từ nay về sau chỉ theo tập đoàn Alte như thiên lôi sai đâu đánh đó." Rhine tiếp tục nói: "Không những thế, ta còn có thể lợi dụng năng lực gia tộc giúp ngươi thu thập nhiều hơn tin tức tình báo của liên bang, cũng có thể giả ý phụ thuộc vào Dorothy Misson, từ tay nàng lấy bất kỳ thông tin hữu dụng nào!" Khi những lời này được nói ra, một hồi tranh chấp lấy Rhine làm trung tâm cũng tuyên cáo kết thúc. —— Giữa Dorothy Misson và Jonas Wetting, cuối cùng nàng chọn cái sau. Vì lo lắng đủ điều, Rhine chưa bao giờ thực sự chọn một trong hai người. Nhưng hôm nay, dù là lời nói của Dorothy, hay công nghệ khoa học tiền văn minh mà Jonas nắm giữ, hay cả cái Chip mà hắn vừa vuốt ve, đều nói rõ thực lực chân chính của Jonas, trong tay chắc chắn còn có con át chủ bài mà mình không ngờ tới. Jonas Wetting... Hắn tuyệt đối là một người đáng sợ hơn trong tưởng tượng của mình.
"Vậy Rhine tiểu thư sẽ không rút lui khỏi liên minh này, và chấp nhận món quà ta tặng?"
"Đúng vậy."
"Vậy Rhine tiểu thư hãy thay bộ quần áo này đi."
"???"
Hình tượng thâm trầm vừa mới được Rhine dựng lên trong lòng về Jonas, trong nháy mắt ầm ầm sụp đổ. Mặt nàng biến sắc kịch liệt, trở nên vô cùng khó coi. Đúng vậy, trên logic không có vấn đề gì, nàng ở lại liên minh thì nhận được quà tặng của Jonas Wetting, nhưng tấm chip này lại đi kèm với bộ quần áo này, muốn cái thứ nhất nhất định phải nhận cái thứ hai. Ngươi, ngươi có cái ác thú vị này là một người bình thường có được sao?!! Khuôn mặt Rhine giận dữ đến mức phồng cả lên như cá nóc, nhưng chỉ có thể nghiến răng ken két, hai mắt nhìn chằm chằm vào Jonas. "Biểu tình này của Rhine tiểu thư rất tuyệt đó, sao ngươi biết ta thích bị nhìn như vậy."
"?"
Rhine vội vàng thu hồi ánh mắt, rất sợ tạo tiện nghi cho đối phương nửa phần. Nàng chậm rãi cụp mắt xuống, nhìn vào bộ trang phục vũ công Tây Vực hở hang hết mức này. —— So với bộ thỏ nữ lần trước càng hở hơn, chỉ có bộ phận quan trọng có chút vải vóc che chắn, thậm chí cả tất đen cũng không có. Ít nhất lần này không có gắn linh kiện đuôi thỏ, thiếu nữ tự an ủi mình trong lòng như thế. Suy nghĩ vậy, cổ họng nàng phát ra một tiếng kêu khe khẽ. Rhine à Rhine, đây là lần cuối rồi, ngươi tuyệt đối không được sa đọa như vậy! Về sau dù ác ma này đưa ra bao nhiêu lợi ích cám dỗ, tuyệt đối không được đồng ý chuyện gì của hắn, và không được tin nửa lời ma quỷ hắn nói!
"Ta bằng lòng thay bộ quần áo này..." Rhine bất đắc dĩ cầm hộp quà từ trên bàn, "Nhưng trước khi ta thay, ta muốn kiểm tra đồ bên trong Chip." Jonas lắc đầu, cười nói: "Không được đâu Rhine tiểu thư, chỉ khi nào ta hài lòng, tấm chip này mới giao cho ngươi, và ta có thể dùng tín dụng đảm bảo, số liệu trong Chip giống y như miêu tả của ta, không sai một li."
"..." Mẹ nó, tiện nhân. Gặp ngươi Jonas, đúng là tôi đen đủi tám đời.
.....................................................
Nhìn vẻ mặt xấu hổ giận dữ không dứt của Rhine khi bước vào phòng thay đồ, trên mặt Jonas sớm đã đầy nụ cười. Tiểu thư Rhine đúng là như vậy, vẻ bề ngoài thành khẩn, tra tấn một phen là cuống quýt nhận sai, át chủ bài là cái tính lươn lẹo chắc nịch. —— Ta sai rồi, nhưng lần sau ta vẫn dám. Mới dạy cho chút bài học lần trước, sau đó quay tay liền quên, vì thế Jonas mới có thể chọn đúng thời cơ, phá tan liên hệ của nàng với Dorothy. Vừa chặn thông tin riêng tư của Dorothy, vừa kiểm tra các động tác ngầm tiếp theo của nàng ta và mình. Lại tra tấn Rhine, vừa đấm vừa xoa, không để nàng thực sự khuất phục mình, để Senna Lab trở thành một chiến lực vững chắc của Liên Minh Hai Mươi Lăm Khu. Một công đôi việc, nhất tiễn song điêu, vừa giải quyết một nỗi lo lớn, vừa thu hoạch được một...móc treo quần áo xinh đẹp.
"Soạt soạt ——"
Cùng với một tiếng động nhỏ, cánh cửa phòng thay đồ chậm rãi mở ra. Trong ánh đèn lờ mờ, một bóng hình xinh đẹp tuyệt diệu lặng lẽ xuất hiện. Lụa trắng mềm mại cùng tơ lụa tinh xảo, tạo thành một chiếc váy múa tha thướt, lại không thể che phủ hết cơ thể thiếu nữ, từng mảng da thịt trơn láng hiện ra trong không khí, giống như sữa bò mềm mịn, phản xạ vẻ lộng lẫy quyến rũ dưới ánh đèn mờ ảo. Nàng che khăn voan mỏng, đồ trang sức bằng bạc và vàng đính trên váy múa, theo bước chân uyển chuyển, châu báu lấp lánh phát ra tiếng va chạm leng keng. Nến trên bàn ăn vẫn chưa tắt, dáng người tinh tế mềm mại của Rhine được tôn lên trong váy múa, có vẻ rạng rỡ hơn ngày thường, ba nghìn sợi tóc mềm mại xõa xuống, bao phủ lấy hình dáng cơ thể mảnh mai. Đôi môi thiếu nữ mím nhẹ, khép hai chân run rẩy, trong đôi mắt dưới khăn che mặt là vẻ xấu hổ và ngại ngùng. Trang phục vũ nữ hở hang, cùng với sự xấu hổ tột độ trong lòng, kết hợp lại tạo nên một sự tương phản tuyệt diệu, khiến cơ thể tuyệt vời của nàng trở nên quyến rũ hơn. —— Lại thêm một tấm CG chất lượng cao. Trong sự thẹn thùng và giận dữ của nàng, Jonas tha hồ ngắm nhìn, điểm một cái khen cho gu thưởng thức cao thượng của mình. Tiểu thư Rhine rất hợp với kiểu phối hợp tương phản này, ngày thường là nữ tổng tài đầy uy nghiêm, bí mật lại bị uy hiếp, mặc vào bộ đồ vũ nữ hở hang hết cỡ... Nghĩ kiểu gì cũng ra được một vở kịch hoàn chỉnh, thậm chí có thể tạo ra một chút "bò béo" để Miss Celine bất tỉnh. Jonas tiếp tục ngắm nhìn, rồi chú ý thấy đôi vật thể xù lông bên cạnh thái dương của thiếu nữ. —— Tai mèo. Đúng là như vậy, ngoài trang phục vũ công cơ bản, trong hộp quà hai lớp còn có một đôi tai mèo trang trí, vũ nữ mèo mới là hình thái cuối cùng của bộ trang phục này. Vũ nữ mèo, đợi đã... Jonas khựng lại, đột nhiên sau lưng nàng nhận ra có một cái đuôi mèo đang khẽ đung đưa. Cái đuôi mèo này đi kèm với tai mèo, hình như được thiết kế để cắm vào? Vậy là tiểu thư Rhine... Thế mà không chút do dự đã đổi nó trong phòng thay đồ? "Lần này là mèo, lần trước là thỏ, Jonas Wetting, mẹ kiếp, có phải ngươi bị biến thái không!"
"Ngươi giả điếc gì, nói đi!"
"Nếu là đàn ông thì thừa nhận thẳng đi, đừng phí tâm tư mà hành hạ ta ở đây!" Đối mặt ánh mắt tùy ý bắn phá của Jonas, Rhine nghiến răng căm hờn nhìn lại. Mẹ kiếp, vừa rồi còn may là không có phụ kiện nhỏ, không ngờ lại giấu trong chỗ sâu của hộp quà, lại còn dài sâu hơn cả lần trước. Mặc xong, mỗi một bước di chuyển đều là một sự giày vò đau khổ, giày vò đến mức nàng gần như sắp phát điên. Nhưng thứ nàng nhận được, chỉ là tiếng cười nhạt của Jonas.
"Ta chỉ là hơi thích tai mèo thôi, nên chỉ có thể làm khổ Rhine tiểu thư, giúp ta hoàn thành tâm nguyện nhỏ nhoi này." Hắn khoát tay: "Tuy rằng cái đuôi mèo đi kèm, nhưng ta cũng không ép Rhine tiểu thư chủ động mặc vào, là do chính ngươi tự nguyện làm vậy mà."
Rhine: ?
