Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 615: Long thành thần thám, trực tiếp phá án!

Chương 615: Thám tử Long Thành, trực tiếp phá án!
Mặc dù ta ngờ rằng thân phận Nguyệt Trầm cũng không đơn giản, hơn nữa đã tiến hành đủ loại điều tra, nhưng biểu hiện của Nguyệt Trầm thật sự quá mức vô tội, giống như hoàn toàn không biết gì cả, nhưng hết lần này tới lần khác, mỗi một hành vi của nàng lại không giống dáng vẻ trung thành với Long Thành và người cầm kiếm. Vô luận là mang theo một bang phái lớn hơn các tiểu bang phái khác mấy lần đi tấn công những bang phái nhỏ yếu kia, ngược lại bị đánh cho hoa rơi nước chảy, hay việc Cơ Dạ Linh gọi nàng trở về Long Thành mà nàng cũng không về, đều quá mức đáng nghi.
Nhưng nàng vẫn cần một người đưa ra cho nàng một câu trả lời chắc chắn, hoặc có lẽ là xác nhận suy đoán của nàng, như vậy nàng mới có thể yên lòng.
Dạ Hoa nhẹ nhàng gõ ngón tay lên mặt bàn, thông tin trên màn hình, âm thanh của người nặc danh tiếp tục truyền đến, từng chữ đều giống như một quả bom hạng nặng, oanh kích tâm linh Dạ Hoa.
“Khả năng cao là vậy, hơn nữa trong giới lãnh đạo Long Thành, 10 người thì 9 người không đáng tin.” Lời nói của người nặc danh vang vọng bên tai Dạ Hoa, phảng phất một lời cảnh cáo vô hình, khiến tim nàng đập nhanh hơn.
Dạ Hoa hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.
“Ta hiểu rồi.” Dạ Hoa cố giữ giọng bình tĩnh, nhưng trong lòng lại nổi sóng dữ dội. “Ý của ngươi là, trong giới lãnh đạo Long Thành, có người là thành viên của tổ chức bí ẩn kia, hoặc ít nhất cũng là con cờ của bọn chúng?”
“Đúng vậy.” Giọng người nặc danh lộ ra một chút bất lực, “Tổ chức này đã ăn sâu bén rễ, vượt quá sức tưởng tượng của chúng ta, chúng không chỉ khống chế thông tin mà còn có thể ảnh hưởng đến quyết sách, và đang điều khiển tương lai của Long Thành.”
Trong lòng Dạ Hoa dâng lên một cảm giác lạnh lẽo, nàng từng cho rằng mình là một người cầm kiếm thâm niên tại Long Thành, không nói đến việc nắm rõ bí mật thành phố như lòng bàn tay thì ít ra cũng biết được một số bí mật mới đúng.
“Dạ Hoa, ngươi nhất thiết phải biết rõ, Long Thành không đơn giản như vẻ bề ngoài.” Người nặc danh bắt đầu giải thích: “Tầng lớp lãnh đạo thành phố này là một mạng lưới phức tạp được hình thành từ đủ loại thế lực và phe phái xen kẽ, cuộc đấu tranh quyền lực giữa bọn họ đã sớm vượt ra khỏi sức tưởng tượng của người bình thường.”
Dạ Hoa nhíu mày, tim đập nhanh hơn nhưng vẫn duy trì tỉnh táo, tập trung lắng nghe.
“Tổ chức này có căn cơ sâu xa trong mạng lưới nhân mạch.” Người nặc danh tiếp tục nói: “Chúng không chỉ kiểm soát tin tức mà còn có thể thao túng các quyết sách, thành viên của chúng, hoặc có lẽ là sức ảnh hưởng của chúng, đã len lỏi vào từng ngóc ngách của Long Thành.”
“Ngươi nói 10 người có 9 người không đáng tin, ý là gì?” Dạ Hoa hỏi dồn.
Người nặc danh im lặng một lúc, dường như đang tìm cách diễn đạt phù hợp.
