Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 510: Noelle: Đại gia, ta trở về

Không khí bên trong Liên Bang còn xốc nổi hơn cả trước khi chiến tranh vừa nổ ra, chỉ là trên internet lại tĩnh lặng như một vũng nước đọng, không tạo ra chút sóng gió nào, người có tâm sẽ phát hiện ra, hai mươi lăm khu đều là những từ không thể tìm kiếm, một khi có video liên quan đến hai mươi lăm khu xuất hiện, trong vòng mười phút chắc chắn sẽ bị xóa bỏ, giống như video đó chưa từng tồn tại vậy. Ngược lại thì ở bên ngoài mọi người vẫn có thể thảo luận, nhưng cũng chỉ là lúc rảnh rỗi mang những câu chuyện này ra phàn nàn vài câu, sau khi hết giờ nghỉ trưa, ai nấy lại tiếp tục vùi đầu vào công việc của mình, dù là trò chuyện thì cũng chỉ nhắn tin riêng trong phần mềm tán gẫu thôi —— Các group chat về hai mươi lăm khu và tình hình Liên Bang đều sẽ nổ tung, và nổ nhanh hơn nhiều so với màu tóc của đồ chơi.
Chân đau thì che miệng, tay đau cũng che miệng, tất cả mọi thứ đều tỏ ra gió êm sóng lặng, thật sự cứ như chưa có chuyện gì xảy ra.
“Tiểu thư Dorothy, chúng ta sẽ tiếp tục viện trợ, chỉ là chúng ta phải bỏ ra quá nhiều tài nguyên, hơn nữa chúng ta đã bỏ ra cho Liên Bang nhiều như vậy, những tập đoàn đang đứng ngoài cuộc kia, cũng nên trả giá một chút chứ?”
Trong phòng khách, đối diện với Dorothy là một người đàn ông trung niên mặc vest, ôn hòa nho nhã, giọng điệu của ông ta rất hiền hòa, nhưng lời nói lại không hề giống vẻ ngoài, mà là trong lời nói có ẩn ý: “Nếu tình hình chiến đấu không được như ý chúng ta, chúng ta sẽ không tiếp tục bỏ tiền nữa, dù sao khai chiến với hai mươi lăm khu là ý của gia tộc Misson, không phải ý của chúng ta.”
Ý đã rất rõ ràng.
Bây giờ vẫn có rất nhiều người cho rằng Liên Bang nhất định sẽ thắng, thậm chí các công ty lớn trong Liên Bang cũng cơ bản cho là như vậy, họ cho rằng bây giờ Liên Bang yếu thế, chỉ là vì họ chưa dốc hết sức mình hỗ trợ Rosy mà thôi —— Tình hình hiện tại chỉ là do viện trợ của họ không đủ, chỉ cần họ sẵn sàng đóng góp vật tư và sức lực như thường, thì đã không ra nông nỗi này.
Không phải họ không muốn Liên Bang tốt hơn, cũng không phải muốn hai mươi lăm khu đánh bại Liên Bang, chỉ là nhân cơ hội này hút chút máu từ gia tộc Misson, ví dụ như tăng giá hàng hóa, nâng giá những vật phẩm đang cần lên một chút, không cần tăng quá cao, chỉ cần tăng với tốc độ bình thường thôi là bọn họ đã có thể kiếm bộn tiền rồi. Dù sao thì những thiết bị điều trị chắc chắn là thứ cần thiết nhất.
"Vậy ý của các người là gì?" Dorothy hờ hững ngồi trên ghế sô pha, không có bất cứ phản ứng gì với lời của người đàn ông trung niên: “Mấy công ty và tập đoàn liên kết lại, chỉ là muốn nhân cơ hội này gặm một miếng thịt của gia tộc Misson?”
“Iran, đạo sâm...... Ngươi cho rằng mấy công ty này hợp lại, là có thể ảnh hưởng đến gia tộc Misson?”
"Không không không, tiểu thư Dorothy, hòa khí sinh tài, hòa khí sinh tài, mục đích của chúng ta là kiếm tiền, nhưng không phải kiếm tiền của gia tộc Misson, ý của chúng ta là......”
Người đàn ông trung niên còn chưa kịp giải thích thì Dorothy đã trực tiếp cắt lời ông ta: “Thứ nhất, tất cả vật tư và thiết bị điều trị, mấy nhà các người cung cấp miễn phí, ta mặc kệ các người lấy được bằng cách nào, tất cả phải đưa ra chiến trường. Thứ hai, nói cho những nhà muốn thừa cơ phát tài đó, ý chí của gia tộc Misson chính là ý chí của Liên Bang, còn dám có hành động như vậy, ta không ngại phía dưới gia tộc Misson có thêm mấy công ty phá sản.”
"Là do gia tộc Misson quá hiền với các người sao? Hay là lòng tham của các người quá lớn? Nếu ta không đưa ra lợi ích mà các người muốn, có phải các người sẽ phản bội gia tộc Misson, rồi đổi người của hai mươi lăm khu đến ngồi vào vị trí này?"
