Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 481: Làm nữ nhân hẹn ngươi lúc ăn cơm, tốt nhất chỉ là ăn cơm

Sau khi nghỉ ngơi một lát, Jonas tựa lưng vào ghế, thở hắt ra một hơi nặng nề. Cứ đà này, đừng nói Liên Bang đánh tới trước, e rằng hắn sẽ chết dưới tay người nhà mất. Hoan nghênh mọi người xem màn Liên Bang mua chuộc nhân viên tập đoàn Alte, mỗi ngày đều có người đến tìm Jonas tiên sinh, không tới mấy tháng chắc chắn không chiến mà thắng. Nhưng cũng may, Yushua muốn thưởng cho hắn chỉ là một nụ hôn thoáng qua, nên nói là may mắn không bị dây dưa tới sao? Không phải sợ bị phát hiện, mà sợ sau khi bị phát hiện, Yushua và Nightingale sẽ mặc kệ tất cả, đến lúc đó mình sẽ bị gánh cả ngày cái debuff thiếu hụt tinh lực mất. “Ta nên nói gì đây? Quà tặng và vật phẩm định mệnh đã sớm định giá ngầm? Hay là nói, càng là nhân vật hiếm có, khi sử dụng thì phải dùng tài nguyên hiếm có hơn?” Jonas dứt khoát không ngồi trên ghế nữa, chọn cách nằm dài trên ghế sofa trong văn phòng, thảnh thơi lướt mấy tin tức nhỏ trên mạng. Thực ra hắn muốn xử lý công việc của tập đoàn Alte, nhưng sau khi xem qua thì phát hiện Eiffel đã làm xong hết rồi, căn bản không có chỗ nào cho mình bận tâm cả. Không có Eiffel, cái nhà này chắc phải tan rã mất. Ừm, không nên nói là cái nhà này tan rã, mà có lẽ mình phải thường xuyên chạy vào văn phòng mới đúng, dù mình có tìm được người khác có khả năng gánh vác công việc này, thì có thể tin tưởng nàng ta trăm phần trăm không? Chắc chắn là không thể rồi. “Nhờ có Eiffel giúp ta xử lý công việc, mới có thể cho ta ở đây nghỉ ngơi thư giãn, nếu không thì còn phải đi xem đủ thứ của tập đoàn Alte nữa.” Thở dài một tiếng, Jonas đang định tiếp tục xem các loại thông tin thì đột nhiên nhận được một tin nhắn. Là của Esney. Lúc này, Jonas nghĩ ngợi rất nhiều, nhưng cảm thấy Esney chắc sẽ không muốn tiếp tục nữa, dù gì bây giờ còn chưa tối. Suy đi tính lại, hắn vẫn quyết định bắt máy cuộc gọi của Esney. “Jonas tiên sinh, cái cô Rei kia dường như tinh thần có chút hoảng hốt, khi tôi đi kiểm tra thì phát hiện cô ta có vẻ không bình thường, cứ co rúm lại một mình trong góc.” Giọng Esney ẩn chứa một chút lo lắng, nàng và Rei là kẻ địch không sai, nhưng Rei giờ đã thành tù binh của tập đoàn Alte, nhìn thái độ của Jonas đối với tù binh này, có lẽ sau này còn có ích, chắc chắn không thể để cô ta chết ở đây được. Co rúm lại một mình trong góc.... Trong đầu Jonas hiện lên hình ảnh Rei mặt đỏ bừng run rẩy, lúc này hắn hiểu chuyện gì đã xảy ra: “Không cần để ý, cứ cung cấp đồ ăn thức uống bình thường, cứ để cô ta duy trì như hiện tại là được rồi.” “Đừng quên kiểm tra trang bị, chỉ cần cô ta không khôi phục lại, không trốn thoát, thì mặc kệ cô ta muốn làm gì.” Muốn chuyển Rei từ phe Liên Bang sang phe tập đoàn Alte, không phải chuyện một hai ngày, nhưng cũng may là phương pháp của mình thật sự hiệu quả, tóm lại là có tác dụng. “Tôi hiểu rồi.” Esney gật đầu, quyết định làm theo mệnh lệnh của Jonas, chỉ cần giữ cho Rei ở tình trạng bây giờ là tốt, nàng dập máy. “Trước khi Noelle trở về Liên Bang, thì Liên Bang sẽ không có động tĩnh gì, mấy ngày này ngược lại có thể yên tâm.” Jonas ngồi dậy, vừa định nhắm mắt nghỉ ngơi một lát thì lại thấy có tin nhắn gọi đến. Là Eukas gọi. “Eukas sao?” Jonas thấy Eukas hơi ngả người ra sau thư giãn, hắn thả lỏng nói: “Có chuyện gì tìm ta à?” Eukas trông như đang ở trong văn phòng, nghe Jonas nói vậy, nàng không khỏi liếc mắt nhìn Jonas một cái: “Ngươi còn không biết xấu hổ mà nói, hôm qua ta nghe thấy tập đoàn Alte bị tấn công, muốn đến xem sao, ai ngờ ngươi lại nói với ta là không cần phái người đến, Trọng Tài Cục và tập đoàn Alte sẽ tự giải quyết.” “Lần này hay rồi, mãi cho đến lúc sắp kết thúc sự việc, thì đội Duy Hòa mới chậm rì rì phản ứng lại mà xuất binh, dẫn đến bây giờ cả đám người đều nói đội Duy Hòa không bằng Trọng Tài Cục.” “Có Trọng Tài Cục, thì không cần đội Duy Hòa, có tân hoan thì không cần người cũ, có Carole rồi thì không cần ta Eukas nữa.” Nghe thấy những lời oán trách nhưng mang theo chút nũng nịu của Eukas, Jonas bật cười: “Chuyện này cũng không còn cách nào khác, chỉ có cái bóng của tập đoàn Alte và Trọng Tài Cục xuất hiện, còn đội Duy Hòa tới thì tính chất sự việc lại khác.” Vốn dĩ muốn Liên Bang cho rằng Trọng Tài Cục đã hợp tác với tập đoàn Alte, nên không thể để đội Duy Hòa đáng lẽ phải xuất hiện vào cuộc. Bây giờ, cả người ở khu 25 và người Liên Bang đều biết, người lãnh đạo trực tiếp đội Duy Hòa đã là người của tập đoàn Alte rồi. “Như vậy mới hợp lý chứ, mới tạo được vẻ bề ngoài rằng Trọng Tài Cục và tập đoàn Alte đã đạt thành hợp tác.” Jonas chậm rãi nói, giọng điệu như một phóng viên tin tức: “Tập đoàn Alte càng lúc càng tin tưởng Trọng Tài Cục hơn, hai bên dường như đã đạt được thỏa thuận hợp tác.” “Như vậy thì, dù cho Cục trưởng Trọng Tài Cục muốn làm rõ cũng không thể được.” Bộ ngực đầy đặn của Eukas rung lên, trên mặt nở nụ cười: “Nếu như đội Duy Hòa đứng ra, lỡ như danh tiếng của họ lấn át Trọng Tài Cục, để cho Trọng Tài Cục thành vai phụ, thì đám truyền thông đó chắc sẽ không viết hăng say như vậy đâu.” “Đúng vậy đó, cái tiêu đề kiểu ‘Đội Duy Hòa, Trọng Tài Cục hợp tác chế tài đạo tặc’ đâu có sức hút bằng tiêu đề ‘Trọng Tài Cục bảo hộ cơ sở điều trị thuộc tập đoàn Alte’ được.” Jonas xoa xoa huyệt thái dương: “Tuy nói không giống nhau lắm, nhưng đại khái là ý đó, thêm vào chuyện này Trọng Tài Cục đứng ra cũng đủ rồi, hoàn toàn không cần thiết lại lôi quân đội vào làm gì, chỉ cần làm tốt việc kết thúc là được rồi.” “Nói thì nói vậy, nhưng danh tiếng của đội Duy Hòa cũng bị ảnh hưởng ít nhiều, ví dụ như mấy chuyện như đội Duy Hòa lúc nào cũng tới trễ nhất ấy, trông cậy vào đội Duy Hòa không bằng trông cậy vào Liên Bang thả chó còn hơn, các kiểu tin đồn râm ran hết.” Eukas thở dài, giả bộ vẻ bất đắc dĩ: “Đáng tiếc, lần này đội Duy Hòa hoàn toàn có thể xuất động cực nhanh.” “Mấy cái danh tiếng này, đội Duy Hòa còn thèm để ý sao?” Jonas cười phá lên, như nghe được chuyện cười vậy: “Tập đoàn Alte, Trọng Tài Cục, Liên Bang đều chẳng quan tâm mấy thứ đó, chỉ cần họ còn phải cần tới chúng ta, thì có chửi rủa thế nào cũng không vấn đề gì, trước đây cũng không phải gọi tập đoàn chó, Corpodog đấy sao? Chẳng phải là vẫn phải dựa vào các tập đoàn ở khu 25 đấy thôi?” “À.” Nói tới đây, Eukas đổi giọng, trừng mắt nhìn Jonas: “Nói đi thì phải nói lại, có phải là chúng ta lâu rồi không gặp nhau không?” “Có vẻ là vậy thì phải?” Lúc này Jonas mới nhận ra, những lời mà Eukas nói trước câu này, có vẻ như chỉ là để làm nền cho câu nói này. “Vậy thì chắc chắn là không gặp nhau lâu như vậy rồi, với lại để đền bù cho chút danh tiếng của đội Duy Hòa, hay là tối nay chúng ta cùng đi ăn bữa cơm nhé?” “Chỉ ăn cơm thôi à?” Eukas nghe Jonas nói vậy, hắng giọng, vuốt nhẹ lọn tóc mượt mà bên tai. “Đương nhiên, chỉ là ăn cơm thôi.”
Bạn cần đăng nhập để bình luận