“Trong giới lãnh đạo Long Thành, đa số đã bị ảnh hưởng bởi tổ chức này.” Anh ta chậm rãi nói, “Bọn họ có thể là thành viên trực tiếp của tổ chức, cũng có thể là những quân cờ bị lợi dụng, chẳng lẽ ngươi cho rằng trong giới lãnh đạo chỉ có một hai vị là kẻ che ô, rồi sau đó những người bên dưới lại che ô cho người khác?”
Dạ Hoa im lặng, nàng quả thật nghĩ vậy, nàng cho rằng dù là như thế thì tình hình cũng không quá tệ.
“Trên thực tế, giới lãnh đạo Long Thành cũng đã bị thẩm thấu không sai biệt lắm rồi, trong mười người thì chín người không đáng tin, bọn họ đều có quan hệ với tổ chức kia, cấp trên của ngươi, bạn của cấp trên ngươi, hay có lẽ là tầng lớp cao hơn, cũng có thể là con cờ của chúng, hiểu chưa?”
Dạ Hoa cảm thấy một cơn lạnh thấu xương, nàng bắt đầu thật sự ý thức được ngôi nhà mình, nơi mình vẫn luôn trưởng thành, đã bị thẩm thấu đáng sợ đến mức nào.
“Vậy bây giờ ta phải làm thế nào?” Nàng theo bản năng mở miệng cầu viện, hoàn toàn không nhận ra rằng lúc này nàng cũng đang dựa vào người nặc danh kia.
“Bây giờ ngươi không cần làm gì cả, cứ nên như thế nào thì cứ như thế đó, cứ giả vờ như không có gì xảy ra, rồi đợi lần liên lạc tiếp theo, chúc may mắn, người cầm kiếm.”
“Tít tít tít tít.”
Cuộc gọi kết thúc.
Jonas thở phào một hơi, bưng tách cà phê đã nguội từ lâu, nhấp một ngụm nhỏ. Trên bàn làm việc của anh, các loại tài liệu rơi rải rác, nhưng sự chú ý của anh dường như không tập trung vào những việc này, hương thơm cà phê trong không khí chậm rãi lan tỏa, hòa quyện với mùi hương sách và da thuộc trong phòng làm việc, tạo thành một bầu không khí đặc trưng.
"Quá trình trao đổi thông tin không có bất kỳ nghi vấn nào, Dạ Hoa cũng đã hoàn toàn tin tưởng, như vậy, phần còn lại cứ giao cho thời gian đi.”
Anh nhìn về phía Elise, thấy cô đang hơi nhíu mày, dường như đang suy tư điều gì đó.
Elise sẽ không nghĩ những lời nói dối vừa rồi là không tốt chứ?
Elise ngồi trên ghế sofa trong văn phòng, dáng người hơi căng thẳng, hai tay nắm chặt vào nhau. Trong mắt cô mang theo một tia lo lắng không dễ phát hiện, dường như đang lo ngại về kế hoạch sắp triển khai. Cô hít sâu một hơi, lấy hết can đảm, nhỏ giọng hỏi Jonas, người đang ngồi sau bàn làm việc.
"Thưa tiên sinh Jonas, làm như vậy thật sự có thể đánh lừa được người khác sao?” Elise hỏi, giọng nói có chút run rẩy và không chắc chắn.
Cô thấy Jonas nói vài câu rồi tắt máy ngay, quá trình đơn giản đến mức khiến Elise không khỏi hoài nghi, làm như vậy có thực sự lừa được người khác không? Bình thường không phải phải khó khăn trùng trùng mới đúng chứ?
Thì ra là cô lo lắng lời nói của ta có lừa được người khác hay không...
Jonas chậm rãi quay đầu, trong mắt ánh lên tia sáng giảo hoạt, khóe miệng hơi nhếch lên, tạo thành một nụ cười gần như không thể thấy.
