Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 526: Phiền phức thay ta hướng Dorothy vấn an

Chiến trường hoang dã, vô số người đã mất mạng tại nơi đây. Các cơ giáp chiến đấu hạng tư giống như cối xay thịt, phát huy khả năng tước đoạt sinh mạng. Binh lính bình thường chẳng khác nào pháo hôi, từ xa điều khiển các thiết bị hỏa lực, chỉ mong phá hủy được một chiếc cơ giáp chiến đấu hạng tư. Lúc này, chiến trường hoang dã đón nhận bước ngoặt mới.
“Mỗi lần thấy mấy binh lính kia dùng mạng đổi cơ giáp chiến đấu, ta lại cảm thấy đau lòng thay. Cho dù thân thể bọn họ được trang bị nhiều android hơn nữa thì có ích gì? Cuối cùng chẳng phải vẫn phải chết trên tay kẻ khác? Giống như chúng ta đây, có linh năng thì cũng vậy thôi, chẳng phải vẫn phải ngoan ngoãn làm chó cho Liên Bang?” Hai Psyker vừa đi vừa trò chuyện. Bọn họ với đám binh lính kia thực chất cũng không khác gì, đơn giản là đãi ngộ tốt hơn chút, kiếm được nhiều tiền hơn, nhưng họ cũng phải chấp nhận nguy cơ tử vong cao hơn hẳn so với binh lính thường, phải tiến hành các nhiệm vụ vào sinh ra tử, vẫn chỉ là chó săn của liên bang, chẳng qua là chết sớm hay muộn mà thôi.
“Đừng đừng đừng, đừng nói vậy. Mấy binh lính ngoài chiến trường này có người là tử tù, có người trải qua cải tạo android. Nhưng tính mạng của họ chắc chắn không thể nào so sánh với Psyker bọn ta được, chết thì cứ chết thôi, liên quan gì đến chúng ta? Phe nào chiếm ưu thế trên chiến trường, cuối cùng cũng phải do Psyker bọn ta quyết định mà.”
“Pháo hôi cấp thấp thì là pháo hôi, pháo hôi cấp cao hơn chút có thể chính là Psyker. Theo ta thì, bên nào ưu thế không phải do binh lính và Psyker quyết định mà là cơ giáp chiến đấu hạng tư. Loại đó mới là thứ có thể tàn sát trên chiến trường. Nếu toàn bộ bị hỏng thì sửa, chỉ cần thay linh kiện Rei thì lại ngon lành ngay, sửa chữa chúng thì chỉ cần tiền, nhưng chữa trị nhục thể thì khác.”
“Cũng đúng.” Những tiểu đội như bọn họ không chỉ có một. Có đội muốn kiếm bộn tiền trên chiến trường, nơi nào có nhiều tiền thì tới đó; có đội lại bị Liên Bang chỉ định, loại tình hình chiến tranh này chắc chắn phải đến chiến trường, chỉ là ai bị điều đến trước mà thôi.
“Nói đi thì nói lại, cái đường vận chuyển này rốt cuộc vận chuyển cái gì vậy? Không lẽ lại cần nhiều người tới đây đến thế à? Một đống Psyker bỏ nhiệm vụ trên đầu chỉ vì phá hỏng cái đường vận chuyển này?”
“Suỵt, ngươi không nghe nói 'biết càng nhiều thì càng chết nhanh' à? Lỡ biết mấy thứ kia là gì rồi lại không lấy được thì sao?”
Người kia tặc lưỡi, ánh mắt nhìn phía trước chợt dừng lại: “Ta thao, hình như có điểm lạ nha, mau lại mà xem. Sao xung quanh lại nhiều Psyker đến thế này?”
“Không phải, bọn ta nhận được mệnh lệnh thì những Psyker thuộc liên bang khác chắc cũng nhận được chứ, ngươi nghĩ cái gì vậy? Người ta đều mặc chế phục của liên bang kia kìa. À, ít nhất thì đa số là thế.” Người kia cũng nhìn sang, bỗng thấy kỳ lạ, chỉ ba phút sau thì những người đó đã biến mất ở trên hoang dã, không phải tự nhiên biến mất mà là dùng kỹ thuật ngụy trang vô cùng cao siêu ẩn nấp bản thân vào trong hoang mạc. Nếu chỉ liếc qua thôi thì chắc chắn chẳng thấy gì cả, cứ tưởng như không có ai.
“Lần này Liên Bang chơi lớn thật. Mấy món đồ chơi này tốn kém lắm đây. Cái đường vận chuyển này thật sự quan trọng đến thế sao? Hừ, đừng để ý cái đó, bọn chúng đã che giấu hết rồi, thế nói xem, bọn ta đi tiếp hay ở lại? Lỡ đi qua mà lại không biết ẩn mình thì sao?”
Một hai người che giấu thì không sao, nhưng cả trăm người thì quả là bất tiện. Người kia suy tư một hồi rồi lắc đầu: “Bọn họ đều núp kỹ cả rồi. Nếu tụi mình cứ xông vào thì chắc sẽ bị đám đó giết ngay. Đừng coi thường sự tàn nhẫn của Liên Bang. Hay là mình cứ ở lại đây xem có nhặt được chút lợi lộc gì không đi. Chỉ cần rò rỉ ra chút gì thôi thì tụi mình về Liên Bang tha hồ ăn uống xả láng rồi, làm một bữa ra trò luôn.”
“Không, vẫn là nên cách xa chút thì hơn, đừng để liên lụy tới tụi mình.” Bọn họ không thể ngờ rằng đây là quyết định sáng suốt nhất trong đời mình, cũng là điều may mắn cho cả cuộc đời họ.
---------------------------------------------------------------------------------
“Sắp tới giờ rồi, nếu tình báo không sai thì nhóm hàng này cũng sắp đến rồi.” Đội trưởng Psyker cố gắng giấu mình kỹ hơn, nhiệm vụ lần này vô cùng quan trọng, phải chính xác thành công, tuyệt đối không được thất bại. Thất bại thì quay về Liên Bang, có lẽ chỉ có con đường chết mà thôi. Đường vận chuyển quan trọng như vậy, nhất định phải có cường giả bảo vệ, nói không chừng là Valkyrie Esney từ khu 25 đến. Bằng không thì Liên Bang cần gì phải điều động nhiều Psyker đến thế. Nếu chỉ đối phó Psyker bình thường cùng cấp, chắc chắn không cần nhiều người đến đây.
Hơn nữa, nói thế nào nhỉ? Lần này nhóm Psyker bị triệu tập này đều được trang bị những thiết bị tốt nhất. Phần thưởng nhiệm vụ cũng rất cao, không như mọi khi phải hoàn thành mới trả hay là ứng trước một nửa. Mà lần này thì tiền lại được chuyển thẳng vào tài khoản ngay khi tiếp nhận nhiệm vụ.
“Rủi ro và lợi ích tương đương, thậm chí lợi ích còn nhiều hơn. Xem ra, có thể không chỉ có Valkyrie Esney, mà còn có thể có nhiều cường giả khác từ khu 25 đến. Phải chuẩn bị sẵn sàng mới được. Gần hai trăm Psyker, đối phó với cường giả cỡ Valkyrie cũng chỉ có thể liều mạng xông lên, sau đó phá hủy các đồ vật vận chuyển rồi chạy trốn sao?” Cho dù là đội trưởng Psyker cũng không tự tin, tuy nói tới đây cũng toàn là tinh nhuệ trên chiến trường, nhưng nói thật, cường giả khu 25 mạnh gần như độc nhất vô nhị. Cường giả ở cấp bậc này thì dù có chồng chất Psyker cũng không đè chết nổi. Tất nhiên, có thể anh ta đã phóng đại vấn đề. Đối với sự u ám của khu 25, nó khiến anh ta theo bản năng bắt đầu phóng đại nỗi sợ hãi của mình đối với khu 25.
Thời gian cứ thế trôi qua, từ xa vang lên tiếng nổ rất lớn. Một phương tiện chuyên chở còn to hơn cả tàu hỏa đang chậm rãi tiến tới, từ mắt thường cũng có thể thấy được. Phương tiện này được gia công phòng hộ bằng công nghệ vô cùng tinh xảo. Trên xe còn có một lớp linh năng hộ thuẫn bao phủ đầu xe mà mắt thường có thể thấy được.
“Đây chính là phương tiện chở các linh kiện Rei của cơ giáp chiến đấu hạng tư sao? Phá hủy phương tiện vận chuyển, rồi chặn đường vận chuyển, vậy là nhiệm vụ của chúng ta hoàn thành phải không?” Đội trưởng Psyker chăm chú nhìn quái vật thép này. Đợi nó đến phạm vi tấn công thích hợp, anh ta lập tức ra lệnh, vô số đòn tấn công bằng linh năng đồng loạt bắn tới. Nhưng ngoài dự liệu, phương tiện chở hàng nhìn có vẻ đáng sợ đó chỉ bị xoa nhẹ vài lần, tốc độ liền chậm lại, lớp hộ thuẫn linh năng ở đầu xe như thể hết pin, chớp tắt rồi biến mất.
Cùng lúc đó, toàn bộ lớp giáp của toa xe đều rơi xuống, lộ ra từng tấm màn hình lớn đang phát sóng, và tiếng nổ ngày càng đến gần hơn. Trên màn hình là Jonas.
“Các vị, tôi nghe nói bên Liên Bang không có pháo hoa nghệ thuật đẹp mắt. Để biểu thị thành ý của khu 25, tôi đặc biệt xin gửi tặng các vị một món quà.”
“Một phương tiện vận chuyển xa xỉ nhất của khu 25, chở đầy thuốc nổ, chỉ là muốn chào hỏi các vị thôi.”
“Phiền phức thay ta gửi lời hỏi thăm đến Dorothy.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận