Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 551: Cỗ này hiện văn minh thân thể bây giờ để ta tới tiếp nhận

Chương 551: Để ta tiếp quản cái thân xác văn minh hiện tại này.
Sau khi gặp Jonas, mọi chuyện trở nên không thích hợp. Nàng vốn tưởng rằng từ việc lợi dụng tiền văn minh để giải phóng toàn nhân loại đến việc bị tiền văn minh lợi dụng, trở thành quân cờ khôi phục tiền văn minh đã đủ bất ngờ, nhưng không ngờ Jonas còn làm người ta bất ngờ hơn cả tiền văn minh. Đầu tiên là bị điều đi điều tra khu 25, Noellle bị Jonas tính kế, tiếp theo là bị phái đi cứu Noellle Rei cũng bị bắt, rồi đến giờ bị khu 25 tập kích, từ chỗ có chút ưu thế lại bị lật ngược thế cờ, tất cả chỉ diễn ra trong một khoảng thời gian ngắn ngủi.
Điều đó khiến nàng cảm thấy có chút tuyệt vọng. Khu 25 bên kia không giống như là đột ngột bị Liên Bang tính kế mới bắt đầu sản xuất ra bộ dáng cỗ máy chiến tranh, cái quy mô cơ giáp đại chiến thuật thứ tư kia, cho dù thế nào cũng không thể trong thời gian ngắn chế tạo được. Mình đây là vừa hay cho khu 25 một cái cớ để khai chiến, trực tiếp biến thành quân cờ trong tính toán của Jonas.
“Trước đây đã lờ mờ cảm giác có thể sẽ bị khu 25 cắn trả, nhưng sao lại nhanh như vậy, gần như trong nháy mắt, là vấn đề của những gia tộc kia, hay là Jonas thần cơ diệu toán, đã tính kế hết tất cả mọi người?” Rốt cuộc là xảy ra vấn đề ở đâu...?
“Dorothy.”
Thanh âm quen thuộc vang lên, Dorothy đột ngột quay đầu lại, phát hiện Noellle đang ngồi xe lăn đi đến, nàng nhẹ nhàng thở ra: “Noellle, sao em lại tới đây?”
“Tình cờ ra ngoài hít thở chút không khí, vừa nãy gọi chị mãi mà không thấy trả lời, nên trực tiếp đi vào.” Noellle lo lắng nhìn Dorothy, nàng cảm thấy gánh nặng trên vai Dorothy rất lớn, nhưng bây giờ tình thế này, cho dù nàng nói gì cũng không thể xoay chuyển cục diện.
“À, chỉ có em có chìa khóa bí mật vào phòng làm việc của chị thôi, sao thế, sao đột nhiên lại tới chỗ của chị?” Dorothy ngồi trở lại ghế, dạo gần đây nàng đã có dấu hiệu kinh hồn bạt vía, hơi thở phào một cái sau, vô thức liếc nhìn lòng bàn tay của mình.
“Khu 25 bên kia đang thăm dò xem Liên Bang rốt cuộc muốn thế nào, là muốn tiếp tục giằng co như vậy, hay là quay lại phương thức chiến tranh lúc ban đầu.” Noellle tay đặt lên bụng, luôn quan sát biểu cảm của Dorothy: “Tuy ngữ khí tùy ý, có vẻ không để ý chút nào, nhưng rốt cuộc vẫn là tới tạo áp lực.”
“Chị biết rồi.” Dorothy cắt ngang lời Noellle, xoa xoa mi tâm, cúi đầu thấp giọng nói: “Để chị suy nghĩ đã, để chị suy nghĩ đã, Noellle, cho chị thêm chút thời gian được không?”
Việc thừa nhận mình thất bại đối với người khác có lẽ rất khó, nhưng với Dorothy thì rất đơn giản, đối với những chuyện đã xảy ra, nàng luôn quen với việc suy xét làm thế nào để bù đắp, chứ không phải hối hận đáng lẽ lúc đó nên làm thế nào. Không cần cho bất kỳ cơ hội nào để tự trách mình, những chuyện đã xảy ra thì không thể thay đổi, những quyết định đã đưa ra thì không cần phải xoắn xuýt, hay hối hận mình lúc đó nên làm thế nào, chi bằng dồn tâm tư vào việc tổng kết nguyên nhân, sau đó rút ra bài học kinh nghiệm để thay đổi tương lai tốt hơn. Ít nhất thì Dorothy là nghĩ như vậy.
Nhưng hiện tại nàng vẫn cần một chút thời gian, lý trí mách bảo rằng hãy nói một tiếng hòa giải với khu 25 đi, nhường cho Jonas rất nhiều lợi ích, hợp tác cùng có lợi mới là giải pháp tốt nhất hiện tại, nếu Jonas không muốn thấy Liên Bang rơi vào nội loạn hay là cùng khu 25 cá chết lưới rách, vậy thì sẽ không thay thế mình.