“Elise, từ góc độ của cô mà nhìn thì tôi chỉ nói vài câu, đối phương đã cắn câu.” Jonas trầm giọng nói, anh chậm rãi nói tiếp: “Dạ Hoa tuy khôn ngoan, nhưng chính vì sự thông minh của cô ấy mà chúng ta mới thành công, chính vì thông minh nên cô ấy sẽ tìm cách tận dụng mọi cơ hội có vẻ có lợi, những gì chúng ta làm chỉ là cung cấp một mồi nhử hoàn hảo."
Anh đứng dậy, bước đến bên cửa sổ, tựa lưng vào lớp kính lạnh, ánh mắt nhìn về phía đường chân trời xa xôi: "Những gì chúng ta phải làm là khiến cái bẫy trông đủ thật, đủ quyến rũ, Dạ Hoa sẽ tự mình tìm đến.” Jonas xoay người, ánh mắt kiên định nhìn Elise: “Hơn nữa, chúng ta đã giăng lưới, cho dù cô ấy có chút nghi ngờ cũng khó thoát được.”
"Elise, cô sở dĩ có những lo lắng như vậy là bởi vì cô đang ở góc nhìn của Thượng Đế, cô biết chúng ta bên này đang làm gì, cũng biết đây là một cái bẫy.”
Jonas bình tĩnh nói: “Cô nhìn thấy toàn bộ kế hoạch, biết từng công đoạn, nhưng Dạ Hoa thì khác, cô ấy chỉ có thể xuất phát từ góc nhìn của mình, dựa vào những thông tin trong tay để phán đoán.”
Jonas đi đến phía trước bức tường của văn phòng, nhẹ nhàng chạm vào một bức tranh treo trên tường: “Khi chúng ta ở trong cuộc thì rất khó có được cái nhìn toàn cảnh, Dạ Hoa sẽ dựa vào kinh nghiệm, trực giác và thông tin trước mắt để đưa ra quyết định, cô ấy không thể biết hết tất cả những gì chúng ta biết.”
“Nhiệm vụ của chúng ta là đảm bảo cô ấy tiếp cận mọi thông tin đã được chúng ta thiết kế tỉ mỉ, tất cả đều hướng cô ấy đi theo con đường chúng ta muốn, chúng ta muốn tạo ra một tổ chức có thật trong tầm mắt cô ấy để cô ấy tin rằng mình đang đưa ra quyết định chính xác.”
“Elise, cô nhất định phải hiểu rõ rằng kế hoạch của chúng ta sở dĩ xảo diệu là vì mỗi bước đi đều là Dạ Hoa tự quyết định, chúng ta không hề ép buộc cô ấy làm bất cứ điều gì, chúng ta chỉ là cung cấp những thông tin cần thiết vào đúng thời điểm và địa điểm, cũng như là thực hiện một chút tiểu xảo, à, dẫn dắt mà thôi."
Jonas đảm bảo rằng Elise hoàn toàn tập trung vào lời nói của mình rồi tiếp tục: "Cô nhớ chiếc chip kia không? Chúng ta đảm bảo nó xuất hiện ở chỗ Dạ Hoa có thể phát hiện ra, nhưng cuối cùng chính cô ấy quyết định cắm nó vào cơ sở dữ liệu, việc chúng ta làm chỉ là nhẹ nhàng đẩy một cái để sự việc phát triển theo hướng chúng ta mong muốn.”
Anh đến giữa một góc, cầm một tờ giấy và một cây bút, bắt đầu vẽ ra sơ đồ đơn giản hóa kế hoạch, khi ngòi bút di chuyển trên giấy, anh giải thích từng công đoạn, từng điểm quyết định, và việc Dạ Hoa đã đưa ra những lựa chọn được cô ấy cho là thích hợp nhất trên mỗi mốc thời gian.
“Nhìn này,” Jonas chỉ vào từng điểm trên bản vẽ: “Ở đây, Dạ Hoa phát hiện chip, còn ở đây, cô ấy quyết định đưa nó vào hệ thống, mỗi bước đều dựa trên sự hiểu biết của cô ấy về tình hình và mục tiêu của mình. Chúng ta chỉ đảm bảo rằng sự hiểu biết và mục tiêu của cô ấy phù hợp với kế hoạch của chúng ta.”
Anh đặt bút xuống, ngẩng lên nhìn Elise, trong mắt lóe lên một tia sáng ranh ma: "Dạ Hoa là người tự tin, cô ấy tin tưởng vào phán đoán của mình, khi cô ấy thấy số liệu trong chip tương xứng với những gì mình muốn thì sao cô ấy lại nghi ngờ chứ? Dưới góc nhìn của cô ấy thì tất cả đều là công lao của cô ấy, chính cô ấy phát hiện ra."
Sẽ không ai nảy ra ý định nghi ngờ chiếc chip này đã bị người khác động tay chân, khiến cho vừa vào cơ sở dữ liệu đã bắt đầu sửa đổi đủ kiểu số liệu.
Ngươi sẽ không nghi ngờ thông tin mà trình duyệt nhà ngươi đưa ra lại là do vừa có người cải thiện thông qua máy tính của ngươi đúng chứ.
Hơn nữa tiềm thức của Dạ Hoa cho rằng cơ sở dữ liệu là nơi có tường lửa rất nghiêm ngặt, hacker thông thường không thể dễ dàng sửa chữa ngay lập tức được.
Nhưng vấn đề là bên phía bọn họ có Elise mà!
"Elise, kế hoạch của chúng ta sở dĩ có thể suôn sẻ như vậy là bởi vì chúng ta chưa bao giờ trực tiếp nói cho Dạ Hoa nên làm gì."
Jonas chậm rãi nói, giọng anh đầy sức thuyết phục: “Những gì chúng ta làm chỉ là cung cấp một chút manh mối vào thời điểm then chốt, để Dạ Hoa tự mình khám phá, tự mình điều tra.”
Anh bước đến bên cửa sổ, mu bàn tay dựa vào lớp kính lạnh băng, ánh mắt nhìn về phía đường chân trời xa xôi, dường như đang hồi tưởng lại từng chi tiết nhỏ trong kế hoạch tỉ mỉ của bọn họ.
"Hãy tưởng tượng xem," Jonas xoay người đối diện Elise, trong mắt anh hiện lên một tia sáng thâm thúy: "Nếu chúng ta đưa tất cả đáp án trực tiếp cho Dạ Hoa thì cô ấy sẽ ngay lập tức nghi ngờ rằng liệu đây có phải là giả không, rồi sẽ tiến hành điều tra, nhưng nếu chính cô ấy phát hiện ra, chính cô ấy tự tìm tòi ra thì cô ấy sẽ tin đây là sự thật, sẽ không nghi ngờ nữa."
Anh bước đến bên bàn, cầm một tờ giấy, bắt đầu nhẹ nhàng vẽ lên những điểm mấu chốt của kế hoạch.
“Chúng ta chỉ để lại một vài dấu vết vào những thời điểm thích hợp mà thôi.” Jonas vừa vẽ vừa giảng giải: "Ví dụ như chúng ta để lại một số dữ liệu trong kho dữ liệu mà cô ấy có thể tiếp cận được, hoặc để lại vài tài liệu ở nơi mà cô ấy sẽ đến, đó đều là những manh mối mà cô ấy có thể tự nhiên phát hiện, sau đó lại không quay lại nghi ngờ.”
Anh dừng bút, nhìn thẳng vào mắt Elise. “Dạ Hoa là một người thông minh, nhưng chính vì sự thông minh và tự tin mà cô ấy sẽ không nghi ngờ rằng những manh mối mình phát hiện là do người khác cố tình sắp đặt, chúng ta chỉ đang cho cô ấy một câu đố, để cô ấy tự mở, và rồi cô ấy sẽ cảm thấy tự hào về phát hiện của mình, chứ không đi nghi ngờ rằng liệu phía sau đó có ai đang dẫn dắt mình hay không."
“Mà đối với ta, ta chỉ dùng mồi câu đặc biệt, rồi quăng cần xuống nước, cô xem, chỉ đơn giản vậy thôi."
Dạ Hoa một mình ngồi trong căn phòng tối tăm, chỉ có một vệt ánh đèn yếu ớt từ chiếc đèn bàn góc phòng chiếu lên mặt nàng, tạo thành những vệt sáng tối đan xen. Đôi mắt nàng trống rỗng, dường như đang nhìn chằm chằm vào một khoảng không vô định ở phía xa, hoặc là đang đắm chìm trong những suy nghĩ riêng không cách nào kiểm soát được.
Không khí xung quanh như ngưng kết lại, sự tĩnh mịch trong phòng khiến thời gian dường như chậm lại. Tiếng tích tắc đều đặn của chiếc đồng hồ trên tường vang lên, mỗi âm thanh tựa như đang nhấn mạnh thêm sự tĩnh lặng trong căn phòng, ngón tay Dạ Hoa vô thức vuốt ve mặt bàn, đây là thói quen của nàng mỗi khi suy nghĩ sâu xa, nhưng ánh mắt nàng cũng không vì thế mà tập trung lại.
Nàng vừa mới trải qua hàng loạt phát hiện, mỗi manh mối đều tựa như một mê cung được thiết kế tỉ mỉ, dẫn dắt nàng đến hết bí ẩn này đến bí ẩn khác, và giờ đây, khi tất cả manh mối dường như đều chỉ đến một kết luận không ngờ tới, nàng cảm nhận được một sự bàng hoàng và bất an chưa từng có.
Đầu Dạ Hoa chứa đầy những mẩu thông tin, chúng không ngừng va chạm và tái tạo, cố gắng lắp ghép thành một bức tranh hoàn chỉnh trong suy nghĩ nàng, nhưng cứ mỗi lần nàng cảm thấy mình sắp chạm đến chân tướng thì lại có một nghi vấn mới xuất hiện, khiến nàng rơi vào sự hoang mang sâu hơn.
“Long Thành thật sự sắp xong rồi sao? Sự tồn tại của tổ chức này, thật sự không ai nhận ra sao?”
Cơ thể Dạ Hoa đột ngột run lên, dòng cảm xúc phảng phất như đang sôi trào dữ dội trong cơ thể nàng, không thể kiềm chế được, bàn tay nàng nắm chặt thành nắm đấm, móng tay gần như cắm sâu vào lòng bàn tay, nỗi đau cũng không thể khiến cơn sóng lòng dịu xuống. Hơi thở của nàng trở nên gấp gáp, mỗi lần hít vào đều như tiếp thêm dầu vào lửa giận.
"Ta không thể không làm gì được sao? Cứ chờ cơ hội tiếp theo xuất hiện ư?” Giọng nói của nàng vang vọng trong căn phòng tối, mang theo một chút gào thét, nàng đứng dậy, bước chân loạng choạng một chút.
Dạ Hoa không thể chấp nhận việc bản thân cứ mờ mịt, trước cục diện hiện tại nàng cảm nhận được sự thất bại và phẫn nộ chưa từng có.
“Ta phải đi điều tra, không thể cứ ngồi chờ chết như vậy.” Dạ Hoa tự nhủ, giọng nàng trầm thấp, khó mà phân biệt được là còn tỉnh táo hay không.
Dạ Hoa hít sâu một hơi, cố gắng bình tĩnh lại.
"Người Long Thành không biết, không điều tra ra không có nghĩa là ta không biết, không điều tra ra được. Long Thành đã bị bóng tối bao phủ, người khác không phát hiện ra những điều nhỏ nhặt không có nghĩa là ta không tra ra manh mối được. Tóm lại dù thế nào thì cũng không thể tiếp tục như vậy."
Nàng tràn đầy quyết tâm.
Bạn cần đăng nhập để bình luận