Vậy Liền Để Các Nàng, Dâng Lên Trung Thành

Chương 567: Đen vòng cùng Trùng tộc

Chương 567: Vòng Đen cùng Trùng tộc
Dorothy ngồi trong phòng làm việc của mình, bên ngoài hỗn loạn tưng bừng, nhưng nơi đây lại có vẻ yên tĩnh khác thường. Sắc mặt nàng lạnh băng, đôi mắt nhìn chằm chằm màn hình máy tính. Trên màn hình, những lời lẽ ác liệt từ hai mươi lăm khu dân cư nhắm vào Liên Bang và cá nhân nàng không ngừng xuất hiện. Mỗi một chữ, mỗi một từ đều như một lưỡi dao, đâm sâu vào tim nàng.
Nàng cảm nhận được tim mình mỗi nhịp đập đều mang theo đau đớn. Nàng tự nhủ, đây là điều mình nhất thiết phải chấp nhận. Mỗi lời sỉ nhục, mỗi lời nguyền rủa, đều là kết quả mà cuộc chiến nàng gây ra.
Nàng nhắm mắt lại, cố ổn định nhịp thở và nhịp tim. Nàng không thể gục ngã vào lúc này, nàng còn việc quan trọng hơn phải làm. Trong văn phòng Dorothy trưng bày đủ loại đồ trang sức tuyệt đẹp và các tác phẩm nghệ thuật đắt giá. Trên tường treo ảnh nàng chụp chung với các lãnh đạo cấp cao khác của Liên Bang, mỗi tấm đều ghi lại sự huy hoàng và thành công của nàng. Nhưng giờ khắc này, nàng cảm thấy tất cả đều là hư vô, không có ý nghĩa gì.
Nàng đứng lên, đi tới trước cửa sổ. Bầu trời đêm bên ngoài rộng lớn và sâu thẳm, lốm đốm ánh đèn tạo nên vẻ huy hoàng và phồn hoa của thành phố. Nhưng nàng biết, tất cả đều được xây dựng trên cái giá phải trả quá đắt.
...Vậy đây là cảm xúc của nhân loại khi đối diện với thất bại sao?
Sau khi bắt chước được, cảm giác vẫn chẳng đáng nhắc tới. Dorothy vừa cố gắng nhếch mép, trông khá hơn trước, nhưng vẫn cứng nhắc, đáy mắt tĩnh lặng như mặt nước đọng. Những cảm xúc và suy nghĩ không đáng kể vừa rồi chỉ như gọt giũa từ sự cứng rắn.
"Dorothy đại nhân, các lãnh đạo cấp cao muốn gặp mặt người."
Ánh mắt Dorothy rời khỏi cửa sổ, vẻ mặt nàng khôi phục vẻ lạnh lùng và tỉnh táo vốn có. Nàng xoay người, đối diện với người trợ lý ngoài cửa. Trong đôi mắt nàng không gợn chút sóng, tựa như những cảm xúc xao động vừa rồi chỉ là do nàng tạo dựng.
"Được, ta lập tức qua đó." Giọng nàng bình tĩnh, không hề có chút dao động nào.
Dorothy bước vào phòng họp liên bang, căn phòng rộng lớn chật kín các lãnh đạo cấp cao. Ánh mắt họ đều đổ dồn về phía nàng, có chất vấn, có hoài nghi, cũng có cả sợ hãi.
Trong phòng bao trùm một bầu không khí ngột ngạt. Không ai mở lời, tất cả đều hiểu, nếu kế hoạch của Dorothy thành công, Liên Bang sẽ đứng trên một đỉnh cao mới, thể hiện sức mạnh và quyết tâm vô song, khiến thế giới kính nể. Nhưng sự thật lại tàn khốc, thất bại là kết quả mà họ không thể chấp nhận, nhất là khi cả thế giới đang dõi theo.
Một vị lãnh đạo cấp cao đột ngột phá vỡ sự im lặng chết chóc: "Nếu cô thành công, bây giờ chúng ta có thể đang ăn mừng chiến thắng của liên bang, sức mạnh và trí tuệ của chúng ta."
Một người khác thở dài: "Nhưng cô đã thất bại, giờ đây chúng ta phải gánh chịu sự chỉ trích của toàn thế giới, bị gắn mác khủng bố, tội phạm chiến tranh."
Họ nhìn nhau, đều hiểu rõ hành động này đã gây tổn hại không lường được đến danh dự và vị thế quốc tế của Liên Bang. Một vài người trong số họ bắt đầu âm thầm hối hận, tại sao trước đây không xem xét kỹ quyết định của Dorothy, tại sao không quyết liệt ngăn cản hành động của cô ngay từ đầu.
Dù là những người ngồi ở vị trí này, tư tưởng này vẫn xuất hiện trong đầu họ. Họ khi đó cũng ở trong phòng họp, có ai dám phản đối đâu.
Giờ đây, họ chỉ muốn đánh chó mù đường mà thôi.
"Dorothy, cô có thể giải thích chuyện gì đã xảy ra tối nay được không?" Một người đàn ông trung niên lên tiếng, trong mắt ông ta tràn đầy trách móc và bất mãn.
Dorothy bình tĩnh nhìn ông ta, ánh mắt nàng vẫn lạnh lùng: "Ta chỉ làm những gì ta cho là đúng đắn."
"Chuyện đúng đắn?" Một nữ lãnh đạo cấp cao cười khẩy.
"Cô có biết hành động của mình đã đẩy Liên Bang vào tình cảnh nguy hiểm hơn không? Chúng ta gần như đã trở thành kẻ thù của cả thế giới."
Dorothy không trả lời, nàng chỉ im lặng nhìn bà ta, trong mắt không chút gợn sóng.
"Chúng ta cần một lời giải thích, Dorothy."
Một lãnh đạo cấp cao khác tiếp lời: "Chúng ta không thể để Liên Bang gánh chịu tội lỗi vì hành động của một cá nhân cô."
Dorothy nhìn từng người trong phòng, nàng hít một hơi thật sâu: "Liên Bang cần phải thể hiện quyết tâm và sức mạnh của chúng ta. Nếu chúng ta cứ tiếp tục mềm yếu và nhượng bộ, Liên Bang sẽ mãi bị xem là biểu tượng của sự nhu nhược. Ta sẽ không cho phép điều đó xảy ra."
"Cô chẳng lẽ không hề nghĩ đến hậu quả của việc này sao?" Người đàn ông trung niên lại lên tiếng: "Bây giờ toàn bộ hai mươi lăm khu đang chỉ trích chúng ta, hình ảnh và danh dự của chúng ta đang phải chịu tổn thất nặng nề."
Dorothy lạnh lùng nhìn ông ta: "Đôi khi, cần phải đánh đổi một số thứ, ta chịu trách nhiệm cho quyết định của mình."
"Chịu trách nhiệm?" Nữ lãnh đạo cười nhạt: "Cô sẽ chịu trách nhiệm thế nào? Cô sẽ dùng cái gì để đền bù cho những mất mát của chúng ta?"
Dorothy không trả lời, nàng biết bất kỳ lời giải thích nào cũng vô ích. Quyết định của nàng đã gây ra hậu quả không thể cứu vãn. Nhưng nàng không hối hận, nàng biết mình làm mỗi việc đều vì tương lai của liên bang.
"Chúng ta muốn cô lập tức dừng mọi hành động. Liên Bang không thể tiếp tục gánh chịu thêm tổn thất vì cô."
Dorothy liếc nhìn người đó, ánh mắt lạnh lẽo và cứng rắn: "Ta là lãnh đạo của liên bang, ta có quyền đưa ra quyết định, và có quyền chịu trách nhiệm. Các người nói xong chưa?"
Vừa dứt lời, ba người vừa lên tiếng bỗng chốc đầu bắt đầu căng phồng, càng lúc càng đau đớn, há miệng không ngừng bóp cổ mình. Cuối cùng, đầu họ nổ tung, ngoài Dorothy, những người khác đều dính đầy máu và óc, cùng những thứ tạp nham không rõ.
"Ta nói lần cuối, các ngươi chẳng khác gì côn trùng."
Nàng xoay người, ngạo nghễ bước ra ngoài, bỏ lại sau lưng câu nói cuối cùng:
"Luôn có côn trùng cho rằng, mình là kẻ đặc biệt."
Các thành viên cấp cao trong phòng rơi vào kinh hãi tột độ. Họ nhìn theo bóng lưng Dorothy rời đi, nhìn ba cái xác chết không còn sự sống, khuôn mặt ai nấy đều đầy sợ hãi và bất an. Sự lạnh lùng và quyết tuyệt của Dorothy khiến nỗi khủng hoảng trong lòng họ càng thêm sâu sắc. Họ hoàn toàn nhận ra rằng, người phụ nữ này sẽ không bị ai, bất cứ điều gì lay chuyển.
Không khí trong phòng họp càng trở nên căng thẳng hơn, sự im lặng chết chóc bị phá vỡ bởi tiếng thở gấp.
"Chúng ta trước đây... có phải quá tự cao tự đại rồi không?"
Trở lại văn phòng, Dorothy ngồi trên chiếc ghế làm việc xa hoa, ánh mắt xuyên qua lớp kính trong suốt, ngắm nhìn những tầng mây chầm chậm trôi trong bầu trời đêm của Liên Bang. Ánh đèn thành phố phủ lên bầu trời đêm một màu sắc rực rỡ, nhưng trong lòng nàng lại là một màu đen kịt.
Đôi mắt nàng trống rỗng, lặng lẽ cúi đầu, đọc lên vài chữ:
"Vòng Đen, Trùng tộc..."
"Như vậy, ta đã hoàn toàn xác định rồi."
Bạn cần đăng nhập để bình luận