Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 63 Nàng gấp, nàng gấp

Chương 63 Nàng sốt ruột, nàng sốt ruột
Cô bé tỉnh dậy khi ánh nắng ban mai chiếu qua cửa sổ. Cả người cô tê dại, không có chút sức lực nào, chỉ muốn lười biếng nằm ườn trên ghế salon. Mặc dù toàn thân có chút đau nhức, nhưng trong lòng cô bé lại tràn ngập cảm giác hạnh phúc. Thân thể mềm mại của cô bé không hề bị tổn thương gì, dù sao đây cũng chỉ là lần đầu tiên, Jonas cũng không quá mức dày vò cô.
Elise rướn cổ ra khỏi chăn, đôi mắt lén nhìn Jonas, người đang vuốt đầu cô bé, lên tiếng:
“Nghỉ ngơi cho tốt.”
Lần đầu tiên trên ghế salon, đây không phải là một hồi ức đáng trân trọng, nhưng trong lòng cô bé cứ như vừa ăn mật ngọt, ngọt ngào đến chóng cả mặt.
“Vâng...”
Elise ngoan ngoãn gật đầu, trên hàng mi tinh xảo còn đọng lại một chút nước mắt, cô có chút rụt rè hỏi:
“Tiên sinh Jonas sau này có thể đến thăm ta nhiều hơn không…?”
Nói xong, dường như cảm thấy yêu cầu của mình quá đáng, cô vội vàng nói thêm:
“Không cần nhiều lắm đâu, thỉnh thoảng đến thăm là tốt rồi.”
Jonas nghe vậy, xoa đầu cô bé rồi nói:
“Ừm, ta biết rồi.”
Nhận được lời hứa của Jonas, cô bé như trút được gánh nặng, nhìn khuôn mặt Jonas, ngây ngốc mỉm cười.
Chiếc ghế sofa cao cấp sau một đêm giày vò, lúc này trông có vẻ hơi tả tơi. Nhìn bộ dạng này, đoán chừng lại phải thay cái mới. Chỉ là trong lòng Jonas có chút tiếc nuối, không phải tiếc tiền thay ghế, nhưng dù sao đây cũng là một kỷ niệm, vứt bỏ dễ dàng như vậy Jonas luôn cảm thấy hơi tiếc.
Nhìn những vết son môi trên ghế, giống như hoa mai đang nở rộ.
—— Để sau này cắt ra xem như kỷ niệm vậy.
Jonas không khỏi nghĩ thầm.
Elise một bên đương nhiên không tài nào hiểu được Jonas đang nghĩ gì lung tung. Nếu biết, cô bé có lẽ sẽ đỏ mặt, ngập ngừng khuyên Jonas đừng giữ lại những chuyện xấu hổ này.
Đương nhiên, Jonas tiên sinh chắc chắn sẽ không để ý tới sự xấu hổ của cô bé, chuyện này đột nhiên xảy ra trước khi anh đi, dù là tên cặn bã cũng có chút mất mặt. Thế là anh quyết định hoãn chuyến đi đến khu Smolika lại hai ngày.
................................................................
Công tác chuẩn bị đã làm gần xong, mà chuyện của tiểu thư Elise tựa hồ chỉ là một khúc nhạc dạo nhỏ trước khi lên đường mà thôi. Chuyện này ngoài hai người ra thì không ai biết, tiểu thư Eiffel lờ mờ nhận thấy tâm tình Jonas tiên sinh gần đây rất tốt, nhưng lại không rõ nguyên do.
—— Ta không dám hỏi nhiều cũng không dám suy nghĩ nhiều, ai bảo ta chỉ là một thư ký nhỏ đâu. jpg
Đương nhiên, người cũng nhận thấy có gì đó không ổn còn có tiểu thư Elise. Cô bé sau chuyện lần trước cứ mãi ở trong trạng thái ngây ngất, không những hay đi bộ mà cứ ngẩn người, có khi còn cười ngơ ngác một mình.
—— Rất giống một người bị thiểu năng trí tuệ.
Đương nhiên, đây chỉ là đánh giá dựa trên những yếu tố khách quan của tiểu thư Eiffel, không hề chứa bất kỳ yếu tố chủ quan nào, cũng không hề có sự đố kị ở trong đó... Ừ thì, thật ra vẫn là có chút ghen tị.
Nhưng tiểu thư Eiffel đương nhiên sẽ không thừa nhận điều đó, dù có đoán được chuyện gì đã xảy ra giữa Jonas và Elise, Eiffel nhiều nhất cũng chỉ thầm rủa một tiếng trong lòng. Nhưng sự việc đã rồi, một thư ký như cô có thể thay đổi được gì đây? Nghĩ đến đây, tiểu thư Eiffel lại có chút lo được lo mất.
—— Còn cái ý niệm muốn rời xa tên cặn bã kia, giờ thì không biết bị ném ở đâu rồi nữa............................................
Khu Smolika, cũng là một trong những khu vực phồn hoa nhất ở thượng tầng. Tòa nhà trụ sở chính của tập đoàn Wetton cao ngất giữa thành phố, dường như đang tuyên bố vị thế thống trị của tập đoàn Wetton ở nơi đây.
Jonas đeo kính râm, mặc áo sơ mi đen giản dị, hoàn toàn không giống bộ dáng đến dự tiệc Hồng Môn, mà càng giống đến nghỉ dưỡng. Trên thực tế, cách ngày hẹn còn tận hai ngày, Jonas cùng mọi người cũng đã đến khu Smolika từ sớm. Mục đích chính là để xử lý những rắc rối trước khi cuộc họp bắt đầu.
“Tiểu thư Tokiha đã phong tỏa vị trí của mục tiêu chưa?”
Jonas đeo kính râm, ngữ khí bình tĩnh, quay đầu nhìn cô bé bên cạnh hỏi.
Mà mục tiêu của Jonas, Tokiha Ryoko tiểu thư đang phải chịu một cảnh bắt nạt ở nơi làm việc mà xưa nay chưa từng có. Cô nàng buông hành lý đang đeo trên người xuống, nhìn Jonas với ánh mắt có chút oán trách. Ở lại công ty Alte thì phải lau nhà, đi theo ra ngoài còn phải vác hành lý, nói Jonas không cố ý, cô nàng tuyệt đối không tin.
Cô bé tóc đen xanh nhuộm highlight hai bên đuôi gà mặc dù trong lòng không vui, nhưng vẫn gửi cho Jonas tài liệu liên quan mà mình đã khóa chặt từ trước. Dù nói là sát thủ cấp bậc xưng hào, nhưng cũng chỉ là phiên bản Pro của sát thủ bình thường mà thôi, việc nắm giữ hành tung của đối phương cũng cần một lượng lớn tình báo. Trong tình huống ban giám đốc còn không rõ bọn họ tới, thì ông Piere kia chắc chắn không thể nào biết được hành tung của Jonas cùng mọi người.
Nói cách khác, vai trò sát thủ và con mồi lần này đã hoàn toàn đảo ngược. Jonas ở trong bóng tối, còn Piere thì lại ở ngoài sáng. Mà cục diện như vậy nghĩa là...
“Tiên sinh Jonas định làm gì tiếp theo?”
Eiffel nhìn Jonas tiếp nhận tài liệu về những nơi ẩn náu của Piere do Tokiha Ryoko phân tích thông qua mạng lưới, có chút nghi ngờ hỏi.
“Sau đó thì chuẩn bị đi bắt người.”
Jonas nói và mỉm cười, nụ cười rạng rỡ.
—— Ba người cấp bậc xưng hào đấu với một người cấp bậc xưng hào, địch ở ngoài sáng ta ở trong tối, ưu thế ở ta!
............................................................
PS: Đúng là không có bản thảo, hôm qua bị người tố cáo, rất nhiều chỗ phải sửa, sửa cả đêm mà vẫn chưa xong. Ta cũng không biết có nên xin nghỉ phép không, xin thì có người mắng, mà không xin thì cũng có người mắng. Sau khi tố cáo thì bắt ta phải sửa, sửa xong đăng chậm thì bắt đầu có người chê là ta muốn thái giám, đúng là có chiêu trò thật. Hôm qua giấy nghỉ phép cũng không nói rõ, chỉ nói chương trước bị kẹt, bây giờ giải thích một chút, hôm qua không phải vẽ bánh đâu... Mà là yếu tố khách quan thật sự không thể đối kháng. Mong mọi người đọc đến chương nào thì cố gắng theo dõi chương đó.
PS2: Hôm nay xem như đền bù sẽ có bốn chương, lần này dù phải thức đêm bỏ bữa tôi cũng sẽ viết ra.
Bạn cần đăng nhập để bình luận