Dorothy trong đầu nhanh chóng thoáng qua những khả năng sau khi bị khu 25 chưởng quản. Điểm xấu đương nhiên là nàng phải từ bỏ rất nhiều dự tính và sắp đặt ban đầu, khu 25 chắc chắn sẽ thanh trừng triệt để tầng lớp lãnh đạo của Liên Bang, xem nàng như cái đinh trong mắt, sẽ không thực sự tin tưởng. Nàng có thể sẽ mất đi quyền kiểm soát Liên Bang, mặc dù không đến mức mặc cho người định đoạt, nhưng cũng không thể tự do làm việc như trước, đoán chừng khu 25 còn sẽ thiết lập cơ quan kiểm soát quyền hạn hoạt động ở các nơi của Liên Bang trước đây, chắc Misson gia tộc làm gì cũng sẽ bị thẩm tra.
Đương nhiên, chuyện gì cũng có hai mặt. Chính bởi vì hai bên vốn đối địch, khu 25 đối với sự vận hành của liên bang cũng không hiểu rõ, nếu như mình khiêm tốn làm việc, biết đâu có thể một lần nữa quật khởi dưới thể chế mới. Đương nhiên, tỷ lệ này rất nhỏ, hơn nữa Jonas đảm bảo sẽ không để mình có cơ hội như vậy, nếu như mình thắng mà nói, cho dù không giết được Jonas, cũng phải giam cầm hắn cả đời.
Chính mình nắm giữ di sản của tiền văn minh, đây là át chủ bài bảo toàn tính mạng, quan trọng hơn là, khu 25 trước mắt vẫn cần dựa vào thực lực tài nguyên của liên bang, sẽ không hoàn toàn phá hủy Liên Bang. Nếu như mình thuận theo tình thế, cùng khu 25 đạt được mối quan hệ hợp tác mới, ngầm phục tùng Jonas, xét về lâu dài thì có lợi cho cả hai bên, nàng thậm chí có thể nhân cơ hội thuyết phục Jonas, cùng nhau đối kháng sự khống chế của tiền văn minh, tranh thủ sự giải phóng thực sự cho nhân loại, chỉ là phải giao quyền chủ đạo lại cho nàng.
Sau khi cân nhắc lợi hại, Dorothy nhận ra với tình hình hiện tại, việc chấp nhận sự thống trị của khu 25 có thể là lựa chọn tốt nhất. Điều quan trọng là bảo toàn thực lực chứ không phải là sự tôn nghiêm bề ngoài. Chỉ cần nàng đủ kiên nhẫn, cơ hội sớm muộn cũng sẽ đến, nàng cũng không hoàn toàn mất đi quyền chủ động, chỉ là bước lên một con đường mới, quanh co hơn thôi.
Đương nhiên, đây chỉ là dựa trên tình huống tốt nhất. Tôn nghiêm hay sinh tồn, Dorothy đối với việc này chưa từng do dự.
“Noellle, bây giờ em đi giúp chị hỏi thăm khi nào ký hiệp ước, cứ giằng co như thế này cũng không phải là biện pháp gì, cố gắng đưa những chuyện có thể thương lượng cho những người hay múa mép khua môi nói.” Một khi đã quyết định, vậy thì không cần phải nói gì nữa.
Dorothy có tính chấp hành rất mạnh, quyết định là lập tức đi làm.
“Để cho những gia tộc không nỡ cắt thịt đều phải cắt một miếng thịt xuống, nếu không muốn trả giá vì gia tộc Misson mà chỉ muốn giữ ba phần đất của mình, vậy thì để bọn họ đem toàn bộ ba phần đất giao cho khu 25 đi.” Dorothy gõ tay xuống bàn nói, giọng ôn hòa: “Hiện tại bọn họ không muốn cắt thịt, vậy thì sau này cũng không cần phải cắt, dù sao qua vài ngày nữa, người nói chuyện cũng không còn là ta nữa rồi.”
Noellle biết ý của Dorothy trong câu nói này. Vài ngày nữa, người nói chuyện của Liên bang sẽ không còn là Dorothy mà là Jonas, nhưng trước đó, nơi này vẫn do nàng quyết định.
“Em hiểu rồi, Dorothy, mấy ngày này chị nên nghỉ ngơi đi.” Noellle gật đầu một cái, xoay xe lăn ra cửa, để thư ký mới đẩy nàng đi.
“Tiếp theo, để mình nghỉ ngơi thật tốt đi......” Dorothy nhắm mắt lại, đang định nghỉ ngơi thì trong đầu đột nhiên vang lên một đoạn âm thanh. Nàng đột ngột mở mắt, trong ánh mắt lộ ra vẻ giãy dụa vô cùng, kết nối thông tin định gọi cho Noellle, nhưng cuối cùng vẫn bấm gọi đi.
“Cái thân thể văn minh hiện đại vốn rất suy yếu này, tạm thời để ta tiếp quản vậy.” Ngón tay nàng khẽ giật giật, ánh mắt không còn lộ ra vẻ giãy dụa, mà là sự lạnh nhạt không giống người thường.
“Sao thế? Dorothy?” Giọng nghi ngờ của Noellle truyền đến.
“Không có gì, nhớ là vào ngày ký hiệp ước, phải để Jonas tự mình đến Liên Bang, thể hiện thành ý của hắn.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận