Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 424: Jonas ngươi con mẹ nó chính là tiện nhân

Chương 424: Jonas, mẹ nó ngươi đúng là đồ t·i·ệ·n nhân! Cầu xin ta? Rhine như nghe được một chuyện cười lớn, vẻ chế giễu thoáng qua trên mặt. Không ngờ tới một tiểu thư lá ngọc cành vàng của gia tộc Misson, người nắm thực quyền của nghị viện liên bang lại gọi điện thoại tới, nói muốn cầu cạnh ta? Cứ cho là lời thỉnh cầu của ngươi là chuyện gì, chỉ xét quan hệ giữa gia tộc Misson và Delta, ngươi nghĩ ta có khả năng chấp nhận lời thỉnh cầu này sao? Trong lòng cười lạnh, Rhine không trực tiếp từ chối Dorothy mà làm ra vẻ do dự, chờ đợi lời tiếp theo của đối phương. “Cô Delta, so với tương lai vĩ đại của Liên bang, tôi thấy chúng ta nên gác lại những ân oán cũ.” “Gia tộc Misson và gia tộc Delta không phải kẻ thù, nguyên nhân thù hằn trước đây phần nhiều là do xung đột lợi ích. Tôi vô cùng x·i·n l·ỗ·i về điều này.” “Xung đột đó hoàn toàn có thể hóa giải, lợi ích to lớn hơn đang ở ngay trước mắt, chúng ta hoàn toàn có thể hợp tác cùng có lợi, xây dựng một Liên bang hùng mạnh hơn, chẳng phải sao?” Dorothy từng bước dẫn dắt, trong lời nói của nàng, mâu thuẫn xung đột giữa hai gia tộc trước đây nhẹ như lông hồng, trước cái gọi là “Lợi ích to lớn hơn”, hoàn toàn không đáng nhắc đến. Rhine đương nhiên không tin một chữ nào trong đó, chuyện vẽ bánh nàng quá quen thuộc. “Nếu cô Misson chỉ gọi đến để nói những lời này thì bây giờ có thể ngắt liên lạc rồi...” Nàng khẽ cười, “Còn nữa, bây giờ ta là người khu 25, ta cũng không muốn vì cuộc gọi này mà bị Jonas · Wetting nắm được nhược điểm, chụp cho cái mũ phản đồ.” Ý của Rhine rất rõ ràng. —— Dorothy có rắm thì mau thả, nếu ngươi không đưa ra đủ thứ khiến ta động lòng thì ta vẫn là người sắt của khu 25. Ai mà thèm Liên bang của ngươi, đồ thối tha. “Nếu ta nói cho cô biết, Jonas · Wetton đang nắm giữ kỹ thuật tiền văn minh thì sao?” Dorothy bất ngờ nói. Kỹ thuật tiền văn minh? Rhine sững người một hồi mới chợt phản ứng lại. Thế giới họ đang ở được xây dựng trên đống phế tích, đến nay đã chẳng còn ai biết về diện mạo thật của nền văn minh trước kia. Nhưng phàm là người từng hiểu biết về nó đều biết rằng, cho dù thế giới mới đã phát triển nhanh chóng bao năm qua thì trình độ khoa học kỹ thuật vẫn kém xa nền văn minh huy hoàng kia. Rất nhiều người nhặt rác bất chấp nguy hiểm tìm kiếm trong hoang dã phần lớn là vì tìm di tích tiền văn minh để thu lợi. Nếu Jonas nắm trong tay kỹ thuật tiền văn minh, vậy thì chuyện hắn vượt mặt Trọng tài sở, tự ý nghiên cứu cơ giáp chiến đấu Đại chiến thứ tư có thể giải thích được. “Tại sao cô lại nói với ta chuyện này?” “Gia tộc Misson nguyện ý chia sẻ bí mật này với gia tộc Delta, hy vọng có thể biến c·hiến t·ranh thành tơ lụa.” Dorothy giấu việc mình cũng có kỹ thuật tiền văn minh. “Tôi chân thành mời cô Delta tham gia vào sự nghiệp to lớn này. Khi quân Liên bang đánh chiếm khu 25, đoạt được kỹ thuật tiền văn minh của Jonas, quyền lợi của liên bang sẽ do gia tộc Delta và gia tộc Misson cùng nhau hưởng thụ.” “Sau khi nắm giữ kỹ thuật tiền văn minh, Liên bang sẽ tiến vào thời đại hưng thịnh chưa từng có. Thậm chí bước chân vào vũ trụ, tái hiện nền văn minh huy hoàng… tất cả đều là điều có thể hy vọng trong tương lai!” Dorothy không ngừng vẽ nên một chiếc bánh nướng khổng lồ. Một hồi lâu sau, nàng ung dung lên tiếng, trong lòng đã tự tin mười phần. “Cô Delta suy nghĩ thế nào?” Thành thật mà nói, nếu đối phương nghiêm túc thì đây là một lợi ích không thể từ chối. Rhine trầm mặc một lát rồi từ tốn nói: “Ta cần thời gian suy nghĩ, xin lỗi cô Misson, hiện giờ ta không thể t·r·ả l·ời cô ngay.” “Vậy tôi sẽ đợi tin tốt của cô, đợi câu t·r·ả l·ời chắc chắn từ cô Delta.” Câu t·r·ả l·ời của Rhine cũng nằm trong dự liệu của Dorothy. Với lượng lớn thông tin tiếp nhận được trong một thời gian ngắn, nàng không mong đối phương trả lời ngay, cũng không nghĩ đối phương có thể cưỡng lại nổi sức hấp dẫn này. “Ngủ ngon, cô Rhine · Delta.” Cuộc liên lạc bị ngắt. Rhine nhờ Hacker xóa dấu vết ghi lại cuộc liên lạc, rồi chậm rãi đứng lên. Nàng đi đến bên cửa sổ sát đất cực lớn, nhìn ngắm khung cảnh rực rỡ về đêm của khu 25. Quả thật, điều kiện Dorothy đưa ra rất hấp dẫn, chia sẻ quyền lợi, cùng hưởng kỹ thuật tiền văn minh, cùng nhau tái hiện nền văn minh huy hoàng… Hơn nữa nàng ta còn nắm trong tay thực lực tuyệt đối, có thể giành ưu thế trong cuộc c·hiến t·ranh này. Nếu đổi lại là người khác thì có lẽ đã sớm bị l·ừ·a gạt choáng váng đầu óc, hận không thể lập tức trở thành chó săn trung thành của nàng ta, đồng ý cái hiệp nghị nghe đầy mộng ảo này. Nhưng tiếc là, Rhine không phải vậy. Cái gọi là rộng lượng chia sẻ quyền lợi và thành quả của Dorothy nghe có vẻ như một người hợp tác rất tốt, cũng có vẻ không màng danh lợi. Ngay cả bản thân Dorothy cũng nghĩ như thế.—— Nhưng khao khát nắm quyền trong xương tủy của nàng ta đã sớm phình trướng đến đỉnh điểm. Chuyện gia tộc Delta từ hưng thịnh tột bậc đến lụi tàn thoi thóp như hôm nay chính là bằng chứng rõ nhất. Cho dù có chút dao động thì Rhine cũng tuyệt đối không đồng ý lời mời này. Điều khiến nàng bất ngờ nhất trong cuộc trò chuyện đêm nay lại là chuyện Jonas nắm giữ kỹ thuật tiền văn minh. “Đồ c·hó, thảo nào lại giấu kín thế.” Rhine đưa tay phải hướng về phía tòa nhà cao tầng của tập đoàn Alte. Dorothy biết Jonas nắm giữ kỹ thuật tiền văn minh nhưng vẫn dám mang quân áp sát, chứng tỏ nàng ta có tự tin tuyệt đối sẽ thắng được Jonas. Nhưng ngược lại mà nói, liệu Jonas có còn át chủ bài khác trong tay hay không? Suy nghĩ một hồi lâu, Rhine càng ngày càng tin vào suy đoán này. —— Chắc chắn hắn còn át chủ bài khác trong tay. Khi quân Liên bang đến áp sát, Jonas vẫn còn rảnh rang thời gian mặc đồ hầu gái tai thỏ cho mình xem diễn, chứng tỏ át chủ bài của hắn vẫn chưa dùng đến, thậm chí có thể còn một kho át chủ bài ấy chứ! Đồ đáng t·ở·m! Với tính tình của Jonas, nếu bỗng dưng một ngày hắn đến tòa nhà Senna Lab, lại muốn nàng diễn một màn “Nữ t·ử tổng c·ắ·t đọa lạc” nữa thì Rhine cũng chẳng có gì ngạc nhiên. Đang suy nghĩ, thư ký nhẹ nhàng gõ cửa phòng làm việc của Rhine. “Có