Nói xong, nàng đứng dậy, giọng điệu vẫn cứ bình thản, tựa hồ như không quan tâm đến chuyện này: “Nếu không phải Moriya, ta sẽ chẳng thèm gặp các người, nhưng xem ra Moriya vẫn chưa tiến bộ, đối với gia tộc Misson mà nói, hai mươi lăm khu chỉ là một chút phiền phức trước mắt, ta có thể cứ để bọn họ đó, sau đó rút tay xử lý chuyện nội bộ Liên Bang trước.”
Chuyện nội bộ Liên Bang nghe thì hay đấy, nhưng thật ra chính là việc dọn dẹp sạch sẽ mấy công ty đang gây rối, Liên Bang yên bình quá lâu rồi, khiến mấy công ty này quên mất việc gia tộc Misson đáng ra phải nhe răng nanh ra.
Trên chiến trường thiếu đủ loại vật tư là bởi vì phía sau gia tộc Misson đang đấu đá với các thế lực khác trong Liên Bang, họ tranh giành đủ loại vật tư, chỉ là muốn cắn một miếng thịt của gia tộc Misson. Nhưng rất đáng tiếc, Dorothy sẽ không để họ làm như vậy.
“Cái này..... Tôi hiểu rồi, tôi sẽ về nói lại với họ."
“Đây là thông báo cuối cùng, đừng để ta lại thấy mấy chữ thiếu vật tư xuất hiện trên chiến trường.”
Người đàn ông trung niên do dự một chút, rồi gật đầu, đặt tay lên trước ngực trái: "Tuân theo ý chí của gia tộc Misson."
Lúc đi ra, Moriya cũng vừa đến, người đàn ông trung niên chẳng thèm liếc nhìn một cái.
"Đại nhân Dorothy....."
“Về sau những chuyện này, bọn họ có nói gì đi nữa cũng không cần để cho họ tìm ta, nếu không phục, ngươi trực tiếp tìm người trong gia tộc, hiểu chưa?”
Vừa mới mở miệng, Dorothy đã dùng giọng điệu khiển trách nói chuyện với Moriya, khiển trách xong, thấy Moriya còn chưa đi, nàng cau mày: “Sao thế? Còn chuyện gì khác sao?”
“Đại nhân Dorothy, Noelle..... Tiểu thư Noelle đã trở về.”
Cả phòng khách trở nên tĩnh lặng, chỉ còn lại tiếng thở nặng nhọc của Dorothy, một lúc sau, nàng như đã bình tĩnh trở lại, chỉ là giọng có chút gấp gáp: "Nàng trở về? Bây giờ đang ở đâu?"
Sau bao nhiêu ngày như vậy cuối cùng Noelle cũng đã trở về, tảng đá lớn trong lòng Dorothy cuối cùng cũng được gỡ xuống, sau ngần ấy ngày, đây là tin tức tốt duy nhất mà nàng nghe được.
“Tiểu thư Noelle bây giờ đang ở bệnh viện, bác sĩ nói tiểu thư Noelle bị suy dinh dưỡng thêm bị thương, nhưng cũng không đáng lo, cơ thể bị thương chỉ là bị thương ngoài da, trông thì nghiêm trọng thôi, nhưng tĩnh dưỡng một thời gian sẽ khỏi, lúc tôi đi thì tiểu thư Noelle đã ngủ rồi.”
Moriya báo tin của Noelle, trong lòng có chút khó chịu.
“Phong tỏa tin tức, khi chưa được ta cho phép, không được phép có bất cứ tin tức gì liên quan đến Noelle xuất hiện bên ngoài, tăng thêm người xung quanh bệnh viện đó, thấy người khả nghi thì bắt giữ luôn, không cần báo cáo.”
Nàng đứng dậy, thường ngày gần như rất ít khi biểu lộ tâm tình ra ngoài nay đã hiện rõ trên mặt. Noelle vừa về, nàng bên này có thể rút tay ra, một mặt đối phó với hai mươi lăm khu, một mặt xử lý luôn mấy kẻ lòng dạ bất chính trong Liên Bang, có thể nói Noelle chính là một bộ não khác của nàng.
"Vậy bây giờ tôi đưa ngài đến bệnh viện của tiểu thư Noelle chứ ạ?"
"Để Noelle nghỉ ngơi cho khỏe đã, ta thật sự không thể tưởng tượng nổi nàng đã về Liên Bang bằng cách nào, nàng cần thả lỏng tinh thần, không sai, phải để nàng nghỉ ngơi một ngày đã...."
Cảm xúc của Dorothy dần dần bình tĩnh lại, nàng nhìn về phía Moriya: “Đưa cho ta danh sách mấy công ty gây rối dạo này.”
Những con chó săn và kền kền chỉ biết đến lợi ích này, đã đến lúc phải thanh toán rồi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận