Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 532: Vô luận đi theo ai bên cạnh, ngươi cũng chỉ là một con chó

Chương 532: Dù theo ai, ngươi cũng chỉ là một con chó
Snow ngồi ở ghế sau xe hơi, nhìn cảnh đêm thành phố vụt qua ngoài cửa sổ, trong lòng vẫn dậy sóng.
"Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra vậy..." Snow tự lẩm bẩm, lo lắng dùng ngón tay gõ vào chỗ ngồi bọc da, để xoa dịu sự sốt ruột trong lòng.
Ta khinh.
Chuyện gì thế này?
Dù trong lòng không phải nghĩ như vậy, nhưng giờ đây tâm trạng Snow đại khái chính là thế này.
Hoang mang, khó hiểu, căng thẳng, nghi hoặc...
Hoang mang khó hiểu vì không biết Moriya tìm mình để làm gì, căng thẳng vì lo Dorothy đã biết chuyện, cố tình thả Moriya ra để nhử mình, một khi sơ sẩy là sẽ sập bẫy, gia tộc và cả cuộc đời coi như xong.
Thực tình, Snow không dám chắc Dorothy có dám đưa toàn bộ những gia tộc này lên thớt, bóp nát hết không, nhất là trong giai đoạn mấu chốt này. Nhưng có thể chắc chắn rằng, chỉ cần bóp nát gia tộc hắn thì quá đơn giản.
Đúng là khác nhau một trời một vực giữa một miếng bánh quy và cả một đống bánh quy, nghĩ thế nào cũng thấy bên kia dễ bị bóp hơn hẳn.
Tỉnh táo lại, Snow chỉ muốn tát vào mặt hai cái, ai bảo đưa ý tưởng điều tra mình cho Dorothy, bà ta là ai chứ, mà để bà ta biết do mình nói ra, thì chắc chắn đừng hòng thấy mặt trời ngày mai.
"Cô Moriya, tôi không hiểu ý cô là gì, chúng ta chỉ là trò chuyện chút trong phòng họp, làm sao để Liên Bang vĩ đại hơn mà thôi."
Cân nhắc liên tục, Snow quyết định giả ngu, mặc Moriya nói gì, hắn vẫn sẽ phủ nhận, dù hắn có chút mưu đồ, nhưng một khi đầu óc tỉnh táo lại thì ý nghĩ đó lập tức tan biến.
Tuy Snow cũng muốn làm suy yếu quyền hạn của Dorothy, nhưng cứ nghĩ tới Dorothy, Snow lại thấy lạnh gáy, thủ đoạn của người phụ nữ này thật tàn nhẫn đáng sợ, Snow hiểu rất rõ, đối với cô ta thì việc diệt một gia tộc quá dễ dàng, nếu cô ta nắm được nội dung cuộc nói chuyện trong hội nghị...
Khoan đã, không đúng, với tính cách của Rosy, nếu nắm được tình báo này, chắc hẳn sẽ quét sạch luôn chứ, trừ khi cô ta muốn nhử cá.
Vậy con đàn bà Moriya này, rốt cuộc muốn làm gì?
Lát sau, Moriya gửi tin nhắn.
"Snow tiên sinh, xin cứ yên tâm, cuộc nói chuyện này chỉ có hai chúng ta biết, tôi không đại diện cho Dorothy. Thật tình mà nói, Snow tiên sinh, anh không thấy việc đặt vận mệnh liên bang vào tay một người là quá nực cười sao?"
Thật không biết là sao nữa.
Hắn đương nhiên thấy nực cười chứ, nhưng hết cách, với lại cô lại còn là người của Dorothy, đột nhiên nói với ta những điều này là sao?
Snow nhíu mày nhìn chằm chằm tin nhắn của Moriya, rơi vào trầm tư.
Để vận mệnh Liên Bang vào tay Dorothy và Noellle, phải nói thế nào đây?
Không tiện đánh giá.
Nhưng hậu quả phản bội sẽ nghiêm trọng thế nào, Snow không dám mạo hiểm hành động thiếu suy nghĩ. Suy nghĩ mãi, Snow quyết định cẩn trọng hồi đáp: "Cô Moriya, tôi hiểu ý cô, nhưng sự tình có lẽ không đơn giản như cô nghĩ, cô Dorothy có địa vị cao, cách làm việc của cô ấy có lẽ có lý do riêng."
Hắn dừng lại một chút, nhớ lại mấy câu chữ, ngữ pháp khi mình bắt đám thuộc hạ viết nháp, nghĩ nghĩ tiếp tục viết: "Tôi không thể trả lời cô ngay được, cần suy nghĩ kỹ hơn. Nhưng tôi nghĩ, điều quan trọng nhất hiện giờ là đoàn kết nhất trí, đối ngoại thì mở rộng sức mạnh, đối nội thì nên ổn định tình hình, đảm bảo nội bộ Liên Bang không có tranh chấp, nếu có bất đồng ý kiến, có thể bày tỏ bằng những phương thức hợp lý, phù hợp, chứ không nên bí quá hóa liều… Tóm lại, cô Dorothy chắc chắn có ý tưởng riêng của mình."
Tốt, tốt, tốt, may mà hắn còn nhớ những lời vô nghĩa, kiểu như là cô Dorothy có ý của mình, chúng ta không nên xen vào.
Còn có phải thật sự có ý của riêng mình không, liên quan gì đến hắn đâu?
"Snow tiên sinh, những lời vô vị này không cần nói nữa đâu, anh và tôi đều biết rõ, tình huống hiện tại của Dorothy bất hợp lý thế nào, để thể hiện thành ý muốn hợp tác với anh, tiếp theo đây xin anh hãy nhận đoạn ghi âm."
Tin nhắn của Moriya gửi tới, phía sau còn có một đoạn ghi âm, Snow suy nghĩ một chút, tiếp nhận đoạn ghi âm, sau đó là tiếng cãi vã quen thuộc vang lên, rồi đến tiếng mình khuyên can, sau đó, thì càng quen thuộc hơn.
Ta khinh, chơi trò này à?
Snow cười khẩy, không hề để bụng.
Không, chơi trò này mà không sợ hắn gửi thẳng cho người một nhà tương thân tương ái… À không đúng, là gửi trực tiếp cho đám người trong các gia tộc này, hay là gửi thẳng cho bọn họ sao?
Sẽ không thật cho rằng cầm được đoạn ghi âm thì uy hiếp được bọn họ chứ?
Snow dám cá, chỉ cần đưa đoạn ghi âm này cho bất kỳ ai ở đó lúc đó, đều có khả năng bị ra tay giết Moriya.
Có thể do xe tông chết vô cớ, cũng có thể bị bom Neutron sau lưng giết chết, nhưng ai quan tâm mấy thứ đó chứ?
Snow khinh thường, nhưng ngay giây sau, tin nhắn của Moriya khiến sắc mặt hắn thay đổi.
"Snow tiên sinh, tôi biết anh đang nghĩ gì, xin anh hãy suy nghĩ cho kỹ, mạng sống một thư ký, có đáng so với gia tộc của anh không? Phải biết rằng, đây là đề nghị do chính anh nói ra, những gia tộc xung quanh nếu có bị thanh trừng, thì thiệt hại của anh sẽ lớn hơn hay là của họ lớn hơn?"
Chính xác, là vậy thật.
Thật muốn quay lại tát cho mình một cái, ai bảo nói ra những lời sặc mùi buộc tội thế này?
Mạng thư ký và gia tộc mình, chọn cái nào mà không liếc thấy ngay sao?
"Cô Moriya, cho dù như cô nói đi nữa, thì chúng ta có thể làm gì, cô đưa những thứ này ra, nhiều nhất chỉ có thể chứng minh thành ý muốn hợp tác của cô, đúng như trước cô đã nói, cô chỉ là một thư ký nhỏ mà thôi, vậy cô sẽ giúp chúng tôi thế nào đây?"
Nói cho cùng thì thư ký vẫn chỉ là thư ký, mà giờ Moriya đã không ở bên Dorothy, có người khác thay thế rồi, vậy cô ta có thể giúp được gì đây?
Dù cô ta có ý đó đi chăng nữa thì sao chứ?
"Snow tiên sinh, bản thân tôi đúng là rất yếu ớt, nhưng tôi chưa bao giờ nói mình chỉ có một mình, thân phận của tôi hiện giờ thuộc về người phát ngôn ở một nơi nào đó, hoặc có lẽ là người truyền lời, giờ đây tôi không đại diện cho bản thân."
Đây là câu kết nối với một gia tộc thượng tầng khác ư?
Hầy, phải nói thế nào đây?
Quả không hổ là người bên cạnh Dorothy?
Bất chấp mọi thủ đoạn để leo lên, quả thật rất giống nhau, ha ha ha ha.
"Được, ta sẽ giữ thái độ bảo thủ về việc này, nói qua tin nhắn không rõ ràng được, tìm một nơi gặp mặt đi, đương nhiên, thời gian do ta quyết định, địa điểm cũng là do ta chọn, cô Moriya không có ý kiến gì chứ?"
"Tôi không có ý kiến."
Ai hỏi cô.
"Vậy thì làm phiền cô Moriya nói lại với người đứng sau lưng cô đi."
Moriya mãi mãi không rõ, dù làm chó cho ai đi nữa.
Cô cuối cùng vẫn chỉ là một con chó mà thôi.
Bạn cần đăng nhập để bình luận