Jonas ta *&%*@!* Hai Mươi Lăm Khu chửi thề * "Không cần kích động như thế Rhine tiểu thư..." Jonas chậm rãi nói. Bỗng nhiên, giọng hắn đột ngột cao lên, thái độ trở nên vô cùng hung hãn, "Rhine Delta, ưỡn ngực, nghiêm, đứng thẳng người lên cho ta!"
Rhine đang còn giận dữ bỗng dưng giật mình, trong đầu trống rỗng, vô ý thức làm theo lệnh của Jonas. "Phía dưới nghe đây...đồ bỏ đi của tập đoàn Alte, Rhine ra hàng!" "Có!"
Ai? Sao ta lại hét lên?
Vì sao mình lại làm theo lệnh của Jonas? Rhine chậm rãi lấy lại tinh thần, kinh hãi nhận ra tiềm thức của mình đã sinh ra một sự phục tùng nhất định với Jonas. "Xoè váy của ngươi cho ta xem." "..."
Cút! Nó đã ngắn như thế rồi, ngươi nhìn thẳng chẳng phải đã thấy hết rồi sao, còn xoè ra làm gì? "Nếu không thi hành mệnh lệnh, chiếc chip trong tay ta sẽ bị thu hồi." Jonas lại lung lay chiếc Chip chở đầy hy vọng tương lai của Senna Lab trước mặt nàng. "Ta làm!" Rhine nắm chặt hai tay. Đã đến nước này rồi, tuyệt đối không thể bỏ dở giữa chừng! Trong ánh mắt theo dõi của Jonas, thiếu nữ nhắm chặt hai mắt, trong tư thế xấu hổ tột độ, hơi cúi người, từ từ nhấc chiếc váy vũ nữ gần như chỉ dài 10 cm.
Quý tộc sa sút, sa đọa thành tù binh của Jonas, tiểu thư Rhine...
........................................
Giờ khắc này, hành lang của chủ tịch, nơi tăm tối. Cô thư ký trợn mắt há hốc mồm nhìn cảnh tượng đang diễn ra trước mắt, vị chủ tịch của mình vậy mà đang cùng tổng giám đốc tập đoàn Alte có một cách chơi kỳ lạ.
Lại tới? Cuối cùng tổng giám đốc có cái sở thích kỳ quái như vậy à?! So với lần trước, bọn họ lại còn chơi lố hơn?! Cô trợn tròn hai mắt, bịt chặt miệng không để phát ra âm thanh. Hỏng, hỏng rồi... Không cẩn thận nhìn quá chăm chú, nếu lúc này không nhanh chân bỏ chạy mà bị phát hiện, chẳng phải sẽ bị giết người diệt khẩu sao?
...................................................
Đêm khuya, ngoài cửa sổ đèn neon vẫn rực rỡ. Trong văn phòng trên tầng cao nhất một mớ hỗn độn, Jonas đã rời đi, Rhine đã thay đồ tổng giám đốc đang im lặng thu dọn hiện trường. Dưới chiếc áo khoác rộng thùng thình che chắn thân thể, làn da mềm mại trắng nõn xung quanh ửng hồng, không ít chỗ vẫn còn dấu vết bị nhào nặn rõ ràng. Trong trận so tài tối nay, nàng đã hoàn toàn thua cuộc, ngay cả Senna Lab cũng gần như trở thành thuộc địa của tập đoàn Alte, còn nàng Rhine Delta lại càng trở thành chiến lợi phẩm của Jonas. Về cả thể xác, tinh thần, hay bất kỳ phương diện nào. Nhưng ít ra vẫn còn chút gì đó không bị mất hết mà.
Rhine thở dài một tiếng trong lòng, rồi gọi thư ký đến văn phòng. Nàng phát hiện biểu cảm của thư ký trên mặt hình như có chút kỳ quái, tựa như lần đầu biết đến nàng là một vị tổng giám đốc. "Sao vậy?"
"Xin lỗi, tôi thực sự không cố ý nhìn thấy... Không, tôi có chút thất thần, xin lỗi Rhine tiểu thư." Thư ký giật mình, sau khi lấy lại tinh thần vội nói xin lỗi.
Rhine mệt mỏi chẳng buồn quan tâm thư ký đang suy nghĩ gì, nàng đưa một con Chip vào tay đối phương. "Đây là..." "Công nghệ người máy y tế Nano đời mới nhất, đi kiểm tra xem, nếu không có vấn đề thì quay lại báo cáo cho ta." Nhận lấy con Chip, thư ký ngẩn người một lúc, hai mắt từng chút một mở lớn. Ra là Rhine tiểu thư không phải đang ham mê hưởng lạc chơi bời mà là đang đánh đổi sắc đẹp của mình để đổi lấy công nghệ mới nhất hỗ trợ Senna Lab sao?! Ôi trời ơi, loại chuyện này không nên làm à --!
.......................................................
PS: Ra chương muộn, xin lỗi mọi người.
Bạn cần đăng nhập để bình luận