chuyện gì?” “Dạ… Thưa cô Rhine, chủ tịch tập đoàn Alte Jonas · Wetton muốn gặp cô, ngài ấy nói có chuyện quan trọng liên quan đến liên minh cần thương thảo.” “???” Hả? Không phải chứ, mình chỉ nói đùa một chút thôi mà, Jonas lại đến thật ư?.................................................. 3 phút sau, cánh cửa phòng tổng giám đốc Senna Lab khẽ mở. Một thanh niên tầm 23 tuổi, mặc âu phục giày da sải bước vào trong phòng, từ từ tiến về phía Rhine. Hắn có mái tóc ngắn lởm chởm đầy vẻ mạnh mẽ, ngũ quan đoan chính kiên nghị, dáng người thon dài mà vẫn cân đối, tay trái đang xách một hộp quà, trên mặt nở nụ cười khách khí. “Rất vinh hạnh có cơ hội gặp mặt cô, cô Rhine.” “Khụ khụ, đã muộn thế này, sao anh còn đến đây làm gì?” Tưởng chừng chính Rhine cũng không phát hiện, nàng trong tiềm thức lại có chút e ngại đối với người đàn ông trước mắt, ngay cả giọng nói cũng mang chút run rẩy. “Thư ký của cô Rhine hẳn đã truyền đạt ý định của tôi, đến thương thảo với cô về đại sự liên minh khu 25...” Jonas bỗng ngừng một chút, “Nhưng trước đó xin phép cho tôi hỏi một câu, cô Rhine đã ăn tối chưa?” Rhine hơi sững người, một lúc sau mới chậm rãi lắc đầu phủ nhận. Nàng quả thật chưa kịp ăn tối, từ lúc hoàn thành công việc nghe tin tức, rồi lại đến Dorothy tìm đến, trong lúc đó không có thời gian đi ăn gì. Không biết có phải vì Jonas nhắc hay không mà cảm giác đói bụng trào lên, cô Rhine cảm thấy cái bụng đang lên tiếng kháng nghị. “Vậy, có thể cô Rhine không muốn chấp nhận lời mời dùng bữa tối cùng tôi chăng?” “Dùng bữa tối cùng?” Rhine nhíu mày, nhận thấy có gì đó không ổn, ngay sau đó nàng chợt hiểu ra. —— Jonas đây là muốn l·ừ·a gạt mình đi, hoặc là sẽ bỏ thứ gì đó kỳ quái vào bữa tối, rồi tiện thể làm nhục mình, để mình phải khuất phục! Đừng hòng, Jonas! Nhưng lúc này, Rhine cũng cảm thấy bụng đói cồn cào, nàng cũng không có lý do gì tốt để từ chối đối phương. Suy nghĩ một lúc, nàng tìm ra được một phương án để giành thế chủ động và không để cho Jonas có cơ hội làm điều gì mờ ám. “Đương nhiên không thành vấn đề, ngài Jonas. Vừa khéo tầng 28 của tòa nhà Senna Lab có một nhà hàng thất tinh, hay là để đầu bếp chuẩn bị một bữa tiệc tối, mang đến văn phòng cùng nhau dùng bữa, thấy sao?” “À? Vậy càng tốt.” Trong mắt Rhine, Jonas thản nhiên cúi đầu đồng ý, không hề lộ ra vẻ khác thường, khiến nàng hơi hoài nghi phán đoán của mình. Chẳng lẽ Jonas thật sự chỉ đến để nói chuyện cục diện?.................................................. Không lâu sau, bữa tối cầu kỳ được đầu bếp mang lên văn phòng ở tầng cao nhất, các món ăn tinh xảo được bày trên bàn ăn vừa mới mở. Trong không khí có tiếng nhạc êm dịu, ánh nến hắt lên mặt hai người. Trong mâm thức ăn là các nguyên liệu thượng hạng mà khu 25 có thể tìm được, cách chế biến cũng là kinh nghiệm cả đời của đầu bếp. Rhine nhẹ liếc mắt sang Jonas, thấy đối phương không có phản ứng gì thì nàng bắt đầu động dao nĩa. Hương vị món ăn rất tuyệt, sự kết hợp giữa nguyên liệu cao cấp và cách chế biến tuyệt vời mang lại trải nghiệm vị giác tột đỉnh, mùi thơm tỏa ra từ giữa răng môi thật kinh ngạc. Rhine bên ngoài thì thưởng thức món ngon, nhưng trong lòng lại hoàn toàn không tập trung, nàng vụng trộm quan sát Jonas, như thể muốn tìm thấy điều gì đó trong đôi mắt của hắn. Chỉ là nàng đã thất vọng, gương mặt của Jonas không hề có bất cứ sự thay đổi nào. Chậc, thật nhạt nhẽo. “Cô Rhine.” Jonas đột nhiên lên tiếng. “Không biết thái độ của cô thế nào về việc kẻ p·h·ả·n· ·b·ộ·i xuất hiện ở khu 25?” Trong lòng Rhine căng thẳng, nàng không t·r·ả l·ời trực tiếp mà hỏi lại: “Liên minh đã bắt đầu xuất hiện phản đồ rồi sao?” “Ừm, đúng vậy. Hiện giờ ta đã xác định được 4 mục tiêu, đó là Joseph · George của công nghệ Santa, Moulton · Bảo đảm la của tập đoàn Ảnh Cương, Bố ngươi ốc · Kelly của dược nghiệp quân lệ và Cửu Đầu A của công ty J.K.L.” Jonas chậm rãi nói: “Trong tay ta đã nắm giữ hoàn toàn chứng cứ bọn họ p·h·ả·n· ·b·ộ·i liên minh để đi theo Liên bang. Liên bang hứa hẹn bọn chúng một khoản thù lao hậu hĩnh, quyền lợi sau khi chuyển đến liên bang, thậm chí có thể trở thành nghị viên.” “Trở thành nghị viên? Chắc là bọn chúng? Bọn xu nịnh ngu ngốc kia mà cũng muốn làm nghị viên liên bang sao?” “Ừm, đương nhiên là không thể, nhưng bọn chúng lại tin… Liên bang chỉ nuốt chửng bọn chúng thôi, ngay cả xương cũng không nhả ra một mẩu.” Jonas chậm rãi đặt ánh mắt lên người Rhine, lời nói có ẩn ý: “Biết rõ điều đó nhưng vẫn chọn bỏ rơi liên minh đi theo Liên bang, cô Rhine thấy những loại người này thế nào?” Rhine bỗng cảm thấy như bị nhìn thấu, nàng cố giữ sắc mặt bình thường, trấn tĩnh nói: “Ngu muội, ngu xuẩn, giờ khu 25 ngoại trừ đoàn kết thì không còn con đường nào khác.” “Ừm, cô Rhine nói đúng… Vậy còn đối với loại người lượn lờ ở ranh giới của kẻ p·h·ả·n· ·b·ộ·i, thì nên xử trí thế nào?” Rhine đột nhiên khựng lại, nàng bỗng phát hiện Jonas đang lộ nụ cười chế nhạo, đánh giá mình đầy suy tư. “Jonas, ý anh là gì?” “Nhờ phúc của cô Rhine mà Hacker của ta đã thành công ghi lại ký hiệu đặc biệt trong cuộc liên lạc riêng của Dorothy, về sau dù nàng có dùng thủ đoạn gì liên lạc theo đường dây ngầm hay liên hệ với thủ lĩnh tập đoàn khác, liên minh khu 25 cũng đều phát hiện được ngay.” Nghe vậy, sao nàng có thể không biết là mình đã bị nghi ngờ. Nàng không tiếp tục đánh đố đối phương nữa mà định đi thẳng vào vấn đề. Thiếu nữ hít sâu một hơi, lên tiếng nói: “Dorothy đã liên lạc với ta, nhưng ta không hề chấp nhận nàng ta.” “Nhưng cô đã do dự, đúng không?” Jonas cười nói, ngay sau đó lên tiếng: “Hết thảy những điều chưa quyết định đều sẽ trở thành yếu tố bất ổn. Ta nghĩ cô Rhine hiểu rõ điểm này hơn ta.” “Và để trừng phạt hành động gây rối này của cô Rhine, ta đã đặc biệt chuẩn bị một món quà dành cho cô.” Chỉ thấy Jonas từ từ mở chiếc hộp quà dưới chân, một bộ trang phục vũ nữ Tây Vực chỉ được che chắn bằng vài mảnh vải mỏng manh hiện ra trước mặt Rhine. Trong chớp mắt, má thiếu nữ đỏ bừng, đi cùng đó là sự p·h·ẫ·n nộ xộc thẳng lên não. “Mẹ kiếp, Jonas, ngươi đúng là đồ t·i·ệ·n nhân! Ngươi tuyệt đối cố ý, mẹ nó, ngươi chắc chắn là cố ý——!”
Bạn cần đăng nhập để bình luận